chương 79: Dụ kế

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Dung nhan của thiếu niên khi bối rối nhìn vào cũng rất đẹp mắt, Lâu Lâm Tương không ngờ rằng chính mình cũng sẽ có ngày bị mê hoặc, thiếu niên này vẫn là thủ hạ của Lâu Liên Dục, chờ đến khi hắn thắng được Lâu Liên Dục trở thành hoàng đế, còn sợ không thu phục được tiểu yêu nghiệt này? Tất nhiên, nếu bây giờ có thể thu về dưới trướng của mình thì còn gì bằng.

"Dật Ly là đang nhớ tới chuyện ngày ấy sao?"

Thôi Dật Ly sắc mặt khó coi, đúng là tên quỷ háo sắc, lại có thể đem chuyện ngày ấy nói ra bằng một cách mờ ám như vậy, chỉ là sờ tay hắn, còn chưa chiếm được tiện nghi gì nhiều, nhưng hiện tại cũng đang ở địa bàn của mình, nếu tỏ ra thái độ sợ hãi, e rằng sẽ khiến cho nam nhân này càng vênh váo đắc ý.

"Vương gia, trà hương không có, hôm nay không bằn đổi một loại khác đi."

"Có thể khiến cho Dật Ly tự mình làm, đổi cái gì cũng đều được cả."

Lâu Lâm Tương nhìn chằm chằm động tác của thiếu niên, ý tứ đùa bỡn mười phần, lấy tướng mạo của hắn, dù bày ra bộ dạng vô lại nhưng cũng trông quý khí vô cùng, đương nhiên, hắn tuấn mỹ âm nhu độc ác, Thôi Dật Ly sạch sẽ đơn thuần, hai người ở một chỗ thật ra cũng rất xứng đôi, chỉ là ai có thể bắt được ai cũng rất khó nói.

"Vương gia, mời dùng."

Chén cháo bột đã sẵn sàng, hướng đưa cho Lâu Lâm Tương vô cùng kính cẩn làm cho hắn thất thần một lúc, Lâu Lâm Tương vốn không thích người khác quá thân cận, nhưng nhìn thấy Thôi Dật Ly đang mời gọi cũng không thể cự tuyệt ý tốt của mỹ nhân.

"Khụ Khụ..."

Lâu Lâm Tương phun ra cháo bột, chua như vậy, sao có thể là trà được? Lại nghe được tiếng Thôi Dật Ly cười khánh khách không ngừng mới nhận ra hóa ra là hắn bị người trêu đùa.

"Vương gia, đây là danh trà, phải cảm nhận được vị chua đắng sau đó mới thấy ngon, còn có nó có thể tiêu trừ hỏa khí trong người."

Lời của thiếu niên không làm cho Lâu Lâm Tương tức giận, chỉ đáng tiếc bản thân vừa mới phun ra, khiến cho Thôi Dật Ly lại bưng tiếp một chén nữa cho hắn, Thôi Dật Ly không nghi ngờ lần nữa dâng lên, đột nhiên trên tay căng thẳng, liền bị Lâu Lâm Tương kéo qua.

"Vương gia ngươi có ý gì vậy, mau..."

"Ta chắc là không quấy rầy hai người đi?"

Thôi Dật Ly giống như là bị điện giật, chạy nhanh ra khỏi Lâu Lâm Tương, Hoa Mục Yên đột nhiên đến làm cho Thôi Dật Ly sắc mặt càng khó coi, trong lòng vô cùng khẩn trương sợ rằng bị Hoa Mục Yên hiểu lầm.

"Hoa lâu chủ, không phải như ngươi thấy đâu."

Thôi Dật Ly lo lắng giải thích, chỉ có khi ở trước mặt Hoa Mục Yên, hắn mới thất thố như vậy.

Lâu Lâm Tương đánh giá Thôi Dật Ly, sau đó ngồi thẳng,

"Hoa lâu chủ, mời ngồi."

Ba người đồng thời im lặng, ánh mắt Thôi Dật Ly luôn nhìn về Hoa Mục Yên, chỉ có lúc như thế này, thiếu niên mới có thể cười rộ chói mắt, trong ánh mắt tràn đầy ngây ngô và nhu tình.

"Thôi thiếu gia, có trà không?"

"...Có, ta lập tức đây lấy ngay."

Thôi Dật Ly bị ý cười trong đôi mắt hoa đài của Hoa Mục Yên làm cho ngây dại, mới vửa rồi còn bảo không có, bây giờ liền có, điều này làm cho mỗ Vương gia nào đó trong lòng khó chịu, con thỏ nhỏ này để ý Hoa Mục Yên hắn cũng biết, nhưng đối đãi bất công rõ ràng như vậy vẫn khiến cho hắn để ý.

Hoa Mục Yên đuổi đi vị tiểu thiếu gia kia, liền cùng Lâu Lâm Tương bàn chuyện, Hắn không ngờ Lâu Lâm Tương lại lớn gan như vậy, dám ở địa bàn của Lâu Liên Dục bàn chuyện, đương nhiên bọn họ cũng không phải là người thanh bạch gì, huống hồ ở đây còn có một thiếu chủ Cửu Tiên Du mê người như vậy, người khác nhìn vào cũng nghĩ họ bị mê hoặc nên mới tới đây.

