14 | Tôi biết mùa hè năm đó họ đã làm gì

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tôi tên Đạt Dã, năm nay 9 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Angel City.

Giáng sinh năm 2008, án mạng ở khách sạn Rand phòng 103 vào rạng sáng làm náo động Manila liên quan đến thiếu nữ bị hại trước kia là chị Nika của tôi.

Án mạng phòng 103 khách sạn Rand xảy ra, ngày thứ hai truyền tới Angel City, tôi từ chị Taya nghe nói hung thủ giết chị Nika đã chết.

Vốn là Garcia thắt bím tóc nhỏ bị giết chết ở phòng khách sạn, tôi cảm thấy đây là đúng người đúng tội, nhưng khi nghe đến tên của người đã giết Garcia, cây bút máy trong tay tôi suýt nữa rơi xuống đất.

Chị Tiểu Tuyết? Lúc đầu tôi cảm thấy có lẽ là chị Taya nói sai rồi.

Tôi phản bác chị ấy: "Đừng nói nhảm nữa, chị Tiểu Tuyết là kiểu người ngay cả con kiến đều không dám giẫm chết".

"Phải rồi" chị Taya nhìn tôi khinh bỉ "Người dám nói dối với Kinh Thánh còn có cái gì không dám làm".

Tôi vẫn không tin, cho đến khi buổi tối mẹ về nhà tôi mới xác nhận tin tức này là sự thật, chị Tiểu Tuyết thật sự giết chết người đàn ông hại chết chị Nika.

Người sát hại chị Nika chết rồi tôi cho rằng mẹ sẽ rất vui.

Nhưng không có, mẹ biểu cảm lo lắng, tay chạm vào vết thương để lại vào mùa hè khi tôi ngã từ trên cây xuống. Vết thương hình tam giác khiến tôi lúc đó suýt chết vì mất máu, sau đó, bác sĩ nói với tôi rằng một người tốt bụng không để lại tên truyền máu cho tôi, tôi mới có thể sống tiếp.

Tối hôm đó, mẹ nói với tôi một chuyện, lúc đó người truyền máu cho tôi là chị Tiểu Tuyết.

"Đạt Dã, mạng của con là do Lương Tuyết giữ lại" mẹ nói.

Ngày cuối cùng năm 2008, tôi cùng mẹ đến Manika, còn có bác A Tú và mẹ của chị Tiểu Tuyết đi cùng chúng tôi đến Manila.

Trước cửa tòa án, tôi nhìn thấy chị Tiểu Tuyết bị đeo còng tay.

Chiếc xe khách đưa chúng tôi rời khỏi chạy trên đường phố Manila, dưới màn đêm tôi thấy pháo hoa mừng năm mới long trọng như trong truyền thuyết lay động trên đầu.

Nhưng tâm trạng của tôi không có chút vui vẻ gì, bởi vì chị Tiểu Tuyết có lẽ từ nay về sau không có cơ hội nhìn thấy một màn pháo hoa đẹp như vậy.

Mẹ nói rằng chị Tiểu Tuyết bị kết án tù chung thân, điều đó có nghĩa là từ nay về sau chị sẽ phải sống trong tù cả đời.

Trước khi rời đi, người ở Angel City người 50 đô la, tôi 50 đô la góp lại đủ 5000 đô la. Vốn dĩ đó là tiền phí dự định đến Manila mời luật sư, nhưng chị Tiểu Tuyết nói: "Con đã giết Roger Garcia trong điều kiện được chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng" khiến cho 5000 đô không có bất cứ chỗ dùng.

Vùi đầu vào đầu gối của mẹ, ngồi với mẹ là mẹ của chị Tiểu Tuyết, sức lực của bà ấy dường như đã dùng hết ở trước cửa tòa án, từ lúc rời khỏi tòa đến lúc lên xe đều không nói câu nào.

Tay của mẹ đặt lên tay của mẹ chị Tiểu Tuyết.

Xe khách vừa đến gần Angel City, chúng tôi liền nghe tiếng chuông năm mới từ nhà thờ truyền tới.

