Chương 139

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tất cả vì biệt thự ba triệu đô!!

Kim Thái Lai yên lặng nuốt xuống búng máu, ngồi xuống đối diện Chương Hạo: "Nào nào, chúng ta tâm sự đê."

Chương Hạo không muốn nói chuyện.

Kim Thái Lai quan sát anh: "Hừm, mắt thâm thế này thì đích thị là tối ngủ không ngon, không lẽ ông và Thành Hàn Bân cãi nhau là do bất hòa chuyện giường chiếu à?"

Chương Hạo: "......"

"Ông có thể im miệng được không!"

"Không!" Kim Thái Lai dứt khoát từ chối, cậu chống cằm, tiếp tục quan sát Chương Hạo: "Theo lý thì hai ông chồng già như hai người, chuyện trên dưới chắc chắn không thể nào đến bây giờ mới có vấn đề, thế là do đối phương không biết tiết chế à? Cũng không đúng...... trên cổ ông không có dấu hôn."

Kim Thái Lai đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ: "Chẳng lẽ là ông không biết tiết chế?"

Chương Hạo: "......"

"Cút!"

Kim Thái Lai nghiêng đầu né cây bút máy, cười ha ha: "Đùa một chút để bớt căng thẳng thôi mà, đừng giận ~"

Chương Hạo mất hứng: "Đùa không vui gì hết."

Kim Thái Lai chậc chậc hai tiếng: "Ông nhìn xem, Thành Hàn Bân chiều ông sắp hư rồi, trước kia dù có xảy ra chuyện gì lớn, ông đều tự giữ bình tĩnh, cố gắng nghĩ cách giải quyết, giờ thì ông chỉ biết tức giận?"

Chương Hạo nghe thế thì đắc ý liếc cậu: "Tôi có người chiều chuộng, ông có không?"

Kim Thái Lai: "???"

Chương Hạo làm bộ ngạc nhiên, như vừa nhớ ra gì đó: "Ấy chà, ông xem trí nhớ của tôi này, tôi cứ quên mất ông có đi xem mắt nhiều nữa thì vẫn là cẩu độc thân thôi."

Kim Thái Lai: "......"

Mẹ nó, nói chuyện thì cứ nói đàng hoàng, đi công kích cá nhân thì anh hùng hảo hán kiểu gì?!

Kim Thái Lai tức đến trợn mắt, cậu đập bàn: "Dừng dừng dừng, tôi vội vã đến đây để thay ông sắp xếp ưu phiền, giải quyết vấn nạn, nếu ông giải tỏa tâm trạng bằng cách công kích cá nhân tôi thì vô liêm sỉ quá đấy."

Chương Hạo: "Ông được đùa còn tôi thì không được đùa?"

Kim Thái Lai: "Thế không đúng à, do ông chẳng nói gì nên tôi mới phải đùa cho dịu bớt không khí còn gì?"

"Thế tôi trả lời chậm thì không được sao?"

"Tin ông cái con khỉ!" Kim Thái Lai ôm quyền: "Rồi rồi rồi, tôi thua ông thắng, được chưa? Bây giờ thì có thể nói tại sao lại giận dỗi khổ sở thương tâm đau lòng như vậy không?"

Chương Hạo nhếch môi, nhưng nghĩ đến đề tài câu chuyện muốn nói, ý cười trên môi biến mất ngay tức khắc, anh thở dài, nói: "Tối hôm qua, vườn bị cháy."

Kim Thái Lai trợn mắt: "Vườn ớt?"

Chương Hạo gật đầu: "Cháy sạch bách, hơn nữa, cháy xong thì trời lại đổ cơn dông, chứng cứ không giữ lại được đầy đủ."

Sắc mặt Kim Thái Lai nghiêm túc dần, cậu trầm ngâm, nói: "Đây là có người làm."

Chương Hạo: "Hơn nữa còn có thể ra tay ngay dưới mũi hai vị quân nhân xuất ngũ luôn luôn cảnh giác phòng cháy, không thể nào là kẻ không có bản lĩnh."

