Phần Không Tên 73

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Không cần đổi giày đâu, cứ vào luôn đi, đợi lát nữa Lý Trạch Khôn sẽ xuống." Cậu bé kia đón Tưởng Văn Húc vào nhà, lúc đóng cửa lại còn nghiêng đầu cười với hắn: "Bên ngoài đúng là lạnh thật."

Lúc nói chuyện cậu bé này rất hay nuốt âm, nói giọng Bắc Kinh, ngữ điệu vừa ngắn vừa hoạt bát. Nếu không nhìn đến sắc mặt và dáng vẻ ốm yếu thì thật sự không nghĩ đến việc cậu mắc bệnh.

Tưởng Văn Húc nói cảm ơn, nhưng vào nhà cũng không thấy người muốn tìm, liền hỏi một câu: "Lý thiếu đang bận sao?"

"Tôi đi xem giúp ngài, có lẽ anh ấy đang ở trong bếp xem nồi nước."

Quả nhiên cậu bé kia vào không bao lâu Lý Trạch Khôn đã đi ra, trong tay còn bưng chén trà.

Tay Tưởng Văn Húc siết chặt, viền mắt nảy lên: "Tích khẩu đức đi, coi như ngẫm lại chính bản thân cậu."

Lý Trạch Khôn không hề để trong lòng, chỉ nói: "Sếp Tưởng đây thủ đoạn vô biên*, tìm thêm phần nữa không phải rất dễ sao."

"Phần tuỷ xương trong tay cậu là Lục Thiệu đưa đúng không? Cậu đã mạo hiểm giành lấy một phần như vậy, muốn tìm phần khác dễ vậy ư?"

Lục Thiệu là viện trưởng bệnh viện, tuỷ còn chưa đến tay Ngải Tử Du đã bị chặn. Ông lão này thường ngày rất khiêm tốn, dù sao cũng không dám khinh suất trước mặt thiên tử. Nhưng sau lưng lão lại hùn vốn với người nhà vợ mở mấy phòng cai nghiện net và phòng điều trị thanh thiếu niên nổi loạn lứa tuổi dậy thì trong trường (?), gần đây không ít chuyện thối nát dơ bẩn bên trong đã bị truyền thông bày ra ánh sáng. Chuyện càng lúc càng to, thị trưởng Lý cũng không dám quản.

Nhưng khi lão đưa tuỷ đến Lý Trạch Khôn vẫn mạo hiểm nhận lấy, liều lĩnh chấp nhận nguy cơ cả nhà mình phải xuống đài. Những việc này lúc ở Hàng Châu Tưởng Văn Húc nhờ người tra ra, cũng thật sự khâm phục lần chơi này của Lý Trạch Khôn.

"Đúng vậy, tôi đã liều lĩnh nhiều như vậy, mà sếp Tổng chỉ dùng một cái miệng đã muốn, không thích hợp lắm nhỉ." Lý Trạch Khôn lắc đầu cười: "Đừng nói tới đạo lý ai đến trước có trước, phần tuỷ này bệnh viện điều trị cho ai chẳng được? Người yêu nhà anh chờ cứu mạng, bảo bối nhà tôi có thể chịu đựng được ư?"

Tưởng Văn Húc không nói gì, chỉ đặt va li nhỏ lên bàn, chậm rãi mở ra.

Lý Trạch Khôn chỉ liếc mắt qua, cười nhạo nói: "Sếp Tưởng cảm thấy tôi thiếu tiền à?"

"Chút tiền này đưa cho ngài, tôi còn không lấy ra được." Tưởng Văn Húc khép va li lại: "Ngài muốn cái gì đều dễ thương lượng, chỉ cần tôi có. Số tiền này là phiền ngài chuyển cho người có ý muốn hiến tuỷ kia, hỏi người đó có thể hiến lần hai trong thời gian ngắn không." Người kia đã sớm bị đưa đi giấu rồi, nhà họ Ngải cũng không tìm được, chỉ có thể dựa vào Lý Trạch Khôn thôi.

"Có thể hay không cũng phải chờ Tiểu Hạ phẫu thuật xong rồi lại nói. Sếp Tưởng cứ về chờ đi, không lâu đâu, nhiều nhất là nửa tháng thôi. Tiểu Hạ phẫu thuật xong tôi sẽ đưa người đến cho anh."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net

#dammy #nguoc