Chương 11

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Đến nhà hàng.

Hứa Dương Ngọc Trác bất ngờ trước khung cảnh trước mắt.

"Oa... Đây là nhà hàng tương đối lớn đây... Chứng tỏ cô ta là một đại tiểu thư rồi. "

"Ồ. "

"em sao thế. "

"Chỉ cảm thấy hết sức tầm thường."

"Aaaa. Không ngờ em cũng có ngày thốt lên mấy từ này đấy. Cũng đúng. Phu nhân như em mấy nhà hàng đúng là quá tầm thường. "

"Không phải ý đó. Em bảo là cô ta tầm thường. Chỉ giỏi nịnh gái."

"Chồng nhà em có nịnh không. "

"Đương nhiên là không. Chồng nhà em bản tính lương thiện lắm. "

"Quả nhiên là vợ chồng đồng lòng mà. "

"Quá khen. "

Mọi người bước đến một phòng riêng trong nhà hàng. Đây là một phòng rất lớn.
Một cô phục vụ bước đến đưa thực đơn. Ai ai cũng đều gọi món rất nhiều.

Lâm An quan tâm hỏi nàng.
"Hứa Dương cô không gọi món sao. "

"Không sao đâu ạ. Em rất dễ tính."

Một cô nhân viên trong phòng quan tâm hỏi.

"Bọn em gọi nhiều món chị không ngại chứ. "

Lâm An nhanh chóng đáp lại.
"Mọi người cứ gọi thỏa mái đi. Người yêu tôi đã bao cả phòng này rồi. "

Tôn Trân Ny không vừa mắt nói lại giọng điệu rất ngỏ nhẹ.

"Chồng của Hứa Dương dư sức bao cả cái nhà hàng này. Chỉ mới bao có một phòng bày mà nghênh ngang. "

Tôn Trân Ny nói rất nhỏ nhưng hầu như cũng đã lọt tới tai của cô ta.

"Chồng của Hứa Dương tốt đến vậy sao. Mau gọi cô ta đến đi cho mọi người mở rộng tầm mắt. Vừa hay còn một chỗ trống. "

Cô bạn ngồi bên cạnh lên tiếng.

"Cậu có chồng rồi sao Hứa Dương. Không ngờ đấy. Nhìn cậu trẻ vậy mà. "

"Tớ... "
Nàng không biết nói gì. Chỉ im lặng nhìn.

Người yêu của Lâm An làm bộ dạng nghênh ngáo nói tiếp.

"Gọi cô ta đến đây xem nào. "
Cô ta tiếp.

"Đúng đấy. "
"Tôi..." - Hứa Dương bị ánh mắt của mọi người tra tấn.

Nàng nhéo khẽ tay của Tôn Trân Ny.

"Tại chị hết đấy... "

"Xin lỗi mà. "

Lâm An thấy nàng không phản đành nói tiếp.

"Nào. Gọi chồng cô đến đi chứ. Chẳng phải bảo chồng cô quyền lực lắm sao. Nhanh đi. "

Nhìn ánh mắt khiêu khích của cô ta. Hứa Dương đành đi ra ngoài gọi điện thoại cho Trương Hân .

Trong phòng vệ sinh,Hứa Dương suy nghĩ có nên gọi cho Trương Hân đến không. Hết cách nàng cầm điện thoại lên gọi cho cô.

Nghe đầu dây bên kia đã có người bắt máy.Hứa Dương bắt đầu nói.

"Alo. "

"Sao thế. "

"Chị đã về nhà chưa. "

"Vẫn chưa. Có lẽ sắp về rồi. "

"Vậy chị đến nhà hàng XX được không.? "

"Sao thế? Sao hôm nay lại muốn đến nhà hàng ăn vậy?"
Thế là Hứa Dương kể hết toàn bộ câu chuyện cho cô nghe.

"Được. "

Nàng bước ra ngoài, ngồi vào vị trí của mình. Một cô bạn ngồi bên ghé qua hỏi.

"Thế này, chồng cậu đến chứ."

"Lát nữa sẽ đến. "

Một lát sau, có một cô phục vụ mở cửa đi vào.

Mọi người trong phòng chăm chú nhìn ra phía cửa.

Cô phục vụ lên tiếng.
"Mời quý khách vào trong. "
Trương Hân bước vào trong phòng với một gương mặt lạnh lùng không một sắc thái biểu cảm.

Mọi người trong phòng chống mắt lên mà nhìn. Không ngờ rằng người bước vào lại là tổng giám đốc của mình.

Tất cả đều đứng dậy chào chỉ trừ Người yêu của Lâm An.

Một cô nhân viên nhanh nhảu nói.

"Sếp à. Sao chị lại đến đây. Là trưởng phòng mời chị đến phải không?"

Trương Hân vẫn điềm tĩnh bước đến bên cạnh nàng.

Nhìn gương mặt của nàng mỉm cười trông thật nhẹ nhàng.

"Đợi chị đến có lâu không? "

"Không sao!"

Mọi người không tin vào cảnh tượng trước mắt. Cô bạn cùng phòng ngạc nhiên nói.
"Hứa Dương , chẳng lẽ chồng của cậu là tổng giám đốc Trương sao. "

Trương Hân vui vẻ đáp.

"Không sai. Là tôi. Mọi người không ngại chứ. "

"Không ạ. Không ạ. Mời sếp ngồi dùng bữa. "

Trương Hân kéo một chiếc ghế ngồi bên cạnh Hứa Dương .

"Hôm nay là ai chủ trì buổi tiệc vậy? "

"Là người yêu của Lâm An đấy ạ."