Đến khi Thôi Dật Ly trở lại thì nào còn thấy bóng dáng của Hoa Mục Yên nữa, lại nhìn thấy Lâu Lâm Tương đang ngồi đó sai sử hắn pha trà, tức giận không có chỗ trút liền muốn nổi đóa,

"Thứ cho ta không thể phụng bội, một lát nữa sẽ có mỹ nhân tới phụng bồi Vương gia."

"Ngươi..."

Vừa mới xoay người đi được vài bước, Lâu Lâm Tương đã chạy đến trước mặt Thôi Dật Ly, lúc này Thôi Dật Ly mới căm hận những người có khinh công.

"Vương gia, ngươi còn có chuyện gì không, trong lâu công viêc rất nhiều, xin tránh....ưm.."

Thôi Dật Ly lưng bị kéo căng, bị Lâu Lâm Tương một lần xoay người, đem hắn ép lên tường, đôi môi cũng bị xâm chiếm.

"Ngươi... ngươi..."

Tứ chi bị giữ chặt, Thôi Dật Ly khó có thể chống lại được Lâu Lâm Tương.

"Chát."

Thôi Dật Ly tính tình cương liệt, trong lòng hắn chỉ có Hoa Mục Yên, bị nam nhân khác xâm phạm so với cái chết càng khó chịu hơn.

Lâu Lâm Tương bị ăn một cái tát, nói không đau thì là giả, nhưng hắn không giận, ngược lại trong lòng có cảm giác kì quái, Thôi Dật Ly vì một cái hôn của hắn.

"Ta ghét ngươi! Tại sao ngươi luôn muốn chọc tới ta! Đừng đụng vào ta.."

Thôi Dật Ly hất ra đôi tay của Lâu Lâm Tương, căm ghét bản thân yếu đuối, cũng hận bản thân không thể thổ lộ với Hoa Mục Yên.

Thiếu niên đã chạy mất, Lâu Lâm Tương cũng không đuổi theo, thiếu niên hẳn là rất yêu thích Hoa Mục Yên nên chuyện hôm nay bị hủy làm tâm tình hắn cực kì xấu... Tựa vào lan can, ánh mắt Lâu Lâm Tương nhìn vào bóng dáng đã khuất kia.

Thôi Dật Ly chạy ra bên ngoài, trên phố rộn ràng náo nhiệt, đã không còn nhìn thấy được thân ảnh kia.

"Thiếu gia, chủ thượng muốn tìm ngài."

Buổi chiều, quản sự trong lâu tìm Thôi Dật Ly, trước giờ giờ chủ tử cũng đều tìm lâu chủ, không tìm thiếu chủ nên lần này hắn có chút lo lắng.

"Không cần lo lắng, mẫu thân chẳng phải đang ở đây hay sao."

Thôi Dật Ly cũng không quá thích quản chuyện quan trường tranh đấu, gặp chủ thượng cũng không nhiều, lần đầu tiên gặp mặt chính thức là bởi vì chuyện của Hoa Mục Yên.

Thôi Dật Ly được người dẫn tới chỗ sâu trong đình viện, nơi đó tiếng đàn du dương, đến khi đi vào chủ ốc thì hương trà bốn phía, nam nhân nhắm mắt dưỡng thần hưởng thụ mẫu thân của mình pha trà, mẫu thân hắn chưa bao giờ có bộ dạng yêu diễm như vậy... Kỳ thật Thôi Doanh Doanh cũng mới ba mươi mốt tuổi, bảo dưỡng lại tốt, dễ lầm tưởng rằng mới hai mươi, người ngoài nói bọn họ như tỷ đệ, nào biết bọn họ là mẫu tử.

"Ly nhi, mau tới đây."

Thôi Doanh Doanh ra đón con,

"Mau đến chào hỏi chủ thượng."

Tính cách của Thôi Dật Ly Thôi Doanh Doanh rất hiểu rõ, Thôi Doanh Doanh lúc này đang khẩn trương xoa dịu tâm tình.

"Tham kiến chủ thượng."

Một hồi lâu sau, Lâu Liên Dục mở mắt, hắn đánh giá thiếu niên, thiếu niên nay nhan sắc hơn hẳn mẫu thân, càng thêm hoàn mỹ hơn vài phần, khó trách Lâu Lâm Tương cũng sẽ mê muội.

"Ngồi đi."

Thôi Dật Ly ngồi có chút không yên, không biết bản thân đang bị đối phương suy nghĩ điều gì, bởi vì mẫu thân cũng e ngại Lâu Liên Dục, cũng làm cho hắn kính trọng cũng sợ hãi hơn vì Vương gia này, cũng rất khẩn trương.

"Đừng lo lắng."

Lâu Liên Dục nhìn thấu tâm tư của thiếu niên,

"Nghe nói trà nghệ của ngươi rất tốt, đến đây pha trà cho bổn vương, thử xem tài nghệ của ngươi."

