Chap 16

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


"Danh Tỉnh Nam , em làm gì vậy? Tôi đâu có muốn chúng!"


Bỗng dưng Danh Tỉnh Nam ra giá 2 vạn tệ khiến Lâm Nhã Nghiên giật bắn mình, có phải cô ta nghe nhầm cái gì rồi không?


2 vạn tệ không phải muốn nói mua là mua đâu nha~


Lý Mẫn Hách nhìn sang Danh Tỉnh Nam một cái, Lý Mẫn Hách cũng là một mỹ nam a nhưng so với Danh Tỉnh Nam như tiên gián trần thế kia thì chêch lệch rất lớn.


Đó cũng là một trong những điều khiến hắn cực kì ghét Danh Tỉnh Nam.


"4 vạn tệ!"


Biểu cảm của Danh Tỉnh Nam không có gì thay đổi Lý Mẫn Hách ra giá gấp đôi, tiền đối với cô chỉ đơn giản là những thứ mà cô có quá nhiều.


"10 vạn tệ!"


Lần này, mọi người đều hít một ngụm lãnh khí, con số được nâng lên gấp 2,5 luôn rồi?


Lâm Nhã Nghiên thì gấp khỏi nói, số tiền đó đem đóng góp cho cô nhi viện còn tốt hơn nha.


Đúng là mức độ chi tiền của Danh tổng không phải người thường có thể sánh được, mọi người bắt đầu nhìn sang Danh Tỉnh Nam.


Sắc mặt Lý Mẫn Hách có chút khó coi, nhưng hắn dường như đang nghĩ cái gì đó, lập tức trả giá tiếp tục.


"Hừ, 13 vạn!" Lý Mẫn Hách cao ngạo nói.


"15 vạn!" Không một chút biểu cảm gì, Danh Tỉnh Nam tiếp tục ra giá.


"20 vạn!"


Lần này thật sự có người chửi thề rồi, không ngờ Danh tổng và Lý thiếu gia lại mạnh tay như thế, món đồ này không đến mức 20 vạn đâu nha.


Lý Mẫn Hách vô cùng đắc ý, Danh Tỉnh Nam này chính là đang muốn dành đồ cho phụ nữ nhà mình, vậy thì cô ta muốn lấy cũng được, nhưng nâng giá cao một tí đã.


Nghĩ sau khi Danh Tỉnh Nam ra giá trên 20 vạn thì mình sẽ nhận thua nhưng chẳng ngờ....


"Tôi thua!"


Như có , như không , liếc sang Lâm Nhã Nghiên, cái tên ngu ngốc họ Lý đó muốn chơi cô bằng cái não thiếu i-ốt đó sao? Còn ngây thơ quá !


"20 vạn lần thứ nhất!"


"20 vạn lần thứ hai!"


"20 vạn lần thứ ba!"


"Cặp bông tai đá lục bảo màu đỏ thuộc về số 16, Lý Mẫn Hách !"


Mọi người đều vỗ tay rào rào chúc mừng Lý Mẫn Hách , nhưng trong lòng ai cũng đang cười thầm, không ngờ Lý tổng định gài bẫy người ta cuối cùng lại bị người ta chơi lại.


Lâm Nhã Nghiên cũng không khỏi phì cười.


" Em thật không vừa nha, rõ ràng là em muốn cho Lý Mẫn Hách tốn tiền trước nhưng lại thật biết giấu cảm xúc. Cuối cùng Lý Mẫn Hách kia lại tự chui vào cái bẫy mình đã thiết kế!"


Danh Tỉnh Nam chỉ mỉm cười nhẹ nhưng không nói gì, xem ra lần này thật sự là đại chiến Danh thị và Lý thị rồi.


"Mẹ kiếp, Danh Tỉnh Nam! Mày là con khốn !"


Lý Mẫn Hách gần như phát điên, cái con số 20 vạn đó không cánh mà bay, những ngày sắp tới hắn làm sao mà sống đây chứ?Ban đầu còn đang nghĩ chơi Danh Tỉnh Nam một vố khi về chắc chắn sẽ được cha khen nhưng bây giờ về nhà chỉ sợ đi thẳng vào phòng lĩnh phạt.


Tất cả là tại cái tên Danh Tỉnh Nam chó má đó, mặt mũi của hắn, mặt mũi của Lý thị bị hắn đánh cắp mất rồi!


Bộ dạng Lý Mẫn Hách phát điên khiến không ít người lén dùng điện thoại quay lại.


Rất nhanh chóng, bộ phận bảo vệ liền xuất hiện, tuy đối với mọi người đây chỉ là một buổi dạ hội của giới thượng lưu nhưng thật chất lại là một cuộc giao dịch của mafia.


"Nghiên , chị ở đây chờ em !"


Nghe vậy, Lâm Nhã Nghiên cũng ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, nhưng Danh Tỉnh Nam đi chưa được bao lâu thì bóng dáng Mễ Trường Lộ liền xuất hiện.


"Hải Đường, chúng ta lại gặp nhau rồi!"


Mễ Trường Lộ tự nhiên ngồi xuống ngay bên cạnh Lâm Nhã Nghiên , vị trí Danh Tỉnh Nam đã ngồi.


Lâm Nhã Nghiên không trả lời, chỉ đơn giản là mỉm cười và gật đầu.


"Hải Đường, tôi trông cô rất quen, có phải đã gặp ở đâu rồi không?"


