Chương 49: Đậu hũ thúi

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Sau khi anh Ngưu giống bà mẹ già gả con cho đạo tặc, ngồi cạnh Tuấn Chung Quốc bù lu bù loa, thao thao hết hai tiếng đồng hồ, bà con chịu hết nổi liền túm lấy anh ta lôi về.

Tuấn Chung Quốc còn đang chuyên tâm ghi chép quà tặng, định về sau có cơ hội sẽ đền ơn lại gấp đôi, hoàn toàn phớt lờ Thạc xe ôm và Hưởng vô lại bên cạnh.

"Mày dám dẫn sói vào nhà." Trịnh Hạo Thạc uống mấy ngụm trà lạnh trên bàn, ngồi ngay ngắn nhìn Kim Tại Hưởng.

Kim Tại Hưởng giúp Tuấn Chung Quốc sắp xếp các hộp quà rải rác chung quanh, dửng dưng đáp "Mày thấy đây là lần đầu tiên tên kia đến đây?"

Một câu làm Trịnh Hạo Thạc giật mình "Vậy mày tính làm sao?"

"Giăng một cái lưới thật kỹ, đương nhiên là chờ con mồi tự nhảy vào rồi." Kim Tại Hưởng cong môi cười, đáy mắt thoáng tia ác độc.

Trịnh Hạo Thạc thấy vậy tự biết hắn đã sắp đặt đâu ra đó, yên tâm hỏi "Vậy tao nên làm gì?"

"Mày, bây giờ, ngay lập tức, cút về nhà mày."

"..."

Trịnh Hạo Thạc quyết định, phiên bản Tuấn Chung Quốc bị ngược đãi này chưa hoàn, phải thêm vài tình tiết kịch tính nữa, ví dụ như Kim Tại Hưởng là người có máu SM, anh Thái phòng bảo vệ yêu thầm!

_____

Gió lạnh đầu đông thở ra ào ào trên mặt Kim Tại Hưởng, lạnh đến đau cả người, nhưng cứ nghĩ đến Tuấn Chung Quốc đang chờ hắn trong xe cùng với bé cưng trong bụng cậu là hắn thấy ấm như đang mở máy sưởi. Dậm dậm chân tiếp tục đứng trong hàng ngũ chờ mua đậu hũ thúi.

Đều nói miệng người mang bầu rất tai quái, luôn nghĩ ra đủ kiểu món ăn. Đây thôi, Tuấn Chung Quốc mới vừa ăn sáng xong tự dưng cực kỳ thèm đậu hũ thúi, nhất quyết không ăn không được.

Ông chồng tuyệt vời Kim Tại Hưởng tất nhiên không nề hà đón nhận nhiệm vụ gian nan mà vĩ đại, gia nhập vào hàng ngũ rồng rắn xếp hàng trước cửa cái tiệm gọi là đậu hũ thúi Gia Hưng này. Chẳng qua là quần áo trên người cùng khí chất khác xa với những người khác.

Tuấn Chung Quốc ngồi trong xe hưởng thụ điều hòa ấm áp, lười nhác nhìn người đàn ông xuất chúng giữa đám đông như hạc giữa bầy gà, dường như người ta chỉ cần liếc mắt một cái là phát hiện được hắn ngay.

Cậu chưa bao giờ mơ tưởng xa vời sẽ có một người đàn ông như thế yêu chiều mình, nếu năm đó không có giấc mơ kia, cậu sẽ không tới nơi này, cũng không tình cờ gặp gỡ hắn. Liệu có phải là ông trời đã an bài sẵn hay không? Hay là, bà ngoại phù hộ cậu. Một người đàn ông vì cậu thèm ăn bất chợt, trong ngày đông giá rét thế này đứng xếp hàng thay cậu mua đậu hũ thúi, tốt đẹp đến nỗi có gì đó không thực.

"Mua bao nhiêu?" Người bán hàng nhanh nhẹn gắp từng miếng đậu hũ cỡ quân mạt chược ngập trong dầu lên bỏ vào hộp, thuận tiện rưới một lớp ớt tương lên trên.

"2 ký." Kim Tại Hưởng móc túi tiền, nhẹ nhàng nín thở, thật sự là quá thúi.

