chap 12

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hwang Eun Beok dừng bước, nước mắt cuối cùng cũng đã khô, nhìn Jeong Hyeon lúng túng:

- Chị dâu, nếu em đã làm gì không phải phép, mong chị thứ lỗi cho em!

Jeong Hyeon vốn dĩ chỉ muốn cảnh cáo cô ta, bởi vậy cũng không muốn làm lớn chuyện nữa. Thực ra, tính cô vốn không nhỏ nhen, đối với những sự việc cỏn con như thế này, cô thừa sức giải quyết.

hyo kyeon vẫn chưa nguôi giận. Trong lòng bà ta, Jeong Hyeon vênh váo, hỗn láo, cần phải được dạy dỗ càng sớm càng tốt.

- Mặc dù Eun Beok muốn giải quyết êm xuôi sự việc, nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở cô điều này: nếu cô không ngoan ngoãn vâng lời, tôi sẽ đích thân tống cổ cô ra khỏi nhà.

- Mẹ cả, Jeong Hyeon phải rời đi hay không, đều là do con quyết, không phải phụ thuộc vào ý muốn của người khác.

Kim Taehyung bây giờ mới chịu lên tiếng. Anh bước về phía Jeong Hyeon, tùy ý cắn một miếng táo mà cô đưa cho, đoạn cười cười mà nói tiếp:

- Hơn nữa, chúng con sẽ ở dinh Thống Đốc, nên người yên tâm đi.

Dứt lời, anh cầm tay Jeong Hyeon, kéo cô ra bên ngoài. Ngay cả bữa trưa Kim Taehyung cũng không có hứng thú ăn cùng ông lão Kim, nhất mực lên xe đi về.

Jeong Hyeon vẫn ngoan ngoãn ngồi ra ghế phụ phía sau, tuyệt nhiên không mở miệng nói bất kỳ lời nào.

Ngoài đường phố vắng lặng, chỉ có một vài thân ảnh gầy gò kéo áo bông che quá nửa gương mặt, rảo bước thật nhanh trên đường.

Đột nhiên, trong đầu Jeong Hyeon chợt nhớ lại, đã từng có lúc cô rất thích, rất yêu biển xanh và cát trắng. Và cũng đã từng có lần, cô tư tưởng đến một người, một lâu đài cát mỏng manh, yên lặng.

Jeong Hyeon khẽ thở dài, đưa tay vẽ thành một vòng tròn nhỏ trên kính xe.

Kim Taehyung nhìn qua gương chiếu hậu, lạnh lùng mà lên tiếng nhắc nhở:

- Làm bẩn xe tôi, cô có lau dọn được hay không?

Thì ra, Kim Taehyung lại còn mắc bệnh sạch sẽ đến mức biến thái như thế nữa.

Jeong Hyeon nghe anh nói cũng dừng tay, lại hướng mắt ra phía ngoài mà nhìn về phía xa xa. Bất chợt, từ phía đằng trước, một chiếc xe màu bạc rẽ đám đông lao lên, bất chấp đường cao tốc một chiều mà lao ngược hướng về phía xe của Kim Taehyung. Ngay khi hai chiếc xe chạm mũi nhau thì bất ngờ dừng lại.

Một thanh niên trẻ tuổi mở cửa xe, gấp gáp bước vội xuống, đứng trước mui xe của Kim Taehyung vô cùng sốt sắng.

- Oh Jeong Hyeon, ở yên đây!

Kim Taehyung cẩn thận căn dặn cô, sau đó mở cửa ung dung bước xuống.

Qua kính xe, Jeong Hyeon trông thấy người thanh niên kia gập tay cúi đầu chào hỏi Kim Taehyung vô cùng lễ phép. Hai người trao đổi vấn đề gì đó, chỉ thấy sắc mặt của Kim Taehyung trầm hẳn xuống.

Lúc lâu sau, anh phẩy phẩy tay, người thanh niên cúi gập đầu chào lần nữa, đoạn hớt hải quay đầu xe, đánh lái đi thẳng.

Cạch...

Kim Taehyung đóng cửa, trực tiếp đánh lái, rẽ sang một con hẻm nhỏ khác. Lần này, tốc độ lái xe của Kim Taehyung rất nhanh, dường như có việc rất gấp gáp đang chờ ở phía trước.

- Cô có biết bắn súng không?

Kim Taehyung bất ngờ cất giọng hỏi.

Jeong Hyeon thoáng chút giật mình, liền sau đó bèn gật gật đầu, nhẹ nhàng đáp:

- Có đôi chút. Nhưng tôi không bắn thạo và chỉ biết dùng súng lục.

- Tốt!

Anh chỉ đáp lại vỏn vẹn đúng một chữ, tiếp tục nhấn ga lao vọt lên phía trước.

Vì tốc độ lái xe của Kim Taehyung quá nhanh, Jeong Hyeon có chút sợ hãi. Cô bám chặt lên thành ghế, cố gắng điều hòa khí thở cho được thông suốt.

Sau khi ra khỏi khu dân cư, chiếc xe quẹo sang hướng ngoại ô thành phố. Cảnh vật xung quanh nhanh chóng trở nên tiêu điều, vắng vẻ. Jeong Hyeon quan sát bốn phía, thắc mắc cất giọng hỏi anh:

- Chúng ta... đang đi đâu vậy?

Kim Taehyung không đáp, chỉ rút từ trong hốc xe một khẩu súng lục thuộc vào loại tân tiến và hiện đại bậc nhất bấy giờ.

Anh ném súng về phía Jeong Hyeon, lạnh lùng nhắc nhở:

- Chút nữa, cô hãy tự biết bảo vệ bản thân!


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net