Chương 108: Thối rữa đến cùng

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

  Ngày hôm sau chính là ngày Lí Trường Nhạc tháo băng gạc. Lúc trước Tưởng Ngũ dùng băng gạc che giấu khuôn mặt nàng, nhưng sau khi tháo ra, không có biện pháp nào che giấu được nữa.

Cả buổi tối, Tưởng Ngũ kinh hãi không ngủ được, sợ hãi chuyện ngày hôm sau. Sáng sớm nửa mơ nửa tỉnh đột nhiên bị người khác đánh thức, nha đầu kinh hoàng đầy mặt: "Lư Công, tiểu thư... tiểu thư..."

Tưởng Ngũ nằm mơ ác mộng thấy khuôn mặt Lí Trường Nhạc, ngồi bật dậy như mộng du, bị nha đầu kia gọi cả đầu thấy đau nhức, theo bản năng hắn đưa tay sờ mặt mình, sau đó khẽ thở phào, may mắn, dịch dung vẫn còn, không biết vì sao, hắn lo lắng bị Lí Vị Ương phát hiện thân phận, hắn hơi sợ hãi thiếu nữ này, chung quy cảm thấy nếu mình bị đối phương phát hiện thân phận, nhất định không có kết cục tốt —— vội vàng rửa mặt chải đầu, hắn kiên định bước ra khỏi viện. Bởi vì hắn là nam quyến, không thể ở trong nội viện, cho nên được an bày khách phòng ở Đông Sương, lúc này hắn phải đi qua rất nhiều cánh cửa mới vào đến nội viện.

Đêm qua mưa lớn, những lá chuối xanh biếc trong viện đều buông rủ, một giọt sương sớm như châu ngọc lăn dài, tách một tiếng thanh thuý rơi xuống đầu Tưởng Ngũ, vỡ tan thành vô số vệt dài. Trong lòng hắn càng thêm căng thẳng, hận không thể lập tức quay đầu trở về, mà mắt thấy đã đến cửa, không thể tránh khỏi.

Lí Trường Nhạc thức dậy từ sớm, ăn mặc sang trọng ngồi đó, trên người áo trong màu hoa đào đẹp đẽ, váy dài ngọc lan rực rỡ tươi đẹp làm người khác không thể chuyển dời ánh mắt, khăn lụa mỏng vẫn bao quanh mặt nàng như trước, Lưu ma ma đứng bên cạnh trấn tĩnh như thường, đám nha đầu lại mặt xám như tro tàn, luôn cúi đầu.

Nhớ lại ác mộng vừa rồi, Tưởng Ngũ chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, sự sợ hãi sắp phải đi chịu chết như lưỡi dao đâm thẳng vào ngực hắn, khí lạnh xuyên suốt lên đầu, lúc đi qua cửa, một chân của hắn bị trượt, vội với tay giữ cánh cửa mới không ngã xuống.

"Các ngươi lui hết đi." Lí Trường Nhạc ngồi ngay ngắn, nói rõ ràng từng chữ, giọng nói rất dễ nghe, như thể nàng vẫn còn vẻ đẹp lúc trước, Tưởng Ngũ đáng lẽ phải vui mừng, nhưng lúc này, hắn thật sự không cười nổi. Đám nha đầu từng người lui xuống như được đại xá, ánh mắt Lí Trường Nhạc xuyên thấu qua lớp mạng che mặt, làm hắn gần như muốn ra ngoài theo bọn họ. Hắn miễn cưỡng ngồi xuống ghế, bình trà trên bàn đã lành, xung quanh có mứt hoa quả, hạt dưa, bánh phù dung, bánh mơ, tổ yến... nhưng chẳng ái có tâm tư động vào, căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tưởng Ngũ bất đắc dĩ, rốt cuộc đi qua, cẩn thận nói: "Đệ giúp biểu tỷ tháo băng."

Lí Trường Nhạc sốt ruột tháo mạng che mặt xuống: "Nhanh một chút!"

