Chương 13: Sinh lòng hiếu kỳ

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

  "Đến rồi, đến rồi!" Thi Nam Sênh liên tiếp gọi hai cuộc điện thoại, cuối cùng Mộ Thiệu Đàm cũng đưa được bác sĩ đến.

  "Người ở trên lầu." Thi Nam Sênh cúi đầu nhìn hai người ở dưới lầu.  

  Hai người liền vội vã đi lên lầu. Thấy Thi Nam Sênh dàn xếp cho Thiên Tình ở phòng ngủ của mình mà Mộ Thiệu Đàm kinh ngạc nhíu mày.

  Anh thật sự không ngờ A Sênh sẽ để cô gái khác ngủ trên giường của mình.  

  Thi Nam Sênh đứng ở bên giường, nhíu mày nhìn dáng vẻ khó chịu của Thiên Tình, bình tĩnh kể sơ lược lại tình huống mới vừa rồi với bác sĩ, "Mới nãy cô ấy đột nhiên té xỉu, ông xem thử xem đã xảy ra chuyện gì."  

  "Vâng, để tôi xem sao." Bác sĩ cẩn thận lật xem mí mắt Thiên Tình, sau đó thử xem nhiệt độ của cô, kiểm tra tổng thể xong mới ngồi thẳng người nói, "Cũng may, không có vấn đề gì lớn."

  Thi Nam Sênh không lên tiếng nhìn bác sĩ kê đơn thuốc, sau đó ông ngẩng đầu lên hỏi: "Cô gái này ngày thường có phải lao động quá sức mà ăn uống lại không đủ chất hay không?"  

Sửng sốt một chút, Thi Nam Sênh lắc đầu, "Không rõ."

  Mộ Thiệu Đàm liếc mắt nhìn tới Thiên Tình, mắng Thi Nam Sênh, "Cậu ngược đãi người của cậu tới mức này đó à?"  

  "Chẳng phải cậu muốn ăn cháo đậu bo bo?" Thi Nam Sênh nhắc nhở ngược lại.

  "Tiêu! Khét rồi!" Mộ Thiệu Đàm hú lên quái dị rồi vọt ra khỏi phòng. Lúc này Thi Nam Sênh mới hỏi bác sĩ, "Rốt cuộc cô ấy có chuyện gì?"

  "Dinh dưỡng không đầy đủ và làm việc quá độ. Cộng thêm thiếu ngủ nhiều ngày, cho nên mới dẫn tới bị ngất."

Bây giờ là thời đại gì rồi, còn có người ăn uống thiếu dinh dưỡng?

  Thi Nam Sênh nghĩ lại mỗi ngày cô đều tới đây đúng sáu giờ sáng, vậy cô ta dậy từ lúc mấy giờ thế?

  "Thi tiên sinh không cần quá lo lắng, chỉ cần điều trị đàng hoàng đúng theo đơn thuốc thì sẽ không có vấn đề gì."

Lo lắng?

  Lời của bác sĩ khiến Thi Nam Sênh nhíu mày.

  Tiểu yêu tinh này chỉ là niềm vui anh bỏ tiền ra mua mà thôi, tại sao anh phải lo lắng chứ?  

  Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng anh cũng không phản bác lại lời của bác sĩ, chỉ tùy ý phất tay bảo bác sĩ cứ kê đơn thuốc.  

  Kê đơn thuốc và nhắc nhở thêm một số điều cần lưu ý xong bác sĩ rời đi. Mộ Thiệu Đàm ăn sáng xong sau đó có việc cũng đi trước.  

  Trong phút chốc, cả căn trong biệt thự chỉ còn lại có Thi Nam Sênh và Thiên Tình.  

  Nhìn cô gái an tĩnh nhắm mắt nằm trên giường, Thi Nam Sênh khó nén được nỗi tò mò, rốt cuộc cô là người ra sao? Và có cuộc sống như thế nào?

  Nếu quả thật cô là cô gái có cuộc sống buông thả, bán thân kiếm tiền, vậy sao cuộc sống lại vất vả khổ cực như thế?  

  Anh cho năm mươi vạn, không phải đã đủ để cô trả hết nợ cho Bạch gia rồi sao?  

  Đang nghĩ miên man thì điện thoại Thi Nam Sênh vang lên. Liếc nhìn cô gái nhỏ trên giường bởi vì tiếng chuông mà khó chịu rên khẽ, anh nhíu mày bịt lại điện thoại di động nhẹ nhàng đóng cửa mới nhận nghe.  

  "Thi tổng, đã sắp tới mười giờ rồi, buổi họp sáng nay có cần hoãn lại không?" Là điện thoại của trợ lý Trần Lâm.

  Thi Nam Sênh liếc nhìn cổ tay. Quả nhiên....  

  Tiểu yêu tinh này suýt nữa đã làm lỡ công việc của anh.

  "Dời lại mười phút. Tôi lập tức đến ngay."

  "Dạ."  

