cpgd 584-610

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chương 584: Theo ta tới đây!

"Quan phỉ?" Cách xưng hô này quả thật ra lần đầu mới nghe.

- A Lâm ca, các ngươi ẩn đây nhé, ngàn vạn đừng nhúc nhích, chỉ chúng ta đi thôi! A tía, chúng ta đi...

Thiếu nữ có vẻ sốt ruột, Bố Y lão tía cũng đồng ý, hai cha con có vẻ biến sắc, nhanh chóng lướt qua sơn đạo hiểm trở, đi thẳng về phía trại.

Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu nhìn tới, chỉ thấy dưới vách núi có vài Miêu nhân mặc y phục dài màu đen, cùng hơn mười công sai nha dịch triều đình, tay giơ lên trong đao múa máy, vây quanh một thanh niên hơn hai mươi tuổi, không ngừng hò hét tiến về phía Miêu trại. Đứng đối diện với chúng là mấy trăm người Miêu của Ánh Nguyệt thôn, mỗi người đều đeo sài đao, ngăn đường đám quan sai, trợn mắt hầm hè.

- Khôn Sơn, ngươi dám ngăn cản quan sai chấp pháp triều đình? Ánh Nguyệt thôn các ngươi muốn tạo phản hả?!

Vài tên người Miêu đi cùng đám nha dịch, vung vẩy sài đao trong tay, chỉ vào một thanh niên Miêu tộc trong đám người đối diện, lớn tiếng hò hét.

Thanh niên Miêu tộc tên là Khôn Sơn khoảng trên hai mươi tuổi, mặt sạm nắng, người cao lớn tráng kiện. Hắn nhìn chằm chằm vào người vừa nói chuyện, phun ra một bãi nước bọt nói:

- Thúi lắm, rúc rích là chim sẻ, ca hát mới là bách linh! Trác Trạch, chẳng lẽ Hắc Miêu các ngươi cũng tính là quan sai sao? Ta khinh!!

Căn cứ vào lãnh địa bất đồng, nội bộ Miêu tộc cũng chia thành chi hệ bất đồng, như Bạch Miêu, Hồng Miêu, Thanh Miêu, Hắc Miêu, Hoa Miêu... màu sắc trang phục cũng theo những màu riêng biệt rất nghiêm khắc, đồng thời mỗi một hệ đều có trại và thủ lĩnh của riêng mình.

Lâm Vãn Vinh nghe tới đây, đại khái có ấn tượng sơ bộ. Từ xiêm y trên người họ, Khôn Sơn hẳn là thuộc loại Hồng Miêu. Còn Trác Trạch thuộc loại Hắc Miêu. Giữa Hắc Miêu và Hồng Miêu hẳn là là có mâu thuẫn.

Trác Trạch nghe hắn châm chọc, nhất thời cả giận:

- Chúng ta tuy không phải quan sai triều đình, nhưng phụng mạng đại đầu lĩnh, tới đây hiệp trợ quan sai làm việc! Ánh Nguyệt các ngươi năm nay chưa nộp thuế, chúng ta cùng Ngô công tử đặc ý đến đây đốc thúc, các ngươi chẳng những không cảm kích, ngược lại còn trì hoãn vây công, thật sự là phạm tội đại ác!

Ngô công tử theo như lời hắn chính là thanh niên đang được đám nha dịch bao quanh. Mắt nhỏ, da mặt trắng bệch, vừa nghe Trác Trạch nói thế, lập tức gật đầu:

- Đúng đúng, Ánh Nguyệt thôn các ngươi năm nay chưa nộp thuế, nha môn phải đến tận nơi đốc thúc, các ngươi đã không nộp, lại còn dám động đao thương, thái độ cực kỳ dã man, cực kỳ láo lếu...

- Nói bậy!

Thanh âm trong trẻo dễ nghe vang lên. Một cô gái Hồng Miêu xinh đẹp cùng một trưởng giả gầy gò vội vàng đi tới! Khôn Sơn kêu to hưng phấn:

- Y Liên, Bố Y a thúc, các người trở lại rồi à?!

