Chương 24: Sự chăm sóc tận tình của kẻ thù

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Biện Hiền nghe tiếng bước chân đi ra. Cũng tức, Phác Xán Liệt, cậu ta thật quá đáng nha, bảo gọi người cũng không gọi hộ.

Mà thực sự mọi người về hết rồi sao. Lẽ nào cậu ở đây thành xác khô thật sao?

Tự dưng thấy hối hận quá, biết thế muối mặt nhờ vả cậu ta cho rồi.

Bụng đói réo thành tiếng, cảm thấy tủi thân ghê gớm!

Bỗng có tiếng thở dài, lời nói nhỏ nhẹ:

-"Bạch Bạch sao vậy, không nói cho Xán Liệt biết được à? Ghét Xán Liệt đến thế sao?"

Nghe được giọng cậu lúc này, quả thật cậu thấy rất mừng.

-"Tưởng cậu đi rồi?"

-"Muốn đi lắm, nhưng không nỡ thấy cậu chết..."

Lấy hết sức can đảm, Bạch Hiền mới bẽn lẽn;

-"Cậu có thể nào, lên lớp..."

-"Ừ..."

-"Ở trong ba lô của tôi, có áo, lấy xuống cho tôi..."

Xán Liệt cười lớn, thì ra trốn trong đấy, là vì quên không mang áo xuống phòng thay đồ hả? Không ngờ Bạch Hiền cũng có ngày hôm nay.

-"Đợi tôi tý!"

Bạch Hiền mặt đã đỏ bừng hết cả, trời ơi, trời ạ, Phác Xán Liệt sẽ nhìn thấy những vật dụng cá nhân của cậu ư? Ặc ặc, sao cậu có thể đãng trí tới mức chỉ mang mà quên mang áo? Nhục quá, quá nhục.

Một lúc, Xán Liệt lại tới, thở hồng hộc:

-"Bạch Bạch, không có, ba lô cậu không có áo?"

-"Cậu đừng có xạo, mau đưa cho tôi!"

-"Tôi thề!"

Giọng Xán Liệt quả quyết như vậy...Chết, thế là không phải cậu quên rồi, lúc nãy Chung Đại bảo mọi người vắt phục trang trên chốc, bạn ấy qua lấy, lẽ nào bạn ấy vơ luôn cả áo thường ngày của cậu đi rồi sao???

Mặt Bạch Hiền méo xệch:

-"Thôi được, cảm ơn cậu nhiều lắm, về đi!"

Xán Liệt cười, Biện Bạch Hiền, biết xấu hổ cơ đấy!

Cậu ném chiếc áo của mình qua thành cửa, nói;

-"Đây là áo phông tôi mặc nhảy hiphop lúc nãy, có hơi nhiều mồ hôi, nhưng mặc tạm đi, còn ra ăn liên hoan nữa..."

Biện Hiền nhận lấy, cũng chẳng còn cách nào!

Cậu khẽ ngửi, mùi bạc hà rất dễ chịu. Mặc xong mới rón rén đi ra.

Xán Liệt nhìn cậu, quần jean ôm sát, cộng áo phông của cậu, Bạch Bạch thì bẽn lẽn, mà cậu cũng ửng đỏ không kém, vội vàng quay đi, tay mò vào ba lô lấy thêm cái áo sơ mi:

-"Mặc thêm vào ..."

Bạch Hiền ngay lập tức phản ứng:

-"Điên à, nóng chết!"

-"Nóng cũng phải mặc, cậu lớn rồi..."

Cậu vẫn ngây ngốc, nhất định từ chối. Cậu bực, quát:

-"Tôi thấy tất nhiên không sao, nhưng tôi không thích người khác thấy..."

Máu dần lên não, Bạch Hiền nhìn xuống phía dưới, chết lặng, giờ mới nhớ ra, áo cậu ta mỏng quá còn cả mồ hôi nữa xuyên thấu hết cả rồi hix.

Mặt phải gọi như cà chua chín, giật áo sơ mi của cậu ta, chạy vội vào phòng thay đồ.