  Cúp điện thoại, Thi Nam Sênh liếc nhìn cánh cửa đóng chặc, không đi vào mà quay trở ngược lại đi tới phòng thay quần áo, đổi bộ tây trang rồi xuống lầu lái xe rời đi.  

  ***  

  Trần Lâm đuổi theo Thi Nam Sênh từ phòng họp đi ra, "Tám giờ tối có một buổi từ thiện bán đấu giá muốn mời, tổng giám đốc có muốn nhận lời không?"

  "Của bên nào?" Thi Nam Sênh vừa lật tài liệu vừa hỏi.

  "Lâu tổng của tập đoàn láng giềng mở buổi đấu giá đó để lấy lòng một nữ minh tinh mới nổi, thật ra thì chỉ đến đó cho có mặt mà thôi."  

  Thi Nam Sênh gật đầu, những buổi đấu giá kiểu này cũng chẳng có gì thú vị, anh chưa bao giờ có hứng thú làm nền cho bất luận kẻ nào.  

  Liền quyết định: "Từ chối."  

  Còn chưa kịp bước vào phòng làm việc, đã bị nội dung của tốp con gái trong phòng thư ký khiến anh khựng lại bước chân.  

  "Ê, ê, cô xem nè, Bạch Thiên Thiên lại có scandal mới nữa rồi!" Có người quơ quơ cuốn tạp chí lá cải trong tay.

  "Người đàn ông này cũng không tệ nha! Nghe nói là nhà chế tác của Hollywood đấy ! Bạch Thiên Thiên có người này chống lưng, sự nghiệp diễn viên của cô ta cũng không cần lo nữa."

  "Trên báo chí không phải nói cô ta sắp về nước để phát triển sao?"

  "Xì! Ai cần cô ta về nước chứ! Diễn xuất thì không bằng ai, chất giọng cũng chẳng ra làm sao, chỉ biết dựa vào đàn ông lăng xê! Nếu cô ta về, chẳng phải sẽ gieo họa cho thanh thiếu niên của quốc gia chúng ta ư?"

  "Hì, sao cô lại nói như vậy chứ....! Tôi thì cảm thấy cô Thiên Thiên này cũng hay đó. Mặc dù chịu khó đổi bạn trai xoành xoạch nhưng người ta dầu gì cũng là một trong số ít nữ nghệ sĩ của quốc gia được xâm nhập vào Hollywood. Nói thế nào cũng là có chút thực lực!"  

  "Thôi đi! Ngàn người cưỡi vạn người gối, ai mà thèm...."
Nghe những tin vịt này, Trần Lâm bỗng cảm thấy không khí chung quanh lạnh tới mức làm cho người ta đánh bò cạp. Nhìn lại sắc mặt của tổng giám đốc, trong lòng thầm hô tiêu rồi, cao giọng ho hai cái, quát lớn: "Mấy cô không cần làm việc sao? Tụ tập một chỗ ở đây nói những lời linh tinh, không ai muốn làm việc nữa có phải không?"  

  Mọi người nghe được âm thanh này, còn bắt gặp sắc mặt xanh mét của Thi Nam Sênh, ai cũng đều câm như hến, đứng nghiêm không dám hé răng.  

  "Trần Lâm, đem cuốn tạp chí kia tới đây." Thi Nam Sênh không chỉnh đốn bất kỳ ai ngược lại còn lên tiếng nói như thế. Điều này đã làm cho mọi người vô cùng kỳ quái, tổng giám đốc cũng có hứng thú với mấy quyển tạp chí lá cải này ư? Hay là, thật ra anh cũng là người ái mộ Bạch Thiên Thiên? Thảo nào vừa nãy sắc mặt lại khó coi đến vậy!  

  Trần Lâm không dám chậm trễ, nhanh đi lấy tạp chí mang tới.

Thi Nam Sênh liếc mắt nhìn cuốn tạp chí trong tay cười lạnh. Mắt chọn đàn ông của Bạch Thiên Thiên quả thật là ngày càng tệ!

  Xoay người, lúc quay trở về phòng làm việc, thuận tay vứt luôn cuốn tạp chí vào trong thùng rác.

  Sau đó hỏi: "Buổi tiệc tối nay có giới truyền thông nào không?"

  "Hình như là không có." Trần Lâm lắc đầu.

  "Thông báo với giới truyền thông, bảo họ tối nay đến!"

  Trần Lâm hơi bất ngờ. Không phải tổng giám đốc ghét nhất là bị người ta sỏ mũi sao? "Nói vậy là, buổi đấu giá từ thiện tối nay, tổng giám đốc dự tính tham gia?"

  "Phải, tham gia!"  

Dứt lời, anh mím môi thiếu điều như muốn thành một đường ngang.

  ***  

  Hàng mi dài thon mảnh run run mấy cái.

  Cô gái chậm rãi mở mắt ra, nhìn chùm đèn thủy tinh màu trắng xa hoa lộng lẫy trên trần nhà, mới đột nhiên sực nhớ tới nơi này không phải là nhà của mình, cả kinh lập tức ngồi bật dậy.  

