Chương 6: Sự thật

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Sau ngày đó, Chorong càng khép mình hơn nữa. Cô đi làm về sớm hơn, thậm chí không nhận việc dọn dẹp nhà hàng xóm như trước nữa. Cả ba mẹ con suốt ngày trong phòng, không dám ra ngoài.

Một tuần rồi một tháng...

Mọi chuyện có vẻ sóng yên bể lặng. Nhưng kinh tế của Chorong bắt đầu khốn khó. Chỉ có bốn ngàn won thu nhập mỗi tháng, tuy mẹ của Namjoo hoãn thu tiền nhà nhưng cô cũng không đủ tiền mua sữa. Choji lại bị sốt, tiền đi bác sĩ đã hết năm trăm won.

Chorong đành phải tiếp tục đi làm. Nhận lời nhờ cậy của cô, Namjoo đồng ý ngay:

-Chị cứ đi đi. Em xem chừng hai đứa được mà.

Choji đang bệnh nên Namjoo quyết định cả ba sẽ ở trong nhà. Cô soạn ra một ít màu vẽ, dụng cụ để vẽ tranh trong nhà. Chohan thì ở trong phòng vừa xem chừng em gái vừa chơi ô chữ. Khung cảnh khá yên bình.

Đột nhiên trước cửa có tiếng chuông cửa. Namjoo ra ngoài mở cửa.

Gương mặt quen thuộc.

Là Jung Eunji.

Nụ cười lịch sự như đóng băng trên môi của Namjoo. Cô ngỡ ngàng trong khi chị ta lại tỏ ra bình thản lạ lùng:

-Cô Namjoo. Tôi có thể vào không ?

...

Hôm nay văn phòng thám tử đã chuyển toàn bộ tài liệu thu thập được cho Eunji. Nhận được kết quả, tay cậu run rẩy. Trái tim cơ hồ bị ép chặt. Từng dữ kiện rõ ràng, chi tiết kèm theo là muôn ngàn nỗi xót xa.

Ngày 19 -6, Chorong nhập viện. 12h35 phút rạng ngày 20, cô sinh hai đứa con bằng phương pháp sinh mổ. Bé gái rất yếu, phải lấy ra trước, sau đó nuôi lồng kiếng gần hơn tháng. Đứa bé trai khi sinh ra bị nhiễm trùng cuống rốn, phải điều trị một thời gian.

19-6, cũng vào nửa đêm, Eunji đang ngủ chập chờn bỗng nhiên tỉnh dậy. Trong đêm bỗng nhiên bồn chồn vô cớ, cố vỗ giấc cũng không ngủ được. Giấc mộng mơ hồ...Thì ra tất cả đều có căn nguyên của nó.

Hai năm trước, Chohan bị sốt xuất huyết cấp tính. Eunji nhớ, cũng thời gian đó cậu không hề yên ổn, tâm tình bỗng nhiên trở nên bực dọc, hay nổi nóng, cứ lo lắng mà không hiểu vì sao ?

Con cậu, thì ra thời gian đó, hai đứa trẻ đã trải qua bao nhiêu chuyện. Còn mẹ của chúng nữa...Vì một đêm tình ngắn ngủi mà em phải chịu bao nhiêu khổ sở...Bao nhiêu lần cô có lẽ đã phải khóc thầm trong cay đắng khi bên mình không có bóng dáng và vòng tay một người cho em nương tựa.

-Chị muốn gì ?

Namjoo lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Eunji. Cậu lên tiếng một cách khó khăn:

-Tôi muốn gặp Chorong. Cô làm ơn....Làm ơn nhắn cô ấy về giùm. Tôi...

Cậu có chuyện gì để nói với cô đây ?

Cảm ơn Chorong đã nuôi lớn hai đứa trẻ. Năm năm qua Jung Eunji hoàn toàn nằm ngoài cuộc sống của họ. Hai đứa con cũng chỉ là kết quả của một đêm cậu ngập tràn trong men rượu, trong khi mẹ của chúng lâm vào cảnh khốn cùng.

-Rồi sau đó chị sẽ làm gì nữa ? -Namjoo nôn nóng– Chị Chorong...

-Dì ơi! -Chohan đột ngột xuất hiện trong phòng khách. Thấy Eunji, mắt cậu bé chợt sáng lên. Nhưng sau đó lại là vẻ rụt rè- Con...con chào cô!

-Con...