Kim Thái Lai: "Ai quen ông cũng biết ông say mê nông nghiệp cả nửa năm nay, làm rầm rộ cũng chỉ vì trồng ớt. Mà nhất là ông từ trước đến giờ luôn quý trọng ớt của mình, không tặng ai cũng không công khai ra bên ngoài...... Nay lại có hỏa hoạn đốt sạch vườn ớt của ông......"

Kim Thái Lai ngước mắt nhìn anh: "Cảnh cáo?"

Chương Hạo bình tĩnh nhìn lại: "Hoặc là khiêu khích."

"Có thể lắm." Kim Thái Lai vuốt cằm, nhớ lại những người từng tiếp xúc gần đây nhất, mắt cậu lạnh lùng: "Nhưng mà không biết là do chúng ta dạo gần đây làm việc rầm rộ, động vào phần của người khác; hay là chúng ta là cái gai trong mắt họ."

Chương Hạo nói tiếp: "Tôi nghĩ mãi không ra, tôi và Thành Hàn Bân tuyên bố là người yêu cũng mới đây thôi, theo lý mà nói thì người trong giới không có gan để chọc đồng thời cả tôi và Thành Hàn Bân, bọn họ chịu không nổi đánh trả. Mà sàng lọc qua thì tìm không thấy ai là người thích hợp."

"Chim chết vì miếng ăn, có khi nào có kẻ bí quá hóa liều không?" Kim Thái Lai nói xong, cậu đột nhiên quay đầu nhìn ra ngoài cửa, rồi nhỏ giọng nói: "Hay là từ đầu kia của Thành Hàn Bân......?"

Lời chưa nói hết nhưng hai người đều hiểu, mà Chương Hạo lắc đầu: "Tình huống hiện tại còn mù mờ quá, bên nào cũng có hiềm nghi."

Kim Thái Lai cũng không nói tiếp, cậu dò hỏi: "Vậy ông có định làm gì không?"

"Thành Hàn Bân không cho tôi nhúng tay." Chương Hạo nói tiếp, giọng có chút giận dỗi: "Tôi biết anh ấy chặn tin tức, cũng gửi những gì điều tra được cho cấp trên phía cảnh sát, phần còn lại đều là trợ lý thay ảnh can thiệp, tôi cũng không biết nhiều."

Kim Thái Lai gõ ngón tay lên bàn, nhíu mày, nói: "Thành Hàn Bân đã nói vậy thì chắc đã nghi ngờ vụ này có liên quan đến thân phận của anh ta, cho nên mới không muốn ông liên lụy vào...... Nếu thật sự là phiền toái từ phía Thành Hàn Bân, ông tốt nhất là nghe anh ta sắp xếp đi."

"Tôi biết."

Kim Thái Lai thở dài: "Hy vọng là không phải, nếu là ân oán từ phía chúng ta thì còn giải quyết gọn được một chút."

Chương Hạo cười như không cười, liếc cậu một cái: "Giờ mà còn cười được à? Biết tôi không vui vì cái gì không?"

"Ông đang nghi ngờ sức quan sát của tôi à?" Kim Thái Lai buồn cười: "Từ lúc tôi nói chuyện với ông, ông nhìn đồng hồ không dưới bảy lần, điều này chứng minh ông đang lo lắng và sốt ruột, nghĩa là có chuyện gì đó khác, vui hay buồn cũng không liên quan gì đến vụ cháy."

Chương Hạo: "...... Sức quan sát của ông càng lúc càng khủng bố."

Kim Thái Lai: "Bản lĩnh đánh trống lảng của ông cũng càng ngày càng lợi hại."

Nói chuyện cả nửa ngày đến miệng đắng lưỡi khô, Chương Hạo từ đầu đến đuôi cũng không nói ra nguyên nhân thật sự làm anh phiền lòng.

Hai người khen qua khen lại nhau mãi, cuối cùng mới làm hòa, Kim Thái Lai nói: "Hiện tại có nói cái gì thì cũng quá sớm, cho dù ông phiền lòng thì cũng không làm được gì cả, bây giờ có thời gian thì không bằng đi ăn trưa đi, hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp."