Tưởng Ngũ không nói gì, cầm kéo trong tay, xoạt một tiếng, cắt mở băng trên mặt nàng. Vải lụa trắng vương vô số máu từng vòng rơi xuống mặt đất, phát ra tiếng vang rất nhẹ. Tưởng Thiên không dám nhìn mặt nàng, chỉ cúi đầu, ngắm tay áo hoa rộng thùng thình. Lí Trường Nhạc sốt ruột đứng lên, đến trước gương, nhưng không ngờ rằng, nàng nhìn thấy vẫn là khuôn mặt đầy vết thương hiện ra trước mắt, nàng kinh hoảng kêu một tiếng, cầm bàn thêu, ném thật mạnh về phía gương đồng, gương đồng bị vỡ ra một mảng, Đàn Hương sợ tới mức cả khuôn mặt phát xanh, vội nói: "Tiểu thư... Tiểu thư..."

Lí Trường Nhạc quay đầu lại, như phát cuồng đập vỡ hết mọi thứ trong phòng, rất nhanh, căn phòng đẹp đẽ đã bị nàng làm tan hoang. Lưu ma ma cùng Đàn Hương hai mặt nhìn nhau, không ai dám bước lên khuyên bảo, dưới cơn thịnh nộ rất có khả năng Lí Trường Nhạc sẽ hạ lệnh lôi hai người ra ngoài đánh, mấy ngày nay, đã có ba nha đầu trong phòng vô duyên vô cớ bị đánh đến da tróc thịt bong.

Lí Trường Nhạc đập hết mọi thứ xong, đột nhiên âm u nhìn chằm chằm Tưởng Ngũ, không biết nghĩ gì, nửa khắc sau vẫn chưa mở miệng. Trong lòng Tưởng Ngũ thấy sợ hãi: "Biểu tỷ... nhìn đệ làm gì?"

Lí Trường Nhạc chậm rãi nói: "Ta nhớ, hồi nhỏ khuôn mặt đệ không như thế này? Đệ có thể cho ta nhìn mặt đệ không?"

Tưởng Ngũ nhíu mày, nhìn thoáng qua Lưu ma ma, đối phương cũng vẻ mặt mờ mịt, không biết vì sao Lí Trường Nhạc đột nhiên đưa ra yêu cầu như vậy.

Lí Trường Nhạc từng bước lại gần: "Ta muốn xem, đệ tháo mặt nạ xuống cho ta xem!"

Tưởng Ngũ bị giọng điệu kỳ quái của nàng làm cho da đầu run lên, đành nói: "Được! Nhưng biểu tỷ đừng phát giận nữa!" Nói xong, hắn phân phó Đàn Hương đi chuẩn bị nước cùng khăn khô, Đàn Hương nhanh nhẹn đưa tới, hắn đi vào phòng trong, qua nửa canh giờ mới đi ra, trong khoảnh khắc hắn bước ra cả căn phòng bỗng sáng bừng lên, khuônn mặt vốn có của Tưởng Thiên vô cùng tuấn tú, trời sinh có vẻ quyến rũ đa tình. So với Tứ ca của hắn, bớt đi vài phần oai hùng, lại thêm vào sự phong lưu, tuy rằng không có mắt phượng, nhưng lúc đưa mắt tuấn tú xinh đẹp tuyệt trần, phàm là người bình thường, nhìn thấy hắn chắc chắn sẽ sợ hãi vì sự diễm lệ. Đàn Hương là người thứ nhất nhìn đến ngây người, Lưu ma ma cũng rất ngạc nhiên, tuy rằng bà đã sớm biết đây là Ngũ thiếu gia Tưởng gia, nhưng Ngũ thiếu gia rất ít lộ diện ở Tưởng gia, cho nên đây cũng là lần đầu tiên bà nhìn thấy khuôn mặt hắn ở gần như vậy, ngớ người một lúc. Quay đầu lại, lập tức lo rằng Lí Trường Nhạc sẽ bị kích động hơn nữa, khuôn mặt nàng hiện tại đã bị huỷ, nha đầu xinh đẹp một chút cũng bị dạy dỗ, huống chi Tưởng Thiên có dung mạo xuất sắc như vậy.

