Chương 76

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng
Tuy.

"Em vất vả rồi, đi nghỉ ngơi đi." Yến Tuy nhận lấy, ngay sau đó liền nói với như vậy với Chân Hàm.

Kỳ thực muộn mấy ngày cũng không sao cả, nhưng Chân Hàm vẫn là thức đêm làm ra.

"Ừ, em ăn chút gì, ngủ một giấc."

Chân Hàm nói với Yến Tuy xong, lại gật đầu một cái với Tiêu Huy Dân, sau đó đi ra thư phòng, mà thái độ của y đối với Tiêu Huy Dân, đại khái cũng nói lên kết quả trong báo cáo, nếu không với tính tình của Chân Hàm, mới sẽ không bởi vì thân phận gia chủ Tiêu gia của Tiêu Huy Dân, mà có gì thay đổi.

Yến Tuy không có kiêng kỵ Tiêu Huy Dân và Tiêu Tử Ngang, anh trực tiếp mở túi văn kiện ra, nhìn so sánh đối chiếu kết quả.

Trên mặt Yến Tuy căn bản sẽ không có hỉ nộ gì để cho Tiêu Huy Dân và Tiêu Tử Ngang thấy rõ, mặc dù bọn họ rất xác định Mạnh Đình chính là người nhà bọn họ, nhưng trước mắt cũng khó giải thích được khẩn trương một chút.

"Tôi bên này so sánh kết quả, Đình Đình là con của ông và phu nhân."

Kết quả này kỳ thực không có hồi hộp gì, nhưng vẫn là để cho Tiêu Huy Dân và Tiêu Tử Ngang đều cảm xúc một lúc lâu.

Tiêu Huy Dân nhìn về phía Yến Tuy, rất là nghiêm túc nói, "Yến Tuy, cảm ơn."

Cảm ơn anh lúc bọn họ còn chưa biết Mạnh Đình, đã lựa chọn cậu, bảo vệ cậu, một tiếng "Cảm ơn" này, Tiêu Huy Dân tự cảm thấy nhất định phải nói.

"Không cần, Mạnh Đình mang tới cho tôi, nhiều hơn tôi cho em ấy rất nhiều," Yến Tuy cũng không cảm thấy anh không có chỗ nào nói quá sự thật, trân quý của Mạnh Đình chỉ có tiếp xúc cùng cậu với có thể biết, "Em ấy là vợ tôi, tôi vì em ấy làm gì đó đều là cần thiết."

Tiếng "vợ" kia rõ ràng hẳn là làm cho người ta cảm thấy có chút buồn nôn, nhưng từ trong miệng Yến Tuy nói ra, lại không có loại cảm giác này, anh chỉ là đang trình bày một sự thật, Mạnh Đình ngoài là phu nhân của anh, còn là người vợ duy nhất cuộc đời này của anh.

Tiêu Huy Dân và Tiêu Tử Ngang nhìn nhau một cái, sau đó hai người gật gật đầu, lúc này mới coi như là thật sự thừa nhận Yến Tuy là chồng Mạnh Đình, sau này, Yến Tuy liền cũng là người nhà của bọn họ.

Bọn họ tiếp tục tán gẫu đề tài lúc trước về Mạnh thị và Diêm thị, nhưng hai bên dùng khẩu khí và cảm giác đều bất đồng.

Không còn là hai gia chủ gia tộc quyền thế đứng đầu đang đối thoại, mà là cha vợ, em rể và anh vợ cùng nhau đang kế hoạch báo thù như thế nào, gài bẫy người như thế nào.

Bọn họ tán gẫu gần 3 tiếng, lúc đi xuống, Mạnh Đình và đám người Ninh Châu đã sớm trở lại phòng khách, bọn họ đang xem TV, nói chuyện, thoạt nhìn cũng là vui vẻ hòa thuận.

Nhận thấy được động tĩnh, Mạnh Đình quay đầu qua, mắt liền trước tiên phát sáng, "Yến Tuy, các anh nói xong rồi."

Mấy lời này của cậu là không có gì, nhưng ánh mắt sáng lấp lánh kia, đem tư niệm của cậu hoàn toàn bại lộ sạch sẽ, lúc này mới hơn 3 tiếng không gặp Yến Tuy, cậu đã nhớ người tới lợi hại rồi.