Ngô công tử nhãn tình sáng lên, tham lam nhìn thẳng vào thân hình mềm mại bốc lửa của thiếu nữ, nước miếng chảy ra:

- E hèm, Y Liên a muội, vài ngày không gặp, ngươi càng có dáng! A ca thích nhìn lắm! À, Bố Y trại chủ, ngươi cũng trở lại rồi, vừa lúc vừa lúc, hôm nay giải quyết mọi sự tình ở đây!

Bố Y lão tía trừng mắt, đi vài bước về phía trước, kéo Y Liên sau lưng:

- Ngô đại nhân, thuế năm nay, lệnh tôn Huyền Thừa đại nhân đã buộc chúng ta nộp hai lần rồi! Khai xuân nộp một lần, vừa vào hạ lại nộp một lần! Ngài ấy còn nói, năm nay triều đình chiến tranh với Đột Quyết, thuế sẽ cao hơn năm ngoái ba thành, mỗi một nhà trong trại đều phải đập nồi bán sắt, đến cả chày cối dao rựa cũng đập bán, để con nhịn đói mà lấy tiền nộp cho quan gia! Đã nộp hai lần rồi! Sơn trại đáng thương đến bây giờ không còn một hột gạo để giã nữa, già trẻ trai gái trong trại, đến cả những đứa trẻ sơ sinh cũng phải nhịn đói, mấy năm nay không được no lấy một bữa. Bây giờ ngài còn tới thu thuế lần thứ ba là sao...

Ngô công tử hừ hừ vài tiếng:

- Lão trại chủ, ngươi có lẽ không biết, thuế năm nay, sửa thành nộp từng quí, tiền mà ngươi nộp lúc trước, là tiền hai quý, sau này còn có hai quý nữa! Chà, Hoàng Thượng tự mình hạ thánh chỉ, gia phụ và ta cũng bất đắc dĩ mà!

- Thu theo quí?!

Y Liên kêu lên, tức giận đến nỗi cả người run rẩy:

- Rõ ràng là không cho người Miêu chúng ta đường sống! Ngô đại nhân, lúc cha ta nộp thuế, các người sao không nói điều này? Chỉ ý mà quan gia nói, vậy xin ngài đem thánh chỉ của hoàng đế xuất ra cho mọi người xem!

Ngô công tử cười đắc ý:

- A muội, ngươi muốn xem thánh chỉ?! Không vấn đề, chỉ cần ngươi theo ta về huyện nha, ta và ngươi mỗi ngày đều xem, hàng đêm đều ngắm!

Thiếu nữ tức giận đến nỗi sắc mặt trắng bệch, miễn ngọc trong tay cơ hồ bị bóp nát!

- Hoa cẩu vô sỉ! Ngươi dám vũ nhục Y Liên, ta giết ngươi! Các huynh đệ, liều mạng với hoa tặc!

- Liều mạng!!!

Thanh niên Ánh Nguyệt thôn hô hào, nhất tề rút sài đao ra, như mãnh hổ tràn xuống núi lao về phía trước. Hơn mười tên nha dịch kể cả tên Hắc Miêu Trác Trạch cũng kinh hãi, vội vàng vây xung quanh Ngô công tử.

- Dừng tay!

Bố Y lão tía mắt đỏ lên, gầm một tiếng, thân hình gầy yếu bước lên ngăn trước mặt mọi người, giữ chặt mấy người Khôn Sơn. Hắn rốt cuộc vẫn là trại chủ của Ánh Nguyệt thôn, việc xung đột với quan gia có hậu quả như thế nào, lão hiểu hơn ai hết.

- A thúc, trại chủ!

Khôn Sơn khóc òa lên, quỳ xuống:

- Chúng vũ nhục Y Liên, ta muốn giết chúng! Ta muốn giết chúng!