Eunji nghe giọng mình nhẹ hẫng. Mí mắt cậu trĩu nặng. Chohan - bắt đầu hạnh phúc. Nhưng năm năm qua hai đứa trẻ và mẹ chúng đã có bao nhiêu ngày sống trong vui vẻ, bao nhiêu ngày mở mắt ra bắt đầu với niềm vui ?

-Cô...

Chohan không khỏi hoang mang khi cậu bỗng nhiên ôm chặt lấy cậu bé. Vòng tay rất ấm. Vùng ngực rất vững chắc. Chohan chưa bao giờ trải qua cảm giác đó. Cậu bé tự nhiên muốn dựa vào đó. Và cứ muốn dựa như vậy đến suốt đời.

'Cô' bồng Chohan lên một cách gọn ghẽ. Ánh mắt trìu mến nhìn thẳng vào cậu bé, dịu dàng:

-Choji đâu con ?

Bây giờ Chohan mới sực nhớ. Cậu bé hét lên:

-Chojinie nóng lắm. Người em ấy nóng lắm. Cô ơi, cô vào coi Choji đi....Coi Choji bị sốt thế nào đi!

...

Từ chỗ làm sau khi nhận được điện thoại là Chorong hớt hải chạy vào bệnh viện. Trước cửa phòng 302 như tin nhắn, cô đột ngột nhìn thấy một người...Là một người....Xa lạ....Nhưng mà...

-Làm ơn....Cho hỏi, hai đứa trẻ....hai con tôi, Park Chohan Park Choji như thế nào rồi ?

Đó là lần đầu tiên hai người nhìn rõ mặt nhau.

Chorong mặc một chiếc váy cũ, mái tóc buộc vội đằng sau. Thân hình mảnh khảnh, tay chân hằn lên những sợi gân xanh trên làn da xanh tái. Đôi mắt cô với những vết đỏ quạch trong tròng mắt, dấu vết của những đêm mất ngủ.

Thấy Eunji, theo bản năng Chorong lùi ngay lại. Gương mặt đã tái càng thêm nhợt nhạt, hai bàn tay đan lấy nhau bối rối, ngượng ngùng:

-Tôi...

-Con không sao

Eunji lên giọng, cố phá tan không khí ảm đạm giữa cả hai nhưng dường như lại làm Chorong thêm sợ hãi. Tiếng 'con' ngắn ngủi đã gián tiếp thừa nhận thân phận của cậu ta rồi.

-Tôi...tôi muốn thăm Choji. Còn Chohan nữa. Con...

-Namjoo đưa Chohan đi ăn rồi, sẽ về ngay.

Chorong lại im lặng. Mọi chuyện có lẽ không cần che giấu nữa. Nỗi sợ ngập tràn trong từng thớ thịt.

Tim cô thắt lại khi hình dung đến cảnh tượng sẽ có người đứng chắn giữa ba mẹ con họ. Chohan, Choji rồi sẽ bị dẫn đi đâu đó, mặc cho cô gào thét, van xin một cách tuyệt vọng.

Cậu ta là cha hai đứa trẻ. Hơn nữa, thứ mà cậu ta có không chỉ có danh phận đó. Jung Eunji là người có nhiều tiền.

Nếu giành với cậu ta, Chorong làm sao mà thắng được ?

Chohan, Choji rồi sẽ rời xa cô mãi. Bất chợt Chorong quỳ xuống trước mặt Eunji:

-Tôi van xin cậu...Con...con là con của tôi. Cậu đừng...đừng bắt tôi xa chúng. Cậu muốn tôi làm gì cũng được. Đừng buộc tôi...Đừng làm tôi phải xa con. Tôi van cậu!

So về tiền tài, một thu ngân có thu nhập hơn bốn ngàn won, mỗi tháng đều phải cùng hai đứa trẻ ở trong căn phòng thuê nhỏ xíu và một người sang trọng, có khả năng thuê một phòng bệnh đắt tiền chi phí phải mấy ngàn won một ngày không cần nói cũng thấy rõ sự khác biệt. Quan tòa đương nhiên soi xét về điều kiện tốt nhất đối với đứa trẻ rồi.

So về địa vị xã hội, tính cách, thân phận, Jung Eunji đều vượt trội. Chị ta có mọi ưu thế để tách cô ra khỏi hai con trước mặt quan tòa.

Cách duy nhất để giữ lại Chohan, Choji là van xin chị ta thương hại. Cô không cần gì hết, chỉ mong ba mẹ con có thể ở bên nhau, chăm sóc cho nhau.

-Mẹ ơi!