Người bán cầm tăm xỉa răng run tay "2 ký?"

"Hơ... vậy 4 ký?" Kim Tại Hưởng tưởng là mua ít quá, đưa bốn ngón tay lên dò thử.

Trong đội ngũ xếp hàng trên đường này, hắn thật sự là đại cô nương lên kiệu hoa, lần đầu tiên nha.

Người bán bực tức trừng hắn, sáng sớm đến đập hàng người ta hả? Nhưng thấy tay hắn kẹp mấy tờ ngân phiếu đỏ thẫm lập tức hiền lành như nước "Ông chủ ơi, ngài chờ chút, chỗ này có lẽ không đủ, giờ tôi lập tức đi chiên cho ngài."

"Được."

Không phải chờ thôi sao, hiện giờ cái khác Kim Tại Hưởng hắn không có chứ nhẫn nại có thừa. Chỉ cần bảo bối của hắn thích ăn, đừng nói là chờ một chút, bảo hắn đứng chờ cả ngày cũng không thành vấn đề.

Tuấn Chung Quốc ngồi trong xe lấy làm lạ nhìn hàng ngũ đứng im, đến lượt Kim Tại Hưởng rồi mà, sao còn chưa quay ra nữa? Chiên gì lâu thế?

Bỗng nhiên thấy mặt hắn đen sì nhấc hai cái túi nhựa to đùng đi tới chỗ xe đậu, Tuấn Chung Quốc giật mình. Đừng nói hai cái túi bự này là đậu hũ thúi nhé?

Quả nhiên hắn vừa mở cửa xe ra cậu đã ngửi thấy mùi đậu hũ nồng nặc.

"Anh mua bao nhiêu?"

"4 ký!" Kim Tại Hưởng còn chưa hoàn hồn sau cơn sốc.

Tuấn Chung Quốc thiếu chút ói máu "4 ký?! Anh mua gì dữ vậy?"

"... Anh cảm thấy một ký đậu hũ cũng chả bao nhiêu, ai mà ngờ nhiều dữ vậy!" Kim Tại Hưởng hơi mất mặt, lên án người bán và ông chủ quá thật thà!

"Anh không biết là đậu hũ chiên xong mất nước, cân sẽ nhẹ bớt à?"

Tuấn Chung Quốc cảm thấy cần phải giáo dục cái tên lỗ mãng này biết tiết kiệm, chăm lo gia đình, bằng không có bao nhiêu tiền cũng bị hắn phá hết. Cái túi lớn này ít nhất cũng hơn chục hộp đậu hũ thúi, mỗi hộp 4 miếng, cho dù cậu dang tay dang chân ra ăn cũng ăn không hết, hơn nữa tự dưng cậu hết muốn ăn rồi...

"Ăn không hết thì ném thôi." Đương nhiên Kim Tại Hưởng biết cậu ăn không hết rồi, phá gia chi tử nào đó đáp.

Tuấn Chung Quốc đảo mắt suy nghĩ một chút, nói "Ném đi tiếc lắm, dù sao lát nữa chúng ta cũng đi khám thai, vậy mời bác sĩ ở đó ăn đi. Bọn họ cũng vất vả, anh nói được không?"

Kim Tại Hưởng vừa nghe Tuấn Chung Quốc không trách mình, ngược lại còn nghĩ cách, lập tức cảm thấy ấm áp, tất nhiên đồng ý cả hai tay, chỉ cần không bắt hắn ăn là được.

_____

Tầng trên cùng của bệnh viện là phòng khám dành riêng cho một số người nổi tiếng, hoặc dân giàu có. Trong phòng khám thai, mấy bác sĩ vẻ mặt cứng ngắc nhìn đậu hũ thúi đặt trước mặt từng người, lại ngẩng đầu nhìn cái người nhiệt tình thân thiện dùng ánh mắt chờ mong nhìn bọn họ...Kim phu nhân.

"Mọi người ăn đi, vừa mới mua đó, để một lát mềm ăn không ngon đâu." Tuấn Chung Quốc lo bọn họ ăn không đủ, lôi hết cả bịch ra, mỗi người được tới mấy phần.