Yến Tuy đi tới ngồi vào bên cạnh Mạnh Đình, Mạnh Đình lập tức liền ghé vào trong lồng ngực anh, cậu nói nhỏ với Yến Tuy, loại an bình và vui vẻ này ở những người bên cạnh là như thế nào cũng sẽ không có.

"Em đưa mẹ đi tản bộ, bọn em còn bồi Đại Hoàng Mao Cầu chơi nữa, em còn cắt trái cây cho mẹ ăn."

Tay Mạnh Đình ngoại trừ điều hương, những cái khác đều làm không được tốt, bình thường cắt trái cây, Yến Tuy cũng không dám để cho cậu động vào dao, mỗi lần đều là anh cắt xong đút tới trong miệng Mạnh Đình, Yến Tuy nghe vậy trước tiên nhìn nhìn tay Mạnh Đình, xác định cậu không bị thương tới chính mình, anh mới không hỏi thêm.

"Bất quá em chưa có cắt xong, đã bị cướp trái cây với dao đi rồi."

Mạnh Đình nói quét Tiêu Tử Mặc thần sắc hơi bất đắc dĩ mội cái, nhưng lúc đó không chỉ có Tiêu Tử Mặc muốn cướp, ngay cả Ninh Châu và Yến Mạn Gia một bên nhìn đều có ý nghĩ này.

"Còn dám tố cáo...... Đầu ngón tay mình có thể đặt dưới lưỡi dao sao?" Tiêu Tử Mặc thấy Mạnh Đình tố cáo, thần sắc y vừa bất đắc dĩ vừa tức giận.

"Vậy quả táo sẽ lăn, em phải đỡ lấy nó."

Mạnh Đình dựa vào Yến Tuy, sức lực càng nhiều hơn chút, mắt cậu mở tới rất lớn, một bộ dáng mình rất có đạo lý.

Nhưng lần này chính là Yến Tuy không đứng bên Mạnh Đình, anh cầm tay Mạnh Đình, lại cẩn thận nhìn nhìn, "Sau này không cho chạm vào dao nữa."

Mạnh Đình nghe vậy quay đầu lại nhìn Yến Tuy một cái, nhưng là gật đầu một cái, "Được, em không chạm vào......"

Cậu vừa mới lý sự với Tiêu Tử Mặc, quay đầu đối với Yến Tuy liền lập tức ngoan ngoãn, đãi ngộ khác nhau này, Tiêu Tử Mặc cảm thấy càng ngày càng tâm tắc mãnh liệt, đại khái biết đem tâm em út nhà y kéo qua một chút, so với trong tưởng tượng còn muốn khó khăn hơn chút đi.

"Nhưng em cũng muốn cắt trái cây cho anh ăn," Mạnh Đình nói, vẫn là cảm thấy buồn bực một chút, cậu muốn đối tốt với Yến Tuy, tới tận bây giờ, có thể làm tốt vẫn là thật sự không nhiều lắm.

"Không cần em làm mấy chuyện này, giữa chúng ta, anh biết là được rồi." Yến Tuy đón lấy ánh mắt Mạnh Đình, rất là xác định mà nói với cậu, giữa anh và Mạnh Đình tuy hai mà một, cũng sẽ không tách rời, Mạnh Đình không biết cái gì cũng không sao cả, anh biết là được rồi.

Hiểu rõ được lời này, buồn bực trên mặt Mạnh Đình tất cả đều không thấy nữa, cậu dựa theo tâm ý của mình, ở trên mặt Yến Tuy hôn một cái, "Em nhớ rồi, Yến Tuy, anh thật tốt, em quá yêu anh rồi."

Cậu nói tựa hồ còn muốn ôm Yến Tuy tiếp tục hôn, liền bị Yến Tuy một cái ôm tới trong ngực ôm lấy.

Yến Tuy nhìn về phía đám người Ninh Châu và Tiêu Huy Dân, "Mọi người ở lại ăn bữa cơm đạm bạc đi."

Thấy bọn họ không có ý kiến, anh nhìn về phía bác Tiêu đứng ở trong góc, gật gật đầu với ông.

