Chap 57

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng




Chuyện này đi lại gặp chuyện phiền phức khác, chính là Dung Nhất và Mã Vân Nhu luôn nhận nhầm Khánh Vân và Khánh Đan.

Tỷ như sáng hôm nay, Mã Vân Nhu rất thoải mái kéo Khánh Đan vào bếp, nói: "Tiểu Duyên đang mang thai, con cũng nên học nấu vài món cho con bé, đến lúc cần không phải mất công chạy đi mua."

Khánh Đan: "..."

Kim Duyên thở dài, nói: "Tiểu di, nàng là tỷ tỷ của Khánh Vân."

Mã Vân Nhu: "..."

Hoặc, Dung Nhất luôn kiếm chuyện gây sự với Khánh Vân, lại nhầm lẫn trút lên Khánh Đan.

"Ngay cả nấu ăn cũng không làm được thì làm sao có thể chăm sóc Kim Duyên chứ hả?"

Khánh Đan: "..."

Khánh Vân: "... đại di, ta mới là Khánh Vân."

Dung Nhất: "..."

Một nhà có bốn alpha, mà ba alpha đã suốt ngày cãi nhau, thật sự đau đầu không thôi.

Mâu Thủy lại rất nhàn nhã ngồi uống trà ăn bánh, xem ba alpha kia cãi nhau, bộ dáng như ta là người xem kịch không màn thế sự~

Kim Duyên đã nói qua trên cổ Khánh Vân không có hình xăm, thế nhưng Mã Vân Nhu và Dung Nhất vẫn vô pháp nhận ra các nàng, một ngày cứ thế nhầm lẫn bảy, tám lần.

Lần kịch tính nhất chính là Mã Vân Nhu kéo Khánh Đan bàn chuyện hôn sự, phải nói sắc mặt của Khánh Đan không thể nào khó coi hơn nữa. Dung Nhất còn nghĩ Khánh Đan là Khánh Vân, cho rằng nàng chối bỏ không muốn kết hôn, bạo phát rống vào mặt Khánh Đan nói nàng vô lại, hạ lưu, còn định xắn tay áo đánh nhau.

Lúc đó Khánh Vân và Kim Duyên đều không dám tiến vào, sợ bão sẽ tràn qua chỗ các nàng.

Hoàng Yến bụng mang dạ chửa lại phải vào ngăn cản, lúc đó Dung Nhất với Mã Vân Nhu mới biết mình nhầm người.

Vài lần như vậy Khánh Đan cũng nổi giận, đem Khánh Vân kéo ra ngoài giải quyết 'ân oán'. Chị em các nàng gặp nhau đều rất không hòa thuận, lần này lại bị chọc giận, Khánh Đan lập tức đối Khánh Vân yêu cầu đánh nhau.

Alpha phương Tây thường giải quyết ân oán bằng súng, nghe đến các nàng chơi thứ vũ khí nguy hiểm đó, Kim Duyên và Hoàng Yến vội can ngăn, còn không sợ các nàng mới mười tám tuổi đã phải làm quả phụ. Cuối cùng chính là chọn kiếm đạo để giải quyết 'ân oán'. Không thể phủ định Khánh Đan và Khánh Vân đều rất có sức hút, chẳng mấy chốc omega ở khu vực gần đó liền đổ xô lại xem, thật sự không ra thể thống gì.

Cuối cùng Kim Duyên và Hoàng Yến phải ra tay đem hai người đang đánh nhau đến hăng say kéo về nhà, còn không sợ bình giấm chua bị đạp đổ sao!?

Vì sự nhầm lẫn này, cuối cùng Khánh Đan cũng phải cắt đi mái tóc dài đến thắt lưng của nàng, mái tóc vàng xinh đẹp giờ chỉ còn dài qua vai một chút. Hoàng Yến luyến tiếc thấy rõ, mỗi lần nàng rảnh rỗi đều đem tóc Khánh Đan thắt thành loạn xạ, bây giờ không còn nữa, uể oải không còn tí sức sống nào.