Lí Trường Nhạc vẫn đứng tại chỗ, không hề động đậy, Lưu ma ma khẩn trương đứng lên. Đúng lúc này, Lí Trường Nhạc đột nhiên lao đến, cầm lấy tay áo Tưởng Thiên: "Tưởng Thiên, đệ có biện pháp có phải không, đệ có thể mang mặt nạ, ta cũng có thể đúng không?! Đệ đã nhìn thấy dung mạo lúc trước của ta, đệ cảm thấy ta chịu đựng được khuôn mặt này sao?! Ta không thể! Ta không thể đâu! Đúng là sống không bằng chết! Tưởng Thiên, không, Ngũ đệ, đệ cứu ta! Đệ cứu ta đi! Van cầu đệ..." Nàng gào lên, vùi mặt vào trong ngực hắn, hai tay nắm vạt áo hắn thật chặt, chặt đến mức cả người nàng hơi run lên.

Nếu là thường ngày, Tưởng Thiên nhất định sẽ rất vui mừng khi có nữ nhân ngã vào lòng, nhưng mấy ngày nay hắn tận mắt nhìn thấy sự tàn nhẫn của Lí Trường Nhạc. Tóc rụng hết, nàng ta lập tức bắt nha đầu trong viện cắt hết tóc dài, làm thành mái tóc giả xinh đẹp để đội lên đầu; có nha đầu chỉ vì đôi mắt xinh đẹp, nàng ta lặng lẽ lấy cớ móc tròng mắt người ta ra rồi đuổi đi, thậm chí còn bán vào kỹ viện hạ đẳng, mà gần đây nàng ta bị huỷ dung, cho nên không chấp nhận được nha đầu đẹp đi tới đi lui trước mặt. Lí Trường Nhạc trước đây đã biến mất rồi, thay bằng một người điên bị gợi ra nội tâm hắc ám.


Lí Trường Nhạc ngẩng đầu, từ đôi mắt long lanh như đầm nước hắn nhìn thấy khuôn mặt của mình phản chiếu trong đó, có sự dao động tuyệt diễm, nhưng xung quanh đôi mắt kia, lại rất đáng sợ, gần như có thể nói là thịt đã thối rữa, càng dựa vào gần càng dễ ngửi thấy thứ mùi tanh tưởi, hắn đã cố gắng hết sức, nhưng chỉ giữ lại được tính mạng của nàng, mà không thể loại trừ độc tố này một cách triệt để, làn da nàng nhất định không thể phục hồi như ban đầu...

Nàng cầm chặt lấy tay hắn giống như kìm sắt, hắn thở ra vì đau, nàng lại dùng tay kia túm lấy cổ áo hắn: "Ngũ đệ, giúp ta, giúp ta đi! Con tiện nhân Lí Vị Ương kia, ta không thể để nó đạt được mục đích!"

Mùi thối rữa thoang thoảng khắp người nàng làm hắn sắp nôn mửa, muốn tách ra xa, nhưng nàng giữ lấy người hắn, hai giọt nước mắt dừng trên mu bàn tay hắn, trong phút chốc hắn mềm lòng, nới lỏng tay, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt nàng, thở dài, dịu dàng nói: "Biểu tỷ muốn đệ làm gì?"

"Khuôn mặt kia của đệ... Đệ nhất định có thể làm ra một khuôn mặt giống y như trước! Không, phải đẹp hơn! Ta muốn trở nên đẹp hơn! Đệ nhất định có biện pháp, có đúng không!"

Tưởng Thiên lại thấp giọng nói: "Biểu tỷ bình tĩnh lại đi, đệ đã sớm nghĩ tới biện pháp này!"

Trong mắt Lí Trường Nhạc bỗng xuất hiện vô số hy vọng, Tưởng Thiên chậm rãi nói tiếp: "Khuôn mặt này của đệ, tạm thời không nói đến tiêu tốn bao nhiêu, mà quan trọng nhất là, nó không có lỗ thông khí, cho nên không thể so sánh với khuôn mặt thật, luôn dính sát vào da, mặt đệ vốn không bị sao, có thể bao trùm lên được, nhưng mặt của tỷ... Nếu đeo mặt nạ, tỷ có thể tưởng tượng ra, những vết sẹo đang đóng vảy sẽ tróc ra toàn bộ, thối rữa, mà những nơi chưa đóng vảy sẽ càng trở nên đáng sợ..."

Tưởng Thiên vừa nói vừa thương cảm: "Hơn nữa mặt nạ này, mỗi ngày nhiều nhất chỉ được đeo vài canh giờ, thời gian còn lại biểu tỷ nhất định không được dùng, chẳng lẽ biểu tỷ muốn mặt mình thối rữa toàn bộ sao? Cho dù tỷ có thể chịu được loại đau đớn tra tấn này, nhưng vết sẹo của tỷ không thể thông khí, không ngừng thối rữa, biểu tỷ phải luôn hạ nhiệt, uống thuốc, một ngày nào đó tỷ sẽ chết... Tỷ đã hiểu chưa?"

