Chương 194: Đại Kết Cục (Hạ)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng
quanh, sắc mặt dần đỏ lên.

Tuy rằng không thấy rõ sắc mặt của Đông Phương Nhuận, nhưng chắc cũng không có gì thay đổi, vẫn ôn nhuận, khóe môi vẫn hơi mỉm cười, nhưng trong đôi mắt hẹp dài ấy lại là sự băng lãnh đến tận cùng được bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc đầy sát khí!

Lãnh Hạ đang âm thầm suy nghĩ ở phía sau, bỗng nhiên sửng sốt.....

Thì ra, vô tình, trong lúc giằng co ngươi lừa ta gạt, nàng đã hiểu rất rõ về đối thủ này!

Quả nhiên, trong những tiếng hô ồn ào, một tiếng nói ôn nhuận nhẹ nhàng vang lên bay vào tai mỗi người: "Dùng tà thuyết mê hoặc dân chúng, lôi ra Ngọ môn chém đầu!"

Trầm mặc, trầm mặc như chết.

Những bách tính đang lớn tiếng hò hét đều cứng đờ miệng, tiếng hô như bị nghẹn trong cổ họng, ngay lập tức biến mất.......

Thanh niên gầy yếu kia ngồi bệt xuống đất.

Mặt hắn ta trắng bệch như tờ giấy, toàn thân run như cầy sấy, nhưng vấn cố gắng ra vẻ trấn định, ngửa cao đầu hô: "Chém.... chém đầu... ta phạm vào tội gì? Người...... không sợ hàng vạn hàng nghìn tài tử Đông Sở dùng ngòi bút làm vũ khí ư?"

Đông Sở lấy văn trị quốc, hình phạt cũng không hà khắc và ngôn luận cũng cực kỳ tự do.

Vậy nên hình thành trạng khắp nơi không có việc gì làm ngồi ngâm thơ đối đáp, đàm luận thế cục thiên hạ, cũng vì thế nên lời giải hai mươi chữ sấm truyền kia mới bắt đầu truyền đi từ Đông Sở, chứ nếu ở các nước khác thì dân chúng đã sớm sợ đến mất mật rồi.

Còn Biện Vinh mang danh 'Đô thành văn nhân' cũng chính là một thanh kiếm hai lưỡi, những người cầm quyền kiêu ngạo vì những tài tử có một không hai thiên hạ nhưng cũng đau đầu vì họ, những tài tử ăn no rỗi việc này ngày ngày chăm chú soi khuyết điểm, chỉ cần bước nhầm một bước cũng đủ bị bọn họ nói này nói nọ.

Những kẻ yếu ớt văn vẻ này không biết ra trận đánh giặc, thậm chí ngay cả đánh một người cũng chẳng xong, nhưng bàn về lá gan phê bình quân chủ thì tuyệt đối không thể khinh thường!

Dùng ngòi bút làm vũ khí, tuyệt không nói chơi!

Cho nên lúc này, thanh niên gầy yếu kia không hề tin là Đông Phương Nhuận dám giết hắn ta.

Chém đầu được coi như là hình phạt nặng nhất, hắn chỉ hét có vài câu mà đã bị chém đầu...... chẳng nhẽ Đông Phương Nhuận không sợ tất cả tài tử Đông Sở nhảy dựng lên, ngày ngày bị thóa mạ sao?

Nghĩ tới đây, thanh niên gầy yếu như được tiếp thêm dũng khí.

Hắn ta cố đứng dậy, nhưng trước mặt chợt lóe lên một bóng trắng, có một người lao ra từ phía sau Đông Phương Nhuận đã nhanh chóng đánh ngã hắn ta xuống đất.

Hắn ta còn chưa kịp phản ứng, trong tay người kia đã xuất hiện một tấm lệnh bài rồi hét lên: "Mật thám của Đại Tần! Ngươi là gian tế!"

Tấm lệnh bài màu đen tuyền được giơ cao lên để dân chúng nhìn thấy, dưới ánh mặt trời chiếu sáng, xuất hiện ba chữ màu vàng, lấp lánh chói mắt.

