Chap 2 : Beer and Meat 😉

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Thoắt cái đã một học kì trôi qua. Cậu và các bạn cùng khối vừa kết thúc kì thi cuối kì 1 chưa được bao lâu, sổ liên lạc nóng hổi đã nằm sẵn trên bàn. Nó như một món hàng được phủ lớp khăn voan sắc đen huyền bí. Có người mở ra sẽ là một bông hoa hồng đẹp xuất sắc, cũng có nguời mở ra lại là một cái chảo. Cậu là điển hình của loại thứ hai.

Thấy bộ dạng rũ rượi của cậu, thằng bàn bên vô cùng hoang mang:

- Điểm mày thấp lắm à...

- Văn bảy phẩy tám, anh tám phẩy ba, lý bảy, hoá tám rưỡi...

- Thôi thôi được rồi mẹ đừng kể nữa. Thế mẹ làm gì mà trưng bộ mặt đưa đám đó ra thế?

Cậu quay qua nhìn nó, nở một nụ cười không mấy thiện chí.

- Mày nhìn thấy gì đây không? - Vừa nói cậu vừa giơ cuốn sổ liên lạc lên chỉ chỉ vào bảng điểm môn toán .

Nó càng hoang mang tột độ. Hết vuốt ngực như gà mắc thóc rồi lại vò đầu bứt tóc, cuối cùng giơ bảng điểm lên và bắt chước động tác của cậu khi nãy.

- Thế mày nhìn bảng điểm bố đây này.

Hmm... đúng là thảm hơn cậu rất nhiều. Sổ liên lạc của nó giống như thành phố mà dân cư phổ biến là bốn và năm, tìm kiếm một con bảy còn khó hơn tìm trai đẹp trong trường. Thôi thì coi như cậu hơi căng nhưng...

- Haizzz - Cậu thở dài một hơi, lại úp mặt xuống bàn rầu rĩ.

- Nhưng mà nếu ông ấy biết được điểm toán của tao có ba rưỡi chắc tao sẽ biến thành cây tre trăm khúc mất.

- Lại là tên gia sư Rắn Hoa nữa à? - Nó bĩu môi.

Rắn Hoa là tên mà cậu và thằng bàn bên đặt cho anh trong lúc nói xấu anh ấy. Hay thấy bên Hàn, mọi người gọi mấy cô gái xinh đẹp dùng nhan sắc của mình để đào mỏ là rắn hoa, cậu và nó thấy tên đó rất phù hợp với anh, chỉ là thay đổi từ gái sang trai thôi.

Thường thì có hai dạng người khiến cho cậu phải đặt biệt danh thay vì gọi tên, một là cực kì đặc biệt, hai là... cũng là cực kì đặc biệt nhưng theo một chiều hướng không mấy tích cực. Chắc mọi người cũng có thể hiểu anh ở loại nào mà nhỉ.

Thấy cậu không trả lời, nó vỗ mấy cái lên lưng cậu rồi khích lệ:

- Thôi cố lên. Qua được ải này mà mày vẫn sống sót thì chúng ta lại là anh em tốt.

- Động viên cái kiểu gì đấy?! - Cậu tức tối gào lên.

Thế là cậu và nó, một chó một mèo cào cấu nhau. Mặc dù không ưa kiểu động viên này tí nào nhưng cậu phải thừa nhận nó rất giỏi trong việc châm ngòi cuộc chiến, cũng rất giỏi trong việc khiến cậu tạm quên đi chuyện trong lòng.

Hôm đó cậu về nhà, vờ vĩnh nói rằng dạo này không được khỏe trong người, xin phép mẹ cho nghỉ gia sư vài hôm để dưỡng sức còn đi học chính khóa. Lợi thế của cậu chính là trước giờ chưa từng giả bệnh, vậy nên mẹ đồng ý không chút nghi ngờ, nghĩ con trai cưng vừa trải qua kì thi quan trọng nên mệt mỏi là chuyện dễ hiểu.

Chuyện cần làm bây giờ là ở nhà cầu trời phật cho anh quên chuyện kiểm tra bảng điểm của cậu...

------

Một ngày nọ, khi trời xanh, mây trắng, nắng vàng, gió đìu hiu, quả thực là một ngày đẹp trời... ít nhất là cho đến khi kẻ mà ai cũng biết là ai ghé chơi.

Cậu đang nằm ườn trên ghế sofa ngoài phòng khách, ăn bim bim cua và xem tivi

Nhai nhồm nhoàm miếng bimbim trong miệng, cậu nhìn bố, tò mò hỏi:

- Bố này, sau này con mà đi học xa nhà bố mẹ có nhớ con không ?