Mắt Đàn Hương mở to, cực kỳ hoảng sợ, nàng có thể tưởng tưởng ra, nếu Đại tiểu thư mang thứ này, về sau khuôn mặt sẽ biến thành bộ dáng gì nữa, chẳng khác nào uống rượu độc để giải khát... Nàng vội nói: "Đại tiểu thư, không được! Nếu tiểu thư mang thứ này lên mặt, về sao mặt thối rữa ra thì làm sao? Hơn nữa Tưởng thiếu gia nói, còn có thể mất mạng đấy!"

Giọng nói Lí Trường Nhạc càng lúc càng lạnh, càng lúc càng mãnh liệt: "Ta mặc kệ! Ta tuyệt đối không cần khuôn mặt nát bấy này! Ngũ đệ, đệ giúp ta làm! Làm giúp ta ngay bây giờ!"

Tưởng Thiêp khiếp sợ nhìn nàng, hắn thật sự không thể lý giải nổi, vất vả lắm mới giữ được tính mạng, sao có thể đi thẳng vào đường chết, thật là đáng sợ, theo hắn thấy, mỹ mạo đương nhiên quan trọng, nhưng bỏ qua tính mạng để giữ lấy mỹ mạo, đây là điều hắn không làm được! Hơn nữa, trơ mắt nhìn da của mình thối rữa cũng mang tấm da giả kia lên, quả thật cố chấp đến đáng sợ! Là một nam nhân, hắn đương nhiên không thể hiểu được suy nghĩ của Lí Trường Nhạc, phải biết rằng, đối với một mỹ nữ mà nói, nàng tình nguyện bớt tuổi thọ đi mười năm hai mươi năm, cũng phải giữ lại sự xinh đẹp cùng thanh xuân của mình.

Tưởng Thiên lắc đầu: "Không! Đệ không thể làm như vậy, đây là hại tỷ! Tổ mẫu cũng sẽ không đồng ý!"

Lí Trường Nhạc lạnh lùng nhìn hắn: "Đệ không chịu?"

Tưởng Thiên lắc đầu lần nữa, nhưng đột nhiên Lí Trường Nhạc buông hắn ra, đi tới cạnh bàn, nhặt lấy mảnh vỡ bình hoa vừa bị đập nát, đặt trên cổ mình: "Nếu ta chết đi, đệ sẽ không thể giao phó với ngoại tổ mẫu! Người sẽ không tha thứ cho đệ!"

Cháu gái ngoại là cốt nhục trong cốt nhục, phu nhân Quốc công thương yêu Lí Trường Nhạc nhất, thậm chí vượt xa những người cháu khác... Điều này đương nhiên Tưởng Thiên biết, hắn còn biết lúc phu nhân Quốc công nghe nói nàng ta bị huỷ dung đã té xỉu, bệnh không dậy nổi... Nếu không phải thế bà đã sớm chạy tới đây khởi binh vấn tội, nhưng hiện tại Lí Trường Nhạc không hề nghĩ tới chuyện này, nàng ta chỉ quan tâm khuôn mặt mình, thậm chí phu nhân Quốc công khoẻ hay không cũng không hỏi một câu... Thật làm người khác thấy rét lạnh. Tưởng Thiên nhìn nàng ta, sắc mặt bình thản lại: "Được, ta đáp ứng tỷ."

Ngươi đã muốn mang mặt nạ, vậy mọi hậu quả tự ngươi gánh vác đi, ngươi cho rằng chỉ là cơ thịt thối rữa thôi sao? Một khuôn mặt vốn phải dựa vào thuốc men mới ngăn cản được sự thối rữa hiện giờ lại bịt kín thêm một tầng, da chết không thể thông khí, có thể tưởng tượng được thối rữa sẽ lan tràn đến khắp đầu, cổ, cuối cùng là toàn thân... Lí Trường Nhạc điên rồi, nhưng hắn không định ngăn cản nàng ta, những gì có thể làm hắn đã làm hết, đây chính là sự lựa chọn của nàng ta! Nói thật, hắn đã chịu đựng đủ vị đại tiểu thư bề ngoài xinh đẹp, bên trong tàn nhẫn này rồi, để cho nàng ta ôm lấy mỹ mạo đến chết đi, khuôn mặt giả cùng lắm chỉ duy trì được một năm, chờ mặt nạ vỡ tan thì tính mạng nàng ta cũng sẽ kết thúc...