Chương Hạo liếc cậu một cái: "Kim Thái Lai."

"Hả?"

"Ông béo."

"Tôi không sợ."

"Nhìn thấy 9 ký thịt."

"......"

Mẹ nó, trúng tim đen. Kim Thái Lai khó chịu nhéo bụng: "Đúng vậy, tôi lên 8.8 ký...... Là 8.8 chứ không phải 9, biết chưa?"

Chương Hạo: "Ông ăn thêm một tí xíu là cũng làm tròn được rồi, tính kỹ thế làm gì."

"Khác chứ." Kim Thái Lai nói: "Mắt ông sao độc vậy, nhìn ra 9 ký luôn, tôi béo lên rõ như vậy sao?"

Chương Hạo hất cằm, đánh giá cậu: "Không hẳn là rõ, tôi biết là do tôi xem báo cáo kiểm tra sức khỏe của ông."

Kim Thái Lai: "......"

Lãng phí tình cảm, đi đây!

Nhìn Kim Thái Lai định đi thẳng một mạch ra khỏi phòng, Chương Hạo rốt cuộc mới nở nụ cười đầu tiên trong ngày hôm nay, tâm trạng không tệ nên anh còn gọi với theo: "Bữa trưa cứ bảo Thành Hàn Bân trả tiền cho."

Kim Thái Lai: "Đang giảm béo, tránh ra!"

"Không ăn thật à?"

"Ăn!" Kim Thái Lai lập tức sửa miệng: "Ăn một bữa cuối rồi giảm béo!"

Chương Hạo làm sao lại tin ba cái chuyện này, cũng may là Kim Thái Lai thân cao chân dài, có tăng 5-6 ký cũng không nhìn thấy gì khác, Chương Hạo không nói nữa, anh nhìn chậu vịt vàng rồi cúi đầu làm việc...... Anh cần tranh thủ thời gian để đi nông trại hái ớt.

Ngoài văn phòng.

Kim Thái Lai vừa ra khỏi cửa đã thấy Thành Hàn Bân đứng lù lù ngay đấy, hiển nhiên là hắn đã nghe toàn bộ cuộc đối thoại giữa hai người. Kim Thái Lai dù có biết trước cũng vẫn bị cặp mắt đen thui của đối phương nhìn cho căng thẳng, cậu đóng cửa phòng lại, hỏi nhỏ: "Thành tổng có chuyện muốn nói?"

"Không có gì."

"......" Không có gì thì anh nhìn tôi thế làm chi??? Kim Thái Lai muốn đổ mồ hôi, cậu đành nói: "Thành tổng không có việc gì thì tôi xin phép đi trước."

Thành Hàn Bân im lặng. Kim Thái Lai thấy vậy thì thử lui từng bước thăm dò, thấy đối phương không có gì khác thường thì cậu lập tức xoay người đi về phòng mình, bên ngoài thì vững như tường thành, nhưng bên trong thì rén thành một cục.

Thật sự là lâu lắm rồi mới lại thấy Thành Hàn Bân với lực sát thương mạnh như vậy.

......

"Sếp?" Di động trong tay khẽ rung, Thành Hàn Bân thu lại ánh mắt đang nhìn chằm chằm Kim Thái Lai, tiếp tục nghe điện thoại: "Cậu nói đi."

"Cảnh sát vừa nói là qua một đêm mưa to, dấu vết xung quanh vườn đã bị nước mưa xóa sạch, rất khó để có đột phá trong điều tra. Nhưng cảnh sát đã kiểm tra, phát hiện thấy có thành phần của xăng dầu trong vườn, hơn nữa, qua nhiều lần nhớ lại của Trần Long và Triệu Quân thì cảnh sát phỏng đoán nghi phạm không chỉ có một người, bọn chúng hẳn là một đội có phân công rõ ràng, có thể thấy là thủ đoạn lão luyện, có chuẩn bị mà đến. Cảnh sát bây giờ đang chuẩn bị điều tra theo hướng các cuộc mua bán một lượng lớn xăng dầu, ít nhất phải ba ngày mới có tin tức."

Thành Hàn Bân nhíu mày: "Quá chậm."