Theo đó tiếng chuông năm mới năm 2009 đã tới.

Ngày thứ ba năm mới, từ bên kia đại dương truyền đến một tin tức khiến những đứa trẻ của Angel City rất phấn khích: cô gái tóc ngắn lưng đeo chiếc ba lô đến Angel City chính là công chúa Theresa.

Khi công chúa Teresa lần đầu tiên công khai lộ diện còn đặc biệt đề cập đến Angel City: "Tôi đã gặp một nhóm người đáng yêu ở Angel City".

Nghe nói câu nói ngắn ngủi này khiến rất nhiều người nhập vào ô tìm kiếm "Angel City".

Ngày thứ 5, đầu đường cuối cảng Angel City lưu truyền "Tuyết là người bạn quan trọng nhất của công chúa Theresa ở Angel City" tin tức như vậy.

Tin tức này rất nhanh truyền tới Manila, truyền đến Manila thì biến thành "Hung thủ của án mạng phòng 103 khách sạn Rand là người bạn quan trọng nhất của công chúa Theresa ở Angel City".

Ngày thứ 7, các phóng viên từ Manila đến Angel City, nghe nói là vì người bạn tốt nhất của công chúa Theresa mà tới.

Các phóng viên đi tới trường học của chị Tiểu Tuyết, người phụ trách trường học Linda chứng thực lời đồn này với các phóng viên, hơn nữa đưa phóng viên đi tham quan phòng của công chúa Theresa.

Ngày thứ 8, tin đồn này được đưa lên trang báo có tiếng nói nhất Manila, nội dung từ "Lúc công chúa Theresa sống ở Angel City tiền điện nước đều là Lương Tuyết nộp giùm", đến "Những đứa trẻ tặng đậu rang cho công chúa Theresa đều thông qua Lương Tuyết" việc không kể to nhỏ.

Những tin tức từ Manila truyền tới khiến Chị Taya hình như không vui lắm, trong miệng nói: "Vận may của Lương Tuyết thật tốt".

Tôi hỏi chị ấy tại sao, chị Taya nói với tôi rằng dựa vào thân phận "bạn thân của công chúa Teresa", cho dù gia tộc Ampatuan muốn làm khó Lương Tuyết cũng sẽ kiêng nể, tôi lại hỏi chị đây là tại sao.

"Ngốc, chính là những ngày ở trong tù của chị Tiểu Tuyết của em sẽ đỡ hơn một chút". Chị Taya gõ đầu tôi.

Lời này vẫn không rõ ràng, nhưng tôi biết điều này đối với chị Tiểu Tuyết là chuyện tốt.

Lúc mẹ đi vào chị Taya vẫn đang lảm nhảm.

"Taya" giọng của mẹ rất nghiêm túc "Lương Tuyết là người đã cứu em trai con, chuyện trước đây cô ấy cũng dùng cách của mình bù đắp rồi".

Tức khắc, chị Taya cúi đầu nói mẹ con nhớ rồi.

Lại qua vài ngày, mẹ nhờ tôi đem hoa quả mua từ chợ phiên gửi đến nhà của mẹ chị Tiểu Tuyết.

Người phụ nữ đó nghe nói từng làm ca sĩ, mười ngày không gặp mặt dường như già thêm 10 tuổi, lúc tôi nói chuyện với bà, bà ấy hình như không nghe.

Đem trái cây rửa sạch bỏ lên bàn, nghĩ rồi nghĩ, tôi đến trước mặt mẹ chị Tiểu Tuyết.

Cúi rạp người xuống chào, nói: "Xin bác yên tâm, chị Tiểu Tuyết do con đến bảo vệ, đợi sau này lớn lên con sẽ cứu chị Tiểu Tuyết ra".

Người phụ nữ vẫn luôn ngây ngẩn lúc này mới cười lên, sờ đâu tôi, nói được.

Trong ký ức của tôi, chuyện xảy ra vào những năm này tháng này cực kỳ nhiều.

