Chương 37

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Nếu như cô không muốn làm, tôi tìm người khác vậy." Lệ Sa cố ý nói như vậy.

"Tôi làm!" Thái Anh đáp, không phải chỉ là đưa đón đi làm thôi sao, hiện tại ngay cả bảo mẫu cô cũng làm rồi, làm thêm một phần công việc tài xế cũng không việc gì, như vậy còn có thể sớm thanh toán xong nợ nần của mình, "Thêm một phần tiền lương khác tại sao tôi lại không làm..."

"Từ ngày mai liền bắt đầu." Lệ Sa cười, nhớ tới tật xấu thích ngủ nướng của Thái Anh, cố ý bổ sung một câu, "Sáng sớm dậy trễ, tôi sẽ trừ tiền lương."

Giọng điệu của Lạp tổng giống như dọa một đứa nhỏ, Thái Anh theo nàng, đỡ quai hàm hỏi, "Cái kia vẫn công tư rõ ràng sao?"

"Đương nhiên."

Tính toán tiền lương kiếm được, Thái Anh muốn trả hết 10 vạn tiền nợ kia, cô ít nhất phải làm hơn nửa năm bảo mẫu kiêm chức tài xế cho Lệ Sa. Trước đây cô đã từng nói Lệ Sa mời một bảo mẫu về làm cơm, vạn lần không nghĩ tới, chính mình lại rơi vào cái vòng hãm hại này.

Xưa nay Thái Anh làm việc chưa từng có quy luật như vậy bao giờ, mỗi ngày bảy giờ rời giường làm điểm tâm, tám giờ rưỡi đưa Lệ Sa đi làm, buổi tối lại đi đón nàng tan tầm. Nhưng nàng rất bận, rất ít khi tan việc đúng giờ, lại xã giao không ngừng, có lúc ban đêm trở về còn ở thư phòng duyệt văn kiện, Thái Anh coi như hiểu được, bệnh dạ dày của Lạp tổng là làm sao mà nuôi thành.

Mặc kệ làm việc gì, tinh thần chuyên nghiệp của Phác tiểu thư rất đáng giá khâm phục. Mỗi buổi sáng, lúc Lệ Sa dậy, đều có thể nhìn thấy bóng người bận rộn của Thái Anh ở trong phòng bếp, tóc buông lỏng lỏng lẻo lẻo, mặc T-shirt rộng rãi, nghiêm túc chuẩn bị bữa sáng.

Lệ Sa thích nhìn nàng lúc không trang điểm, trang phục đơn giản như vậy, mặt mày sạch sẽ thanh tú, nhìn rất thoải mái. Nàng thích mặc quần áo rộng rãi, như vậy càng có cảm giác nàng càng thêm "Nhỏ nhắn xinh xắn", toàn thể vóc người của Phác tiểu thư cũng không tệ lắm, chỉ là ở một nơi nào đó, nhìn giống như chưa phát triển hoàn toàn.

Thái Anh tuyệt đối không nghĩ tới, lúc này Lạp tổng đứng ở đằng kia nhìn như đàng hoàng trịnh trọng, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ vấn đề về bộ ngực chưa phát triển của cô.

"Chào buổi sáng. "

Lệ Sa mặc áo ngủ đi vào nhà bếp, lúc dùng ngữ điệu lười biếng cùng nàng nói chào buổi sáng, thì đều làm tim của Thái Anh đập nhanh hơn vài giây, dáng dấp Lệ Sa mặc đồ ngủ so với bình thường còn muốn câu người hơn, ít đi mấy phần cường thế, nhiều hơn mấy phần ôn nhu, lúc vung lên khóe môi cười, liền có thể câu đi hồn của người khác.

Một mực Lạp tổng còn luôn yêu thích như vậy ở trước mặt mình lắc lư, chuyện này đối với Thái Anh mà nói, vừa hưởng thụ lại vừa giày vò.