Ở lại Nguyễn gia được một tuần hơn, đủ cách khuyên nhủ nhưng Dung Nhất vẫn không chịu thỏa hiệp. Mã Vân Nhu liền tự mình chủ trì, quyết định cuối tuần này hai bên gia đình sẽ gặp mặt nhau.

Dung Nhất phản đối không có hiệu lực, lại sợ phải ngủ ngoài sofa nên đành phải ngậm đắng nuốt cay không dám ý kiến gì nữa.

Nhưng trong lòng vẫn ai oán thét gào: "Ta không phục!!!"

-------------------------------------

Trên tivi lại chiếu một bộ phim cẩu huyết, nữ chính yêu nam chính, rồi nam chính yêu nữ phụ, nữ phụ yêu nam phụ, rồi nam phụ lại yêu nữ chính. Cái màn yêu qua yêu lại này diễn ra thường xuyên trên màn ảnh, không thể nào cẩu huyết hơn nữa, ngay cả lời thoại cũng giống nhau đến khó hiểu.

"Nếu em chết đi anh có còn yêu em không?"

"Dù cho mọi thứ đều thay đổi, nhưng trái tim anh vẫn không đổi thay, vẫn hướng về em."

Sau khi nói xong câu đó, nữ chính an lòng chết đi, sau đó nam chính đi yêu người khác!?

Tiệp Nham Thiên không khỏi nổi điên ném remote: "Không thể nào cẩu huyết hơn nữa rồi!!!"

Khánh Hữu đang ngồi đọc báo nghe Tiệp Nham Thiên nói liền phì cười: "Chẳng phải ngày nào em cũng chờ để xem hay sao?"

Tiệp Nham Thiên bĩu môi: "Nếu không phải nữ chính nhìn thuận mắt, em cũng không xem."

Khánh Hữu liếc qua nữ chính trên màn hình, thản nhiên nói: "Hình như là một beta."

"Huh? Sao chị biết?"

Khánh Hữu đưa tờ báo cho Tiệp Nham Thiên xem.

Trên mặt báo chính là hình ảnh của nữ chính, còn nhấn mạnh nàng là một beta.

"Beta lại xinh đẹp như vậy đúng là khó tin mà."

Khánh Hữu nhìn đồng hồ, nói: "7h rồi, em cũng không định ngồi coi nữa chứ?"

"Không coi nữa."

Tiệp Nham Thiên cầm remote tắt tivi, nói: "À, mà Tiểu Vân và Tiểu Đan có gọi cho chị chưa?"

"Vẫn chưa."

Quái lạ, đã hơn một tuần rồi mà." Tiệp Nham Thiên chống cằm thở dài: "Có khi nào gia đình bên vợ của Tiểu Vân khó tính quá không?"

Khánh Hữu tiếp tục lật báo, nói: "Em lo gì, Khánh Vân là siêu S alpha, chị tin nó có thể thuyết phục được gia đình của con dâu."

"Hễ? sao em thấy giống như chị đang tự khen mình vậy."

Khánh Hữu không trả lời, trong mắt lóe ra tiếu ý, đơn giản là vì nàng cũng là siêu S alpha.

Lúc định đi vào phòng ăn dùng bữa tối thì điện thoại trên bàn rung lên, Tiệp Nham Thiên lười biếng cầm điện thoại lên, áp vào tai nghe.

"Ai thế?"

[... mẹ à, chủ nhật này tìm một nhà hàng để hai nhà gặp mặt đi.]

"Tiểu Vân!?" Tiệp Nham Thiên ngồi bật dậy, cao hứng nói: "Bên kia đồng ý rồi?"

[Ân .]

"Vậy chọn nhà hàng ở đâu? Nhà hàng Á hay Âu? Bao nhiêu người?"

[... tùy mẹ.]

"..." Tiệp Nham Thiên nói: "Con giống như Khánh Hữu vậy, ngay cả lễ ra mắt cũng tùy tiện."