Thấy trại chủ cản mọi người, Ngô công tử càng đắc ý, mắt liếc qua, quát to:

- Bố Y, thuế này là quy củ do triều đình qui định, là thánh chỉ ban xuống! Ngươi dám cãi lại, vậy là tạo phản rồi! Nói thiệt cho ngươi biết, hôm nay là hạn chót cho các ngươi, nếu vẫn chưa nộp thuế, gia phụ sẽ dùng danh nghĩa Hưng Văn huyền thừa, thượng báo triều đình, tố cáo Ánh Nguyệt thôn các ngươi khinh thường triều đình, ý đồ làm loạn! Trong vòng ba ngày, đại quân triều đình sẽ đến Ánh Nguyệt thôn, đến lúc đó hậu quả như thế nào thì ngươi rõ ràng hơn ta!

Dân không đấu với quan, huống chi chỉ là một Miêu trại nho nhỏ! Bố Y lão tía mặt khẩn cấp, cắn răng nói:

- Ngô đại nhân, ngài đúng là bán đứng chúng ta, thuế này ta cũng không nộp nổi! Xin ngài đừng làm khó xử sơn trại, ta về quan nha với ngài!

- A tía!

Y Liên cả kinh quỳ bên người lão, kêu lên thảm thiết.

- Trại chủ!

Đám người Khôn Sơn cũng sợ ngây người, ai nấy vây quanh bên người Bố Y, làm gì cũng không chịu động một bước.

Ngô công tử mừng rỡ, vung tay lên:

- Đây là ngươi tự mình nói, đừng phản hối! Người đâu, đưa Bố Y về nha môn!

Hắn đắc ý, chợt thấy một bàn tay chộp vào sau lưng, rồi thấy mình bị một bàn tay vạm vỡ nắm lấy cổ.

- Làm gì. Ai kẹp ta đó?!

Ngô công tử gầm lên, tay chân múa loạn, cố sức giãy dụa, nhưng phát giác thân thể mình nhẹ bấc, hai chân đang ở giữa không trung, thật ra cả người đã bị nhấc lên.

Một thanh niên diện mục sạm đen, mắt lạnh lùng tàn độc, khóc không ra khóc, cười không ra cười, hai bàn tay to đùng như kìm sắt, nắm cổ hắn, nhấc hắn lên không như một con gà:

- Ngươi tên là gì?!

Nhìn người nọ sát khí ẩn ẩn, Ngô công tử bất giác cả người lạnh toát, sắc mặt trắng bệch, đến cả thở cũng không dám thở mạnh.

- Ta... Ta là Ngô Sĩ Đạo! Ngươi... Ngươi muốn làm gì. Ta... Cha ta là Hưng Văn huyền thừa Ngô Nguyên! Người đâu, mau cứu ta, cứu ta!

Mặt hắn đã đỏ ngầu, há miệng kêu cứu.

Nha dịch chung quanh như ở trong mộng mới tỉnh, vung đao muốn lao lên, lại thấy một tráng hán đen đủi vạm vỡ bên người thanh niên này trừng mắt, một chưởng đánh mạnh vào tảng đá bên đường, cả giận nói:

- Không muốn mạng thì đi tới!

Hai người này đều là những người giết người không nháy mắt ở chiến trường. Trên tay chẳng biết dính bao nhiêu máu tươi, dưới cơn thịnh nộ, khí thế kinh khủng, ai dám xem thường họ? Lại nhìn thấy tên tráng hán đen thui đập mạnh vào tảng đá, chỉ nghe ầm ầm vỡ thành mấy mảnh, đám nha dịch sắc mặt trắng bệch, vung trường đao hư trương thanh thế, nhưng không một ai dám đến gần.

- Ngô Sĩ Đạo?!

"Chát!" Trên mặt Ngô công tử vừa trúng một cái tát. Mấy cái răng cửa văng xa ra ngoài. Tên thanh niên nghiến răng, lạnh nhạt nói:

- Đồ chó chết, đến cả cái tên mà cũng không biết nói. Xấu hổ cho dòng họ ông bà! Ta hỏi ngươi, thuế tăng ba thành, còn thu thuế bốn quý, là ai hạ lệnh?!

- Hoàng... Hoàng Thượng...

- À?!

Thanh niên cười lộ ra hàm răng trắng ởn.

Ngô Sĩ Đạo sợ run người, vội hỏi:

- Đại hiệp tha mạng, tiểu nhân nói thật! Là... Là phủ đài Viễn Thanh Nhiếp đại nhân hạ lệnh! Ta và cha ta đều là phụng mạng làm việc!