Bố cậu đang ngồi trên ghế sofa đơn đọc báo, nghe cậu nói thế liền quay ra :

- Nhà có mỗi cậu con trai cưng, không nhớ con thì nhớ ai!

Cậu cười hì hì, bật ngón cái với bố

Bố vẫn còn tủm tỉm cười thì mẹ cậu ở trong bếp nói vọng ra, dập tắt niềm vui nhỏ nhoi của cậu con trai bé bỏng :

- Bố anh bảo thế thôi chứ thà nhớ Lucky còn hơn nhớ anh...

Lucky là con cờ hó đầu to đầu xóm cậu. Căn nhà ba người đang trò chuyện rôm rả thì bên ngoài cổng có tiếng chuông cửa vọng vào. Bố với tay lấy cái điều khiển chuyển qua kênh thời sự rồi bảo:

- TonTon ra xem là ai rồi mở cửa đi

Cậu vâng dạ rồi xỏ dép, vừa đứng lên, đập vào mắt cậu là hình bóng vô cùng quen thuộc... không phải anh thì còn ai vào đây?

Bởi vậy, người xưa nói "Có tật giật mình" đâu sai. Vừa thấy anh ấy, tim cậu từ ngực nhảy thẳng tới họng, xoay gót chạy vèo lên tầng, chỉ kịp bỏ lại một câu:

- A! Đột nhiên con đau bụng quá.

Để lại một ông một bà ngơ ngác nhìn nhau.

- Dưới này cũng có nhà vệ sinh mà nhỉ? - Cả hai cùng thắc mắc.

Cậu đóng sập cửa, chui tót vào chăn trùm kín đầu, như thể người cách đây mấy phút còn ngồi ở dưới ăn bim bim, xem tivi không phải mình.

Tầng dưới và tầng trên nhà cậu cách âm không được tốt mấy. Thế nên dù là rúc trong phòng cậu vẫn nghe được loáng thoáng cuộc nói chuyện bên dưới.

- Cháu nghe bảo em ấy bị bệnh nên ghé thăm ạ. - Đây chắc chắn là anh, kẻ đầu xỏ cố tình qua đây.

- Không cần khách sáo thế đâu, lại còn cả hoa quả làm gì chứ. - Còn đây là mẹ cậu, người bị kẻ đầu xỏ thâu tóm bởi nhan sắc.

- Cậu là gia sư toán của TonTon à? - Cuối cùng là bố cậu, cứu tinh và cũng là người duy nhất không đứng về phe tên đầu xỏ.

Sau đó do nhà bên cạnh mở nhạc, cậu không còn nghe được gì ngoài giọng của Erik...

Không biết bao lâu sau, khi mà cậu đã nằm trong chăn lâu đến mức có thể lim dim buồn ngủ giữa ban ngày thì ở cầu thang vang lên tiếng bước chân. Cậu cắn chặt môi, cố giữ cho mình không vì căng thẳng mà thở gấp.

Đầu tiên là tiếng gõ rồi mở cửa, mẹ cậu thò đầu vào hỏi:

- Con sao rồi? Thầy đến thăm này.

Thấy cậu không trả lời, bên ngoài hai người họ to nhỏ gì với nhau, ngặt một nỗi nhà kế bên chuyển từ pop sang quẩy nhạc EDM rồi.

Một lát sau, có tiếng cửa đóng cạch. Cậu thở phào nhẹ nhõm, nhẩm đếm từ một đến mười cho yên tâm rồi hé chăn ra xem xét tình hình...

- Học trò nghỉ bệnh có vui không?

Anh ngồi trên ghế xoay trước bàn máy tính, nghiêm mặt nhìn cậu

Cũng may, cậu trước giờ lanh lợi, ai ai cũng bảo mang máu diễn viên. Gần như lập tức ôm bụng rên xiết:

- Trò đau lắm thầy ạ

- Đau bụng đến thế á?

Cậu gật đầu như máy dập, chớp chớp đôi mắt đáng thương sắp hóa thành nước rụng xuống đất.

Anh thở dài, khuôn mặt điển trai tỏ ra cực kì thương cảm:

- Có khi trò bị viêm loét dạ dày rồi, để thầy gọi mẹ đưa trò đi nội soi nhé? - Nói rồi anh đứng phắt dậy, mở cửa đi ra ngoài. Vừa bước được nửa bước, cậu biết mình thua kèo này rồi.

- Khoan đã anh gì ơi... - Cậu ngồi bật dậy.