Liệt Vương phủ!

Thanh niên kia hoảng sợ mở miệng muốn giải thích nhưng còn chưa kịp lên tiếng.......

Đổ máu tại trận!

Tiếng chém đầu đó đặc biệt rõ ràng, đầu thanh niên kia bay ra xa, sắc máu đỏ tươi lại nhuộm đỏ ánh mắt mọi người.

Tình thế đột ngột biến đổi làm bách tính hơi sửng sốt.

Đông Phương Nhuận lập tức chậm rãi quay đầu lại, đảo mắt nhìn mọi người một lượt, giọng nói ôn hòa nhưng không kém phần uy nghiêm: "Đại Tần phái gian tế lẻn vào Sở ta, muốn khơi mào nội loạn, khiến chúng ta chưa phát binh đã tự loạn trận tuyến! Nhưng Trẫm tin, con dân Đông Sở ta, mắt tinh lòng sáng, sẽ không bị kẻ gian mê hoặc, dù thuyết thần nữ là tà thuyết hay thần ngữ, chỉ cần chúng ta đồng lòng, chắc chắn không kẻ nào có thể lay động nửa phần."

"Đông Sở này, thiên hạ này........ là của Trẫm, cũng là của các ngươi!"

Một lời nói dối đầy chính nghĩa, Lãnh Hạ nhếch môi cười, không biết là khen hay là khinh.

Hay cho một Đông Phương Nhuận!

Vừa đấm vừa xoa quả thật là vận dụng vô cùng nhuần nhuyễn, người này lâu không gặp, khả năng đùa bỡn lòng người lại tăng thêm một bậc, nhìn xem diễn xuất tùy ý mà cực xuất thần, người bình thường có thể so sánh với sao?

Tình hình lúc nãy, hắn giết cũng không được, mà không giết cũng không được......

Còn một chiêu vu oan này vừa dùng để uy hiếp bách tính, vừa để hạ cho mình một bậc thang, ta nói hắn ta là gian tế của Đại Tần, dù không phải cũng thành phải!

Huống chi, còn có chứng cứ vô cùng xác thực.

Dù bách tính có tin hay không, những ngày kế tiếp, những lời đồn trong thành Biện Vinh chắc chắn phải dừng một thời gian, một chiêu thần nữ của nàng Đông Phương Nhuận không thể nhận nổi, nào ngờ người này trực tiếp không nhận mà dùng cách máu lạnh thẳng tay đè ép!

Mà lời nói kia lại càng cao tay.

Từng câu từng chữ đều 'chúng ta' rõ ràng là kéo bách tính về cùng phía với mình, thành khẩn chân thành tha thiết phân tích đâm Đại Tần một nhát rồi lại quay lại tiếp tục thành khẩn.

Một cương một nhu, mặc dù trong lòng bách tính có mầm móng hoài nghi thì giờ cũng đã bị dao động, thậm chí nếu tiếp tục xuất hiện tình huống này thì có lẽ họ còn giành thời gian ngẫm nghĩ xem có phải là gian tế Đại Tần đang ly gián kích động bọn họ hay không.

Cao, thật sự là cao!

Xem đến đây, Lãnh Hạ đã hoàn toàn mất đi hứng thú, trong lòng còn có chút bi thương nhàn nhạt.

Nàng chạy lên trên nói nhỏ với một Tiểu đầu mục để xin nghỉ, hắn ta nhìn Đông Phương Nhuận đang giục ngựa tiếp tục lên đường, rốt cuộc cắn răng một cái đồng ý cho nàng lén rời đi nhưng vẫn dặn dò: "Hôm trước Hoàng thượng bảo sẽ về cung trước, bao giờ quay lại quân doanh thì không rõ nhưng cũng chỉ hai ba ngày thôi, các ngươi nhớ sớm quay lại, đừng gây phiền phức cho lão tử!"

Lãnh Hạ vừa chạy ra khỏi đại quân, vừa tùy ý phất tay một cái.