Bác Tiêu xoay người đi ra ngoài tới phòng bếp nói với đám người cô Vương, kỳ thực cũng không cần sợ lâm thời chuẩn bị không được thức ăn, lấy chu toàn của cô Vương, bà đã sớm cho người chuẩn bị thỏa đáng.

Mạnh Đình trong ngực Yến Tuy, mắt chớp lại chớp, lúc này mới bừng tỉnh, hôm nay trong nhà rất không giống với bình thường, ít nhất cậu không thể tùy tiện hôn hôn ôm ôm với Yến Tuy.

Yến Tuy nói xong, lại vỗ nhè nhẹ Mạnh Đình mấy cái mới buông người ra, mà má Mạnh Đình cũng nhiều hơn chút đỏ ửng, cậu mấp máy môi không có nói thêm nữa, cũng không muốn tiếp tục ôm Yến Tuy hôn.

"Kết quả kiểm tra đã ra rồi, Đình Đình, ta chính là cha con." Tiêu Huy Dân tới hiện tại đều không nghe thấy Mạnh Đình gọi ông một tiếng, ông có chút mất mát, Tiêu Tử Ngang bên kia cũng nhận điện thoại, so sánh kết quả bên này của Yến Tuy là giống nhau.

"Dạ, cha."

Mạnh Đình đang xấu hổ, Tiêu Huy Dân dứt lời, cậu lập tức liền gọi người, ánh mắt quét tới cũng gọi Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc.

"Anh cả, anh hai."

Ánh mắt cậu rơi xuống trên người Ninh Châu, lại tiếp tục gọi một câu, "Mẹ."

"Ừm," Ninh Châu đáp lại, bà chậm rãi mở tay ra, Mạnh Đình do dự một chút, vẫn là nhẹ nhàng ôm lấy bà, nhưng cậu cảm thấy một cái ôm này, nước mắt Ninh Châu lại vỡ đê rồi, Mạnh Đình sờ sờ tóc Ninh Châu, không có muốn lập tức rời khỏi cái ôm của Ninh Châu.

Ở trong ngực Ninh Châu, Mạnh Đình vẫn như cũ cảm thấy an toàn, nhưng vẫn không so được với Yến Tuy, cũng không cái gì có thể so với.

Lần này Ninh Châu khóc không có lâu lắm, bà chính là nhịn không được cao hứng, nhịn không được muốn ôm thêm Mạnh Đình một lát.

Xác định Ninh Châu không có tiếp tục khóc, Mạnh Đình buông bà ra, sau đó từ trong tay Yến Tuy nhận lấy khăn giấy, xoa xoa mắt cho bà.

"Mắt mẹ rất đẹp, lúc cười xinh đẹp nhất, cho nên đừng khóc nữa."

Mắt Mạnh Đình lớn lên rất giống Ninh Châu, nhưng tìm cảm lại không có phong phú như mắt Ninh Châu, cậu rốt cuộc trời sinh thiếu sót chút gì đó, khen ngợi của cậu cũng là xuất phát từ nội tâm.

"Được, mẹ nghe...... Nặc Nặc."

Cái tên Mạnh Đình này là Mạnh gia cho, nhưng cậu cũng không phải người Mạnh gia, bây giờ cũng nên đổi về tên vốn có của cậu.

Mạnh Đình do dự một lát, cậu đáp lại tiếng "Dạ."

Cậu kỳ thực cũng không ngại có đổi tên hay không, hai chữ Mạnh Đình cho tới bây giờ cũng chỉ là bản thân cậu, kiếp trước là vậy, kiếp này cũng vậy, cậu cho tới bây giờ chưa từng cảm giác qua mình là người Mạnh gia, Yến Tuy giúp cậu đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh gia, cậu cảm thấy đủ rồi.

Nếu quả thật phải đổi, cậu kỳ thực càng muốn đổi cùng họ với Yến Tuy...... Yến Đình, Mạnh Đình cân nhắc một chút hai chữ này, ánh mắt liền đi tìm Yến Tuy, thấy anh vẫn ngồi sau cậu, tim cậu hơi ổn định chút, liền cười cười với Yến Tuy.