Gần cuối tháng 1, trên đường về nhà tôi nghe thấy một vài người nói chuyện, với giọng điệu đắc ý là đứa con duy nhất của hiệu phó của một trường học gần Angel City. Người này dương dương đắc ý nói với bạn mình, ba của anh ta cuối tuần này sẽ trở thành hiệu trưởng của trường. Vị hiệu trưởng trước kia bởi vì dính đến vụ bê bối rửa tiền của gia tộc Lopez nên đã bị cảnh sát Manila bắt đi.

Ngôi trường trong miệng người này nói là trường của anh Lễ An đang học.

Nói đến anh Lễ An, tôi nhớ đến gần đây đều không thấy anh Lễ An đâu, không những tôi không thấy, đến cả những đứa trẻ gần đây cũng đều không thấy.

Cuối tháng 1, anh Lễ An rất lâu không gặp đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, vẫn là anh chủ động đến tìm tôi.

Đây là thời khắc mặt trời lặn trong ngày, anh Lễ An đứng ở bên bờ sông.

Tôi bẻ ngón tay đếm, một lần cuối cùng tôi nhìn thấy anh Lễ An là sau cơn bão "Higos", hôm đó tôi thấy anh Lễ An đi ra từ một cửa hàng.

Lúc đó, tâm trạng của anh Lễ An hình như rất tốt, tôi lấy can đảm để tiến lên nói: "Anh Lễ An anh mua gì vậy?".

Anh Lễ An dừng bước nhìn tôi, chỉ vào cửa hàng nói: "Em đi vào nhìn thì biết anh mua gì".

Nổi tò mò, tôi đẩy cửa cửa hàng, lúc từ cửa hàng đi ra mặt tôi đã đỏ lên, đó là cửa hàng nội y của con gái.

Lúc đó tôi còn cho rằng anh Lễ An đi vào cửa hàng nội y là vì chị Taya.

"Chị Taya, anh Lễ An có mua cho chị đồ lót không?".

"Chị cũng muốn anh ấy mua cho chị những thứ này" gương mặt chị Taya ủ rũ.

Sau lần đó ở cửa hàng nội y nhìn thấy anh Lễ An, tôi cũng không có gặp mặt anh thêm lần nào nữa, cứ như vậy, có lẽ đã mấy tháng rồi.

Mấy tháng cũng không phải là nhiều, nhưng tôi cảm thấy anh Lễ An đứng dưới ánh hoàng hôn trở nên không giống anh Lễ An.

Anh Lễ An vẫn là anh Lễ An xinh đẹp, nhưng là có chỗ nào đó khác với trước đây, biểu hiện cụ thể khác nhau ở đâu tôi cũng không biết, trong lòng mơ hồ cảm thấy, anh Lễ An sắp trở thành con chim ưng bay lượn trên bầu trời, bay về thế giới rộng lớn hơn.

Tôi còn nghe nói anh Lễ An đã nửa tháng không đến trường, không những không đến trường ngay cả tiệm sửa xe cũng không đến, điều này nghe có vẻ không tưởng tượng nổi.

Chính vì không tưởng tượng nổi, chị Taya – người trong miệng nói muốn quên anh Lễ An đi lại lén lút hỏi Charlie, ngày đó tôi cũng ở đó, Charlie nói với chúng tôi anh Lễ An ngồi máy bay đi rồi.

Đi máy bay đến đâu Charlie không nói.

Có lẽ tôi có thể giúp chị Taya hỏi được điều gì chăng.

"Anh Lễ An, anh gần đây đi đâu vậy?" tôi nhỏ giọng hỏi.

Anh Lễ An không trả lời câu hỏi của tôi, mà là hỏi ngược lại Đạt Dã ngày mai có phải em và mẹ em đến Manila không?