Đại quân đi từ cửa Bắc vào, lại còn phải đến ngoại ô phía Tây, Đông Phương Nhuận còn vào cung thì chí ít cũng một hai ngày.

Mà đoạn đường nửa tháng này cũng đủ để nàng có quan hệ tốt với một số người, bản thân nàng không có trong danh sách lính nên có vắng mặt cũng chẳng ai biết, nếu lúc về có ai hỏi thì tùy tiện lôi một người quen ra làm chứng là xong, rất dễ dàng.

Huống chi lúc này, bên cạnh nàng, còn có ba binh sĩ Đông Sở chính quy.

Lãnh Hạ dẫn ba người rẽ vào một ngõ nhỏ.

Phía sau bỗng nhiên có người nôn khan, tiếng nôn khan này khiến bách tính đang ngơ ngẩn hồi hồn lại, có người thét lên rồi lui ra sau, có người ngồi bệt xuống đất, có người ôm đầu run rẩy, không ai có thể nói nên lời cảm giác hiện tại trong lòng, rốt cuộc là vì tình cảnh chém đầu này quá đột ngột hay do cái người vừa nãy bị gọi là gian tế đã bị quân vương của bọn họ vu oan giá họa......

Không biết, thật thật giả giả không ai phân biệt được.

Hồi Xuân đường.

Dân chúng toàn thành đang đổ xô ra đường nên Hồi Xuân đường có vẻ hơi quạnh quẽ, có hai đứa trẻ học y chạy lung tung khắp nơi để đập con ruồi, còn có thể nhìn thấy phía sau tấm màn mỏng, một vị lang trung có tuổi đang ngả người ra phía sau, gác hai chân lên bàn bắt mạch ngủ ngon lành.

Lãnh Hạ vừa vảo cửa, mắt hai đứa trẻ kia đã sáng lên.

Hai đứa lon ton chạy tới, mỗi đứa đứng một bên, cúi đầu khom lưng hỏi: "Quân gia bị bệnh gì vậy?"

Lãnh Hạ nhìn hai đôi mắt trong vắt kia, đột nhiên cảm thấy nếu nàng nói không bệnh thì thật sự là không có tính người.

Vì vậy, mỗ nữ nhân không có tính người nhướng mày, mỉm cười, đáp lời: "Không bệnh."

Một đứa trẻ lẩm bẩm: "Không bệnh bôi thuốc phòng bệnh có bệnh ở đầu óc hay không có cũng là bệnh phải trị!" Nói xong tiếp tục đi đập ruồi, đứa còn lại không tin nhìn nàng rồi trịnh trọng dặn: "Quân gia, cũng không thể giấu bệnh sợ thầy a!"

Bộ dạng kia như là nàng không bị bệnh cũng sẽ bị nói cho thành có bệnh.

Đặng Phú ở bên cạnh giật nhẹ tay áo nàng, thì thầm hỏi: "Lão đại, đây là hiệu thuốc trước kia huynh học y sao? Người nơi này....."

Hắn chỉ chỉ vào đầu, không cần nói cũng biết, chưa từng thấy qua đứa trẻ học y nào hâm hâm dở hơi như thế, cứ như thể người không sinh ra chút bệnh cho bọn chúng chữa thì đã phạm phải tội tày đình.

Hơn nữa, đã biết là quân nhân còn có thái độ như thế?

"A, muốn thế nào đây!" Đứa trẻ kia hai mắt lóe sáng, ném vỉ đập ruồi đi rồi xông lên, một bộ dạng ' Con mẹ nó lão tử rảnh rỗi lâu như vậy, cuối cùng cũng có kẻ không sợ chết dâng lên đến cửa'

Đương nhiên, đây là Lãnh Hạ nhìn ra được, còn ba người kia thì cảm thấy đứa trẻ này là muốn tìm chết.

Đặng Phú tức giận thở hồng hộc vung tay lên, ai thấy quân phục mà không khúm núm nịnh hót, thế mà y quán này lại ngang ngược như vậy.

