Chương 23

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng




Chương 23:

- Chúng ta sẽ ngừng tim bệnh nhân và sử dụng máy tim phổi nhân tạo trong cả quá trình phẫu thuật.

Tiểu Chủ chăm chú nhìn vào gương mặt của mọi người trong phòng họp.

Cứ như màu u ám đã được tô sắc tươi sống.

Tư Ninh Ninh kinh ngạc, tròn xoe mắt nhìn tiền bối Trương của mình.

- P-Phải rồi! Tim của cô ấy không thể bị đau nếu nó không đập!

Tiểu Chu gật đầu đáp Tư Ninh Ninh.

- Đúng! Tuy nhiên tụ máu đông vẫn có thể ảnh hưởng đến não. Chúng ta chỉ giảm thiểu rủi ro xuống mức thấp nhất mà thôi.

Không khí đột ngột trùng xuống.

Cô đương nhiên hiểu điều mọi người lo lắng, hơi cười, Tiểu Chu vỗ nhẹ tay lên mặt bàn, hắng giọng.

- Nào, xem mấy người kìa! Chúng ta là bác sĩ kia mà, không thể để bệnh nhân về nhà đợi chết khi nhìn ra chút ánh sáng cho sự sống. Nếu ai không muốn làm có thể báo với tôi, không chút vấn đề!

Quét ánh mắt xung quanh, không có biểu hiện muốn từ bỏ từ mọi người. Tiểu Chu cười thêm sâu sắc, gật đầu.

- Tốt lắm! Thúc lại tinh thần, sáng mai chúng ta sẽ "chiến đấu". Giờ mọi người quay lại làm việc đi!

- RÕ!!!

. . .

Lã Hứa Lệ nâng mày nhìn Viện phó. Xem ra tin tức cũng rất mau lẹ. Là vì vậy nàng giương khóe môi cong hơn.

Người phụ nữ này trong mắt Doãn Trịnh thực sự rất đáng đề phòng, nhưng chính là... lại chẳng biết nên đề phòng như nào.

Khi thì quá sơ hở, khi thì kín kẽ... là vậy mới làm hắn hoang mang. Khi muốn mưu mô với một con rắn độc, trước hết phải nắm được nguyên nhân cốt lõi.

Mà không có, hoàn toàn không thấy mục đích của đối phương chút đỉnh.

Doãn Trịnh giữ gương mặt bình thản, vắt chéo chân, mắt nhìn nàng dò xét.

- Giám đốc, rốt cục cô muốn đuổi Giáo sư Trương đi hay là không?

Nghe tông giọng thì có vẻ ổn thỏa nhưng nàng lại ngửi được mùi thiếu kiên nhẫn của đối phương.

Lã Hứa Lệ chớp nhẹ mi mắt, kiêu ngạo nhìn Doãn Trịnh.

- Tôi chưa từng có suy nghĩ phải đuổi ai ra khỏi bệnh viện! Việc anh khiến Viện trưởng rời đi đã khiến chúng ta gặp khó khăn lớn về mặt thống nhất. Nếu anh còn đuổi thêm Giáo sư Trương đi nữa, anh sẽ đối mặt với truyền thông ra sao? Hơn nữa, tôi là hiếu kì. Xem nào...

Giả vờ đắn đo gì đó, Lã Hứa Lệ theo dõi phản ứng từ đồng tử đối phương.

Khi nhận ra đối phương đã bắt đầu mất hết kiên nhẫn, nàng cười, khoát tay thản nhiên.

- Nếu Giáo sư Trương quả thực thất bại, đương nhiên anh có cái cớ ngoạn mục để buộc cô ấy thôi việc. Tôi chỉ hiếu kì một chuyện, sẽ có bao nhiêu bệnh viện lớn bỏ qua lỗi lầm của cô ấy và mong muốn cô ấy đến làm việc cho họ?

- H-Hả?

Quả thực Doãn Trịnh chưa hề nghĩ đến.

Nếu như không giống hắn tính toán, việc này không thể khiến Trương La Chu thân bại danh liệt... thì không phải tự hắn vả vào mặt mình một cái sao?

Lã Hứa Lệ cười càng đậm hơn.

- Lỗi lầm lần này nguyên văn sẽ ra sao? "Vì Giáo sư Trương bất chấp can ngăn của hội đồng bệnh viện mà làm theo nguyện vọng bệnh nhân, giúp bệnh nhân phẫu thuật dù đôi bên đều biết khả năng rủi ro là rất lớn, nên bệnh viện quyết định buộc Giáo sư Trương thôi việc và tước bằng hành nghề của Giáo sư Trương"!? Anh có thể làm giả báo cáo đánh giá, nhưng anh đừng quên, còn gia đình bệnh nhân nữa, họ sẽ không để anh làm như vậy đâu.

Gương mặt Doãn Trịnh ngắn tũn lại, nuốt khan thành nhiều cái khó xử.

Nếu đúng là vậy... hắn vừa mới suýt làm hỏng đại sự.

- Tôi hiểu rồi!

Doãn Trịnh hơi nghiến răng, lập tức cúi chào rồi rời khỏi phòng Giám đốc.

Thở nhẹ một cái, Lã Hứa Lệ nhắm mắt, chỉ cảm thấy toàn thân thật mệt mỏi.

Một gương mặt hiện hữu trong đầu óc nàng.

"Cớ gì lúc đó... cô ta lại tỏa sáng như vậy...???"

* * *

Tiểu Chu nhắm chặt mắt nửa giây rồi mở ra.

Tinh thần, thể chất... mọi thứ đã sẵn sàng.

Cô liếc nhìn phụ mổ số một của mình – Trần Di. Một cái gật nhẹ từ cả hai.

- Chúng ta bắt đầu phẫu thuật! Dao!

- Dao!

Tiểu Chu rạch một đường dài ở ngực bệnh nhân, nhanh chóng, Trần Di đã đưa thiết bị hút vào vết mổ.

- Được rồi! Dụng cụ banh!

- Dụng cụ banh!

Phần bị cắt được tách ra, trái tim bệnh nhân cũng hé mở ra bên ngoài.

- Sử dụng máy tim phổi nhân tạo!

Trần Di theo mệnh lệnh, lập tức đưa thiết bị đến.

Mọi thứ từ đầu đến hiện tại đều trơn chu, căng thẳng như phần nào đã loại bỏ một chút.

- Kẹp động mạch chủ.

Gật nhẹ, thao tác cũng nhanh chóng.

- Đưa dung dịch vào!

Dõi theo thao tác của Trần Di, Tiểu Chu thầm khen ngợi sự bình tĩnh của "đồ đệ" mình. Đến giờ, một milimet cũng không sai lệch, từ hơi thở đến nhịp độ... mọi thứ Trần Di làm rất hoàn hảo.

"Hôm nay, mọi thứ sẽ hoàn hảo..."

Nụ cười của Giáo sư Trương hiện hữu sau lớp khẩu trang.

*Tít...........

Trên điện tâm đồ, nhịp tim đã trở thành một đường ngang dài vô tận.

Tiểu Chu nâng ánh mắt nhìn Trần Di.

- Chuẩn bị mổ bắt lấy đứa nhỏ! Dao Bovie!

"Chắc chắn sẽ hoàn hảo..."

- Dao Bovie!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net