Mỗi ngày có thể nhìn thấy Lệ Sa, quả nhiên là một sự giày vò. Chuyện thống khổ nhất, không gì bằng yêu thích một người không thể yêu, càng khỏi nói người này mỗi ngày đều xuất hiện ở đáy mắt của mình, ở trong lòng Thái Anh, Lệ Sa chính là một người không thể yêu, khắp mọi mặt đều không thể, ngay cả điều cơ bản nhất là giới tính, cũng giống vậy là "Không thể".

Kỳ thực thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy Lệ Sa ở tiệc rượu, Thái Anh đã bị Lệ Sa hấp dẫn, mà sau các loại gặp nhau, làm tình cảm trong lòng Thái Anh cũng chầm chậm "Biến chất". Đoạn tháng ngày trốn tránh Lệ Sa kia, Thái Anh nghĩ tới rất nhiều lần, cô đối với Lệ Sa là đơn thuần cảm động, hay là yêu thích? Nhưng nếu như vỏn vẹn chỉ là cảm động, sẽ sản sinh ra ý niệm muốn giữ lấy sao? Ngày đó ở đoàn phim nhìn thấy Hạ Tề ôm Lệ Sa, cô liền triệt để rõ ràng, đây là yêu thích.

Nhưng không gặp được Lệ Sa trái lại càng tốt hơn. Thái Anh tình nguyện vẫn luôn thất vọng, cũng không muốn chạm vào một tia hy vọng để rồi lại thất vọng.

Thời gian ở chung cùng Lệ Sa, Thái Anh đem yêu thích nơi đáy lòng che giấu rất tốt, ngay cả "Cáo già" như Lạp tổng cũng bị cô lừa gạt một thời gian.

Nhưng yêu thích có lúc trong lúc lơ đãng sẽ bại lộ, thậm chí ngay cả chính mình cũng không phát hiện được.


-------------------------------------------------------------------------

Tháng bảy, đã là giữa hè, gió đêm thổi tới, mang theo một luồng sóng nhiệt.

Bãi đậu xe lộ thiên của khách sạn nào đó, Thái Anh đang ngồi ở trong xe, ngón tay thon dài trắng nõn theo tiết tấu của âm nhạc, gõ nhè nhẹ lên tay lái, hai mắt thỉnh thoảng nhìn ra bên ngoài, năm phút sau, bắt được một bóng người quen thuộc.

Xuống xe.

Thái Anh nhìn thấy nàng mặc một bộ quần dài màu rượu đỏ, nụ cười long lanh đang đọ sức ở trong một đám đàn ông trung niên bụng phệ, thời điểm một tên đầu trọc đưa cánh tay, đang chuẩn bị tiến lên ôm Lệ Sa, Thái Anh trực tiếp xông lên phía trước, che ở bên cạnh người Lệ Sa, "Lạp tổng."

Nam nhân đầy mỡ không đắc thủ được, có chút không vui, nhưng lại không thể nói gì.

Nhờ có Phác tiểu thư xoay quanh, Lệ Sa mới có thể thoát thân, sau khi mọi người tản đi, Lệ Sa cố ý nghiêm mặt nói với Thái Anh, "Cô đó, thật không có lễ phép."

Thái Anh mới mặc kệ nhiều như vậy, cô lại không cần giao thiệp làm ăn cùng đám người đầy mỡ kia, không cần làm bộ với bọn họ, Thái Anh bĩu môi la hét, "Hắn ôm cô chính là có lễ phép? Rõ ràng là muốn ăn đậu hũ của cô, cô còn để hắn ôm..."

Nghe Thái Anh một bên vừa đi một bên vừa nói linh tinh, Lệ Sa không khỏi mỉm cười, nói đùa, "Lại không phải ăn đậu hũ của cô, cô sốt sắng như vậy làm gì?"

"Ai nói đùa cô..." Thái Anh hằng ngày đối với Lạp tổng "Được đà lấn tới", cũng chỉ có cô dám nói chuyện với Lạp đại tiểu thư như vậy, một tiểu tài xế, "Cô lại uống rượu?"