Lần hai này xem ra Phác Xán Liệt khá hài lòng, một lớp áo phông, cộng áo sơ mi dày, an toàn tuyệt đối, cậu còn nghịch ngợm buộc vạt áo của cậu hình thắt nơ, trông rất cá tính.

Xán Liệt cười, vỗ vỗ vai cậu:

-"Xinh lắm, đi thôi, lớp đang đợi ngoài quán lẩu kia kìa..."

Một đoạn, Bạch Hiền hỏi:

-"Tôi là tù nhân à ?"

-"Gì cơ?"

-"Thì tay cậu cứ đặt sau lưng tôi, như áp giải tù nhân ý!"

Xán Liệt cười, đoạn cậu đưa bàn tay mình xuống dưới eo cậu, nheo mắt trêu trọc:

-"Không thích làm tù nhân à, thế thích làm tình nhân như thế này chăng?"

Không hiểu sao khi nghe thấy câu đó của cậu, tai cậu lại đỏ bừng, vừa mới lúc nãy thằng cha hâm dở khiến hai người phải "hôn" nhau xong, giờ lại đùa đùa cợt cợt, bực!

Cậu cầm lấy tay cậu, cắn một phát thật mạnh, rồi nhanh chóng chạy trước. Phác Xán Liệt thấy vậy, cũng chạy theo, vượt cậu.

Biện Hiền hiếu thắng, cố lấy hết sức đuổi, một lúc đuổi được cậu, lè lưỡi trêu ngươi.

Phác Xán Liệt mặt xị, chạy theo, vượt qua cậu, còn láo toét búng tai.

Họ cứ vượt qua nhau như vậy...

Cảm giác mỗi lần vượt lên trước khiến Bạch Hiền rất phấn khích mà không bao giờ biết được rằng, có người cố ý nhường mình, ở đằng sau mình, họ còn nở nụ cười thực sự mãn nguyện!

Liên hoan lớp thật vui.

Món lẩu thẩm cẩm cũng ngon tuyệt, Biện Hiền đói rụng rời, ngồi xuống là ăn, ăn lấy ăn để...

Thịt bò thì ngọt lịm này, rau cần cũng giòn ngon, thịt gà cũng được nha...đậu phụ ngậy quá, nấm rơm thơm phức...

Phải tới hai chục phút sau, ngẩng đầu lên thấy ai đó đang nhìn , cậu mới giật mình. Từ nãy tới giờ, Biện Hiền chỉ gắp thức ăn từ bát lên miệng, chẳng thèm để ý thức ăn vì sao lại bay được vào bát mình?

Nhìn sang bát Phác Xán Liệt, vẫn còn sạch tinh. Đũa cậu còn đang cầm dở miếng bò nhúng chưa kịp đưa sang cho cậu...

Mất một giây yên lặng, cuối cùng Biện Bạch Hiền cũng lấy nửa phong mì tôm, một ít rau, ít đậu, ít thịt, ít nấm, nhúng nhúng vào nồi lẩu, sau đó múc ra cái bát sạch đó, lặng lẽ đẩy về phía bên cạnh.

Có người sướng không nói nổi lên lời, lặng lẽ ngồi ăn, còn khen ngợi mì tôm quán này ngon thế, dân tình phát sặc, mọi khi cậu ta kể cả là Omachi cũng chê ỏng eo, nay mì ba chục phong một gói, không nhãn mác lại khen tấm khen tắc!!!

Biện Hanh đi ăn liên hoan xa, đường đi về chỉ có Bạch Hiền và Xán Liệt. Họ đi cạnh nhau, ngại ngùng ít nói, bỗng Bạch Hiền hỏi:

-"Xán Liệt à, sao lúc nãy lại đi tìm tôi?"

Cậu còn thắc mắc nhiều lắm, sao cậu ấy lại hai lần chạm môi cậu, là tình cờ hay ý gì? Sao thích gọi cậu là Bạch Bạch? Sao trong cái lúc chẳng ai nhớ ra cậu khổ sở chết dí ở đâu mà cậu ấy vẫn biết, trước giờ chưa từng ai gắp cho cậu ăn từ đầu tới cuối như thế...

-"Theo Bạch Bạch thì sao?"

Bạch Hiền một hồi suy tính, sau đó cũng nhận ra:

-"Ừ, tôi thực ra cũng nghĩ thông rồi, tôi hoàn toàn ủng hộ cậu!"