Vào lúc quân gia tráng kiện và đứa bé gầy yếu sắp tiếp xúc thân mật......

Trên người bọn họ xuất hiện hai bàn tay trắng nõn.

Một tay để ở gáy đứa bé, một tay nắm lấy cổ tay Đặng Phú, hai cánh tay kia nhìn qua thì nhu nhược nhưng lại chứa sức mạnh kinh người làm cả hai không thể nào nhúc nhích được.

Ánh mắt của đứa bé đã thay đổi.

Sắc mặt của Đặng Phú cũng thay đổi.

Đứa trẻ còn lại cũng nhảy dựng lên, khí tức trên người chậm rãi đông lại, bày ra tư thế chuẩn bị công kích, đâu còn vẻ khóc lóc om sòm ầm ĩ lúc mới vào, kể cả Đặng Quý và Trương Vinh cũng cảm giác được vài phần quỷ dị.

Bọn họ đều không phải kẻ ngốc, nên mới cẩn thận nhìn Lãnh Hạ với ánh mắt hoài nghi.

Cao thủ!

Lãnh Hạ thản nhiên buông tay ra, nhìn về phía hai đứa trẻ đang có vẻ mặt nghiêm trọng kia, từ lúc bước vào nàng đã phát hiện hô hấp của hai người này ổn định bước chân cũng vững vàng rõ ràng không phải người bình thường, không khỏi tiếp tục thở dài, ám vệ của Chiến Bắc Liệt, kẻ nào cũng ngốc như nhau.....

Thất bại a thất bại a!

Vừa thở dài, ghét bỏ liếc hai đứa trẻ, vừa nghênh ngang kéo ghế ngồi xuống, vắt chân chữ ngũ ra lệnh: "Gọi Chung Mặc ra đây cho ta."

Hai người sửng sốt, có thể nói ra cái tên này, đủ để chứng minh là người một nhà.

Bỗng nhiên, nhớ lại mấy ngày trước đây, sư phụ trầm ổn ít nói của bọn họ hiếm khi mở lời dặn dò: "Đừng trách sư phụ không nhắc nhở các ngươi, nếu có một nữ nhân cực kỳ bưu hãn, cũng có thể là nam nhân đến đây, các ngươi mà không tiếp đón tốt thì phải đi Thanh Long Tự cho rùa biển ăn....."

Lúc đó bọn họ chỉ để ý đến hai chữ rùa biển, con rùa kia ở Thanh Long Tự tuy rằng vẫn được coi là thần tích không ai dám bất kính, vẫn được cung phụng trên thần đài nhưng trong lòng người dân Đông Sở, có khi chỉ hận không thể mang nó đi hầm!

Trên mai viết gì không viết, lại viết tứ hải quy nhất, làm Đông Sở đang hưng phấn thì bị dội một gáo nước lạnh.

Rất ti tiện!

Sau một hồi ảo tưởng, cái còn lại không phải thất vọng, mà là tuyệt vọng.

Mà lúc này, bọn họ nhất thời nhớ lại trọng điểm của câu nói kia: Bưu hãn!

Hai người ngẫm nghĩ từ này, nhìn cái người vừa nhẹ nhàng ngăn cản hai người đánh nhau lúc nãy, sau đó mặc dù biết đây là cứ điểm ám vệ, trong hậu viện có khi còn mười mấy người, mà vẫn ngênh ngang ngồi xuống, tự rót cho mình một ly trà, miễn cưỡng nhấp một ngụm rồi còn ghét bỏ cau mày, ra lệnh cho bọn họ như sai bảo nô tài.

Mẹ nó!

Bưu hãn, không sai!

Hai người lập tức cười toét miệng, sắc mặt còn biến nhanh hơn thời tiết, chân chó nói: "Quan gia, chờ, chờ, tiểu nhân lập tức đi gọi."

Người còn lại thì lập tức chạy vào trong lấy cho ba người Đặng Phú mỗi người một cái ghế, còn bưng trà rót nước rất săn sóc, làm cả ba kinh ngạc đến rớt cả cằm.

