Chương 1+2

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng
Vân Phi. Do cậu bạn này hơi mập mạp nên bạn bè mới đặt biệt danh cho cậu ta là Tiểu Bàn.

            Quý Vân Phi cười, "Thì làm đại thôi."

             Tiểu Bàn, "Nghe nói cả khối chúng ta chỉ có chín người được trên 140 điểm thôi, người xếp thứ hai là đại diện môn Toán của lớp A1, tên gì ấy nhỉ?"

            Một bạn học khác tiếp lời, "Giang Nguyệt."

            "À, đúng đúng." Tiểu Bàn cười nói, "Tớ nhớ hình như Đằng Tề nói bạn đó là hoa khôi của lớp cậu ta."

            "Chỉ là hoa khôi lớp, còn kém Tưởng Tiểu Mễ lớp chúng ta tít mù khơi."

            "Nhưng Tưởng Tiểu Mễ có học giỏi Toán như người ta đâu."

            "Thì môn Anh với môn Văn của Tưởng Tiểu Mễ vượt trội hơn người khác đấy thôi."

            Quý Vân Phi chỉ ngóng tai nghe, cậu không rảnh tán dóc mấy chủ đề vô vị này.

            Cả nhóm vừa đi vừa nói chuyện cũng vừa lúc xuống tới tầng một, có một cô gái đứng đưa lưng về phía họ ở chân cầu thang, trông như đang đợi ai đó, nên vừa nghe tiếng bước chân liền quay đầu lại, vừa vặn đối mặt với bọn họ.

            Cô bạn tóc ngắn kia chính là Giang Nguyệt, ngay lúc mặt đối mặt cùng Quý Vân Phi, tim cô nàng đập nhanh gấp trăm lần. Không ai trong đám quen cô bạn nên cũng không chào hỏi gì cả.

            Lúc mọi người đi lướt qua, Giang Nguyệt đột nhiên lên tiếng, "Quý Vân Phi."

            Quý Vân Phi dừng chân, nhướn mắt hỏi, "Có gì không?"

            "À, mình muốn mượn bài thi Toán của cậu xem thử." Ngừng một lúc, Giang Nguyệt vội giải thích thêm, "Do đề Toán cuối cùng trong bài thi, thầy giáo nói cách giải của cậu đơn giản nhất, nhưng kiến thức không nằm trong phạm vi chúng tớ đã học, do đó thầy không giảng cách giải này của cậu, nên mình muốn mượn xem bài làm của cậu một chút, được không?" Dứt lời, cô nàng mím môi, tay cầm bút và bài thi hơi nắm lại, dáng vẻ lúng túng.

            Quý Vân Phi, "Bài thi bị bạn bên lớp A6 mượn rồi, mình không có cầm."

            Giang Nguyệt ngẩn ra, rồi vội đáp, "Thế có thể phiền cậu một chút không, lát nữa ăn cơm giảng cho mình nghe nhé?" Ánh mắt cô nàng vô cùng chân thành.

            Quý Vân Phi gật đầu đồng ý, bảo cô bạn tới căn tin cùng bọn họ.

            Hai bạn nam đi chung đồng thanh huýt sáo, "Bọn mình đi trước đây." Nói xong, hai người còn nháy mắt ra hiệu, cười ranh mãnh rời đi.

            Quý Vân Phi riết cũng quen việc bị họ trêu chọc, cứ mỗi lần có bạn nữ nào hỏi bài cậu ta là họ lại thế.

            Tuy nhiên, Giang Nguyệt lại đỏ bừng hai tai. Giang Nguyệt thầm thở phào, đi theo sau lưng Quý Vân Phi, cậu cao hơn cô nàng một cái đầu, cô phải ngửa mặt lên mới nhìn thấy được một bên mặt điển trai của cậu. Dẫu sao cô không quen thân với Quý Vân Phi, nên không biết bắt chuyện thế nào. Trước mặt Quý Vân Phi, khí chất như bà hoàng của cô nàng hoàn toàn biến mất.

            Quý Vân Phi là nam thần trong trường, đi đến đâu cũng được con gái yêu thích. Trong căn tin đang là giờ cao điểm, nô nức cả một biển người. Lần đầu tiên Giang Nguyệt được nhiều người chú ý đến vậy, chỉ trong thoáng chốc, lòng hư vinh nho nhỏ đã hoàn toàn được thoả mãn.

            Quý Vân Phi vừa ăn cơm, vừa viết bài giải vào khoảng trống dưới câu đề cuối cùng trong bài thi của Giang Nguyệt, mà Giang Nguyệt lại chẳng màng cơm nước, chăm chăm đọc kỹ bài giải. Song, đọc qua một lần nhưng không mấy hiểu. Quý Vân Phi bèn ghi thêm biểu thức bên cạnh, đầu óc Giang Nguyệt thông minh, rất nhanh đã hiểu ra, cô nàng vui mừng khôn xiết, luyên thuyên cảm ơn cậu.

