Chương 16

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chủ nhật, Jungkook dẫn Sira đi dạo phố, Taehuyng cũng rủ Jimin ra ngoài ăn cơm.

Jimin cảm thấy cực kỳ bất thường, hỏi: "Sao ông không ăn với Jungkook ?".

Taehyung : "Cậu ấy có hẹn rồi, đưa bạn đi chơi".

Jimin : "Sao ông không hỏi trước, lỡ tôi cũng có hẹn rồi thì sao?".

Taehyung : "Ông có hẹn rồi à?".

Jimin : "... Không. Nhưng mà nói ra thì, cậu ấy đã đi với bạn, sao không đưa ông đi cùng luôn?".

Taehyung : "Bọn tôi cũng đâu phải trẻ sinh đôi dính liền cơ thể, sao bắt buộc phải đi với tôi?".

Jimin : "Ồ, tôi ngửi thấy mùi chua chua".

Taehyung : "Ông hoang tưởng rồi, tôi có hẹp hòi thế đâu".

Hai người đi đến quán lẩu thì gặp người quen. Taehyung vừa chuẩn bị bước vào thì bị Jimin kéo lại: "Hình như tôi nhìn thấy đối tượng của ông thì phải".

Taehyung nhìn theo hướng Jimin chỉ, quả nhiên thấy Jungkook đang ngồi với một cô gái.

Jimin : "Đó là bạn Jungkook à? Nhìn đẹp phết, rất có phong thái nữa".

Taehyung : "...".

Jimin : "Hình như nói chuyện rất vui vẻ, hai người cười nói không dứt kìa".

Taehyung : "...".

Jimin : "Còn tặng cô ấy hoa hồng nữa chứ!".

Taehyung trợn tròn mắt nhìn qua: "Cái gì?!".

Jimin : "À, nhìn nhầm, là bàn trước đó".

Taehyung : "...".

Jimin : "Bọn họ...".

Taehyung : "Đồ hôm nay tôi mặc trông ổn chứ?".

Jimin : "Hả?".

Taehyung quay đầu nhìn Jimin : "Chúng ta qua chỗ họ cùng ăn".

Hai người đứng trước cửa quán bàn bạc một hồi. Theo Jimin thì mặc dù đúng là tình cờ đấy, nhưng nếu bây giờ vào trong cùng ăn thì lại chẳng giống vô tình gặp tý nào, khó tránh khỏi hiểu lầm. Tốt nhất là làm ra vẻ tình cờ đến thôi, bởi vậy, Jimin nêu ý kiến, cứ để cậu vào trước, ra vẻ bất ngờ khi gặp Jungkook , sau đó lại gọi điện thoại cho Taehyung , giả vờ gọi anh đến cùng ăn.

Taehyung : "Một mình ông tự dưng lại chạy đi ăn lẩu, không phải sẽ hơi bất thường à?".

Jimin : "Vậy...".

Taehyung : "Cũng được, thật ra đối với ông thì việc đó cũng bình thường thôi".

Jimin : "... Tóm lại, lúc đến ông phải ra vẻ mình rất bận rộn, căn bản là không muốn đến, nhưng nghe nói bạn thân đến rồi nên mới cố đến góp mặt".

Taehyung : "... Độ khó có vẻ cao đấy".

A: "Dù sao cũng là lần đầu tiên gặp mặt nhà vợ. Nếu không phải là thời gian eo hẹp, chúng ta còn có thể sắp xếp vài cái NPC[1] góp phần nhấn mạnh việc ông đến được đây là khó khăn đến mức nào, nhân thể làm nổi bật sự coi trọng đối với người bạn này đến thế nào nữa".

[1] NPC: Non-player character, từ dùng trong các trò chơi, chỉ những nhân vật được thiết kế sẵn trong trò chơi để giúp đỡ, hướng dẫn người chơi.

Taehyung : "... Tôi thấy trí tưởng tượng của ông phong phú quá đấy, bạn của Jungkook có lẽ không biết quan hệ của bọn này đâu".

Jimin : "Ông thì biết gì, cái này gọi là phòng ngừa chu đáo".

"Phòng ngừa chu đáo cái gì?"

A vừa nói dứt câu, giọng Jungkook đã vang lên từ sau lưng. Jimin trưng ra bộ mặt vô cùng bất ngờ, quay đầu lại: "Trùng hợp quá...".

"Sao hai người lại ở đây?", Jungkook tiếp tục hỏi.

Taehyung và Jimin nhìn nhau một cái, đồng thời mở miệng: "Vô tình gặp".