"Hơ... cám ơn Kim phu nhân, chúng ta nên kiểm tra trước đi nhỉ?" Bác sĩ chủ nhiệm cuối cùng cũng tìm lại được năng lực ngôn ngữ của mình, mặt treo nụ cười chuyên nghiệp khách sáo đề nghị! Đậu hũ thúi này thúi quá! Còn thúi hơn cái thứ nhóc con nhà ông rặn ra mỗi sáng nữa!

"Ăn!" Mắt Kim Tại Hưởng lóe lên lạnh tanh, cực kỳ khí thế ra lệnh.

Các bác sĩ dưới áp lực mạnh mẽ của hắn không thể tự chủ đành cầm đậu hũ thúi lên bắt đầu ăn.

"Nhất định trong lòng bọn họ rất cảm động." Ngồi trong lòng Kim Tại Hưởng, Tuấn Chung Quốc thân mật kề tai hắn thì thào, lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn như kiểu tặng hoa hồng cho người ta mà tay còn thơm hương, chuẩn xác mà nói phải là cho người ta đậu hũ thúi, tay còn bốc mùi.

"Đương nhiên, anh đích thân xếp hàng mua cơ mà, tổ tiên bọn họ tích đức mới được ăn đấy." Kim Tại Hưởng tự đại ưỡn ngực thẳng lưng vênh váo.

Nhưng các bác sĩ miệng nhét đậu hũ thúi chẳng có lấy tí xíu cảm kích nào, sáng sớm mới ăn sáng xong ông đi ăn đậu hũ thúi thử xem? Cái này đối với người thích ăn mà nói tất nhiên là vui mừng, vấn đề là bọn họ trừ tay Trương ở khoa huyết học ra có ai ưa cái món này đâu.

E ngại Kim Tại Hưởng ngang ngược đành phải nhịn thở nhét vào họng, đồng thời không quên lén lút chừa lại hai miếng cho vào hộp của tay Trương. Có điều dù là tay Trương thích ăn mấy đi nữa cũng không chịu nổi thế công của bao nhiêu đậu hũ thúi thế này!

"Ăn không hết thì đừng miễn cưỡng nhé." Thấy tốc độ ăn của mọi người chậm dần, Tuấn Chung Quốc tử tế lên tiếng.

Mọi người như được đại xá ào ào đặt hộp xuống bàn, cầm khăn giấy lau dầu mỡ dính mép mình.

"Kim phu nhân chúng ta bắt đầu kiểm tra thôi." Bác sĩ chủ nhiệm có cảm giác cả hơi thở của mình cũng thúi.

_____

"Thai! Song!! Sinh!!!?"

Kim Tại Hưởng và Tuấn Chung Quốc trợn tròn hai mắt sửng sốt lặp lại lời bác sĩ vừa nói.

"Đúng thế, kết quả xét nghiệm máu cũng hết sức bình thường, thai nhi cũng ổn định, tiếp theo đây..." Bác sĩ chủ nhiệm nói chưa xong liền bị Kim Tại Hưởng ngắt ngang.

"Sinh đôi!!!? Hai đứa!? Thai đôi!?" Kim Tại Hưởng ngu ngốc thò hai ngón tay ra không ngừng quơ qua quơ lại trước mặt bác sĩ, Tuấn Chung Quốc cũng chìa hai ngón tay giơ thẳng trước mặt ông.

Hai vợ chồng này... đầu óc có vấn đề à?

Bác sĩ rủa thầm trong bụng nhưng ngoài mặt vẫn đeo nụ cười chuyên nghiệp "Đúng thế, thai song sinh, hai bé."

"Nói thừa! Đương nhiên tôi biết thai song sinh là hai đứa rồi! Tôi hỏi là trong bụng bảo bối tôi có hai bé cưng à?"

Lúc này cho dù là ai cũng không thể liên tưởng tên ngu ngốc này với vị thương nhân sáng suốt quát gió gọi mây trong giới kinh doanh được, ai cũng cảm thấy... ngu si.

Chủ nhiệm khoa hít một hơi thật sâu dằn xúc động muốn đập người xuống, hòa nhã đáp "Đúng thế, hiện tại trong bụng vợ ngài có hai đứa bé."