Ninh Châu hơi chỉnh lý mình một chút, cô Vương bên kia cũng mang theo người giúp việc đem cơm canh bát đũa đều bày xong.

Trên bàn cơm, mấy người Tiêu Huy Dân đều rất muốn gắp thức ăn cho Mạnh Đình, nhưng có Yến Tuy ở một bên, căn bản không có chỗ trống cho bọn họ chen tay, mấy lần muốn thử xem sao, cuối cùng đều bỏ mặc, mấu chốt nhất bọn họ vẫn sợ Mạnh Đình ghét bỏ.

Sau cơm trưa, Ninh Châu lại bồi Mạnh Đình ngồi một lát, bà liền cũng không có ở thêm nữa, nhưng lại nói ngày mai tiếp tục tới thăm Mạnh Đình.

Tiêu Huy Dân ngoài ra có việc, ông tự mình trở lại khách sạn, Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc bồi Ninh Châu lên một chiếc xe khác, bọn họ cùng nhau tới nhà giam Hải thành, Ninh Châu muốn gặp Lý Nhất Phỉ.

Ninh Châu ở trên xe thần sắc đều vẫn tốt, nhưng từ trên xe xuống, khí thế cả người bà lại đều bất đồng.

Quần áo khéo léo lại tinh xảo, tuổi đã hơn 50, dung mạo mặc dù có tổn hại, nhưng so với tuyệt đại đa số người cùng tuổi, bà vẫn như cũ rất đẹp, càng quan trọng chính là khí chất thư lễ gia giáo dưỡng ra trên người bà, là rất nhiều người cả đời đều không thể có.

Bà một thân ăn mặc này cũng không phải cố ý trang điểm, thậm chí có thể nói bà để sớm gặp Mạnh Đình, chỉ tùy ý gạt gạt, nhưng chính là tiếp tục tùy ý tiếp tục bình thường, đó cũng là chủ mẫu từ trong thế gia ra, rơi vào trong đám người khá bắt mắt.

Lý Nhất Phỉ biết được có người tới thăm bà ta, bà ta còn tưởng rằng là hai đứa con trai của bà, hoặc là mấy đứa cháu khác, bà ta vẫn nghĩ tới dặn dò bọn thế nào, bảo bọn họ nghĩ cách cho bà ta một chút, bà ta chịu qua khổ, nhưng sau khi làm vợ lẽ của Mạnh Giả, bà ta liền không nghĩ qua cuộc sống khổ sở gì.

Bà ta ăn mặc chi tiêu hết thảy đều không có gì khác biệt với Phùng Trạch Kiều phòng lớn, thậm chí bởi vì Mạnh Giả thiên vị bà ta, đôi khi bà ta còn tốt hơn Phùng Trạch Kiều một chút, nhưng hôm nay bà ta thân rơi vào nhà giam, cùng một đống nữ tù ở chung một chỗ, ăn cơm tắm rửa thậm chí đi vệ sinh, hết thảy đều làm cho bà ta cực kỳ khó chịu.

Bà ta bắt buộc chính mình trấn định, bắt buộc chính mình chịu đựng, bà ta có thể từ cái gì cũng không có, chạm tới vị trí phu nhân thế gia hiện tại, bà ta liền không có khả năng dễ dàng nhận thua.

Nhưng ánh mắt bà ta thoáng giơ lên, nhìn một nữ nhân phong thái thanh nhã ngồi ở vị trí cách một tấm kính thủy tinh trước mặt bà ta, trái tim bà vẫn như cũ lưu lại chút nhiệt huyết, trực tiếp rơi xuống trong chín tầng hàn băng, toàn thân ngay cả chân tóc đều cảm thấy lạnh.

"Lý Mai, đã lâu không gặp."

Ninh Châu ngồi xuống, ánh mắt khóa định Lý Nhất Phỉ, ngữ khí bà nhàn nhạt trực tiếp chọc thủng những năm này của Lý Nhất Phỉ, mấy thứ vẻ vang xinh đẹp đóng gói lên chính mình kia, nhưng không có chính là không có, ngay cả tên bà ta đều là sau này đổi lại.