Khánh Vân: [...]

Khánh Hữu: "..."

Khánh Cân: [Nhà hàng Á, nhà Tiểu Duyên ba người, chọn nhà hàng ở đâu cũng được.]

Tiệp Nham Thiên hài lòng gật đầu: "Tối mẹ gửi địa chỉ cho con."

[Hảo.]

Nói xong Khánh Vân bên kia liền cúp máy.

Tiệp Nham Thiên nghiến răng: "Nghịch tử, mẹ còn chưa cúp máy mà con đã cúp máy rồi!"

Khánh Hữu lật báo, ung dung nói: "Tùy ý đi, nó sắp lấy vợ, chắc bây giờ đang tranh thủ thời gian bồi bên cạnh lão bà của nó rồi."

Tiệp Nham Thiên mím môi, rưng rưng: "Vậy là em mất hai đứa con gái rồi?"

Khánh Hữu thản nhiên nói: "Em còn có mẹ của nó mà."

Tiệp Nham Thiên: "... chị có thể bớt vô lại chút không?"

---------0o0o0o0o0o0---------

Sau khi ước định xong nhà hàng và thời gian, bên Trần gia còn đến sớm nửa tiếng để chờ. Khánh Ngân nhìn qua nhìn lại khắp nhà hàng, lần đầu nàng đến nhà hàng phong cách phương Đông, không khỏi tò mò cùng lạ lẫm. Ngay cả Khánh Đan và Hoàng Yến cũng có mặt, các nàng cũng chỉ đến cho đầy đủ, ngoài ra chuyện gì cũng không cần phải làm.

Khánh Hữu nhìn qua thấy Khánh Vân đang lo lắng, không khỏi mỉm cười, nói: "Căng thẳng cái gì? chẳng phải lão bà của con mang thai rồi sao? không muốn cưới cũng không được."

Khánh Vân cũng chỉ gật đầu một cái, tiếp tục lo lắng nhìn đồng hồ trên điện thoại.

Không lâu sau, gia đình của Kim Duyên cũng đi vào.

Tiệp Nham Thiên theo lễ đứng lên, mỉm cười: "Mọi người đã đến rồi thì..." tiếu ý trên mặt Tiệp Nham Thiên biến mất, thay bằng sự kinh ngạc tột độ: "A Nhất?"

Dung Nhất cũng kinh ngạc không kém: "Nham Thiên?"

Đột nhiên Tiệp Nham Thiên rời khỏi chỗ ngồi, ba bước biến hai chạy vào lòng của Dung Nhất, hai vai gầy run lên.

"A Nhất, đúng là chị rồi, đúng là chị rồi."

Gương mặt Mã Vân Nhu chuyển sang tái nhợt, vội đẩy Tiệp Nham Thiên ra khỏi người của Dung Nhất, gắt gỏng quát: "Cô lại muốn làm cái gì đây?"

"Tôi chỉ muốn ôm chị ấy thôi mà."

Khánh Vân Kim Duyên nghi hoặc nhìn các nàng, lẽ nào các nàng đã biết nhau rồi sao?

Tiệp Nham Thiên nhìn Dung Nhất một lúc, trong mắt lộ rõ vẻ luyến tiếc, chầm chậm tiến đến, hôn lên gò má nàng một cái.

Dung Nhất kinh hãi lùi về sau, không thể tin nỗi Tiệp Nham Thiên ở nơi này hôn nàng.

Khánh Hữu đột ngột đứng dậy, đem Tiệp Nham Thiên kéo ra sau lưng, ánh mắt lãnh liệt nhìn Dung Nhất, giống như muốn dùng ánh mắt gϊếŧ chết nàng.

Tiệp Nham Thiên vội kéo tay của Khánh Hữu: "Khánh Hữu chị đừng như vậy, lâu rồi em mới gặp chị ấy, chị cũng đừng..."