Ngày mai là ngày thăm, mẹ của chị Tiểu Tuyết đêm qua cả đêm bị sốt cao, mẹ tôi quyết định thay mẹ Tiểu Tuyết đến Manila một chuyến. Vì sứ mệnh bảo vệ chị Tiểu Tuyết, tôi cho rằng tôi cũng phải đến Manila. Tuy nhiên, tôi đã nhiều lần xin mẹ đồng ý đưa tôi đến Manila, nhưng bà nhấn mạnh lần nữa đây là lần cuối cùng.

"Vâng, ngày mai em sẽ đi với mẹ đến Manila để gặp chị Tiểu Tuyết", lúc này, tôi nhớ đến lúc chị Tiểu Tuyết xảy ra chuyện, anh Lễ An dường như không ở Angel City, tôi lại bổ sung thêm một câu nữa "Chuyện của chị Tiểu Tuyết anh nghe qua chưa?".

Lời vừa nói ra, tôi cảm thấy không khí xung quanh dường như trở nên nghiêm trọng hơn, sắc mặt anh Lễ An giống như bị bệnh, hoặc là loại bệnh đó rất nghiêm trọng.

Anh nhìn tôi, dường như chớp mắt quên đi vấn đề anh vừa hỏi tôi.

"Anh Lễ An?".

Anh Lễ An quay mặt, mắt đối diện với hướng mặt trời lặn.

Tức thì, anh Lễ An nói Đạt Dã anh có chuyện cần em giúp.

Lần này, tôi đi gặp chị Tiểu Tuyết, là đơn độc gặp chị Tiểu Tuyết vì tôi nói với mẹ rồi, đây là dựa trên danh nghĩa người bảo vệ muốn đơn độc nói chuyện với đối tượng mà mình bảo vệ.

Đương nhiên, trong đầu tôi không nghĩ ra những lời này, những lời này là anh Lễ An dạy tôi, tôi một chữ cũng không nói sót trước mặt mẹ, thế là có 5 phút gặp riêng chị Tiểu Tuyết.

Trong 5 phút này tôi có một nhiệm vụ quan trọng, chính là đem bức thư anh Lễ An viết đưa tới trước mặt chị Tiểu Tuyết.

Lại là thư, mùa hè năm ngoái tôi cũng thay người khác truyền thư, chỉ là lúc đó bức thư truyền tới anh Lễ An, bây giờ đổi thành anh Lễ An muốn tôi truyền thư tới tay chị Lương Tuyết.

Hôm qua, tôi còn hỏi anh Lễ An tại sao không tự mình đưa thư giao cho chị Tiểu Tuyết.

"Bởi vì chị Tiểu Tuyết bây giờ đang tức giận với anh Lễ An". Lúc anh Lễ An trả lời câu hỏi này giọng điệu nghe rất đau lòng.

Chị Tiểu Tuyết là người tôi thích, anh Lễ An cũng là người tôi thích, khiến hai người mình thích hòa hợp là chuyện tốt, thế là tôi quyết định giúp anh ấy.

Nhưng, chị Tiểu Tuyết không có tiếp nhận lá thư đó.

Chị Tiểu Tuyết dựa vào lý do "Chị không thân thiết với người này" từ chối nhận thư, nhưng nhờ tôi chuyển lời thay chị.

Hôm sau, vẫn là lúc mặt trời lặn, vẫn là bờ sông đó, gương mặt anh Lễ An vẫn là đối diện với mặt trời lặn.

Lúc này trong tay anh cầm bức thư bị chị Tiểu Tuyết trả lại, bức thư đó vẫn như lúc đến truyền qua tay tôi, miệng bức thư được dán keo chắc chắn.

"Chăm sóc tốt cho mẹ tôi". Tôi tận lực bắt chước giọng nói của chị Tiểu Tuyết lúc đang nói lời đó, nhưng tôi làm sao cũng không bắt chước được, nhưng tôi biết chị Tiểu Tuyết lúc nói lời này rất buồn.

Lúc nói những lời này, khóe mắt chị còn có nước mắt.

"Đạt Dã, nói với người viết bức thư này, chăm sóc tốt mẹ chị".