Có tiếng gọi đằng sau. Chohan cùng Namjoo vừa đi ăn về. Thấy mẹ, cậu bé chạy tới ngay, ôm chặt lấy thân hình gầy guộc đang run lên, không biết vì trời lạnh hay còn bởi chuyện gì:

-Chohan...Em con đâu ? Em con có sao không ?

-Không đâu mẹ –Chohan lắc mạnh đầu- Em gái không sao.

Cậu bé quay sang Eunji, nhẹ giọng:

-Cô rất tốt bụng đó mẹ. Cô đưa Choji vào bệnh viện, còn ở đây với con cho đỡ sợ nữa....Mẹ cảm ơn cô đi!

-Ừ....Mẹ...

-Mẹ xin lỗi đi rồi sau này đừng làm vậy nữa -Chohan ra dáng một người đàn ông vụng về xin lỗi thay mẹ- Mẹ còn chưa cảm ơn cô nữa. Cảm ơn đi mẹ...Mẹ cảm ơn đi!

...

Một quán nước nhỏ có khung cảnh vô cùng yên tĩnh. Chorong vẫn chưa hết bất an.

Năm năm trước cô lấy của người ta mười vạn won, sau đó sinh con ra, một mình nuôi chúng khôn lớn. Bây giờ đối diện với cha của chúng, lòng cô vừa lo lắng lại vừa hổ thẹn. Mười vạn won năm năm trước tuy là đã trả lại cho cậu một ít nhưng xét cho cùng Chorong cũng chỉ là một kẻ trộm mà thôi.

-Em tên gì ?

Chorong ngẩng lên một chút, rồi mới lí nhí đáp lời:

- Park Chorong...

-32 tuổi ?

-Vâng!

Vẻ sợ sệt của cô không làm Eunji cảm thấy chán ghét. Cậu chỉ đau lòng. Cô gái gầy yếu đang run rẩy đó lại âm thầm chịu đựng bao nhiêu chuyện suốt ngần ấy năm dài. Trong khi đó Eunji vẫn không biết gì, vô tư mà sống giữa cuộc đời này.

-Tôi đã nhờ luật sư Kim thu xếp. Ngày mai ông ấy sẽ mang giấy tờ đến cho em.

Giấy tờ ?

Giấy tờ gì ?

Chorong hoảng hốt bật người dậy. Cô không muốn vào tù, không muốn bị truy tố, càng không muốn mất đi con.

-Tôi...

-Em đừng lo. Tuy thủ tục kết hôn của Hàn Quốc không giống như Thượng Hải nhưng tôi nghĩ chắc sẽ nhanh hoàn thành thôi. Luật sư Kim là một luật sư giỏi mà.

Đến lượt Chorong sững sờ.

Kết hôn ?

Sao lại là kết hôn ?

Cô lắp bắp:

-Tôi...tôi...tôi không kết hôn. Tôi...

-Chúng ta phải cùng nuôi dạy hai đứa trẻ. Nếu không kết hôn em là người Hàn Quốc còn tôi lại có hộ khẩu tại Trung Quốc, rất phiền phức. Chúng ta đều không còn trẻ nữa. Kết hôn thôi!

Ban đầu Eunji cũng nghĩ đến khả năng sẽ đưa mẹ hai đứa trẻ một số tiền lớn bồi thường. Nhưng cậu nhận ra mình đã lầm.

Chorong không cần tiền bạc. Nếu không cô đã chẳng cần lặng lẽ nuôi lớn hai đứa bé và từ từ tiết kiệm, mong đủ tiền trả hết nợ cho cậu. Chohan, Choji cũng không xa mẹ được. Chorong chẳng những là người thân mà còn là một phần máu thịt, vốn không thể tách rời.

Cách tốt nhất là kết hôn. Có danh phận rõ ràng rồi, cả hai sẽ cùng nuôi dưỡng hai đứa trẻ, không ai phải bận tâm lo lắng sẽ mất con.

Chorong như chết đứng tại chỗ với tình huống bất ngờ. Cô chưa bao giờ nghĩ tới một cuộc hôn nhân giữa hai người chẳng quen biết, chẳng có nhiều kỉ niệm cùng nhau ngoài một đêm ái tình ngắn ngủi. Chuyện bây giờ qua nhanh quá, đến nỗi cô không làm sao thích nghi được, cứ mãi ngẩn người.

-Chúng ta vào với con thôi –Eunji bỗng đứng dậy, nắm tay Chorong xiết nhẹ– Bây giờ chúng ta luôn phải nghĩ cho con trước đã. Em đừng lo, chuyện rồi cũng ổn thôi.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net