Thanh niên lạnh lùng nhìn hắn:

- Ta lại hỏi ngươi một câu nữa, hoàng đế hạ thánh chỉ, miễn thuế ba năm trong thiên hạ, các ngươi có từng nhận được chưa?

- Ngài... Ngài làm sao biết được?

Ngô công tử liếc mắt nhìn hắn, sắc mặt trắng bệch:

- Nhận hoạch, nhận được! Nhưng Nhiếp đại nhân nói, Hoàng Thượng có hoàng tôn là việc của Hoàng Thượng, chúng ta thu thêm thuế, đó là việc của chúng ta, hai bên không liên quan!

Thanh niên mặt đen thở dài, lạnh lùng lắc đầu:

- Tứ Đức, lấy cho ta một tảng đá, có việc dùng với tiểu tử này!

- Hay lắm!

Tứ Đức sung sướng đáp ứng ngay, khệ nệ vác tới một tảng đá lớn.

Ngô Sĩ Đạo sợ xạm mặt lại:

- Đại... Đại hiệp tha mạng!

- Tha cho cái đầu ông nội ngươi!

Chát một tiếng, viên đá đập thẳng vào trước mặt hắn, gương mặt Ngô công tử nhất thời nở hoa, chỗ đỏ, chố trắng, đan xen lẫn lộn. Ngô Sĩ Đạo thấy mắt tối sầm, thân thể mềm nhũn, ngã sầm xuống ngất đi.

Đám nha dịch đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo là kinh hoảng, bỏ chạy tán loạn:

- Đánh chết người! Người đâu mau tới đây! Ánh Nguyệt thôn có cường đạo, đánh chết Ngô công tử rồi!

Lâm Vãn Vinh đưa mắt nhìn Cao Tù, lão Cao hiểu ngay, lập tức đi theo đám người đó.

- Này, này...

Nhìn Ngô Sĩ Đạo nằm trên mặt đất, Bố Y lão tía tay chân run run, không biết phải làm gì cho tốt.

- A Lâm ca, ngươi đi mau đi!

Y Liên lo lắng đẩy mạnh vào người hắn:

- Đi mau!

Lâm Vãn Vinh khó hiểu nói:

- Tại sao ta phải đi?!

Thiếu nữ nước mắt trào ra:

- Ngươi đánh chết quan sai, mà đây là nhi tử của huyền thừa, nếu còn không trốn đi, chẳng lẽ chờ họ tới bắt sao?! Là ta, là ta hại ngươi!

Y Liên gồng tay, ra sức đẩy hắn lên núi, Lâm Vãn Vinh nháy nháy mắt, lắc đầu:

- Không được, lúc này ta mà đi, chẳng phải sẽ liên lụy các người sao? Ta không thể đi!

- A Lâm ca!

Thiếu nữ nghe thế vừa cảm động vừa đau lòng:

- Chúng ta không có việc gì đâu, họ không dám làm gì chúng ta đâu! Ngươi đi mau đi, còn chần chờ là không còn kịp nữa!

Nàng vòng tay sau lưng lấy ra một hộp tre, móc ra vài món đồ ăn, nhét cả vào tay hắn, nhưng phần lớn đều là rau dưa. Y Liên ngượng ngùng nhưng rất kiên định nói:

- Đây, đây là thức ăn ba ngày của ta và a tía, trước khi lên núi, mẹ ta làm đó, ta và a tía không nỡ ăn! Ngươi mau lấy đi, đừng để a tía thấy, bây giờ trong trại không có đồ ăn nữa!

Nha đầu này! Cầm mớ đồ ăn nguội lạnh trong tay, hai tay Lâm Vãn Vinh cảm giác nặng như ngàn cân, tâm tình trầm trọng không biết nói cái gì đây.

Thiếu niên Khôn Sơn cẩn thận đánh giá hắn, thấy Y Liên lôi lôi kéo kéo hắn, nhất thời giận dữ, đi tới gần hắn, vung sài đao, mắt vằn lên nói:

- Y Liên, ngươi tránh ra, ta muốn xử lý tên người Hoa này!