Đứa trẻ kia rất tự giác đóng cằm lại cho ba người, cầm vỉ đập ruồi quạt quạt rồi cười tủm tỉm hỏi: "Quan gia, còn nóng không?"

Bốp!

Lãnh Hạ đập bốp một cái vào trán, im lặng nghiến răng, mất mặt, mất mặt a!

Còn Chung Mặc tương đối bình tĩnh, chậm rãi đi tới, trực tiếp không nhìn hai đồ đệ mất mặt của mình, ngũ quan thường thường, khí chất lại có phần bảo thủ, hắn bước tới bên cạnh Lãnh Hạ, không nói hai lời hành đại lễ, cung kính nói: "Thuộc hạ tham kiến Vương phi!"

Bịch bịch bịch bịch bịch!

Lần này là cả năm cái cằm cùng rơi.

Hai đứa trẻ kia không thể nào ngờ đây chính là Tiểu Vương phi – thần tượng của ám vệ, thần thoại của ngũ quốc.

Còn ba người Đặng Phú thì càng không cần phải bàn, dù lúc nãy nhận ra thân thủ của Lãnh Hạ, bọn họ đã hoài nghi thân phận của nàng, nhưng cho bọn họ hai mươi lá gan cũng không dám nghĩ đến thân phận Đại Tần Liệt Vương phi, Tây Vệ Nữ hoàng và thần nữ!

Mặt của ba người có thể nói là biến sắc nhanh như chớp giật, từ kinh khủng đến không dám tin rồi đến kính nể cộng thêm khóe miệng co giật.

Cái này này này........

Không phải Tây Vệ Nữ hoàng đã về cùng chiến thuyền Đại Tần sao?

Sao lại lẩn vào trong quân doanh bọn họ, còn đi cùng bọn họ suốt nửa tháng, lừa dối cả một đám lính xưng huynh gọi đệ.......

Tin tức này, quả thực còn đáng sợ hơn chuyện Nữ hoàng là nam nhân!

Nhìn mấy ánh mắt không thể tin kia, Lãnh Hạ sờ mũi một cái, im lặng nghĩ, Tây Vệ Nữ hoàng chẳng phải cũng là nam sao, do Mộ Đại thần y đóng giả.

Rất nhanh chóng, trong mắt ba người có kháng cự, có lo lắng, cũng có vài phần giãy dụa........

Chung Mặc vốn tưởng Lãnh Hạ dẫn bọn họ đến có nghĩa là có thể yên tâm về bọn họ, giờ bỗng nhiên nhìn thấy vẻ mặt như vậy, liền hiểu ra vài phần, đặt tay lên chuôi kiếm, ném cho Lãnh Hạ ánh mắt dò hỏi: Giết?

Lãnh Hạ liếc một cái, nàng đã gặp người này một lần khi đến Đông Sở.

Trầm ổn ít nói, làm việc đáng tin, là một kẻ bình thường trong đám ám vệ của Chiến Bắc Liệt, nhưng mà bản tính lại có một điểm, người này là một kẻ cuồng võ học!

Vừa nhìn thấy Chiến Bắc Liệt hai mắt đã lóe sáng, rõ ràng là đánh không lại, bại liên tục, bị Chiến Bắc Liệt đánh cho thương tích đầy mình nhưng luôn luôn sống rất dai, cứ khỏe lại là tiếp tục đòi đánh........

Đối với loại chấp nhất võ thuật này, Lãnh Hạ thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Chung Mặc thất vọng thu tay về.

Lãnh Hạ nhìn về phía ba người, rất hiểu họ, dù sao bọn họ cũng là người Đông Sở, sinh ra lớn lên ở đây dù gì cũng có tình cảm sâu đậm với nơi này, dù bây giờ đã thất vọng về Đông Phương Nhuận, cũng muốn có hòa bình nhưng nói cho cùng thì nàng vẫn là Nữ hoàng của nước địch.