- Khỏe mạnh rồi à?

" Tôi chả khỏe chẳng lẽ lại đợi anh đi gọi đồng minh lên đây à? " - Đấy là cậu nghĩ thôi, còn ngoài mặt thì cười tươi rói như thể vừa nãy điều anh nói là "Em không cần học nữa", chứ không phải là đòi đi mách mẹ.

- Cho nhóc năm phút thay đồ qua nhà tôi học.

Cậu dạ một tiếng ngọt như mía lùi. Chỉ đợi anh đóng cửa liền vung tay ném mạnh cái gối vào cửa, nào ngờ anh đang yên đang lành lại tự mình chui vào chịu đòn giùm vật thế thân.

Đúng là cực kì hả hê. So với ném cái cửa, ném anh ấy có khả năng làm cậu giảm bực bội tốt hơn nhiều. Nhưng cậu nào có muốn mạo hiểm chỉ để xả giận chứ...

Nhìn khuôn mặt tối sầm của anh, cậu những tưởng lần này thôi toi thật rồi. Thế nhưng anh ấy chỉ dặn dò một câu rồi bỏ ra ngoài:

- Nhớ mang theo sổ liên lạc.

Cái này... tuy anh ấy không nổi giận nhưng việc này có khi còn tệ hơn cả nổi giận.

Cậu lon ton đứng dậy thay đồ, soạn cặp sách. Rồi lại lon ton chạy xuống thưa bố mẹ con đi chịu tội. Mẹ rất hài lòng với tốc độ làm việc của anh, bố tuy không mấy vui vẻ nhưng cũng không phản đối. Đúng thôi, ai đời
lại đi phản đối việc học của con mình bao giờ. Lần này thì trời phật cũng không cứu nổi sinh mạng của TonTon bé nhỏ này rồi.

Anh bảo tiện đường vậy nên để anh chở, học xong sẽ đưa cậu về. Cậu ngồi sau anh, trên con xe cà tàng. Ngẫm lại thì, một người ở chung cư cao cấp như vậy sao lúc nào cũng mặc đi mặc lại vài cái áo thun, áo sơ mi trắng cùng chiếc quần âu giặt đến bạc màu chứ? Đôi Vans tuy được chà rửa sạch sẽ nhưng khó lòng che giấu tuổi thọ lâu đời của nó. Cậu tò mò hỏi:

- Anh gì ơi, nhà anh chắc giàu lắm nhỉ?

Lời vừa nói ra, cậu lập tức cảm thấy bản thân vô duyên. Nếu người ta nghèo thì người ta sẽ nói với mày à? Vì vậy, cậu ngầm tự thừa nhận đây là câu hỏi không cần câu trả lời.

- Chung cư đó tôi trả góp, đến giờ vẫn chưa xong.

Cậu tự vả vào mặt mình. Đáng ra không nên lắm chuyện. Giờ thì hay rồi. Trong mắt người ta cậu không khác gì mấy con mụ buôn dưa lắm sự ngoài chợ.

Anh không chỉ trả lời, mà còn nhìn ra cả suy nghĩ của cậu. Tuy anh ấy không phủ nhận nhưng dựa vào câu nói, cậu cũng đoán được vài phần. Đại ý là nhà anh ấy chắc chắn không khá giả như cậu nghĩ.

Cậu biết điều ngậm chặt miệng. Anh trước giờ vốn kiệm lời, trừ những lúc mắng cậu vì không hiểu bài, còn lại chẳng đời nào đi bắt chuyện với cậu

Tất nhiên sau khi vào nhà, việc đầu tiên anh làm là bảo cậu giao nộp cuốn sổ liên lạc ra đây. Cậu đang suy tính 1001 phương pháp sống sót, từ tấu hài, tỏ ra đáng thương cho tới năn nỉ ỉ ôi.

Anh ngẩng đầu, lạnh tanh nhìn cậu :

- Em còn nhớ hôm đầu tôi bảo gì không?

- ...

Mẹ nó huhu làm sao mà cậu nhớ được chứ. Nếu không phải do quá lâu nên quên mất thì cũng là do khuôn mặt giết gà dọa khỉ đó làm cậu lạnh sống lưng đến mức chẳng nghĩ được gì.

Cậu rụt vai rụt cổ lắc đầu.

Anh hít sâu một hơi, nhưng không la mắng mà lại đưa cậu tờ hai mươi nghìn. Cậu không hiểu, cũng không đưa tay ra nhận, tròn mắt nhìn tờ tiền xanh xanh trước mặt.

- Cầm lấy. Xuống mua giùm tôi lon bia.