Trợ lý: "Hết cách rồi, chứng cứ quá ít, các trạm xăng dầu trong thành phố cũng phải kiểm tra từng cái một, mà còn không chắc là có phải xăng được đối phương mua từ ngoài vào hay không...... Hiện tại không có phương hướng điều tra, tất cả đều là mò kim đáy biển."

Thành Hàn Bân: "Thế thì tìm thử từ các mối quan hệ của tôi hoặc Chương Hạo xem."

Trợ lý: "Lập tức điều tra ngay đây ạ."

"Khẩn trương!"

"Vâng!"

Cúp điện thoại xong, Thành Hàn Bân dựa vào tường, xoay điện thoại trong tay, trong mắt dần dần dâng lên màu máu đã lâu không thấy, hắn thật sự nóng lòng muốn biết ai làm......

Cạch một tiếng, cửa văn phòng bị người bên trong mở ra, sát khí trên người Thành Hàn Bân tiêu tán, hắn tự nhiên cất điện thoại đi, nhìn sang người mở cửa thì vẻ mặt nhanh chóng chuyển sang dịu dàng, quan tâm: "Tâm trạng khá hơn chưa?"

Chương Hạo bất đắc dĩ: "Em không có yếu ớt như vậy."

Thành Hàn Bân dỗ dành: "Ừ, Hạo Hạo rất lợi hại, khả năng thừa nhận còn lợi hại hơn cả anh nghĩ."

Chương Hạo chột dạ, chớp mắt một cái: "Cũng không tốt như anh nghĩ đâu."

Tất cả sự chú ý hiện giờ của anh đều đổ vào nông trại ớt và kết quả nhiệm vụ, ngoài cảm giác căng thẳng thì chỉ có hồi hộp, còn lại cũng không có gì để quá tức giận. Nhưng mà nếu nhiệm vụ lần này thất bại, anh sẽ biểu diễn tiết mục hẹo ngay tại chỗ cho Thành Hàn Bân xem...... Ừm, đến lúc đó, tất cả cảm xúc sẽ bắn ngược lại, bản thân Chương Hạo cũng không chịu được.

Thành Hàn Bân hiểu ý anh, hắn nhịn không được, ôm người vào lòng an ủi: "Không sao, có anh ở đây."

"Vịt vàng vịt vàng......" Chương Hạo ở trong lòng hắn nhưng cố giãy ra một chút, chừa một khoảng không gian cho chậu vịt vàng nhỏ, anh sốt ruột: "Đừng có làm rụng hoa của em."

Thành Hàn Bân: "......"

Người còn không bằng một cây ớt.

Cũng may là bông hoa trắng không rụng, Chương Hạo thở phào, ngẩng đầu nói: "Hôm nay, chúng ta đi nông trại sớm đi."

Nói nhiều đi nữa thì cũng không bằng tận mắt trông thấy, thế mới có cảm giác an toàn, cho dù bây giờ chưa đến lúc kết trái nhưng Chương Hạo vẫn muốn xem mấy cây ớt có sinh trưởng tốt không, hay hoa ớt có lành lặn ở trên cây không. Cho nên Thành Hàn Bân cũng không ngăn cản, nói tiếng "Được", rồi lái xe thẳng đến nông trại, ngồi chờ kết quả cùng anh.

Hôm nay tới quá sớm, hai người đợi khoảng hai tiếng rưỡi mới được nhìn thấy một cảnh kết trái rung động. Màu đỏ của trái ớt rào rào thay thế màu trắng của những bông hoa trên cây, có trái có hình dáng đầy đặn bình thường, có trái lại có hình thù kỳ quái, muôn hình vạn trạng.

Máy móc đợi sẵn từ lâu lập tức tiến lên, thuần thục thu hoạch tất cả ớt, bỏ lên băng chuyền, đẩy vào kho hàng. Thành Hàn Bân và Chương Hạo cùng đi vào kho, cả hai nhìn hai con người máy vừa nãy còn trong trạng thái chờ, giờ đã lập tức bật sáng đèn mắt màu đỏ, bắt đầu làm công việc phân loại ớt.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net