Bà ta muốn đổi tên, bà ta muốn theo đuổi cuộc sống tốt hơn, cái này bản thân cũng không sai, nhưng bà ta trăm triệu không nên vì những thứ này mà tổn thương lên người khác. Huống chi Ninh gia bà đối với bà ta chỉ có ân, không có thù.

"Châu......"

Lời của Lý Nhất Phỉ chưa hoàn toàn ra khỏi miệng, liền bị Ninh Châu cắt đứt.

"Thỉnh gọi tôi là Ninh nữ sĩ, hoặc là Tiêu phu nhân...... Châu Châu, cô là ai, có tư cách gì gọi tôi như vậy."

Trong nhà có thể gọi bà là Châu Châu, ngoại trừ Tiêu Huy Dân, bình thường gọi khá nhiều, cũng chính là mẹ bà mà thôi, Tiêu lão gia tử bình thương trực tiếp gọi tên Ninh Châu. Nhưng Lý Nhất Phỉ mở miệng liền muốn học theo mẹ bà gọi như vậy, bà ta như thế nào có tư cách như vậy.

Lý Nhất Phỉ đại khái là lớn hơn Ninh Châu khoảng 7 tuổi, lúc bà ta chân chính vào Mạnh gia làm vợ lẽ cho Mạnh lão gia tử cũng mới 24 tuổi, lúc sinh ra Mạnh Nghi Quý càng sớm hơn 2 năm, bà ta lại mang bầu Mạnh Nghi Đức mới vào cửa Mạnh gia.

Nhưng bà ta hiện tại nhìn hoàn toàn là người kém một đẳng cấp với Ninh Châu, so với Ninh Châu, bà ta già yếu mà xấu xí, từ dung mạo tới tâm linh đều như vậy.

"Cô biết Đình Đình là con tôi đúng không, cô đầu tiên nhìn thấy nó đã biết rồi!"

Lý Nhất Phỉ cũng không biết đối với bà có chấp niệm gì, vừa mới bà đi vào, Lý Nhất Phỉ đầu tiên nhìn cũng nhận ra rồi, nhưng kỳ thực bọn bà căn bản không tính là quen biết. Ninh gia cũng không cần Lý Nhất Phỉ báo ân, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới bà ta sẽ lấy oán trả ơn.

"Tại sao?" Ninh Châu hỏi một câu, bà cũng không phải nhất định muốn biết, nhưng tới rồi cũng phải hỏi một câu.

Lý Nhất Phỉ nhìn thấy Ninh Châu liền biết chuyện đã bại lộ, trong lòng bà ta vẫn như cũ rất không cam lòng, tới lúc này cũng không có gì không thể thừa nhận.

Bà ta khẽ gật đầu một cái, "Đúng, tôi ở cô nhi viện nhìn thấy nó lần đầu tiên, tôi liền biết nó là con cô rồi, cô không có phát hiện ư, mắt nó lớn lên giống cô, cũng giống cha cô."

Mắt Ninh Châu đột nhiên híp híp, nhưng không có cắt đứt lời Lý Nhất Phỉ. Cha bà vào một năm bà sinh Tiêu Tử Mặc liền tạ thế rồi. Bà nghĩ như thế nào cũng không nghĩ tới Lý Nhất Phỉ và cha bà còn có liên quan.

"Mà ông ấy là người đàn ông đầu tiên của tôi!" Trong mắt Lý Nhất Phỉ nứt ra quang mang làm cho Ninh Châu buồn nôn, bà ta đi theo Mạnh lão gia tử, sinh con, thậm chí cháu trai cháu gái đều có rồi, bà ta còn lưu luyến cha Ninh Châu.

"Tôi trẻ tuổi diện mạo đẹp, học thức hàm dưỡng cái gì cũng tốt hơn mẹ cô, duy chỉ có kém chính là gia thế, bằng không...... Tôi là dựa vào mẹ cô mới học xong đại học, mới có cơ hội ra nước ngoài."

"Đó là hai năm vui vẻ nhất của tôi......" Lý Nhất Phỉ nói chuyện lại dừng một chút, bà ta tựa hồ xuyên thấu qua Ninh Châu thấy được song thân của bà, "Hai năm kia tôi cùng ông ấy ở chung một chỗ."