Không hiểu anh đang muốn làm gì, tự dưng lại bảo cậu đi mua bia, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn làm theo ý anh ấy. Tạm thời cứ như thế là tốt nhất. Vì không rõ anh uống loại nào nên cậu mua đại một lon Tiger.

Mười phút sau....

Đấy là cậu cố gắng rề rà hết sức hết cỡ rồi. Cậu đặt lon bia kèm tiền thừa xuống bàn.

- Anh gì tính làm gì thế. - Cậu hỏi.

- Uống - Anh ấy tỉnh bơ đáp.

- ...

Anh mở lon bia, uống một hơi, rồi lại một hơi nữa, đến khi chỉ còn cái lon rỗng, anh ấy đặt cạch lên bàn. Khuôn mặt mọi hôm còn nghiêm chỉnh như đi đưa đám bây giờ không khác gì quả cà chua chín. Anh chăm chú nhìn cậu. Ôi sao cậu lại cảm thấy vẻ lơ đễnh như này trông còn đẹp trai gấp vạn lần nhỉ?!

Bỗng nhiên anh ấy nhào về phía này, đè cậu nằm xuống sàn, chống khuỷu tay hai bên mặt cậu, mơ màng nói:

- Em có tin tôi thịt em ngay bây giờ không?

Mẹ ơi! Nhìn xa đã đẹp, nhìn gần còn tuyệt mỹ hơn. Đôi mắt dài và sâu được phủ một làn sương mờ, đôi môi mỏng đỏ mọng như hoa anh đào. Khuôn mặt đó chỉ cách cậu chưa tới mười phân. Mùi mồ hôi thoang thoảng pha lẫn mùi dầu gội và bột giặt tạo ra một hương thơm mê hoặc đến lạ lùng. Tuy lúc trước ngắm đến nhàm mắt rồi, nhưng vẻ đẹp này... quyến rũ chết đi được! Tim cậu đập liên hồi, chớp chớp mắt chờ đợi...

Đáng tiếc, cảnh tiếp theo không phải trên giường mà là ở ngoài ban công. Anh dựa cả người vào lan can, chỉ tay lên trời và hô to:

- Hướng tới vì sao

Sau đó, không còn sau đó nữa. Bằng một cách thần kỳ nào đó, một con người mắc bệnh sạch sẽ lại có thể nằm vật ra, ngủ ngay giữa ban công đầy bụi bẩn.

Đến khi có thể tạm cho là anh đã nằm gọn trên giường, cũng là lúc lưng áo cậu ướt đẫm vì mồ hôi. Cậu khóc dở mếu dở, cũng là đổ mồ hôi, nhưng vì chuyện trên giường thì rất tốt, còn vì lôi người ta lên giường mà đổ mồ hôi thì không ổn chút nào.

Cậu giơ chân, định đạp cho anh một phát cho bõ ghét, đạp vào chỗ nào thì ai cũng biết đấy. Nhưng nghĩ lại thấy tội cho tương lai của anh ấy nên đành chửi thề một câu rồi gọi điện cho bố, viện lý do anh có việc.

Mặc dù có chút không vui nhưng trên đường về nhà đã bị gió cuốn trôi sạch. Tất cả những gì còn đọng lại trong đầu cậu chính là anh và vẻ đẹp trai chết người của anh ấy. Cậu tủm tỉm cười, tự dưng lại muốn biến con cừu non không biết uống bia rượu này trở thành của riêng mình.

***

Bên ngoài sấm giật đùng đùng, cơn giông bất chợt khiến nhiệt độ đêm nay hạ thấp. Cậu dụi mắt nhìn anh dang tay, giở chăn chờ cậu rúc vào.

Nằm trong lòng anh, cậu lúng búng nói:

- Anh biết gì không? Ngày trước em với bạn từng gọi anh là Rắn Hoa ý

- Rắn Hoa?

- À... là một cách gọi các cô gái dùng nhan sắc để đào mỏ, được đại gia bao nuôi ý.

Anh tỏ ra nghiêm túc suy xét.

- Vậy bây giờ nó phù hợp với em hơn nhỉ? Vì anh đang nuôi em mà.

- Anh này! - Cậu đánh mạnh vào tay anh rồi giận dỗi quay mặt.

Anh cười khoái chí. Một tay ôm cậu vào lòng, tay còn lại nhẹ nhàng vuốt tóc cậu như đang cưng nựng báu vật.

- Nhưng mà em đâu có ngực nảy mông to, chân cũng chẳng dài, anh lại càng không phải đại gia. Thế thì không hợp rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net