CHƯƠNG 11: TRỪNG PHẠT

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Eunji căng thẳng buông tay xuống, cô sợ hãi nhưng không hối hận, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Jeon Jungkook cử động cánh tay, cô gái xinh đẹp bên cạnh anh không dám dây dưa, hậm hực buông tay, cách đó không xa, một chiếc xe thể thao màu xanh lam lao ra khỏi bãi đỗ xe, trong lòng Eunji nhớ mẹ, xoay người rời đi.

Nhưng đã nhổ râu hổ, mà cô còn có thể dễ dàng thoát thân như vậy sao?

Cùng lắm vừa đi được hai bước, eo đã bị ôm lấy, rồi cả người Eunji bị vác lên đi về phía trước, khi cô phản ứng lại, hai chân đã cách xa mặt đất, cả người bị ném vào trong xe ô tô, ngã dúi dụi.

Xe thể thao đắt tiền lượn một vòng, sau khi nắm rõ phương hướng, gầm rú lao vào bóng đêm, vẽ ra một vệt sáng chói lóa.

Eunji cố gắng ngồi thẳng người lên, chưa kịp cài dây an toàn, thân thể đã nghiêng ngả, xe thể thao như con ngựa hoang thoát cương, băng qua nội thành xa hoa trụy lạc, rất nhanh rẽ vào đường quốc lộ.

Gió lạnh tạt vào mặt lạnh thấu xương: “Tôi muốn xuống xe!”

Một trăm km/h, hai trăm km/h, ba trăm km/h...

Khi tốc độ đủ làm ánh mắt khát máu của Jeon Jungkook nổi lên hưng phấn, anh hơi phanh lại, giảm tốc độ, lúc đi qua khúc cua anh dùng sức đánh tay lái về hướng ngược lại, làm xe cứ theo quán tính mà lao thẳng về phía trước, rồi anh đạp mạnh phanh, để toàn bộ thân xe trôi tự do, sau khi đuôi xe dừng lại, xe thể thao đã vững vàng đứng trên đỉnh núi.

Mồ hôi lạnh trên thái dương Eunji nhỏ giọt, cô cảm thấy dạ dày như bị đảo lộn, cô vươn tay mở cửa xe, mặt trắng bệch.

Nhưng chưa kịp xoay người, bả vai đã bị ấn mạnh xuống, vừa dựa vào ghế, Jeon Jungkook đã lật người sang đè lên, vừa vặn kẹp lấy eo Eunji, đầu gối anh giữ chặt hai tay cô: “Biết đây là đâu không?”

Đêm cuối thu, đã có cái se lạnh của mùa đông, cả người Eunji lạnh cóng run rẩy, áo mỏng và quần ngắn càng khiến cô càng thêm lạnh, cô cố sức giãy giụa, nhưng ánh mắt lại rất bình bĩnh: “Không biết!”

“Yên tâm đi, nơi này rất yên tĩnh, hoang vu, vắng vẻ, cho dù tôi cưỡng bức xong rồi giết cô ở đây cũng sẽ không có ai phát hiện.”

Eunji không biết vì lạnh hay vì sợ hãi, sau khi nghe Jeon Jungkook nói những lời này toàn thân cô đều nổi da gà: “Anh đã nói, anh không thích cưỡng ép.”

“Ha ha...” Jeon Jungkook nghe xong cười to, trên mặt anh vẫn hằn dấu tay của Eunji: “Thật ra, cưỡng ép mới là kích thích nhất.”

Eunji mở to mắt, trong lòng rất lo lắng: "Mẹ tôi, có phải anh dẫn mẹ tôi đến Cordo không?”

“Đúng!” Jeon Jungkook không hề giấu diếm: “Con gái quyến rũ như vậy, bà ấy không biết quả thực rất đáng tiếc.”

Anh cúi người xuống, muốn nhìn thấy bộ dạng phẫn nộ của Eunji, nhưng không nhìn được, cô chỉ cắn môi, giọng nói bình thản: “Trên thế giới mỗi ngày đều có người chết, tại sao anh không chết?”

Jeon Jungkook nhếch môi cười, không hề tức giận, anh cúi người xuống đè lên khiến Eunji khó thở, nhưng giả ngơ: “Phụ nữ tôi muốn, hoặc là đạt được, hoặc là hủy diệt.”

Eunji nhíu mày, ngón trỏ của Jeon Jungkook đang nhẹ nhàng miết xương quai xanh, ngón tay nóng như lửa từ từ đi xuống, dừng lại ở giữa khe ngực Eunji: “Cái tát hôm nay, cô muốn bồi thường thế nào?”

Eunji nhắm mắt lại, nói: “Anh đánh đi.”

“Tôi không đánh phụ nữ.”

“Vậy thì buông ra, tôi muốn về nhà.”

Jeon Jungkook cười cười ngồi thẳng người lên, lực đè giảm đi, nhưng vẫn chưa buông Eunji ra: "Tôi có thể thả cô về, nhưng cô phải xuống xe.”

Ngón trỏ anh đặt trước ngực cô nâng lên, không tốn nhiều sức lực, đã xé rách chiếc áo mỏng, lộ ra áo lót viền ren màu đen bên trong.