Khánh Hữu hất tay Tiệp Nham Thiên ra, hai mắt đỏ bừng phẫn nộ: "Tiệp Nham Thiên em quá đáng lắm rồi, vừa gặp tình cũ liền quấn lấy không buông, em xem tôi là cái gì hả?"

"Hả?" Tiệp Nham Thiên tròn mắt: "Chị nói cái gì thế?"

Khánh Hữu phẫn nộ quát: "Không cưới gả gì hết!"

Nói đoạn, Khánh Hữu xoay người rời đi.

Tiệp Nham Thiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nàng nhìn qua Dung Nhất: "A Nhất, em..."

Mã Vân Nhu mím môi dưới, dứt khoát xoay người rời đi.

"Tiểu Nhu!"

Dung Nhất thấy Mã Vân Nhu liền vội vàng gọi nàng lại, nhưng Mã Vân Nhu làm như không nghe thấy, tiếp tục rời đi.

Tiệp Nham Thiên Tiết Dung Nhất định đi vội kéo tay nàng lại: "A Nhất, chị..."

Dung Nhất rút tay lại, ánh mắt lãnh liệt: "Nham Thiên, chúng ta là không thể, làm ơn đừng theo tôi nữa."

Nói xong Dung Nhất liền đuổi theo Mã Vân Nhu.

Nhìn theo bóng lưng của Dung Nhất, Tiệp Nham Thiên có chút bất khả tư nghị, lời nàng ấy vừa nói là có ý tứ gì?

Khánh Ngân đứng dậy, nhìn Tiệp Nham Thiên, không vui nói: "Mẹ, có phải nữ nhân đó là người mà mẹ yêu hay không?"

"Phải, A Nhất chính là người mà mẹ yêu."

"Sao mẹ có thể thản nhiên trả lời như vậy chứ?" khánh Ngân bất mãn nói: "Mẹ có biết mình vừa làm tổn thương công tước của mẹ hay không?"

"Tổn thương Khánh Hữu?" Tiệp Nham Thiên tròn mắt: "Tại sao lại tổn thương Khánh Hữu?"

"Mẹ sao có thể không nghĩ đến cảm nhận của công tước mà chạy đến ôm nữ nhân đó chứ? mẹ có biết công tước đau khổ thế nào không?"

Khánh Ngân rũ mắt: "Con thất vọng về mẹ nhiều lắm."

"Hả?"

Nói xong, Khánh Ngân cũng dứt khoát xoay người rời đi.

Tiệp Nham Thiên mù mịt, nàng nhìn qua Khánh Đan và Khánh Vân: "Mẹ vừa mới làm gì sai sao?"

Khánh Đan nhún vai, dìu Hoàng Yến đứng dậy, nói: "Về thôi."

"Ân."

Kim Duyên nhìn qua Khánh Vân, nói: "Có thể sắp tới chúng ta nên hạn chế gặp mặt."

Hai chân mày Khánh Vân liền dính chặt lại vào nhau, vội vàng nói: "Tiểu Duyên, em..."

"Không phải ý đó, em chỉ là muốn về an ủi tiểu di thôi."

Nói xong, Kim Duyên cũng rời đi, làn tóc đen nhè nhẹ bay trong gió.

Lúc này chỉ còn lại Khánh Vân và Tiệp Nham Thiên, bầu không khí trở nên nặng nề đến khó hiểu.

Nhận ra tia mù mịt trong mắt của Tiệp Nham Thiên, Khánh Vân khẽ thở dài, nói: "Mẹ có biết tại sao công tước lại giận đến thế không?"

Tiệp Nham Thiên lắc đầu.

"Mẹ còn nhớ hai người như thế nào mà ở cạnh nhau không?"

Tiệp Nham Thiên gật đầu, nàng đương nhiên nhớ rõ, đêm đó nàng bị Khánh Hữu chuốc rượu đến say mềm, sáng ra thì phát hiện bản thân đã bị nàng ấy tiêu ký. Trong rượu không những có thuốc mê còn có thuốc kíƈɦ ŧɦíƈɦ thụ thai, sau lần đó Tiệp Nham Thiên mang thai Khánh Đan và Khánh Huyền, cho nên các nàng mới tiến đến kết hôn.