Đêm hè thổi tới gió nóng, Lệ Sa đưa tay sửa lại tóc một chút, có chút say, miệng nàng hơi cười hỏi Thái Anh, "Cô thấy có ai đi tiệc rượu mà không uống rượu chưa?"

Lần thứ hai Lệ Sa cùng Thái Anh gặp mặt, cũng là trên tiệc rượu, hai người ở trên ban công nhìn sao đêm uống nước trái cây, lúc đó nàng đã nghĩ, cô gái này thật đáng yêu, sau đó mới biết, đêm đó chỉ là kẻ nói dối này ra sức sắp xếp. Lệ Sa nghĩ tới đây liền cười càng thêm vui vẻ...

Trên người nàng dính mùi rượu, nói chuyện cũng mang theo vài tia men say, hai gò má hơi ửng hồng, cười lên thật là khiến người ta rung động, nhưng hiện tại Thái Anh không có tâm tình đi thưởng thức nụ cười của Lạp tổng, chỉ bất đắc dĩ nhìn chằm chằm nàng, nhìn dáng vẻ ấy của nàng, nhất định là uống không ít rượu.

Thái Anh tức giận nói với Lệ Sa nói một câu, "Tôi chẳng muốn quản cô."

Sau đó Lệ Sa lại bởi vì bệnh dạ dày mà vào bệnh viện một lần nữa, bác sĩ lại dặn dò lần nữa ít uống rượu, nhưng Lạp tổng một người lớn như vậy, chính là không biết ghi nhớ.

"Tức rồi? Vậy sau này tôi uống ít một chút." Lệ Sa biết đêm nay Thái Anh sẽ tới đón mình, cho nên mới yên tâm uống thêm mấy ly. Lệ Sa đi về trước nắm lấy mặt nàng trêu chọc nàng, tiếp tục trêu chọc nói, "Cô mặc kệ tôi... Ai làm cơm cho tôi ăn?"

"Cô thật phiền..." Đêm nay nàng nhất định là có chút say rồi mới như vậy, lúc Thái Anh bị nàng vuốt gò má, cả viên tâm đều bị nàng cào ngứa, nàng dán vào mình quá gần rồi.

Lệ Sa không có đáp lời nàng, mà chậm lại bước chân, đứng tại chỗ, tiếp theo đưa tay nắm lấy cánh tay Thái Anh.

"Có phải dạ dày lại đau hay không?!" Thấy nàng phản ứng không đúng, Thái Anh vội vàng đỡ nàng, lo lắng hỏi.

"Nghỉ ngơi một chút là tốt rồi."

Thái Anh nhìn thân thể nàng có chút đứng không vững, đưa tay ôm lấy nàng, trước tiên dìu nàng vào trong xe, "Đã nói cô đừng uống rượu rồi!"

Thật vất vả mới đem dạ dày dưỡng tốt được một chút, hiện tại lại ra ngoài dằn vặt... "Có phải là vô cùng đau đớn hay không?"

Lệ Sa được Thái Anh dìu vào ghế phụ ngồi, cô nghiêng đầu qua chỗ khác không nhìn Thái Anh, hơi giương môi, chậm rãi nói rằng, "Không phải không muốn quản tôi sao?"

Cánh tay của Thái Anh bị lưng nàng ép lên trên lưng ghế dựa, cái tư thế này vừa vặn giống như đang ôm nàng, ánh mắt của Thái Anh dừng lại trên trang dung tinh xảo của nàng, sau đó thất thần rút tay mình ra, vừa thắt đai an toàn giúp nàng, vừa nói, "Tôi mặc kệ cô, ai phát tiền lương cho tôi."

Đợi Thái Anh lên xe, Lệ Sa lại nghiêng đầu qua hướng của Thái Anh, tiếp theo lẳng lặng híp con mắt lại.

Mười một giờ đêm, Thái Anh đỡ nàng lên nhà.

"Cô không sao chứ?"

Thái Anh ngồi xổm xuống tri kỷ giúp nàng cởi giày cao gót, Lệ Sa cúi đầu nhìn nàng, trong lòng thầm nghĩ, Phác tiểu thư cô làm bảo mẫu có phải là quá "Tận tâm tận chức" rồi không?