Lời nói vừa dứt, Mễ Trường Lộ liền giơ tay lên ý muốn tháo mặt nạ của Lâm Nhã Nghiên ra nhưng may mắn đã bị nàng ngăn chặn kịp thời.


"Tôi có sẹo...." Lâm Nhã Nghiên cố ý chỉnh sửa giọng nói của mình.


Mễ Trường Lộ nghe vậy cũng gật gật nhưng trong lòng lại không hề tin, nếu như thật sự có sẹo, Danh Tỉnh Nam sẽ đồng ý ở bên cạnh một người phụ nữ sở hữu gương mặt xấu xí sao?


"Ôi, sợi dây chuyền này thật là đẹp, cô đã mua nói ở đâu vậy?"


Bỗng dưng ánh mắt Mễ Trường Lộ trở nên sắc bén vô cùng, đến Lâm Nhã Nghiên cũng phải giật bắn mình vì mấy năm quen biết nàng chưa từng nhìn thấy vẻ mặt này của Mễ Trường Lộ.


Cũng may mắn, nhờ có lớp mặt nạ mà biểu cảm của Lâm Nhã Nghiên cũng che giấu được không ít.


"Sợi dây này sao? Hôm trước tôi đi dạo ở chợ đêm vô tình nhìn thấy nên đã mua về....cô thích không? Tôi có thể tặng nó cho cô!"


Thật ra nếu không phải bao nhiêu năm qua đều nằm trong vỏ bọc của cô nhi viện, có lẽ Lâm Nhã Nghiên sẽ là một cô gái rất mạnh mẽ.


Tuy trong lòng còn nghi hoặc nhưng Mễ Trường Lộ cũng không hỏi thêm, cái thứ dây chuyền rẻ rách đấy chỉ có đặt trên người của những ả đàn bà các người mới xứng.


"Không đâu, cô cứ giữ lấy nó!"


Không biết lí do vì sao, Lâm Nhã Nghiên cảm thấy Mễ Trường Lộ rất khác mọi ngày, có thể là cách cô ấy đối xử với người khác luôn như vậy.


Hoặc là cô ấy luôn đối xử với những người phụ nữ của Danh Tỉnh Nam như vậy?


Nhất thời, ánh mắt hai người phụ nữ chạm nhau trên không trung, ai cũng có bí mật cho riêng mình....


"Không biết cô Mễ làm sao lại có hứng thú nói chuyện với người phụ nữ của tôi?"


Nghe tiếng Danh Tỉnh Nam, cả hai người cùng quay lại, Cô quả nhiên vẫn là xinh đẹp khí phách, cao ngạo lạnh lùng, kinh diễm.....


Khoan đã, mày đang nghĩ cái gì đây Lâm Nhã Nghiên ?


"Ha ha, Danh tổng, chị và Hải Đường cực kì thân thiết ấy, cô nói phải không?"


Mễ Trường Lộ nắm lấy tay Lâm Nhã Nghiên, cô ả nở một nụ cười thật sự chói loá, nụ cười mà chỉ Danh Tỉnh Nam mới có thể khiến nó nở rộ.


Ngay bây giờ, Lâm Nhã Nghiên ngây ngốc nhìn cô bạn mình, rồi lại nhìn sang Danh Tỉnh Nam , có lẽ nàng sẽ phải có quyết định của mình....


"Phải...."


" Em thấy chưa Danh tổng? Em và cô...."


Lúc này, trong đầu Lâm Nhã Nghiên không còn nghĩ gì được nữa, giữa bạn thân và Tỉnh Nam, nàng sẽ phải chọn một, nàng biết sẽ phải chọn ai....


Nhưng khi nghĩ tới vẫn thấy khó chịu như thể mất đi một vật quý giá....


Trong lúc không ai chú ý, nàng nhẹ nhàng rời đi, cứ thất thểu như thế cho đến khi ra tận khu vườn sau khách sạn.


"Này! Này, cô kia!"


Bỗng dưng có giọng người kêu í ới, hình như là kêu mình, nghĩ vậy, Lâm Nhã Nghiên cũng xoay người lại.


"Cô có ổn không?"


Trước mặt lúc này là một cô gái rất xinh đẹp nhưng không phải kiểu quyến rũ, chính là giống như một đoá hoa hồng còn chưa nở.


Khi gặp đúng người, đoá hoa ấy tất sẽ nở....


Lâm Nhã Nghiên gục đầu xuống, dường như người ta nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt.


"Tôi không ổn chút nào!"


Rồi nàng ngẩng mặt lên, người ta lại nhìn thấy trên chiếc mặt nạ màu bạc xuất hiện vài giọt nước lóng lánh.


"Ôi, ôi, đừng khóc chứ!"


Cô gái kia vẻ mặt rất hoảng hốt, muốn loay nước mắt cho Lâm Nhã Nghiên nhưng đối với những người lần đầu gặp như vậy không tốt lắm, cuối cùng vẫn quyết định giơ tay lên lau đi nước mắt.


"Cô đừng khóc nữa....vậy....vậy chúng ta làm quen đi? Tôi là Trương Ái Ái!"


Lâm Nhã Nghiên nhìn kĩ Trương Ái Ái hơn, phát hiện hai chữ Ái Ái này rất hợp với cô ấy do gương mặt khả ái, đáng yêu.


Chắc chắn là một cô gái ngọt ngào....


"Tôi tên....Nhã Nghiên!"

-------------------------------------------------------

Mộ Hy .

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net