"Con còn nhớ công tước đã dặn con dù có yêu ai đến mức nào đi nữa cũng không nên cưỡng bức tiêu ký, nhất định người đó sẽ không đáp lại, mẹ hiểu ý tứ này chứ?"

Tiệp Nham Thiên lại lắc đầu.

Khánh Vân thở dài, nói: "Công tước từ trước đến nay luôn nghĩ rằng mẹ chưa từng yêu nàng, có phải trong lòng mẹ chưa từng yêu nàng chỉ yêu mỗi đại di của Duyên?"

Tiệp Nham Thiên vội vã lắc đầu, cuống cuồng lên: "Không có, mẹ không còn yêu A Nhất nữa, mẹ trước nay đều chưa nói qua không yêu Khánh Hữu, sao nàng lại nghĩ như vậy chứ?"

"Vậy hành động ôm hôn vừa rồi là gì?"

Tiệp Nham Thiên chớp mắt, nói: "Không phải người phương Tây gặp mặt nhau đều ôm hôn một cái sao?"

Khánh Vân: "..."

Âm thầm thở dài một tiếng, Khánh Vân thở dài: "Mẹ à, sau này đừng tùy tiện chào hỏi kiểu này nữa, con sẽ mất vợ thật đó."

Tiệp Nham Thiên: 0.o

...

Về nhà, căn biệt thự to lớn chìm vào bóng tối, không còn cảm giác của sự sống nữa. Cẩn thận đem giày đặt lên kệ, xỏ đôi giày bông vào chân, Tiệp Nham Thiên chầm chậm đi vào trong phòng của mình và Khánh Hữu.

Trong phòng không có ai, bước ra ngoài, phát hiện phòng làm việc vẫn còn sáng đèn, Tiệp Nham Thiên liền chuyển sang phòng làm việc.

Nhẹ nhàng đẩy cửa vào, Tiệp Nham Thiên phát hiện trên đất đầy những xấp hồ sơ trọng yếu, la liệt những mảnh vỡ thủy tinh.

Âm thầm hít một ngụm lãnh khí, Tiệp Nham Thiên nhỏ giọng gọi: "Khánh Hữu..."

Khánh Hữu ngồi trên ghế, nhìn qua cửa sổ, không quay lại nhìn Tiệp Nham Thiên.

Tiệp Nham Thiên chậm chạp đi vào, đến trước bàn làm việc gọi thêm một lần nữa để chắc chắn rằng Khánh Hữu Hữu nghe được nàng gọi.

"Khánh Hữu, chuyện khi nãy..."

Khánh Hữu vẫn yên lặng, không một tiếng đáp lại, hoàn toàn không giống nàng của ngày thường.

Tiệp Nham Thiên đi qua cái bàn, đứng trước mặt Khánh Hữu, nói: "Khánh Hữu chị nhìn em đi."

Khánh Hữu không liếc nhìn Tiệp Nham Thiên, nhanh chóng đứng dậy, muốn đi ra khỏi phòng.
Tiệp Nham Thiên vội hét lên: "Chị đi thì đừng gặp mặt em nữa!"

Khánh Hữu dừng cước bộ, lãnh tiếu, tiếp tục bước đi.

"Natalie, chị đứng lại cho tôi!"

Tiệp Nham Thiên chạy đến kéo lấy cổ tay của Khánh Hữu, giận dữ nói: "Chị như vậy là ý gì đây? tôi đã xuống nước lắm rồi, chị còn muốn thế nào nữa?"

"Muốn thế nào? điều này phải hỏi em mới đúng!" Khánh Hữu bất ngờ quay lại, từng bước bức lùi Tiệp Nham Thiên: "Tiệp Nham Thiên a Tiệp Nham Thiên, gần hai mươi năm rồi em vẫn không quên được Dung Nhất sao? em xem tôi là cái gì? hai mươi năm qua chúng ta là gì của nhau? Natalie tôi trân trọng em, vì em mà đổi tên đổi họ của mình, em làm được gì cho tôi? Tôi đối với em không tốt sao? hay trong mắt em tôi chẳng là gì hết?"