Thiếu nữ giật bắn cả người, vội vàng dang tay, dùng thân thể bảo vệ Lâm Vãn Vinh, quát lên:

- Khôn Sơn, ngươi làm gì thế? A Lâm ca là người tốt! Hắn giúp chúng ta đuổi quan sai mà!

- Ta có đao, không cần hắn hỗ trợ!

Khôn Sơn giận dữ hét, mặt đỏ bừng.

Y Liên không để ý đến hắn, ra sức đẩy Lâm Vãn Vinh vài cái, muốn bảo hắn chạy đi, nhưng người này giống như mọc rễ, vững vàng không lay động.

Thiếu nữ nhìn hắn, dậm chân dậm cẳng:

- A tía, ngươi mau khuyên A Lâm ca đi! Hắn mà lưu lại là không còn mạng nữa!

Bố Y lão tía nhìn Ngô công tử nằm trên mặt đất, lặng lẽ lắc đầu:

- Khách nhân, cảm tạ thịnh tình của ngươi đối với Miêu trại! Quan nha bên ngoài còn có đồng bọn, họ lập tức sẽ tiến đến bắt người, ngươi đi mau đi!

Lâm Vãn Vinh mỉm cười nói:

- Lão tía, người yên tâm, ta sẽ không để cho chúng bắt được đâu!

Người này đúng là cứng đầu như trâu, Y Liên tức giận đến nỗi không thèm để ý đến hắn nữa.

Khi đang nói chuyện, chợt nghe xa xa có tiếng chó sủa râm ran, trên con đường núi loáng thoáng có trăm bó đuốc, như có một đoàn người đang chạy tới.

- Quan nha đến rồi!

Bố Y lặng lẽ thở dài.

Lúc này có lên núi cũng không còn kịp rồi, Y Liên khiếp sợ không biết phải làm gì, nhìn đám quan sai càng ngày càng gần và A Lâm ca xem như chẳng có việc gì cả, nàng đột nhiên cắn răng, giữ chặt tay hắn, điên cuồng kéo về phía sơn trại:

- Theo ta tới đây!

Chương 585 - Nguyên ủy

Nhà sàn của người Miêu dựa vào núi mà dựng lên, phối hợp với địa hình cực tốt, sau lưng sơn trại là vách núi dựng đứng, căn bản chẳng có chỗ nào để trèo được.

Y Liên kéo theo hắn chạy ào một mạch, nháy mắt đã tới đỉnh núi, chạy một trận vừa nhanh vừa vội, mặt mũi nàng đỏ bừng, thở hổn hển quay đầu nhìn lại.

Những bó đuốc đối diện với ngọn núi đã nhìn thấy rõ ràng rồi, thấp thoáng có thể thấy mấy trăm công sai đang cầm đuốc sáng rực, lớn tiếng gào thét và lao về bên này.

- A Lâm ca, ở đây!

Y Liên vén những bụi cỏ ra, trong bụi cỏ rậm lật ra một hang động đen ngòm, bên trong toàn một màu đen.

Lâm Vãn Vinh vội lắc đầu:

- Y Liên, ta không sợ...

- Con người huynh sao lại không nghe lời khuyên bảo thế?!

Thiếu nữ có chút giận dỗi:

- Vừa rồi kêu huynh chạy huynh cứ chối đây đẩy. Bây giờ kêu huynh trốn huynh cũng lại không nguyện ý! A Lâm ca, huynh có biết không? Kẻ huynh đánh chết là con trai của huyện thừa, vạn nhất bị bọn họ bắt lại rồi, cho dù huynh có mười cái mạng cũng chẳng đủ đâu! Mau, mau lên đi!

Nàng chẳng nói thêm nữa, đẩy ngay Lâm Vãn Vinh vào trong động. Thạch động này nằm trong lòng núi, rất nhỏ hẹp, chỉ có thể chứa được một người, xung quanh đã được những ngọn núi trùng trùng che giấu, cực khó bị phát hiện. Bên trong sạch sẽ thoải mái, phủ một lớp cỏ khô rất dày, cạnh có để vài chiếc xiêm y của nữ tử Miêu gia, còn có một chiếc hộp phấn nhỏ, loại rẻ nhất trên chợ.