Người viết bức thư đương nhiên là anh Lễ An trước mắt rồi, chỉ là tôi không hiểu chị Tiểu Tuyết tại sao xưng anh Lễ An thành người viết bức thư, rõ ràng là chị biết tên của anh, hơn nữa nếu như không phải là anh Quân Hoán mất đi, chị Tiểu Tuyết vẫn có khả năng trở thành người nhà của anh Lễ An".

Trong lúc tôi đang ngây ngẩn, anh Lễ An lại hỏi tôi "Chị ấy khóc rồi sao?".

"Khóc rồi" chắc chắn.

Chị Tiểu Tuyết khóc nhưng lại rất đẹp,, làm tôi nhịn không được muốn trèo lên bàn lau nước mắt cho chị Tiểu Tuyết.

Khi ánh mặt trời lặn xuống, anh Lễ An quăng bức thư chưa được mở ra xuống nước.

Rất nhanh, bức thư bị thấm nước, bức thư bị thấm nước từ từ men theo dưới bờ sông, dòng nước chảy qua càng khó tìm được tung tích.

Anh Lễ An không vì bức thư biến mất mà rời khỏi bờ sông, cho đến khi màn đêm buông xuống anh vẫn không rời đi. Anh Lễ An đứng bên bờ sông duy trì một tư thế trong một thời gian dài, khiến anh trông giống như một bức tượng.

Cuối cùng, anh Lễ An quay đầu lại.

"Sao em còn ở đây?".

"Vì anh Lễ An không kêu em đi" trả lời thành thật.

Anh Lễ An khom lưng xuống, tay sờ vào mái tóc trên đỉnh đầu tôi, tiếp đó anh Lễ An nói với tôi một câu như sau "Đạt Dã, em nhất định không biết em đối với anh và cô ấy có ý nghĩa đặc biệt".

Anh? Cô ấy? Ý nghĩa đặc biệt?

Nói xong, anh Lễ An nói với tôi anh sắp đi rồi.

"Anh Lễ An tạm biệt" đứng bên bờ sông, tôi vẫy tay về bóng ảnh anh Lễ An.

Lúc đó, tôi cho rằng đây là lời tạm biệt bình thường mà thôi, không lâu sau đó tôi ở trên đường gặp anh Lễ An.

Nhưng, từ ngày đó trở đi, tôi cũng không gặp được anh Lễ An trên con đường ở Angel City nữa.

Vài ngày sau, trong tay cầm lấy hoa quả mà mẹ nhờ mang hộ, tôi đẩy cửa nhà chị Tiểu Tuyết, nhưng ở trong nhà tôi nhìn thấy một người phụ nữ lạ mặt khác.

Mẹ chị Tiểu Tuyết đi rồi, đây là tin tức mà mẹ tôi nghe được từ chủ nhà của chị Tiểu Tuyết trước đây, mẹ của chị Tiểu Tuyết còn để lại lời cho mẹ "Đừng lo lắng".

Nửa năm sau, mẹ đi một chuyến đến Manila trở lại thì có tin tức như sau: Chị Tiểu Tuyết bị chuyển tới nhà tù khác rồi.

Không lâu sau đó, tôi ở trên đường nghe được nhà Ferdinand chuyển ra khỏi Angel City.

Lúc này những người phụ nữ ở Angel City mặt mày ủ dột, cả nhà Ferdinand rời khỏi Angel City có nghĩa là bọn họ sau này cũng không nhìn thấy "thiên thần" nữa.

Ngày đó, tôi vì điều này còn đặc biệt đi đến nhà anh Lễ An, ngôi nhà đó đóng chặt cửa, phía sân cỏ mọc thành bụi, giàn đậu ở chỗ sân sau dạt dào xanh tốt.

Đầu năm 2010, ở Angel City 1 tiếng trước đường lớn hẻm nhỏ đều đang bàn luận về tin đồn được chứng thực: Án mạng xảy ra ở phòng 103 khách sạn Rand vào giáng sinh năm ngoái có bước chuyển lớn.

Bước ngoặt này áp dụng theo lời của người có học vấn "khiến người khác trố mắt nhìn, sự việc phát triển cực kỳ kỳ dị".