Jungkook : "Vậy có muốn...".

Jimin : "Tốt thôi, vậy thì cùng ăn nào".

Taehyung và Jungkook : "...".

Jungkook dẫn hai người đến bàn cậu ngồi, giới thiệu với Sira : "Hai người này là bạn của tớ. Vừa vặn nhìn thấy bọn họ đứng ngoài cửa nên tớ mời vào ăn cùng chúng ta luôn".

Sira : "Tốt quá, ăn lẩu phải nhiều nhiều người một chút mới vui mà".

Taehyung miệng thì nói "Ngại quá, làm phiền hai người dùng bữa rồi", mắt lại len lén nhìn cậu. Jungkook thấy thế liền lùi vào ngồi ghế bên trong. Taehyung vừa định ngồi xuống, Sira đã nói: "Không sao, tôi ngồi với Jungkook là được rồi, hai người ngồi bên này đi".

Taehyung & Jungkook : "...".

Jimin : "... Cô thật chu đáo quá".

Dựa theo nguyên tắc ưu tiên phụ nữ và khách hàng, việc chọn món hầu hết đều do Sira đảm đương, Jimin chỉ có nhiệm vụ tìm đề tài để nói.

Jimin : "Đây là lần đầu tiên cô đến Seoul à? Hôm nay đã đi được những đâu rồi?".

Sira : "Đúng thế, Seoul thật đẹp, không khí cũng rất trong lành. Tôi thích nhất là con đường buổi sáng đi, đường gì ấy nhỉ?".

Sira quay đầu sang nhìn Jungkook , Jungkook chậm rãi nói: "Đường MyeongDong ".

Sira : "Đúng thế, đúng thế, đường MyeongDong . Jungkook bảo ở đó rất nhiều đồ ăn vặt, vì thế chúng tôi đã ăn một lượt hết các món, lại mua thêm một đống đồ nữa. Đến giờ thì mệt chết rồi".

Nói đến đây hình như nhớ ra điều gì, cô rút từ trong túi ra một tập giấy nhìn rất giống sách nghiên cứu đưa cho Jungkook : "Hôm nay mải đi dạo phố, suýt nữa thì quên mất đồ cho cậu, đồ án nguyên gốc của kiến trúc sư người Anh, James Smith. Tớ biết là cậu muốn có lâu rồi".

Jungkook nhìn thấy lập tức vui mừng không thôi: "Không ngờ cậu vẫn còn nhớ!".

Sira : "Thôi đi, chuyện của cậu có chuyện nào mà tớ không nhớ chứ!".

Taehyung thấy hơi tò mò: "Kiến trúc? Sao tự nhiên lại muốn đọc sách về mảng này thế?".

Sira : "Anh không biết à? Lúc học đại học Jungkook học về kiến trúc mà. Nói ra thì, cậu còn nhớ ước mơ hồi nhỏ của bọn mình không, muốn mở một tiệm cà phê do chính mình tự thiết kế ấy".

Jungkook bật cười: "Đương nhiên nhớ chứ. Cậu xem, tớ đang cố gắng vì nó đây còn gì".

Sira : "Bây giờ nhớ lại lúc nhỏ thật vui, nghe nói Minsu nhà thím hai đã kết hôn rồi đấy".

Jungkook : "Cưới từ năm ngoái rồi, tớ cũng đi dự đám cưới mà".

Sira : "Thảo nào, lúc đó tớ vẫn còn đang ở nước ngoài. Í, sao hai người không nói gì?".

Taehyung : "... Hà hà".

Jimin : "... Ha ha".

Nghiêm khắc mà nói, Sira là một cô gái rất tuyệt: xinh đẹp, hài hước, ăn nói khéo léo, rất dễ gây cảm tình với người khác. Có điều không biết có phải tưởng tượng không, nhưng Taehyung thấy Sira hình như có địch ý với mình. Anh nghĩ có khi Sira thích Jungkook , dựa vào giác quan thứ sáu của phái nữ mà nhận ra được "tình địch" là anh, thế nhưng lại cảm thấy hình như không phải vậy. Có điều dù thế nào thì anh cũng có thể khẳng định là Sira không thích mình lắm. Bởi bất luận anh với Jungkook đang nói về vấn đề gì, Sira luôn có thể lôi kéo chủ đề về lại cuộc sống lúc trước của hai người: từ quán đậu của nhà họ Lee ở ngõ ngần chợ đến con chó nhà đối diện cổng trường tiểu học nuôi. Tóm lại bữa ăn này chủ đề chính là: hồi ức, hồi ức và hồi ức.