- Sơn động này muội tìm thấy khi đuổi heo rừng trong trại, toàn sơn trại này chỉ có mình muội biết thôi.

Y Liên mau chóng túm lấy hộp phấn giấu ra sau lưng, khuôn mặt có chút ngượng ngùng:

- Mỗi lần a tía bức muội gả cho người ta, muội đều một mình trốn đến đây, ở lại hai đêm, làm căng với cha. Bọn họ tìm khắp sơn trại không thấy muội, a tía cũng không còn dám bức muội gả cho người ta nữa!

Thảo nào nơi này cỏ khô, y phục, phấn nước đều chu toàn, thì ra là vì nguyên nhân này. Lâm Vãn Vinh cười khổ lắc đầu.

- Không cho huynh cười!

Thiếu nữ hiển nhiên là lần đầu tiên trước mặt người khác nói đến những chuyện xấu hổ này, mặt đỏ bừng, chân dậm thình thịch nói:

- A Lâm ca, huynh cứ yên tâm nấp ở đây. Chẳng cần đi đâu cả! Đợi nha dịch đi rồi, muội sẽ quay lại tìm huynh! Hai người bằng hữu đó của huynh muội cũng sẽ nghĩ cách giấu bọn họ đi!

Nhìn bộ dạng kiên định của nha đầu này, nếu từ chối sợ rằng nàng có thể lao tới đánh người, Lâm Vãn Vinh chỉ đành cười khổ gật đầu.

- Còn cái này nữa.

Vừa rồi trong lúc chạy Y Liên địu chiếc gùi trúc trên lưng, lúc này lại cầm nó nhét vào ngực hắn:

- Thức ăn đều ở bên trong, đêm dài dằng dặc, khi đói huynh cứ thoải mái mà ăn! Ăn hết rồi muội sẽ đào rau dại lên nướng cho huynh ăn! A tía nói, bánh muội nướng rất thơm đó!

Nhìn vào chỗ rau dại khô héo lạnh lẽo kia, Lâm Vãn Vinh trong lòng buồn bực đến không biết nên nói cái gì mới tốt. Hắn lần mò vào trong ngực, lôi ra mấy chiếc bánh điểm tâm còn chưa ăn hết, vội vã đưa tới tay thiếu nữ:

- Y Liên, cho muội, muội ăn cái này!

Chỗ lương khô này đều là hắn mua trên đường đi, tuy không sánh được với thứ bánh tinh mĩ trong nhà, nhưng so với đám cỏ dại lạnh lẽo kia mà nói thì lại hơn không biết bao nhiêu lần, chẳng khác gì của ngon vật lạ.

Y Liên thần sắc buồn bã nhìn hắn, lặng lẽ cúi đầu, lấy chỗ rau cỏ dại ra khỏi cái gùi, yên lặng nắm chặt trong tay, lén lút giấu ra sau lưng, không dám đưa ra nữa.

- Không phải. Y Liên, muội đừng hiểu lầm! Ta, ta không phải là có ý đó!

Lâm Vãn Vinh nhìn mà vô cùng lo lắng, tay chân bối rối, chẳng biết nên nói sao mới phải. Thường ngày cái miệng luôn dẻo quẹo, lúc này lại trở lên vụng về quá thể.

Thiếu nữ lặng lẽ lắc đầu, không nói một lời.

Lòng Lâm Vãn Vinh quýnh lên, loạt xoạt đưa tay ra, giằng lấy mớ rau dại trong tay nàng, bỏ vào miệng nhai rau ráu.

Mớ rau đó vừa đắng vừa chát, quấn vào một chỗ với nhau, nào đâu dễ nuốt? Hắn một hơi nuốt xuống, vừa gấp vừa nhanh, cổ họng như bị nghẹn cứng, lập tức không ngừng ho khan vài tiếng. Mặt mũi đỏ bừng như đít khỉ!