"Há há há, tốt!! Mọi người đều có công! À không đúng! Mọi người không có công nhưng có lao!" Kim ngu ngốc chống nạnh cười như điên, mấy phút sau quyết định luận công ban thưởng, cầm điện thoại hùng hồn nói "Jepi! Đặt một tháng đậu hũ thúi cho tôi, mỗi ngày giao tới khoa sản bệnh viện XX! Đúng! Mỗi ngày!"

Báo cáo kiểm tra trong tay bác sĩ chủ nhiệm đã bị bấu rách mà không ai hay, tất cả đều chìm trong tin tức thê thảm này rồi. Tất nhiên trừ đôi phu phu ngu ngốc kia ra!

_____

"Hai bé cưng!!?"

Bà Kim nhìn hai người đi khám thai về, không dám tin tưởng thét chói tai nhắc lại lời hai người mới nói.

Kim Tại Hưởng tự hào gật đầu, mặt mày phơi phới "Bác sĩ nói là thai song sinh, hai đứa!"

"Ối!" Bà Kim trợn trắng mắt, ngất xỉu trên sofa.

Mọi người cuống quít.

"Mẹ! Mẹ!" Kim Tại Hưởng và Tuấn Chung Quốc.

"Bà chủ! Bà chủ!" Mấy người làm và má Trương.

"Tây Tây! Tây Tây, bà tỉnh lại đi!" Ông Kim.

Mấy phút sau, bà Kim yếu ớt tỉnh lại.

"Ba nó... tôi... ối..." Thấy hai ngón tay lén lút giơ lên còn chưa kịp rút về của ông Kim, sực nhớ ra nguyên nhân mình ngất đi, lại xỉu lần nữa.

"Em đi gọi bác sĩ!" Tuấn Chung Quốc vội vàng xông đến bàn điện thoại nhấc ống nghe lên chuẩn bị bấm gọi xe cấp cứu.

"Tiểu Quốc..." Bị ông Kim bấm mạnh vào nhân trung, đau quá tỉnh lại, bà Kim thều thào gọi.

Tuấn Chung Quốc giật mình vội vã chạy trở về ngồi xuống sofa cầm lấy tay bà "Mẹ, mẹ làm sao vậy?"

Cùng chung sống tới nay, cậu đã thật tình xem bà Kim như mẹ mình, mà bà Kim cũng thương cậu thật lòng.

"Mẹ cao hứng... con lấy điện thoại lại đây cho mẹ..." Bà Kim sai bảo, mọi người không dám chần chừ lập tức cầm điện thoại tới đặt trước mặt bà, bà Kim ngọ nguậy thò ngón tay ra ấn số điện thoại đã thuộc như cháo chảy.

Báo bận ngắn ngủi một chút liền có người tiếp "A lô... Tiểu San à, Chung Quốc nhà chị mang thai đôi đấy, sao Hạo Thạc nhà em còn chưa có động tĩnh gì thế?"

Mọi người té xỉu.

_____

Hai tiếng đồng hồ sau, nhà họ Trịnh.

Trịnh Hạo Thạc đáng thương bi thảm dưới sự oanh tạc của bà già hoàn toàn suy sụp, gào lên như đồ điên "Con cưới!! Con cưới Dương Thông!!!"

Nhân vật đau buồn bà Trịnh diễn trước giờ lập tức biến mất tăm "Nói thật không đấy?"

"Thật!! Thật còn hơn trân châu!!" Trịnh Hạo Thạc căn bản không rõ mình hứa cái gì trước sự cưỡng bức của bà già, đợi hắn tỉnh ngộ thì đã trễ.

Bà Trịnh trang điểm sơ sơ xong liền chạy xộc tới nhà Dương Thông, tìm mẹ Dương Thông, cũng là bạn thân của mình thương lượng hôn sự. Tuy không qua mặt được Tây Tây vụ ôm cháu nhưng hôn lễ của con trai kiểu gì cũng giành trước được rồi! Bỏ lại Trịnh Hạo Thạc điên cuồng trong gió, bên tai dường như vang lên bài hát của Lê Bảo Bình 'Nụ cười đã tắt, đằng sau nước mắt, người vì anh cố níu duyên chỉ nhận lấy ưu phiền...'

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net