Trương Vinh tương đối đơn thuần.

Hắn run rẩy, hỏi thử: "Lăng... Nữ..... Nữ........ Đại Tần và Đông Sở....... có thể không......"

Lãnh Hạ khẽ cười một tiếng, đã hiểu ý của hắn.

Lắc lắc đầu nói: "Chiến tranh đã đến tình trạng này thì không thể giải quyết bằng hòa giải được, Đại Tần và Đông Sở chắc chắn phải có một nước thua, và ta tin rằng thắng lợi sẽ thuộc về Đại Tần."

Ba người lúng ta lúng túng không biết nói gì, nàng nói không sai, với tình hình hiện tại thì phần thắng của Đại Tần cao hơn một chút.

Đặng Quý không tự chủ cầm lấy ống tay áo trống không của mình: "Nhưng, dù thắng, cũng chỉ là thắng thảm mà thôi!"

Trong phượng mâu xẹt qua một tia ngạo nghễ càn rỡ, Lãnh Hạ đặt ly trà xuống, lời nói chắc chắn: "Cho nên, ta tới!"

Ba người cũng đã biết, nàng tới Đông Sở không phải là để ngắm phong cảnh quân doanh, còn mục đích là gì thì mấy tiểu binh bọn họ cũng không thể hiểu được, nhưng mặt khác, thật ra Đông Sở có mang họ gì thì cũng không ảnh hưởng mấy đến bọn họ, nếu nàng có thể dẹp loạn chiến tranh, giúp thiên hạ không bị chiến hỏa mài màn, bọn họ có thể an tâm về nhà đoàn tụ với người thân, vậy thì quốc gia này.......

Họ Đông Phương hay họ Chiến cũng có gì khác biệt đâu?

Ba người không tự chủ được mà tin Lãnh Hạ, nếu lúc trước có ai nói Tây Vệ Nữ hoàng sẽ tự tay cắt bỏ cánh tay cho một tiểu binh, chịu đựng hắn ta hôi thối đầy người, bị máu tươi phun đầy mặt và cổ thì nhất định bọn họ sẽ cười nhạt, thậm chí còn khinh thường người kia: "Bạn à, có bị điên không?"

Nhưng hiện tại, nửa tháng ở chung, nói dài không dài nói ngắn không ngắn những cũng đủ để nhìn thấy lòng một người, là chính hay tà, là đen hay sáng, là lạnh hay nóng.

Nếu như Đông Sở phải đổi chủ, vậy thì được người như vậy tiếp nhận âu cũng là sự lựa chọn tốt nhất.

Đang lúc bọn hắn hạ quyết tâm, định thề với Lãnh Hạ là sẽ không nói ra thì nữ tử đối diện kia đã mỉm cười lên tiếng: "À, muốn nói cũng được, không thấy thanh kiếm trên hông hắn ta đã rút ra được một nửa sao?"

Bàn tay đang cầm chuôi kiếm của Chung Mặc, lại thu về.

Ba người khóc không ra nước mắt, nhất là Đặng Phú nhớ lại nửa tháng trước ở trên xe ngựa, phía sau mỗ nữ nhân như mọc ra vài cái đuôi, giờ hối hận đã không kịp rồi, cái gì mà 'Lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ nếu không sẽ là cháu trai của ngài' cái miệng này, đúng là tiện mà!

Nhưng bầu không khí trầm mặc lúc trước cũng đã được khôi phục ít nhiều, dọc đường Lãnh Hạ cũng không hề có ý ngụy trang, đối xử với bọn họ cũng bằng tính cách thật của mình nên bây giờ dù là Tây Vệ Nữ hoàng hay lão đại của bọn họ thì cũng đều thấy quen thuộc.

Lãnh Hạ gật đầu, đứng dậy đi nhanh về phía nhà trong.

Còn ánh mắt nóng như lửa ở phía sau, đương nhiên Lãnh Hạ cảm giác được nhưng chỉ liếc qua một cái rồi trực tiếp mặc kệ.