Nhưng đây chỉ là giấc mộng, từ sau khi bà ta về nước, hết thảy biến thành giấc mộng hư không, bà ta tới Ninh gia thăm hỏi, Ninh cha lại coi như không nhận ra bà ta, Ninh mẹ cao hứng nhìn thấy bà ta, nhưng Lý Nhất Phỉ cảm thấy đây chỉ là bà lúc cuộc sống ưu việt nhàn rỗi mới bố thí thương hại bà ta, bà chỉ là xuyên qua bà ta thưởng thức thiện lương của mình mà thôi.

Bà ta sau khi tới Ninh gia một lần, Ninh cha liền tìm bà ta, nhưng lại không phải muốn tiếp tục quan hệ kia nữa, mà là cho bà ta một khoản tiền, bảo bà ta rời khỏi Bắc thành, hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ cách xa bọn họ, bà ta chỉ là tiêu khiển của ông hai năm ở nước ngoài lúc cuộc sống nhàm chán mà thôi.

Ông bây giờ cũng về nước rồi, vợ hiền lành, con gái ưu tú, ông không muốn Lý Nhất Phỉ tiếp tục quấy rầy hòa thuận gia đình ông.

"Cho nên cô đem hận đối với cha tôi đặt lên trên người Đình Đình?" Hốc mắt Ninh Châu hơi hồng hồng, không phải là thương tâm, mà là tức giận, cái này cũng còn bao gồm cả tức giận mẹ bà bị Lý Nhất Phỉ và cha bà đồng thời phản bội.

"Không, tôi không hận ông ấy, tôi yêu ông ấy." Lý Nhất Phỉ nói trong mắt tràn ra chút quang mang điên cuồng, bà ta ngẩng đầu nhìn Ninh Châu, "Tôi hận cô, còn cả mẹ cô Giản Vân nữa, là các người khiến ông ấy bỏ rơi tôi, là các người bức chết ông ấy!"

Cha Ninh Châu là đêm khuya say rượu gió bão xe xảy ra chuyện, con đường kia đúng lúc là ra đường Bắc thành, Lý Nhất Phỉ vẫn luôn cảm thấy ông là hối hận, muốn tới tìm bà ta, nhưng lại là bị Giản Vân và Ninh Châu ràng buộc, lúc này mới chưa tới thành phố, đã chết trên đường......

"Mạnh Đình là con cô, hẳn nên vì cô và mẹ cô chuộc tội, đáng tiếc đáng tiếc......"

Ninh Châu nghe vậy không có giận, đột nhiên cười cười, tràn đầy là nụ cười giễu cợt, bà nhìn về phía Lý Nhất Phỉ, ánh mắt nhiều hơn hai phần lạnh lùng nghiêm nghị.

"Theo như lời cô nói, con cái cháu trai cháu gái cô cũng phải vì cô chuộc tội, đời đời kiếp kiếp, chỉ cần Tiêu thị và Yến thị càng tồn tại một ngày, liền không có ngày bọn họ thoát khỏi, cô lúc trước đối với mẹ tôi như thế nào, sau này bọn họ cũng trải qua những ngày như vậy."

"Mẹ tôi có phải thật sự đối tốt với cô hay không, tự cô trong lòng rõ ràng, cô không chỉ phản bội bà ấy, cô còn câu dẫn chồng bà ấy."

Ninh Châu lại hừ cười hai tiếng, "Đừng nói cô yêu ông ấy, cô còn không xứng nói yêu, cô thật sự yêu cha tôi tới trình độ này, tại sao còn làm tiểu tam cho người khác, còn sinh con dưỡng cái cho người khác, nếu như đây là yêu, tình yêu của cô cũng quá rẻ mạt, quá buồn nôn."

"Cô hại con tôi, bất quá là cô khi thiện lăng nhược (*), cô là hận tôi, hận mẹ tôi, nhưng cũng không nên đem mình đắp tới quá cao thượng!"

((*) Khi thiện lăng nhược: lừa gạt lương thiện xúc phạm kẻ yếu)

Lấy danh nghĩa yêu liền có thể làm hại, còn là lấy danh nghĩa hận liền có thể hạ thủ với một đứa nhỏ vô tội sống sót sau tai nạn ư?

__________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net