Tâm tình Taehyung không tốt. Cả bữa ăn anh cứ có cảm giác mình bị cô lập, có điều anh cũng rất cố gắng tỏ ra vui vẻ. Jimin nhìn thấy chỉ có thể than thầm một tiếng: Đây rõ ràng không phải đám lâu nhâu mà là Boss lớn rồi!

Jungkook lại dường như không cảm nhận được gì khác thường, vẫn nói cười vui vẻ với Sira .

Đợi đến lúc kết thúc bữa ăn, Sira đột nhiên ra vẻ thần bí hỏi Taehyung : "Tôi có thể mạo muội hỏi anh một chuyện không?".

Taehyung : "Được, cô hỏi đi".

Sira : "Sao lúc ăn anh cứ nhìn chằm chằm vào Jungkook thế?".

_______________

Sira vừa nói xong, cả bàn ăn lập tức im bặt. Taehyung lại cười vô cùng vui vẻ: "Tôi là đang xem cậu ấy có gắp hết món tôi thích đi không thôi".

Sira thở ra một hơi dài: "Tôi đã bảo mà, suýt nữa tôi còn cho rằng anh là đồng tính, để ý đến cậu ấy rồi chứ!".

Cả bàn lại lần nữa rơi vào im lặng, đến sắc mặt Jungkook cũng có vẻ thay đổi, Sira dường như không nhận ra, lại tiếp tục nói: "Nói mới nhớ, ở nước ngoài đồng tính không thiếu, có điều hầu hết bọn họ chỉ tìm người trong giới, không làm hại đến người bình thường, dù sao...".

Jungkook : "Còn muốn ăn gì nữa không?".

Sira dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn sang cậu, cười đáp: "Không ăn nữa, no muốn chết rồi!".

Ăn xong bữa, Jungkook để Taehyung và Jimin về trước, còn mình thì tiễn Sira về khách sạn cô ở. Hai người vừa đi vừa nói chuyện câu được câu mất. Lúc gần đến khách sạn, Sira cuối cùng cũng mở miệng: "Xin lỗi cậu".

Jungkook : "Sao tự nhiên lại xin lỗi?".

Sira : "Cậu thôi đi, cố ý bảo bọn họ rời đi, không phải là muốn nói chuyện lúc nãy với tớ chắc?"..

Jungkook : "Hôm nay cậu hơi quá đáng rồi".

Sira trầm mặc một lát, đáp: "Cậu không biết thật hay giả vờ không biết thế? Ánh mắt anh ta nhìn cậu...".

Jungkook : "Tớ biết. Bởi vì bọn tớ là một đôi".

Mặc dù cô cũng đã đoán ra được phần nào, nhưng nghe chính miệng Jungkook thừa nhận thì vẫn không tránh được kinh ngạc.

Sira : "Cậu... Tớ nhớ lúc tớ ra nước ngoài còn nghe nói cậu đang có bạn gái... Là do lần đó chia tay nên mới...".

Jungkook : "Cậu thấy tớ giống loại người vì một lần thất bại trong tình yêu mà tự làm khổ mình, chuyển đổi cả thiên hướng tình dục sao?".

Sira : "Vậy... tại sao... Anh ta nhìn cũng đâu có vẻ gì đặc biệt? Nói thật, tớ thấy tớ còn hơn anh ta nữa kìa!".

Jungkook có phần bất đắc dĩ: "Đúng thế, đúng thế, đúng thế, cậu có tài năng, có ngoại hình, có cá tính".

Sira : "Tớ không đùa với cậu đâu. Tớ không biết cậu thấy việc này chơi vui hay thế nào, nhưng trước đây rõ ràng cậu có bạn gái, vậy tức là...".

Jungkook : "Tớ không phải đang đùa chơi. Cậu cũng biết đấy, trước nay tớ không chơi đùa với chuyện tình cảm".

Sira : "... Tớ thật sự thấy hơi choáng rồi...".

Jungkook : "Hôm nay vốn cũng không định nói với cậu. Có điều tớ thấy hơi tò mò, làm sao cậu nhìn ra được thế?".

Sira : "Lại còn phải nhìn à? Ánh mắt anh ta cứ như dùng keo con voi dính vào người cậu luôn rồi ấy chứ. Chẳng qua là tớ không nghĩ nhiều đến thế, cứ cho rằng anh ta là một tên đồng tính nào đó không có ý tốt, nhắm trúng cậu nên mới muốn nhắc nhở anh ta cách cậu xa ra một tý. Kết quả cậu thì hay rồi, đến cuối cùng còn nhịn không nổi mà giải vây cho anh ta nữa chứ".