“Á...” Eunji vội vàng lấy hai tay che ngực, sợ để lộ thân thể, nhưng mà, cô cũng chỉ sợ hãi kêu một tiếng lúc đầu, xấu hổ qua đi, hai mắt cô hờ hững quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Jeon Jungkook nhìn cô, rõ ràng là cô tức giận, nhưng lại nhẫn nhịn không bộc phát, anh cười cười, hơi tò mò, đây là một cô gái như thế nào, anh muốn nhìn xem, sức chịu đựng của cô đến đâu.

Jeon Jungkook xoay người ngồi trở lại ghế lái, nhả phanh, xe đi về phía trước theo quán tính.

Cách đó không xa, mấy chiếc xe thể thao tùy ý vây xung quanh đống lửa, Jeon Jungkook giảm phanh, chiếc xe thể thao màu xanh ngọc đi vòng quanh đống lửa rồi chạy đến.

“Jeon thiếu.” Có người tinh mắt, ngay lập tức nhận ra anh.

Jeon Jungkook dừng xe lại, Eunji nhìn thấy những người đàn ông ngoài cửa xe đều đang tiến lại đây, cô vội vàng vòng chặt hai tay trước ngực rồi hạ người xuống thấp.

“Xuống xe.”

Lúc này, Jeon Jungkook lại mở cửa xe, thoải mái ngả người tựa lưng vào ghế.

“Ôi, cô gái lần này rất đẹp!”

“Ha ha. Bị cởi ra như thế này, lần này Jeon thiếu lại muốn giở trò mới gì đây?”

Bên tai đều là những lời đùa giỡn lỗ mãng của đám đàn ông, có người thậm chí đã buông bạn gái trong lòng ra, tiến đến gần của kính xe.

Eunji nghiêng người về phía Jeon Jungkook, mà lúc này anh lại thờ ơ lạnh nhạt, nghiêng người dựa vào cửa xe: “Nếu muốn về nhà, thì xuống xe, ngay bây giờ!”

“Không… Khởi động xe… Lái xe đi.” Eunji không phải không hiểu ý đồ của những người ngoài cửa xe, nếu bây giờ xuống xe, sợ là sẽ bị ăn sống nuốt tươi không chừng.

Nhưng Jeon Jungkook vẫn làm ngơ: “Trên núi hoang, ưu điểm lớn nhất chính là, cho dù cô có làm bất kỳ chuyện gì, cũng sẽ không có ai ngăn cản.”

Có cánh tay, đã thò qua cửa kính xe, nóng bỏng sờ lên đùi Eunji, dùng lực bóp một cái.

Cô sợ hãi hét lên, chân đi giày cao gót đá về phía người đó, lại bị người đàn ông ở ngoài cửa xe bắt lấy cổ chân: “Này các anh em, lại mà xem, nếu đôi chân này quấn trên lưng…”

“Ha ha ha..”

“Buông tôi ra! Buông ra!”

Tay người đàn ông kia, men theo bốt bằng da lần về phía trước, đã sắp sờ đến mặt trong bắp đùi Eunju, khuôn mặt cô đỏ bừng, cô biết ở thời điểm này, chỉ có người đàn ông bên cạnh mới có thể cứu mình.

Tay trái Jeon Jungkook chống lên trán, tay phải gác lên bánh lái, nhẹ nhàng gõ theo nhịp, môi mỉm cười, phụ nữ không nghe lời, tính cách phù hợp, anh thích, nhưng nếu làm quá, anh không có kiên nhẫn.

“Tôi xin lỗi.” Eunji đã bị ép đến mức cuống lên.

“Cái gì?”

“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!” Eunji hét lên, cả người dường như đã dựa vào ghế lái.

Màng nhĩ như bị ai đâm, đinh tai nhức óc. Lúc này, Jeon Jungkook không còn giả vờ không nghe thấy nữa, tay phải anh cầm lấy vô lăng, đạp mạnh chân ga, chỉ nghe thấy “ầm” một tiếng, cánh tay muốn thò vào của đám đàn ông đều bị gạt ra.

Eunji cúi đầu, thân thể co lại dựa sát vào cửa kính xe, mặt cô đã cắt không còn giọt máu.

Lúc này, xe chạy rất vững vàng, sau khi cảnh vật bên ngoài khôi phục lại bình thường, Eunji mới ngẩng đầu hỏi: “Đi đâu vậy?”

Giọng nói của cô rất nhẹ, vô cùng mệt mỏi, nhưng vẫn lộ ra vẻ lo lắng.

Jeon Jungkook mỉm cười: “Đưa cô về nhà.”

Lo lắng trong lòng lúc này mới được thả lỏng: “Cho tôi xuống đây, tôi tự bắt xe trở về.”

Hai mắt Jeon Jungkook mờ ám nhìn Eunji một lượt: “Cô muốn dụ người ta phạm tội?”

Sau khi lưỡng lự, vẫn là Eunji nói địa chỉ cho anh, xe thể thao nhẹ nhàng chạy đến dưới một khu nhà ở đã cũ.

Sau khi xe dừng hẳn, Eunji không chậm trễ một giây, cô vươn tay mở cửa, chuẩn bị đẩy cửa xe bước xuống.

“Khoan đã.” Jeon Jungkook vẫn nhanh hơn một bước ngăn cản động tác của Eunji: “Để cô trở về như vậy, dường như tôi hơi bị thiệt.”



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net