  Đầu óc còn mơ hồ hỗn loạn.  

Trời đất! Mình bị ngất xỉu! Hơn nữa, lại còn ở trong nhà của anh! Anh ấy nhất định sẽ nghĩ mình là kẻ gây phiền toái!

  Thiên Tình rầu rĩ bới bới tóc, nhìn đồng hồ thì phát hiện ra đã là bốn giờ chiều.

Chết rồi, tiêu rồi! Cơm trưa của chị....

  Thiên Tình vội vàng tìm điện thoại di động của mình. Vừa nghiêng mắt thì thấy túi xách của cô được đặt ở đầu giường. Cô vội lục tìm điện thoại, trên màn ảnh hiển thị năm cuộc gọi nhỡ.  

  Đều là số của Cảnh Vãn Tình chị cô gọi vào.

  Không dám chậm trễ, vội vàng gọi điện thoại lại cho chị, ngay lập tức nghe được gióng nói đầy lo lắng của Vãn Tình, "Thiên Tình, có phải em đã xảy ra chuyện gì không? Cả ngày không thấy em nghe điện thoại."

  "Chị, chị đừng lo, em không sao. Vừa nãy em đang ôn bài ở nhà bạn cùng lớp, để điện thoại sang chế độ im lặng, cho nên không nghe được." Thiên Tình sợ chị lo lắng chỉ đành nói dối.

  "Em không sao là tốt rồi. Chị chỉ sợ em xảy ra chuyện gì, bảo cha đi tìm em, nhưng cha còn phải đi lái xe."

  Cảm giác có chị quan tâm thật là tốt....  

  Thiên Tình ngô nghê cười, "Chị, em không còn trẻ con nữa, chị đừng lo cho em như vậy chớ."  

  "Ở trong mắt chị, em vĩnh viễn chỉ là một đứa bé." Trong giọng nói Vãn Tình không giấu được sự yêu thương cưng chiều.

  Thiên Tình nghe xong trong lòng vô cùng ấm áp, cơn choáng đầu dường như cũng bay mất luôn, "Chị, trưa nay chị ăn gì rồi? Em không đến với chị được, chị không buồn em chứ?"

  "Hiện tại việc học của em quan trọng hơn, đợi chị làm xong phẫu thuật thì em cũng sẽ giảm bớt đi gánh nặng."

  Thiên Tình đang định nói tiếp thì nghe ngoài cửa truyền đến tiếng xe. Là anh ấy về? Sao nhanh vậy?

  Cô vội vàng xốc chăn bò xuống giường, nhảy chân không đến cửa sổ. Quả nhiên, là xe anh đang lái vào nhà để xe.

  Thiên Tình hoảng sợ y như tên trộm, nhanh chóng nói với Vãn Tình: "Chị, bạn học đến tìm em rồi, em cúp máy trước đây. Chị đừng lo cho em, tối về em sẽ đến bệnh viện với chị!"  

"Ừm. Được rồi. Em cũng nên cẩn thận một chút, đừng cố quá!"

  ***  

  Thiên Tình cúp điện thoại, vội vàng sửa lại quần áo trên người. Cô kinh ngạc phát hiện thế nhưng mình đang mặc áo sơ mi của anh.

  Mặc kệ mặt đang đỏ ké, vội vàng loay hoay sửa sang lại tấm ga giường.

  Vừa định thay quần áo thì anh đã đẩy cửa đi vào.

  "Thi tiên sinh." Thiên Tình khép nép chào hỏi.

  Áo sơ mi của anh rất lớn, dáng người cô lại rất nhỏ, cô mặc nó vừa vặn chỉ có thể che qua cặp đùi thon thả trắng nõn, còn bên trong thì chỉ mặc đúng mỗi chiếc quần lót, Thiên Tình bối rối xoắn chặt hai tay vào nhau che ở trước người.  

  Thi Nam Sênh nheo mắt nhìn cô.

  Tiểu yêu tinh giờ phút này nhìn càng có vẻ nhỏ bé hơn. Chiếc áo sơ mi rộng thùng thình bao bọc lấy cô, chỉ chừa ra một đôi chân thon thả, hình ảnh này càng khiến cho người ta có một loại tưởng tượng....  

  Ngón chân xinh xắn để trần đứng trên mặt thảm, trơn bóng mịn màng như bạch ngọc.  

  Quả thật, rất đẹp. Đủ để khiến cho những người phụ nữ khác xem cô như đối thủ!  

  Tối nay, có lẽ mình sẽ cần dùng đến cô ấy!  

Thiên Tình không biết ánh mắt giờ phút này của Thi Nam Sênh có mục đích gì, chỉ cảm thấy như có gì đó rất nguy hiểm, vì vậy cô cũng khẩn trương lên. Cô liếm liếm môi mở miệng: "Hôm nay đã làm phiền anh. Cũng không còn sớm nữa, tôi cần phải về rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net