Chương 59: MỘT PHEN KINH HÃI.

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Khi vừa bước vào phòng bệnh của con trai, tôi đã lập tức khoá trái cửa lại để đề phòng tên Kim Taehyung đó sẽ đến đây quấy nhiễu.

"Hai người chờ tôi có lâu không?"

Thấy WooJin đang ngồi trên đùi của Andy chơi trò xếp hình, tôi mới mang thức ăn và quần áo đặt lên bàn, sau đó bước qua kéo rèm cửa lại.

Có lẽ vì quá tập trung nên đến khi nghe được giọng của tôi, WooJin mới ngẩng đầu dậy còn Andy thì đã nhận ra điều này từ lâu chỉ là không lên tiếng mà thôi.

"Mẹ đến rồi sao?" WooJin vội vàng buông đồ vật trong tay xuống, sau khi được Andy thả xuống giường liền mừng rỡ chạy đến ôm lấy chân tôi.

"Ừm. Có thấy khó chịu chỗ nào không con?" Tôi cẩn thận bế con trai ngồi xuống sô pha, bàn tay khẽ áp lên trán con để kiểm tra thân nhiệt thì nhận thấy thằng bé đã khỏi hẳn rồi.

"WooJin thấy khó chịu ở đây nè mẹ." WooJin đưa tay xoa xoa bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút ủ rũ: "Con đói rồi."

Tôi và Andy đều không nhịn được cười, trước đó còn tưởng bụng của thằng bé đang gặp vấn đề gì nghiêm trọng đó chứ.

"Mẹ thật có lỗi! Nào, để mẹ lấy cháo cho WooJin ăn nha....."

"Vâng."

"Andy cậu cũng mau vào trong tắm rửa đi, tắm muộn sẽ không tốt cho sức khoẻ đâu." Tôi vừa múc cháo ra bát cho con, vừa lên tiếng nhắc nhở Andy.

WooJin nghe tôi nói như vậy cũng tỏ vẻ đồng tình: "Mẹ con nói đúng rồi đó chú. Chú mau đi tắm đi!"

Andy khẽ lắc đầu: "Hai mẹ con chị đồng lòng thật đấy!"

"Đương nhiên rồi."

...

Lúc Andy từ bên trong phòng tắm đi ra thì cũng là lúc con trai tôi vừa ăn xong hai bát cháo.

"Woojin có chừa phần cho chú không đó? Chú thực sự rất muốn ăn món cháo do mẹ của con nấu...." Mặc dù câu nói này là dành cho WooJin, nhưng từ đầu chí cuối ánh mắt của người đàn ông chỉ đặt để trên người tôi.

Tôi cảm thấy tình huống này có chút bất thường nên cũng không thể bình thường mà trả lời.

"Làm như trước giờ chị chưa từng nấu cho cậu ăn không bằng....." Tôi không nhìn vào mắt của Andy, vừa nói khoé môi vừa chậm rãi nâng lên ý cười nhàn nhạt.

Nhớ lại ba tháng trước, khi cậu ta không may bị dính mưa, tôi còn tự tay nấu món canh sườn củ cải cho cậu ta ăn để giải cảm.

Nhưng khoảng thời gian gần đây do công việc quá bận rộn nên tôi mới không thể xuống bếp trổ tài nấu nướng được.

"Chú ơi ở đây vẫn còn rất nhiều ạ, chú mau qua đây ăn đi. Bây giờ đến lượt mẹ chơi trò ghép hình với WooJin!"

"Được rồi. Đi thôi!"

...

Khi cùng tôi con trai ghép xong bức hình thì cũng đã là chín giờ hơn. Tôi có chút giật mình, không ngờ đã trễ như vậy rồi.

"WooJin vào đánh răng rồi đi ngủ thôi con, đã khuya lắm rồi."

"Vâng ạ."

Đánh răng xong, tôi ôm lấy con trai cùng nằm ở trên giường, còn Andy thì vẫn ngồi dịch tài liệu ở sô pha. Lúc nãy chúng tôi đã thống nhất với nhau đêm nay tôi sẽ ngủ ở trên giường cùng con trai, còn cậu ta sẽ ngủ ở sô pha.

"Andy nhớ nghỉ ngơi sớm có biết không."

"Ừm. Chị ngủ ngon!"

"Ngủ ngon!"

Đến khoảng một giờ sáng, tôi bị tiếng bước chân vội vã bên ngoài làm cho thức giấc nhờ đó mới vô tình phát hiện tên Kang Andy kia vẫn ngồi lì ở đó dịch tài liệu.

"Kang Andy!"

"Ừm." Phải như vậy cậu ta mới chịu đóng laptop lại rồi ngoan ngoãn nghe lời tôi đi ngủ.

...

Ngày hôm sau.....

Lúc tôi vẫn đang trong cơn mơ ngủ đã cảm giác được có chút gì đó trống trải, cho đến khi tôi giật mình tỉnh dậy mới kinh hoàng phát hiện con trai đã không còn nằm trong lòng tôi!

Thằng bé có thể đi đâu được chứ?

Tại thời điểm này, người có khả năng cao nhất chính là Taehyung bởi vì lúc này Andy vẫn đang nằm ngủ ở sô pha, nên tôi không thể tự an ủi chính mình rằng có thể là cậu ta đã đưa WooJin đi dạo ở đâu đó.

Không thể!

"Andy! Andy!"

Andy nghe tôi gọi mấy tiếng liền giật mình tỉnh giấc: "Có chuyện gì sao?"

Khi ấy, đầu óc tôi thực sự rất hoảng loạn nói năn lộn xộn: "Andy lúc nãy chị.....chị vừa mở mắt đã WooJin không có ở trong phòng nữa!"

Andy khẽ nhíu mày: "Không có ở trong phòng? Nhưng chị khoan hãy lo lắng có thể thằng bé chỉ ở quanh đây thôi!"

Tôi vô thức gật đầu trong lòng chợt loé lên tia hy vọng: "Vậy chúng ta mau đi tìm thằng bé đi!"

"Đi thôi!"

Dứt lời, Andy lập tức đưa tôi đi tìm con, nhưng là khi chúng tôi chỉ vừa bước ra khỏi cửa thì đã thấy một bé trai đang vội vã đi tới, hơn thế nữa trong tay của thằng bé còn cầm theo một chú gấu bông và một hộp quà nhỏ khuôn mặt bé bỏng vô cùng hớn hở.

"Mẹ ơi, chú ơi....."

___________________________

Đã lướt đến cuối trang rồi, tiếc gì bấm một ⭐ vote cho truyện nhỉ! 😘

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net