Tưởng Thiên bước vào trong phòng thuốc của mình, đúng bảy canh giờ sau, đến nửa đêm mới đi ra, trước giờ Lí Trường Nhạc không thể nhẫn nại chờ lâu như vậy, nhưng lần này, nàng chờ, cho đến khi Tưởng Thiên cầm hộp gấm đi ra, nàng tự tay mở, bên trong là lớp da giả mỏng như cánh ve.

"Trong các loại da động vật, mỏng nhất là da người, nhưng nhẹ nhất lại là da cá giao, nhưng thứ này không thể thông khí, hơn nữa qua một thời gia sẽ bắt đầu nứt vỡ, buổi tối mỗi ngày phải tháo xuống bỏ vào hộp đựng hương liệu mới có thể bảo trì không xấu đi... Bởi vì dù sao nó cũng không phải là da người... Tỷ phải nghĩ cho kỹ."

Ánh mắt Lí Trường Nhạc dừng trong hộp, ngây người nhìn, căn bản không nghe thấy Tưởng Thiên đang nói gì. Nàng cướp lấy hộp, mắt sáng như lửa, cười mê muội, "Ta có thể khôi phục dung mạo, Lí Vị Ương, ngươi nhất định không ngờ rằng, ta có thể khôi phục dung mạo, ha ha..."

"Chỉ hy vọng như thế." Tưởng Thiên thở dài thật sâu.

Lí Trường Nhạc không giấu khuôn mặt kia được lâu, rất nhanh đã để cho mọi người trong hoa viên được nhìn thấy nàng.

Ánh mặt trời rất đẹp, nhưng lão phu nhân đang uống trà lại cảm thấy nắng giữa trưa làm cho đầu váng mắt hoa, bà ho nhẹ, tay đặt lên trán, "Thế là thế nào?!"

Lí Trường Nhạc đi tới, trên mặt mang ý cười, tuy rằng biểu cảm của nàng hơi mất tự nhiên, nhưng khuôn mặt này đúng là giống lúc trước như đúc, không hề bị tổn hại chút nào: "Lão phu nhân làm sao vậy?"

Lão phu nhân cẩn thận nhìn mặt nàng ta, quay đầu nhẹ giọng hỏi: "Vị Ương, có phải ta bị hoa mắt không?"

Lúc Lí Vị Ương nhìn thấy dung mạo Lí Trường Nhạc, cảm giác đầu tiên chính là khiếp sợ, sau đó là kỳ quái, khuôn mặt bị thương, có khả năng trong một tháng ngắn ngủi đã khôi phục y như trước sao? Tuy rằng nàng không hề nghi ngờ y thuật của Lư Công, nhưng mà, cũng quá khó tưởng tượng ra. Nàng tin vào kỳ tích, nhưng nàng không tin thần tích. Miệng vết thương cần thời gian thật lâu mới phục hồi như cũ, huống chi hôm đó nàng rõ ràng nhìn thấy khuôn mặt Lí Trường Nhạc đã biến đổi hoàn toàn.

Lưu ma ma vui vẻ nói: "Lão phu nhân, đây ít nhiều cũng nhờ Lư Công, y thuật ông ấy đúng là thiên hạ vô song, tiểu thư vừa tháo băng xong, khuôn mặt đã khôi phục lại như trước!"

Nhị phu nhân dụi dụi mắt, gần như không nói nên lời, Lí Thường Như bên cạnh cũng kinh ngạc không nói được gì.

"Đây... đúng là kỳ tích! Y thuật của Lư Công quả nhiên là thần thông!" Tuy lão phu nhân vô cùng kinh ngạc, nhưng nhìn thấy khuôn mặt Lí Trường Nhạc khôi phục, trên mặt vẫn lộ ra vẻ vui mừng, đương nhiên trong sự vui mừng vẫn thiếu chút thật tình, thêm vài phần chán ghét, nhìn thấy Đàn Hương nơm nớp lo sợ đứng sau lưng Lí Trường Nhạc, bà lập tức trách cứ: "Đại tiểu thư vừa mới khang phục, ai bảo ngươi đỡ tiểu thư đi xa như vậy?"