Hai vai Tiệp Nham Thiên run lên: "Khánh Hữu, chị..."

"Đừng gọi tôi Khánh Hữu!" Khánh Hữu giận dữ quát lên: "Cái tên này là em cho tôi, bây giờ tôi không cần nữa, tôi không muốn trở thành cái bóng phía sau em!"

"Chị nói cái gì vậy?"

Hốc mắt Tiệp Nham Thiên nhanh chóng đỏ lên, nghẹn ngào nói: "Chị có biết chị đang làm tổn thương tôi không?"

"Tổn thương? Nực cười." Khánh Hữu thống khổ gào lên: "Là em từng ngày từng ngày tổn thương tôi, tôi biết em không yêu tôi, là tôi gượng ép bắt em gả cho tôi, tất cả đều là tôi ngu ngốc tự chuốc lấy. Em không sai, bây giờ tôi nhận ra em đã không còn muốn ở bên tôi nữa, em muốn đi đâu thì tùy em, đi theo Dung Nhất đó tôi cũng không quản!"

Chát!

Âm thanh chát chúa vang lên, giống như ném vào một viên đá vào ly nước đã tràn đầy, bọt nước tung tóe văng ra ngoài.

Nước mắt từng giọt, từng giọt rơi xuống, vỡ tan. Trong mắt Tiệp Nham Thiên không chỉ có thất vọng mà còn có một tia thống khổ, không cách nào bộc lộ ra ngoài được. Đánh Khánh Hữu một cái, tim Tiệp Nham Thiên như bị ai hung hăng nhéo một cái, đau đến không thở nỗi.

Khánh Hữu cười lạnh: "Em đánh tôi? Em chán ghét tôi đến như vậy thì tôi để em đi, em muốn làm gì thì tùy em."

Tiệp Nham Thiên lại vung tay, muốn tát Khánh Hữu thêm một cái nữa, nhưng cổ tay không may bị nàng ấy nắm lại được.

Khánh Hữu hất tay Tiệp Nham Thiên ra: "Đủ rồi đó, tôi để em đi em cũng đánh tôi, không để em đi em cũng đánh tôi, bây giờ em muốn cái gì đây?"

"Đó là chịu trách nhiệm của chị sao?"

"Sao?"

Tiệp Nham Thiên ngẩng đầu lên, những hạt châu ngọc trượt dài trên gương mặt nàng: "Chị hứa với tôi những gì? chị đều quên cả rồi sao?"

"Tôi không quên, tất cả đều là em quên."

"Tôi quên?" Tiệp Nham Thiên cười dài trong nước mắt, nàng lảo đảo lùi về sau, chỉ tay vào mặt Khánh Hữu: "Là chị, chị đã hứa sẽ ở bên tôi cả đời này, chị hứa sẽ không để tôi phải khóc một lần nào nữa, chị hứa cả đời sẽ không buông tay tôi ra, mà hôm nay chị là buông tay tôi, lại nhục mạ tôi như vậy!"

Khánh Hữu sững người, môi mấp máy, lại không nói được lời nào.

"Chị nghĩ bao nhiêu năm qua tôi là sỏi đá hay sao? nếu năm đó tôi không có chút tình cảm nào với chị thì tôi đã kiện chị để chị đi tù rồi, ngay cả đứa con trong bụng tôi cũng sẽ phá bỏ nó!" Tiệp Nham Thiên thất vọng nói: "Chính bởi vì tôi yêu chị cho nên tôi mới gả cho chị, tôi mới sinh con cho chị, không phải một lần, mà là hai lần. Tôi sinh cho chị ba đứa con, đều là họ Trần, nó là con của chị, gần hai mươi năm nay tôi đều ở trong cái lầu son mà chị bắt buộc tôi ở lại, tôi tình nguyện không có tự do chỉ để được ở bên chị, sinh con và nuôi con cho chị, còn chị thì chỉ trích tôi! Chị có hiểu cảm nhận của tôi hay không!?"