Thời điểm Thái Anh đứng dậy, chuẩn bị dìu nàng, Lệ Sa nghiêng người sang ôm lấy nàng, thân thể mềm mại dán lên trên người nàng, đưa tay lẳng lặng ôm, dáng dấp như vậy, quả nhiên rất thoải mái, ngay cả đau dạ dày cũng dịu đi không ít.

"Lạp tổng..."

Cái ôm này không tính là thân mật, Thái Anh đứng tại chỗ không nhúc nhích, hơi ngửa đầu để Lệ Sa ôm, tâm tình có chút phức tạp. Nếu là người khác ôm cô, cô sẽ không suy nghĩ nhiều, nhưng Lệ Sa ôm cô, cô liền không nhịn được đi phỏng đoán ý nghĩa sau lưng, nhưng nói cho cùng, đây chỉ là một cái ôm bình thường.

Thái Anh cảm thấy ám muội cùng động lòng, phần lớn tình huống, là mong muốn mà chính mình đơn phương áp đặt đi.

"Ừm..." Lệ Sa nhắm hai mắt, đem cằm đặt ở trên vai nàng, cô phát hiện ý muốn sở hữu của mình đối với Thái Anh càng ngày càng mạnh, chỉ hy vọng Thái Anh vây quanh cuộc sống của một mình mình, thậm chí chỉ cần trong miệng Thái Anh nhắc tới Lâm Vi thôi, trong lòng cô liền không thoải mái.

Cô ôm Thái Anh, giống như đang thăm dò Thái Anh, cũng như đang thăm dò chính mình. Thăm dò giữa hai người phụ nữ, có thể có loại tình cảm kia hay không...

Nàng tựa ở trong lồng ngực của mình, Thái Anh đang xoắn xuýt giữa ôm và không ôm, cuối cùng vẫn là nhẹ nhàng đặt ở lưng nàng. Thái Anh cảm thấy ngày hôm nay nàng như vậy, nguyên nhân lớn nhất quy tội cho cồn, "Cô uống say..."

Kỳ thực, tửu lượng của Lạp tổng rất tốt.

Lệ Sa buông nàng ra, mang theo ủ rũ nói, "Dìu tôi đến ghế sô pha..."

Thái Anh dìu nàng đến ghế sô pha ngồi xuống, Lệ Sa kéo tay nàng lại, làm cho nàng ngồi ở bên cạnh mình.

Lệ Sa nhìn chằm chằm Thái Anh, Thái Anh ở nhà của cô gần hơn nửa tháng, Lệ Sa hầu như không thấy được Thái Anh cười qua một lần.

"Cô có phải là đặc biệt chán ghét tôi hay không?" Lệ Sa hỏi.

Lúc trước cô đối với Thái Anh, xác thực có chút không nói lý, bất luận là người nào bị cưỡng chế làm một việc, thì đều sẽ thấy không thoải mái, nhưng cô xác thực không muốn nhìn thấy Thái Anh vì gom tiền mà đi làm công việc đầu cơ trục lợi.

Cô không có có quyền can thiệp lựa chọn của Thái Anh, nhưng cô chính là không nhịn được muốn quản, sự tình liên quan đến Thái Anh, cô đều muốn quản.

Lệ Sa nhất định là uống say, Thái Anh trong lòng càng ngày càng khẳng định, "Cô là bà chủ, tôi nào dám chán ghét cô."

"Tôi nhớ trước đây cô rất thích cười." Lệ Sa nhìn khóe miệng nàng, đã rất lâu không có giương lên.

Cười hay không cười nàng cũng phải quản? Thái Anh không muốn cùng nàng nói chuyện phiếm, bận bịu cả ngày mệt muốn chết, Thái Anh đứng dậy, "Tôi đi lấy thuốc."

"Thái Anh..." Lệ Sa lại một lần nữa kéo tay nàng lại, "Tôi có lời muốn nói với cô."


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net