            "Không có gì." Nói xong, Quý Vân Phi cúi đầu ăn cơm.

            Giang Nguyệt coi lại bài giải lần nữa, cô nàng luôn sùng bài mấy bạn nam học giỏi Toán hơn mình, lúc học cấp hai không có đối thủ, ai ngờ lên cấp ba lại gặp phải Quý Vân Phi. Giang Nguyệt cẩn thận gấp bài thi lại, thẹn thùng nói: "Tớ có thể kết bạn Wechat với cậu không?" Cô nàng còn cam đoan, "Yên tâm, tớ sẽ không quấy rầy cậu đâu, khi nào gặp đề Toán khó, tớ sẽ nhờ cậu giúp." Rồi hỏi lại lần nữa, "Được chứ?"

            Ngay lúc này, suy nghĩ trong đầu cô chỉ muốn nhờ cậu giúp giải mấy đề Toán khó, dĩ nhiên cũng mang theo sự kính phục.

            Vòng bạn bè trong Wechat của Quý Vân Phi không thiếu người kết bạn chỉ vì muốn hỏi cậu mấy đề Toán, nên cậu mở mã QR của Wechat đưa cho Giang Nguyệt.

            Giang Nguyệt giấu đi sự phấn khởi, mau chóng lấy điện thoại kết bạn.

            Quý Vân Phi ra khỏi căn tin, nói muốn đi siêu thi mua nước, Giang Nguyệt còn định hỏi thêm cách giải mấy đề kế tiếp, nhưng lại ngại theo đuôi cậu tới siêu thị, đành phải trở về lớp học.

            Lúc Quý Vân Phi trở lại phòng học, nhiều bạn học đang gục đầu ngủ trưa trên bàn.

            Cậu cần mẫn làm xong hết bài tập Toán, vừa làm xong cũng đánh một cái ngáp.

            Tưởng Tiểu Mễ không đi học quả là tiện cho cậu ta, cậu bỏ hết sách Toán và xấp giấy nháp sang hết bàn Tưởng Tiểu Mễ, rồi cởi áo khoác trùm lên đầu, trước mắt bỗng tối đen, bắt đầu đánh một giấc ngủ trưa.

            Tầm hơn mười ngày sau, Tưởng Tiểu Mễ xuất viện.

           Vào ngày đi học, cô đến lúc lớp đã vào tiết đầu. Tưởng Tiểu Mễ chống nạng, được chủ nhiệm đưa tới cửa lớp, rồi ông bèn vỗ vai cô, ra hiệu cho cô tự mình đi vào, còn cặp sách thì nhờ bạn ngồi cạnh cửa lớp mang vào dùm.

            Giáo viên Anh văn ngừng giảng bài, ân cần hỏi han, "Em sao rồi"

            Tưởng Tiểu Mễ, "Dạ, em khoẻ rồi ạ, cám ơn cô."

            Phòng học im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về Tưởng Tiểu Mễ.

            Tưởng Tiểu Mễ cúi đầu ngại ngùng, bây giờ cô mới phát hiện lớp đổi chỗ ngồi, không ngờ bàn cạnh cô lại là bàn của Quý Vân Phi.

            Quý Vân Phi vừa lật giở mấy trang sách vừa ngó cô.

            Hôm nay Tưởng Tiểu Mễ búi tóc, để lộ cần cổ mảnh khảnh, gương mặt trắng nõn nà, con gái ở lứa này suốt ngày sợ nổi mụn, vậy mà gương mặt cô lại đẹp không tì vết. Cô vận váy dài, che đi cái chân bị thương. Áo khoác đồng phục xanh trắng chỉ kéo khoá một nửa, trông có vẻ thùng thình so với cơ thể cô. Dáng vẻ biếng nhác nhưng toát lên dư vị thanh xuân.

            Tưởng Tiểu Mễ trầy trật đi tới bàn của mình, thì thấy Quý Vân Phi cầm từng quyển sách từ trên bàn của cô đút vào hộc bàn của cậu ta. Không ngờ trong thời gian cô không đi học, cậu ta xem bàn của cô là "khu tị nạn" sách vở của cậu ta, quăng hết đồ mình lên bàn cô?

            Lúc mặt bàn được dọn sạch boong, Quý Vân Phi bỗng nói nhỏ một câu, "Cậu nhích ra sau một chút."

            Tưởng Tiểu Mễ ngơ ngác, "Hả?"

            Quý Vân Phi thò tay qua, lấy áo khoác đồng phục của cậu ta từ trong hộc bàn của cô ra.

            Tưởng Tiểu Mễ: ". . ."

            Cô ngó sang hộc bàn của cậu, cứ ngỡ hộc bàn cậu ta để đầy đồ, ai ngờ trống hoác.

            Quý Vân Phi không nhìn cô, vo đồng phục lại nhét vào hộc bàn của mình, tiếp tục nhìn lên bảng nghe giáo viên Anh giảng bài như không có chuyện gì xảy ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net