Tòa án tối cao Manila tuyên bố: Người chết trong vụ án phòng 103 khách sạn Rand Roger Garcia, thật sự chết vì ngộp thở do thủ dâm.

Người ta nói rằng kết quả của tuyên án khiến thiên kim nhà Ampatuan từ Mỹ quay về trong đêm, ở sân bay lúc đối diện với các phóng viên đe dọa sẽ khiến toàn bộ giới tư pháp Manila phải trả giá đắt.

Trong vài tháng qua, cụ thể xảy ra chuyện gì vẫn không biết được, mọi người chỉ biết thiên kim nhà Ampatuan trở về Mỹ, mọi thứ đã định kết cục.

Gia tộc Ampatuan nuốt lấy kết quả tuyên án sỉ nhục này.

Trong cùng năm đó, đối với vụ án này, chính phủ Philippines đã ban hành sách trắng, trong vòng 100 năm tới hễ là bất kỳ dị nghị, phản đối nào đối với vụ án này sẽ bị từ chối.

(Sách trắng hay bạch thư (từ cổ) là một bản báo cáo hoặc bản hướng dẫn của cơ quan có thẩm quyền với mục đích giúp người đọc hiểu về một vấn đề, giải quyết một vấn đề hoặc ra một quyết định. Sách trắng được các chính phủ và ngành marketing cho doanh nghiệp (B2B) sử dụng.)

Vào buổi tối của chính phủ Philippines công bố sách trắng, mẹ tôi đặc biệt chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn, bà nói nhất định đây là có người ở phía sau dạy gia tộc Ampatuan một bài học.

Hơn nữa, đây vẫn là người khiến chính phủ Philippines phải kiêng dè.

Mẹ nói, kết quả như vậy có thể khiến chị Tiểu Tuyết sớm rời khỏi nhà tù, ánh mắt của mẹ rơi trên vết thương hình tam giác trên người tôi, lại thêm một câu "Có lẽ, chị Tiểu Tuyết của con đã ra tù rồi".

"Chị Tiểu Tuyết của con đã ra tù rồi". Lời này khiến tôi nằm mơ đều không nhịn được mỉm cười.

Năm 2011, chị Taya rời khỏi Angel City, trước khi rời khỏi mẹ đưa □□cho chị, nói nếu như ở bên ngoài không chịu được thì trở về giúp bà quản lý tiệm tạp hóa.

(Đoạn này mất chữ)

Năm 2012, hàng trăm km đường bờ biển gần khu nghỉ dưỡng Clark trở thành bãi biển tư nhân.

Một phần ba trong số hàng trăm km đường bờ biển là từ trong tay khu nghỉ dưỡng Clark đoạt lấy quyền quản lý. Không ai biết người sở hữu hàng trăm km bờ biển là ai, mọi người chỉ thấy trong số hàng trăm km bờ biển có thêm hai người quản lý và hai nhân viên bảo vệ. Một khi có thuyền đánh cá đến gần khu vực này, sẽ có người bảo vệ bờ biển xuất hiện.

Ngoài việc không để thuyền đánh cá lại gần thì không có sự khác biệt gì so với các bãi biển công cộng. Chỉ có không làm ô nhiễm bãi biển thì tùy bạn muốn ở lại bao lâu thì ở.

Đầu năm 2013, tôi mơ hồ nghe đến "Đứa con thứ hai nhà Ferdinand trở thành người rất tài giỏi". Tin đồn như vậy, đem tới những tin đồn là cá nhân ở Manila có người họ hàng.

Cuối năm 2013, đối với chủ đề "Đứa con thứ hai nhà Ferdinand trở thành người rất tài giỏi" ở Angel City càng nhiều lên.

Ở Angel City, định nghĩa trở thành người rất tài giỏi đại khái là: mua được nhà, ngân hàng có một số tiền riêng, trong nhà có xe, có tiếng nói trong đám bạn bè.