Y Liên cả kinh, vội vã lấy túi nước cho hắn uống. Lâm Vãn Vinh ho mạnh một trận, khó khăn lắm mới nuốt được chỗ rau dại đó xuống, lại uống vội từng ngụm nước:

- Ngon, ngon lắm! Y Liên, lúc nào thì muội lại nướng bánh cho ta ăn?

Thiếu nữ hai mắt ươn ướt, khẽ liếc nhìn hắn, cảm kích thốt lên:

- A Lâm ca, huynh thật tốt!

Lâm Vãn Vinh lắc lắc đầu, buồn bực nói:

- Ta không tốt! Nếu tốt, bánh ta tặng sao muội lại không thích?!

Y Liên cười xùy một tiếng, nhìn mấy cái bánh tinh xảo đó, khẽ nói:

- A Lâm ca, không phải muội không thích, mà muội muốn giữ lại những chiếc bánh điểm tâm này!

Lâm Vãn Vinh khó hiểu hỏi:

- Giữ lại? Tại sao?!

Thiếu nữ cúi đầu khẽ đáp:

- Muội đưa cho a tía, a má, Khôn Sơn và các huynh đệ tỉ muội khác trong trại cùng nếm thử xem!

Lâm Vãn Vinh nghe mà sống mũi cay cay, vội vã ngoảnh mặt đi:

- A muội, cái này là đưa cho muội! Của bọn họ, ta vẫn còn giữ lại đây!

- A Lâm ca, huynh, huynh đừng có kêu loạn lên thế!

Y Liên xấu hổ đến đỏ bừng hai má:

- Miêu nhân chúng ta không thể xưng hô bừa bãi a ca a muội được, đó là quy củ!

A ca a muội thì có quy củ gì chứ? Lâm Vãn Vinh trong lòng nghi hoặc, lại nghe dưới chân núi có tiếng đao thương va chạm truyền lên, mấy trăm công sai đã xuống dưới ngọn núi đối diện, chạy thẳng về phía trại. Thiếu nữ vô cùng lo lắng, vội vã kéo cỏ lại, che kín cửa hang động đó đi:

- Huynh cứ nấp ở đâu, tuyêt đối đừng có loạn động! Muội đi xem xem a tía bọn họ!

Tiếng bước chân nhẹ vang, thân hình của Y Liên dần dần biến thành một điểm nhỏ trong đêm, chẳng nhìn thấy đâu nữa. Lâm Vãn Vinh thở dài một hơi, trong lòng trầm trọng như bị đá đè.

Không tới Tự Châu thì rất khó lí giải tại sao An Bích Như lại có loại tính cách như vậy. Khi đi khắp Miêu trại này một lượt, chỉ sau một thời gian ngắn ngủi hắn đã mơ hồ hiểu được tâm cảnh của An tỉ tỉ năm đó rồi. Cái tính cách bề ngoài phóng đãng nhưng nội tâm lại mẫn cảm đó của nàng tịnh không phải là đột nhiên sinh ra, mà đều có nguyên nhân của nó. Mà trên người thiếu nữ Y Liên của Miêu tộc này, hắn tựa như nhìn thấy bóng hình của An tỉ tỉ năm đó.

Vạch bụi cỏ ra, không nhìn thấy tình hình dưới núi, chỉ có thể nghe thấy văng vẳng tiếng tranh cãi ồn ào truyền lại, sau một hồi liền trở nên im ắng. Bầu trời đêm dày đặc những vì sao, tiếng ve sầu cuối hạ vang lên lảnh lót.

Chẳng biết đã đợi bao lâu, trong lúc mơ hồ đang muốn ngủ đi thì lại nghe thấy bên ngoài bụi cỏ khẽ vang lên:

- A Lâm ca, a Lâm ca...

Y Liên hai tay bưng một ống trúc, vạch bụi cỏ ra, thấy hắn còn ở bên trong mới thở phào một hơi:

- Dọa chết muội rồi, không nghe thấy tiếng của huynh, muội còn cho rằng huynh chạy ra ngoài rồi đó!

Lâm Vãn Vinh cười nói:

- Ta đã bị muội mắng cho sợ rồi,

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net

#kiemhiep