Đi đến cửa một gian thư phòng bí mật, nàng đứng ngoài quan sát một phen, phòng rất trống trải và cũng không rộng, rất phù hợp với tính cách Chung Mặc, trừ một bộ bàn ghế thì chỉ có giá binh trí đóng trên tường, và một giá sách lớn, toàn bộ toàn là sách võ.

Không hổ là người có võ công cao nhất trong ám vệ ngũ quốc.

Lãnh Hạ đi tới phía giá sách, tiện tay rút ra một quyển, hỏi: "Gần đây thế nào, nói xem."

Nàng trà trộn vào quân doanh Đông Sở, cũng sợ bị Đông Phương Nhuận và Kim Lân Vệ bên cạnh hắn phát hiện nên không có cách nào gửi tin tức đi, suốt đoạn đường này có thể nói là tắc nghẽn thông tin, chỉ duy nhất cái lần nói chuyện được vài câu với một ám vệ thì mới biết được vài tin........

Nói đến chính sự, Chung Mặc cố nhịn lòng luận bàn võ công đang sôi sục trong máu.

Khôi phục vẻ mặt cứng nhắc, hắn nghiêm túc nói: "Gia đã quay về Đông Kỳ Độ, tiếp nhận chiến sự bên đó, vì mấy hôm trước binh lực Đông Sở không đủ, gia thắng liên tục hai trận, nên chắc mấy ngày nữa Đông Phương Nhuận sẽ dẫn mười vạn đại quân, tiếp tục xuất phát."

Mày liễu nhướn cao, đúng là trẻ nhỏ dễ dạy, biết nên nói về Chiến Bắc Liệt đầu tiên.

"Còn ba người Cuồng Phong hôm trước đã để lại dấu hiệu, thuộc hạ đi theo đường đó, đã nhận được thư của họ. Huấn luyện Kim Lân Vệ cực kỳ tàn khốc, rất khác ám vệ, bọn họ phải tự tàn sát lẫn nhau để tìm đường sống trong cõi chết, sống sót sẽ là Kim Lân Vệ chân chính, cứ qua tết hàng năm sẽ có một đợt sát hạch, chọn ra mấy người đi tập kích bất ngờ, sống chết tùy mạng. Cũng vì phương thức huấn luyện tàn khốc như vậy nên mọi người ít qua lại với nhau, ba người đó nhờ vậy mà cũng không bị phát hiện."

Lãnh Hạ gật đầu, cảm thấy rất hiểu những thứ này.

Huấn luyện sát thủ ở hiện đại hầu như đều dùng phương thức như vậy, tuy rằng tàn khốc, nhưng hiệu quả kinh người. Để quyển sách vào chỗ cũ, nàng duỗi người một cái tựa vào ghế, bĩu môi nói: "Do sợ thuộc hạ chia bè kết phái thôi, loại huấn luyện này có thể tăng độ trung thành tới mức cao nhất."

"Vâng, mà không chỉ thế, hẳn là còn có thuốc để khống chế, bọn họ tuyệt đối trung thành với Đông Phương Nhuận, hơn nữa ai ai cũng đều lấy một địch trăm, dù ám vệ của chúng ta có đánh trực diện, nếu một đối một thì thắng bại cũng vô cùng khó nói." Nói đến đây, vẻ mặt Chung Mặc không hề khó chịu về đối phương mà lại hưng phấn khi gặp được đối thủ, nói tiếp: "Trừ hải chiến và bom, có thể nói Kim Lân Vệ chính là chỗ dựa lớn nhất của Đông Phương Nhuận!"

"Tra được bao nhiêu manh mối?"

Nàng nhàn nhạt hỏi một câu rồi nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút.

Trước kia Chiến Bắc Liệt từng nói, Kim Lân Vệ là cơ mật tối cao của Đông Sở, dù là hắn cũng không thể tra được số lượng cụ thể, nơi ở, địa điểm tập hợp.........

Chung Mặc lấy một bản đồ ra, vẽ vẽ viết viết một lúc rồi hắn

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net

#king