Jungkook không nhịn được, phì cười: "Anh ấy là như thế đấy, có những lúc rất ngốc nghếch".

Sira có vẻ đã đến lúc xả ra, nói cả tràng: "Thân là bạn cậu, tớ tôn trọng quyết định của cậu. Có điều, nói thật lòng, tớ vẫn không thể chấp nhận được... Tớ không thể chúc hai người đầu bạc răng long, chỉ có thể nói, chúc cậu hạnh phúc".

Jungkook : "Thế là đủ rồi, cảm ơn cậu".

Sira : "Chỗ bác gái, cậu đã...".

Jungkook : "Đợi đến thời điểm thích hợp tớ sẽ nói. Mẹ tớ trước giờ vẫn rất yêu quý cậu, đến lúc đó cậu nhớ nói giúp tớ mấy câu nhé".

Sira : "... Tớ cũng chẳng biết phải nói gì rồi. Quan điểm của nước mình cũng vẫn còn bảo thủ, cậu chắc sẽ... Được rồi, tớ hỏi thẳng luôn vậy, cậu yêu anh ta không?".

Jungkook nghĩ một lát: "Tớ cũng không biết tình cảm đến mức nào thì mới có thể dùng đến chữ 'yêu' đó. Mỗi người có một tiêu chuẩn của riêng mình. Nhưng tớ có thể nói với cậu, tớ thích anh ấy, rất rất thích".

Nói chuyện với cô xong, cậu đi thẳng đến nhà anh. Hình như anh đang sáng tác, Jungkook liền ngồi xuống sô pha mở tivi lên xem.

Taehyung len lén quan sát thụ từ đằng sau máy tính, ho khan một tiếng, thuận miệng hỏi: "Hôm nay ăn cơm vui thật...".

Jungkook : "Ừ, lâu lắm không gặp cậu ấy rồi".

Taehyung : "Kỷ niệm của hai người lúc nhỏ thật nhiều...".

Jungkook : "Cả khu chỗ em ở chỉ có em và cậu ấy là cùng tuổi, bố mẹ hai bên quan hệ cũng tốt, tự nhiên sẽ chơi với nhau nhiều hơn".

Taehyung : "Cô ấy cũng rất xinh đẹp, lại đã từng du học, tính cách hình như cũng rất tốt...".

Jungkook tắt tivi, im lặng nhìn anh.

Taehyung thấp thỏm không yên: "Cô ấy còn nhìn thấy em khỏa thân rồi nữa!".

Jungkook : "Lúc đó bọn em mới có năm tuổi, mà em cũng thấy cô ấy trần truồng rồi. Cô ấy là con gái đấy, em thấy cô ấy còn chịu thiệt nhiều hơn".

Taehyung : "Ước mơ mở quán cà phê của em, hóa ra là lời hẹn với cô ấy... thật đẹp...".

Jungkook : "Lần đầu tiên em bước vào quán cà phê là khi học tiểu học, được bố mẹ đưa đến. Lúc đó em được uống một cốc nước rất ngon, nghĩ đến việc nếu mở quán cà phê thì mỗi ngày đều sẽ được uống thứ nước kia, thật quá tốt, bởi vậy lúc người lớn hỏi sau này muốn làm gì, em liền bảo muốn mở một quán cà phê. Còn lý do của Sira là vì cô ấy muốn ăn bánh ngọt ở trong đó. Sau này lớn lên, cảm thấy việc mở quán cà phê cũng rất phù hợp với một người rảnh rỗi như mình, lại thêm việc em thích thiết kế, thế nên mới quyết định theo đuổi ước mơ này".

Taehyung : "Ồ...".

Jungkook : "Còn giận không?".

Taehyung có phần đau buồn, nói: "Sao anh dám giận chứ? Anh chỉ đang tiếc nuối tại sao lại không gặp em sớm hơn...".

Jungkook : "Lần sau ăn cơm cùng nhau cô ấy sẽ không giống hôm nay, cố ý lăng mạ hoặc nói mấy lời chọc giận anh nữa đâu".

Taehyung khó hiểu nhìn cậu.

Jungkook : "Cô ấy đã biết chuyện của chúng ta rồi. Có điều anh cũng phải thể hiện tốt một chút, mẹ em xem cô ấy như con mình, lời nói của cô ấy đối với mẹ em rất có trọng lượng đấy".

_________________

💓💓

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net