Phác Xán Liệt giật mình, Bạch Hiền ủng hộ cậu ư? Nghĩa là...mặt ai đó sáng lên những tia nắng...

-"Tôi thấy cậu làm thế cũng đúng, dù sao thì chúng ta cũng không nên suốt ngày đối địch nhau, cũng sắp lớn rồi, cậu muốn làm hòa cũng phải thôi, tôi cũng sẽ tốt với cậu như cậu tốt với tôi..."

Méo cả mặt, lớp trưởng Toán 2 thở dài:

-"Cậu chẳng bao giờ làm được...những gì tôi đối với cậu, chỉ cần cậu trả lại một phần một trăm là tôi đã thấy mình sinh ra có ý nghĩa lắm rồi!"

-"Hả?"

Biện Hiền ngây người.

Vừa hay tới cổng, cậu vòng xe lên trước, chặn để cậu không vội vào nhà:

-"Bạch Bạch này, tôi hỏi tý!"

-"Ừ, hỏi đi!"

-"Nhà cậu có bao giờ mua cá về ăn không?"

-"Có!"

-"Thế có bao giờ mua nguyên con không?"

Hâm hả? Nhưng cậu vẫn trả lời:

-"Có!"

-"Ừ thế gà, có bao giờ mua nguyên con không?"

-"Có!"

-"Tôm cua thì chắc chắn phải nguyên con rồi, còn lợn...à mà lợn thì không mua được nguyên con nhỉ, thế mẹ cậu có bao giờ mua thủ lợn không?"

Xán Liệt hỏi nhanh, Bạch Hiền cũng cuống trả lời theo:

-"Mẹ tôi không mua, nhưng bác giúp việc nhà tôi thi thoảng hay mua..."

Cậu nghiêm túc:

-"Ừ, được rồi, thế Bạch Bạch nghe Xán Liệt dặn này, từ giờ mọi người trong nhà ăn thịt thì Bạch Bạch cứ lấy phần đầu mà ăn nhé, nhất là chỗ óc ý, ăn nhiều nhiều vào!!!"

-"Ừ!"

-"Được rồi, nghỉ hè vui vẻ! Tạm biệt."

-"Tạm biệt!"

Đoạn, cậu xoa xoa đầu cậu, phóng thẳng. Biện Hiền một lúc mới ớ ra, mẹ kiếp, dám chửi đểu???

Mà hôm nay cậu cũng ngu thật cơ, bị nó xỉa xói như thế mà mãi mới nhận ra!!!

-"XÁN LIỆT....ĐỨNG...LẠI...CHẾT VỚI TÔI..."

Cậu quay lại, để cho cậu một cái nháy mắt, sau đó đi thẳng.

Một lúc, điện thoại rung, Biện Hiền thấy báo tin nhắn:

"Tôi lúc nào cũng sẵn sàng chết vì Bạch Bạch!!!"

Tối đó, Biện Hiền lần đầu tiên tâm trạng thất thường, gõ cửa phòng Biện Hanh, hỏi:

-"Đệ, nếu một người thích người khác nhưng lại nhắn tin và có những hành động hơi lạ với một người khác nữa là sao?"

Biện Hanh đang luyện nhảy, tý thì ngã vỡ mặt...phải thôi, lần đầu tiên huynh yêu quý gõ cửa chủ động tới nhờ cậu tư vấn mà, trước giờ toàn cậu nài nỉ huynh ấy...

-"Sao huynh tham thế?"

-"Không phải ta..."

-"Thế đối phương tham, mà thằng này chẳng đáng mặt đàn ông..."

Biện Hiền xua tay.

-"Giả sử không phải như thế?"

Biện Hanh nghĩ ngợi một hồi:

-"Thế người khác và người khác nữa huynh nói có quan hệ với nhau không?"

-"Ừ thì cũng có..."

-"À thì đơn giản, thích một người thì nịnh nọt hết những người xung quanh thôi..."

Câu trả lời này, Biện Hiền cũng có phần đoán ra, nhưng nghe đáp án, trong lòng cảm thấy có gì đó hụt hẫng!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net