Bởi vì trà đạo là thứ hắn quen thuộc, nên Thôi Dật Ly động tác chậm rãi cũng không có mấy khẩn trương, sau đó những câu hỏi của Lâu Liên Dục hắn đều trả lời trôi chảy, khiến cho Lâu Liên Dục rất vừa lòng.

"Ngươi có đồng ý thay bổn vương bắt Lâu Lâm Tương không?."

Thôi Dật Ly giật mình, nhìn lại phía Thôi Doanh Doanh, chỉ thấy mẫu thân của mình khẽ gật đầu, hy vọng hắn có thể lập công.

"Nếu ngươi không muốn, bổn vương cũng không miễn cương, Lâu Lâm Tương sau này còn tìm tới ngươi, hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho con mồi là ngươi, ngươi muốn đảo khách thành chủ, hay là muốn chấp nhận bị khi dễ?"

"Ta..."

Căng thẳng cùng khẩn trương, Thôi Dật Ly cũng quên đi xưng hô.

"Đừng lo lắng, từ từ suy nghĩ, càng là cường giả thì mị lực càng lớn, Hoa Mục Yên không thích thiếu niên nhu nhược, nên hắn không để ý tới ngươi."

Thôi Dật Ly cắn môi, phải làm gì mới có thể khiến cho Thôi Dật Ly để ý tới hắn? Nếu chờ đợi Hoa Mục Yên hồi tâm chuyển ý, sợ là không có khả năng.

"Thuộc hạ nguyện ý làm theo chủ thượng."

"Bổn vương sẽ phái người phù trợ giúp ngươi, không cần nóng vội, ngươi tôi luyện bản thân tốt lên, tương lai Cửu Tiên Du sẽ do ngươi tiếp quản, bắt đầu từ hôm nay, Thôi Doanh Doanh hãy dạy võ công cho hắn."

Thôi Doanh Doanh chỉ là không chỉ dạy chiêu thức cho Thôi Dật Ly, còn về cơ bản căn cơ hắn đã nắm được, tin rằng chỉ cần một năm rưỡi Thôi Dật Ly chắc sẽ thoát thai hoán cốt. Lâu Liên Dục muốn bồi dưỡng một người, đều là suy đoán đến mọi tình huống trong tương lai.

.

Ngự hoa viên.

"Phía trước có phải là tẩu tức* hay không?"

Tiết Ngọc nhi đề phòng nhìn người đang tới gần, Tú vương sao lại đến đây tìm nàng? Từ sau hôm dạ yến lúc trước, bọn họ gần như không có liên quan gì với nhau.

"Vương gia vạn phúc."

"Tẩu tức xin đừng đa lễ, chúng ta đều là người một nhà, tẩu tức trông có vẻ như là không muốn nhìn thấy bổn vương."

Lâu Lâm Tương cười cười, xem sắc mặt của Tiết Ngọc nhi thì có điểm không tốt, lần trước nếu không phải nhờ có Tiết Ngọc nhi tương trợ, hắn muốn ám toán được Lâu Liên Dục cũng rất khó, nữ nhân thật đúng là lòng dạ khó dò, tuy rằng hắn cố ý để cho phụ hoàng muốn tìm niềm vui mới, nhưng chưa từng nghĩ sẽ để Minh Tâm pháp sư lâm hạnh thay, mà nữ nhân này ấy vậy mà lại giúp đỡ hắn đưa Minh Tâm vào bẫy, thuốc là từ nữ nhân này đưa tới, người cũng là do nữ này tìm, hắn đoán chừng là người chiếm được lợi thế nhất.

Hai người nói chuyện bị Vạn quý phi nhìn thấy, chờ khi Tiết Ngọc nhi đến thỉnh an, sắc mặt của Vạn quý phi liền khó coi.

"Tiểu Ngọc Nhi cũng sắp gả cho Dục nhi rồi, mọi sự hãy vì Dục nhi mà suy nghĩ, người ngoài... đặc biệt là nam nhân tốt nhân dừng dây dưa vào."

"Nương nương dạy bảo rất đúng."

Khó nói việc Tiết Ngọc nhi gặp Tú vương chỉ là ngẫu nhiên, nên cũng đành chuyển đề tài, hơn nữa lần này nàng tới là bởi vì Minh Tâm, Minh Tâm sống ở hoàng cung được Hiển vương an bài, Hiển vương rất coi trong nam sủng kia, làm cho Tiết Ngọc nhi cảm thấy đây chính là một mối đe dọa rất lớn đến địa vị của nàng.

Đố kị cùng nghi ngờ vô căn cứ, điểm này Tiết Ngọc nhi giống với Vạn quý phi, hoàng đế muốn sủng hạnh Minh Tâm, trong đây đã không còn là chuyện bí mật.

"Sứ thần Thừa quốc muốn nhờ nương nương hỗ trợ, bọn họ quả thật là muốn nghênh đón Minh Tâm đi Thừa quốc, có điều gặp rất nhiều khó khăn."

"Chỉ cần bọn họ có chủ ý này, bổn cung ắt sẽ tương trợ."

------------------
*Tẩu tức: chị dâu

Hình như sai chính tả rất nhiều chỗ :))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net