Năm 2014, khi Internet và TV vô tuyến dần trở nên phổ biến ở Angel City, những tin đồn giống thật mà lại giả như "Đứa con thứ hai nhà Ferdinand trở thành người rất tài giỏi" đã được chứng thực. Đứa con thứ hai nhà Ferdinand có bao nhiêu giỏi giang cụ thể cũng không ai có thể liệt kê, bọn họ duy nhất chỉ xác nhận là: Đứa con trai thứ hai của gia đình Ferdinand nhất định còn giỏi hơn so với tưởng tượng của bọn họ.

Họ nhìn thấy anh trên TV, họ nhìn thấy anh ta trên báo, họ có thể thông qua Internet nhìn thấy anh.

Năm này, mẹ tôi mua cho tôi một chiếc máy tính cũ, vừa lên mạng tôi không kịp chờ đợi nhập cái tên Ôn Lễ An.

Tôi tốn mất một buổi sáng mới xem hết những chuyện có liên quan đến Ôn Lễ An trên mạng.

Tắt máy tính, tôi ôm mẹ, tôi nói với mẹ "Mẹ, thiên thần ở Angel City, anh Lễ An của những đứa trẻ trở thành một người vô cũng xuất sắc".

Anh Lễ An của những đứa trẻ giỏi đến mức nào nhất định là trí tưởng tượng của mẹ, thậm chí tất cả người nghèo ở Angel City cũng không tưởng tượng được.

Anh Lễ An trước đây chỉ là thiên thần của Angel City, anh Lễ An bây giờ là thiên thần của thế giới.

Vào năm thứ hai sau khi Ôn Lễ An rời Angel City, anh ta đã mua một công ty thám hiểm đại dương Nam Mỹ bên bờ vực phá sản. Công ty này sau 2 tháng bàn giao cho Ôn Lễ An vớt được một con tàu buôn Ấn Độ đã ngủ dưới đáy biển hàng trăm năm ở địa phận Đại Tây Dương. Theo lời của các kỹ thuật viên tham gia vớt, nhắm mắt tay sờ, sờ phải không phải là trân châu mà là bảo thạch

Con tàu buôn Ấn Độ này khiến cho cổ phiếu của công ty thăm dò biển của Ôn Lễ An nội trong một ngày tăng lên 85,9%.

Cùng năm đó, công ty thám hiểm đại dương của Ôn Lễ An cũng ở vùng biển công cộng Ca-ri-bê đã khám phá một tàu cướp biển lớn khác. Vào thế kỷ 16, cướp biển đến thăm một số quý tộc Hà Lan, con tàu chất đầy châu báu nhưng vui quá hóa buồn thuyền của bọn họ ở Ca-ri-bê va phải đá ngầm chìm xuống đáy biển. Bởi vì những nhà quý tộc ở Hà Lan hiện tại không có con cháu, mọi thứ trên tàu đương nhiên đều thuộc về công ty trục vớt.

Ước tính sơ bộ số tiền vàng ban đầu của tàu cướp biển đạt đến hơn 500 triệu đô la Mỹ, chưa kể vô số đồ trang sức và đồ cổ.

Hai con tàu đắm đã khiến công ty thám hiểm đại dương của Ôn Lễ An nội trong một năm phát triển vượt bậc. Sau đó, Ôn Lễ An bắt đầu đề cập đến đầu tư năng lượng: dầu của Iran, khí thiên nhiên của Nga, khai thác khí dầu ở Biển Đông, năng lượng đường mía của Brazil.

Trong hai năm ngắn ngủi, Ôn Lễ An đã lọt vào danh sách 50 thanh niên giàu nhất thế giới.

Ở tuổi 21, Ôn Lễ An đã thành lập Tập đoàn Pacific Rim, tập đoàn Pacific Rim có 7400 nhân viên vào ngày thành lập.

Trong ba năm tiếp theo, Tập đoàn Pacific Rim của Ôn Lễ An phát triển một cách vượt bậc. Từ 7000 nhân viên lúc mới thành lập đến 20000 nhân viên hiện tại, Tập đoàn Pacific Rim

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net