Khánh Hữu ngây ngốc nhìn Tiệp Nham Thiên, thân thể thon nhỏ trước mặt nàng đang không ngừng run rẩy chỉ chực chờ ngã đổ, nước mắt cứ lũ lượt rơi xuống khiến tâm nàng thắt lại.

"Thiên nhi, đừng khóc, chị sai rồi..." Khánh Hữu run run ôm lấy Tiệp Nham Thiên, nhỏ giọng nói: "Là chị ghen tuông mù quáng, chị không như vậy nữa, Thiên nhi xin em đó, em đừng khóc."

Tiệp Nham Thiên uất nộ nói: "Chị có giỏi thì bỏ cái tên Khánh Hữu đi, lập tức ba đứa nhỏ liền không còn là con của chị nữa, tôi tự mình nuôi nó cũng được!"

"Thôi mà, đừng giận." Khánh Hữu lau nước mắt cho nàng, ôn giọng: "Nếu em không ôm hôn Dung Nhất chị cũng không giận dữ như vậy."

"Chẳng phải chị cũng hay ôm hôn omega khác sao?"

"Đó là chào hỏi."

"Thì tôi cũng chỉ chào hỏi thôi mà." Tiệp Nham Thiên ủy khuất: "Vậy mà chị lại mắng tôi..."

"Sao lúc đó em không nói ra?"

"Tôi chưa kịp nói thì chị đã bỏ đi rồi!"

Khánh Hữu thở dài một tiếng, ôm lấy Tiệp Nham Thiên: "Thôi mà, đừng giận nữa, là chị sai, chị sẽ không ghen tuông như vậy nữa, được chưa nào?"

Tiệp Nham Thiên thoát ra vài tiếng nức nở nho nhỏ, tiếp tục chui vào lòng của Khánh Hữu, hai mươi năm nay nàng đã bị nàng ấy câu đi hồn phách rồi, vĩnh viễn cũng chỉ có thể yêu nàng ấy.

Khánh Hữu vuốt ve lưng của Tiệp Nham Thiên dỗ dành: "Đừng khóc, chị sẽ không giận nữa."

"Không được mắng em nữa."

"Hảo, sẽ không mắng em."

Ở bên ngoài, Khánh Ngân m thò đầu vào nhìn, sau đó đóng cửa lại nháy mắt với Khánh Vân.

"Chị ba chị giỏi thật, chị đoán trước được mẹ cũng yêu công tước sao?"

Khánh Vân vỗ trán Khánh Ngân: "Mẹ không yêu công tước thì em cũng không có mặt trên đời này đâu."

Khánh Ngân ôm trán, bĩu môi: "Nhưng mà cũng nhờ chị, mẹ và công tước làm hòa rồi."

Khánh Đan dựa tường gần đó nghe thấy liền bật cười: "Nó không vì mẹ và công tước đâu, nó vì lão bà nhà nó thôi."

Khánh Vân đặt nắm tay dưới môi, ho khan một tiếng: "Chị về, mệt rồi."

Khánh Ngân khinh thường nói: "Chị đúng là không có chút tiền đồ!"

Khánh Vân nâng chân đá vào mông của Khánh Ngân, sau đó trở về phòng của mình.

Khánh Ngân trợn mắt hét lên: "Alpha không được đánh omega, lẽ nào chuyện này chị cũng không biết sao? em phải kiện lên tòa!!!!"

Khánh Vân quay lại: "Em là omega sao?"

Khánh Ngân: "..."

Uất ức nhìn sang Khánh Đan: "Chị hai, chị nói một câu công bằng đi."

Khánh Đan thản nhiên nói: "Hôm nay chị mới biết em là omega."

Kỷ Nghiên: ==|||


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net