"Ồ. "

Trương Hân nhìn qua cô hỏi.

"Vợ à, em gọi chị đến đây chỉ đơn giản là dùng bữa thôi à. "
Tôn Trân Ny nhanh nhảu đáp.

"Là mọi người bảo chồng của Hứa Dương không bằng một góc của bạn gái Lâm An, không có tài cán gì hết. Cô ta bảo người yêu cô ta bao cả phòng này. Nên em bảo chồng của Hứa Dương dư sức bao cả cái nhà hàng này. "

"Thì ra là vậy. Cho nên muốn chị đến đây và bảo rằng chị là chồng em sao. "

Trương Hân nhìn qua nàng hỏi. Trương Hân vội né tránh ánh mắt gian xảo của cô.

"Chị không thích thì về đi. Em không cần chị nữa. "

"Không được. Phu nhân của chị ở đây thì chị cũng phải ở đâu chứ. Làm sao đi được."

"Sếp à, hôm nay em thực sự rất là ngầu đấy. "Tôn Trân Ny  chen vào nói.

"Thế à! Quá khen rồi"
Thức ăn được các phục vụ mang ra. Trương Hân vui vẻ nói.

"Hôm nay rất vui. Rót rượu đi. "

Một nhân viên gần đó nói.

"Sếp à, hiếm khi thấy chị vui như thế. Hôm nay phải uống thật say."

Hứa Dương thấy Trương Hân định uống rượu liền giật cái ly rượu ra khỏi tay cô.

"Không được uống. Tý chị còn phải lái xe."

"Vậy nghe lời phu nhân vậy. "

Cô bạn lại tiếp tục bảo.

"Trương tổng , chị sợ vợ à. "

Trương Hân đưa ngón tay trỏ lắc lắc.

"No no. Không phải sợ mà là nghe lời mới phải."

"Sếp à, ít khi thấy chị vui tính vậy đấy. "

"Mời... "
Đến cuối bửa tiệc.
Người yêu của Lâm An gọi nhân viên phục vụ vào để thanh toán.

Trương Hân nhanh chóng nói.

"Hôm nay để tôi mời mọi người. "

Người yêu của cô ta giật hóa đơn thanh toán định trả.

"Hôm nay tôi đã nói là sẽ mời. "
Trương Hân lạnh lùng đáp lại.

"Hôm nay Hứa Dương đã nói chồng cô ấy sẽ bao cả nhà hàng này thì tôi phải tuân thủ theo lệnh của vợ thôi. Phục vụ đem thực đơn đến đây. "

Cô phục vụ lấy hóa đơn từ tay của cô ta đem đến cho Trương Hân .

"Hôm nay tôi sẽ thanh toán tất cả các khẩu phần ăn trong nhà hàng. "

Người phục đưa hết tất cả các hóa đơn đưa cho cô.

Nàng vội chen ngang.
"Không cần phải như vậy đâu. Đừng hoang phí tiền của vô ích nữa. "

Trương Hân ghé sát tai Hứa Dương mỉm cười bảo.

"Bao nhiêu lần chị bảo em công khai mối quan hệ này nhưng em không nghe lời chị. Hôm nay em mới chịu công khai vậy nên bỏ ra một ít tiền cũng đáng mà. "

Hứa Dương Ngọc Trác hết lời với cô. Đành mặc kệ Trương Hân muốn làm gì thì làm. Chỉ cảm thấy tiếc tiền hộ cô.

Khi ra ngoài cửa nhà hàng.

"Sếp à, hôm nay cảm ơn chị, chị thật ngầu. "

"Chuyện thường thôi. Chỉ cần những chuyện vợ tôi muốn thì tôi sẽ làm. "

Hứa Dương Ngọc Trác cười cười chen vào.

"Vậy em bảo chị đi chết đi chị có đi không."

"Đi nhưng sẽ dẫn em theo. Chị không muốn cô đơn. Ở dưới đó lạnh lắm. "

Mọi người cùng ồ lên.

"Hai người tình tứ quá. Ghen tị quá đi. "

Thấy Lâm An im lặng từ lúc Trương Hân đến, cô cố ý châm chọc.

"Lâm An, cô không thích sự có mặt tôi à. "

"Nếu tôi bảo không thích thì chị có đi không. "

"Thật ngại quá. Dù cô không thích thì tôi cũng đến. Vì vợ tôi ở đây. "

Nói xong, Trương Hân nắm tay Hứa Dương đi ra khỏi sảnh nhà hàng. Từ phía sau phát ra tiến hét.

"Chị có chắc quá khứ của cô ta trong sạch chứ. "

"Đương nhiên là đã kiểm nghiệm trước khi thực hành. "
Cô đáp lại một câu nói rất hững hờ.

Hứa Dương vẫn không hiểu ẩn sau trong sâu nói của Trương Hân có nghĩa là gì.

"Ý gì vậy? "

"Không có gì. Chỉ cảm thấy hôm nay thật sự rất vui. "

"Vui?!"

"Hay tối nay chúng ta thực hành nhé. Không cần kiểm nghiệm nữa. "

"Vô sỉ."

"Nhưng em thích là được. "

"Ai bảo em thích. "

"Mặt em đỏ rồi kìa. "

Hứa Dương Ngọc Trác sờ sờ lên mặt mình.

"Có sao. "

Trương Hân hôn trộm lên môi nàng.

Mặt Hứa Dương càng đỏ hơn.

"Chị... Sao chị dám. "

"Chị đây... Chẳng gì là không dám cả.. "

Hứa Dương tức giận bỏ đi trước. Trương Hân vẫn đi theo sau.

"Haizzz. Giận thật rồi. "

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net