Lí Trường Nhạc tranh lời đáp: "Thời tiết đẹp như vậy, con muốn ra ngoài một chút, sao vậy, lão phu nhân không muốn nhìn thấy con ư? Hay là Tam muội mất hứng khi thấy mặt tỷ đã khỏi hẳn?"

"Đương nhiên không phải..." Lí Vị Ương chậm rãi nói: "Đại tỷ có thể khang phục, muội tất nhiên tràn đầy vui mừng, xem ra, chúng ta phải tạ ơn Lư Công thật nhiều mới phải..." Nàng càng nói càng chậm, đôi mắt thẳng tắp nhìn nàng ta, cuối cùng mỉm cười, nói rõ ràng từng chữ một: "Đại tỷ, mặt của tỷ hình như càng chói lọi hơn trước, không biết Lư Công có linh đan diệu dược gì?"

Lí Trường Nhạc cười lạnh một tiếng: "Nếu Tam muội muốn biết, có thể đâm một dao lên mặt mình, đến lúc đó cũng để Lư Công chữa bệnh, không phải là sẽ biết sao?" Mặt nàng, căn bản không thể thông khí, lúc nào cũng có cảm giác ướt sũng, thậm chí nàng có thể nghe thấy tiếng vết sẹo vỡ ra, loại đau đớn da tróc thịt bong này, nàng đang phải nhấm nháp từng chút một, mà nàng liều mạng chịu đựng, bởi vì cho dù chết cũng phải để Lí Vị Ương nhìn thấy mặt nàng, nàng muốn cho đối phương biết, Lí Trường Nhạc nàng, vĩnh viễn là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân!

Lão phu nhân nhíu mày: "Trường Nhạc! Ngươi đang nói bậy bạ cái gì?"

Lão phu nhân thiên vị Lí Vị Ương, là một bí mật đã được công khai từ lâu. Lí Trường Nhạc không trả lời câu hỏi của bà, chỉ quay đầu đi tự mỉm cười, bỗng nhiên, nàng ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập sự kìm nén, ý hận khó có thể che giấu, nhìn thẳng về phía Lí Vị Ương: "Tam muội, Đại tỷ chỉ đùa với muội một chút thôi. Giữa tỷ muội chúng ta có gì không thể nói chứ? Muội thấy có đúng không?" Nói xong nghiêm nghị quay đầu đi: "Đàn Hương, ta đi không nổi nữa, đỡ ta trở về."

Nàng ta đột nhiên xuất hiện, rồi lập tức rời đi, thế là thế nào? Lí Vị Ương khẽ nhíu mày, thấy nàng ta quay đầu, nói với lão phu nhân: "Lão phu nhân, yến hội của Hoàng hậu nương nương con có thể tham gia chứ?"

Lão phu nhân giật mình nhìn nàng ta, cổ cứng ngắc gật xuống.

Lí Trường Nhạc gật đầu, như thể đột nhiên xuất hiện là vì yến hội này, sau đó nàng ta được Đàn Hương đỡ chạy vội về, Lí Vị Ương kỳ quái nhìn bóng lưng nàng ta, sau đó buông mắt xuống, lâm vào trầm tư. Nhị phu nhân bên cạnh nắm chặt khăn tay: "Sao có thể chứ! Mặt con bé rõ ràng đã bị huỷ hoại như vậy! Sao có thể khôi phục như lúc trước! Chẳng lẽ y thuật Lư Công thật sự thần kỳ!"

Lão phu nhân trầm tư một lát: "Lần trước Mẫn Chi bị bệnh, cũng là ông ấy nghĩ ra cách, khó trách mọi người đều nói ông ấy là thần y, xem ra đúng là như thế! Cứu được cơ bắp xương thịt, không phải tầm thường!"

Lí Vị Ương lại không tin, bởi vì trước mặt mọi người Lư Công đã nói, khuôn mặt của đối phương căn bản không có biện pháp bình phục, sao có thể trong nháy mắt đã khỏi hẳn? Hơn nữa, nếu Lí Trường Nhạc đã khôi phục hoàn toàn, thì cần gì phải sốt ruột rời đi như vậy? Quả thật như là sắp té xỉu. Nhất định có nguyên nhân gì đó không thể nói ra. Rốt cuộc là nguyên nhân gì, mới có thể làm cho một người diện mạo phá huỷ khôi phục lại mỹ mạo như ban đầu? Lúc này Lí Vị Ương thật sự không ngờ dưới lớp mỹ mạo của Lí Trường Nhạc là sự tra tấn đáng sợ, mà loại tra tấn này, tuyệt đối khủng bố hơn nhiều so với mang một khuôn mặt xấu xí.

Đến khi trở về, Lí Vị Ương vẫn còn đang đăm chiêu, ngay cả Bạch Chỉ nói chuyện với nàng cũng không nghe thấy.

Lúc Lí Mẫn Đức bước vào, thấy Lí Vị Ương ngồi trên ghế nằm, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng đặt ở chỗ cây ngô đồng trong sân, vẻ mặt rất kỳ quái. Bạch Chỉ thấy hắn tiến vào, đang định thông báo thì Lí Mẫn Đức phất tay: "Khỏi cần."

Hắn nhẹ nhàng đến gần, thấp giọng nói: "Sao thế?"

Lí Vị Ương lấy lại tinh thần, vẻ mặt hơi hoảng hốt nhìn hắn... còn cả bao lớn bao nhỏ trong tay hắn nữa, nàng khẽ cười: "Sao lại rảnh rỗi chạy đến đây?" Gần đây không thấy cả bóng lẫn người.

Đôi mắt Lí Mẫn Đức nhìn nàng thật sâu, đột nhiên nói: "Đưa tay ra."

Vì thế Lí Vị Ương đưa tay phải ra. Lí Mẫn Đức mỉm cười, mở một góc của bao giấy dầu, sau đó lấy một miếng điểm tâm đặt vào lòng bàn tay nàng: "Mới ra lò, ăn đi."

"Ồ..." Lí Vị Ương theo bản năng đưa miếng bánh đường hoa quế hương thơm toả ra khắp bốn phía kia vào trong miệng, thơm ngon mềm ngọt, làm say lòng người.

Lí Mẫn Đức lại nhìn nàng một lúc, sau đó phân phó Bạch Chỉ cầm bát hoa sen đến, rồi mở một góc của những bao giấy dầu đựng đầy đồ ăn, lấy đồ ăn ra. Cao táo đỏ, bánh Như ý, cao Long nhãn, bánh Cát tường... Bỗng chốc đặt hết vào chén nhỏ, xanh xanh đỏ đỏ rất đẹp mắt.

"Ăn đi." Hắn đưa bát hoa sen đựng điểm tâm đến trước mặt nàng, trên khuôn mặt điềm tĩnh như nước hình như luôn mang theo ý cười.

Lí Vị Ương vẫn hơi ngây ra, theo bản năng nghe lời ăn vài miếng điểm tâm, chờ ăn xong rồi mới đột nhiên nhận ra: "Đệ... chẳng lẽ coi ta là tiểu hài tử."

Cuối cùng vẫn không lừa gạt được... Lí Mẫn Đức thở dài: "Tỷ phiền lòng vì chuyện của Lí Trường Nhạc?"

Lí Vị Ương ngẩn người, sau đó gật đầu.

Lí Mẫn Đức cười: "Chọc phải tổ ong vò vẽ? Làm xong rồi mới thấy không yên lòng sao?"

Lí Vị Ương nói: "Lí Trường Nhạc? Tổ ong vò vẽ? Ừ, miêu tả rất chuẩn xác, nhưng vì Mẫn Chi, cho làm lại lần nữa, tổ ong vò vẽ này ta vẫn sẽ đi chọc."

Ngón trỏ thon dài của Lí Mẫn Đức duỗi ra, đặt ở bờ môi, cười rất thoải mái, Lí Vị Ương kỳ quái nhìn hắn.

Mới chỉ qua nửa năm, Tam tỷ là nàng chỉ còn cao đến hàng mày của hắn, phải hơi ngẩng đầu để nhìn tiểu nam hài trước kia.

Khác với sự trắng trong thuần khiết lúc trước, Lí Mẫn Đức hôm nay mặc thật đẹp đẽ cao sang,

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net