Chương 1.1: Ánh trăng không hiểu lòng tôi ( thượng )

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hoa đăng treo cao, Lạc Thành lại nghênh đón ngày hội thất tịch mỗi năm một lần, nước hồ gợn sóng lăn tăn, mặt trăng sáng ngời bao phủ những hoa đăng lộng lẫy trên mặt nước, ánh trăng kia như đang chứng kiến cho tâm nguyện của những đôi nam nữ hữu tình viết trên hoa đăng.

Ở Lạc Thành có lưu lại một truyền thuyết, nếu một đôi nam nữ yêu thương nhau cùng ước nguyện trong đêm thất tịch, điều ước đó sẽ trở thành sự thật. Khi đó, bọn họ phải tới trả ước vào đêm thất tịch năm sau, nếu không đường tình duyên sẽ gặp trắc trở.

Tô Lạc Tuyết bước trên con đường náo nhiệt, nửa mặt bị che khuất bằng mặt nữ Chức Nữ, chiếc váy vàng làm từ lụa mỏng khẽ tung bay trong gió, thần bí mà xuất trần.

Nàng bị cấm túc trong Lạc Tuyết Uyển đã hai tháng, bị ngăn cách với thế giới bên ngoài, nàng không biết chuyện gì đã xảy ra, cả quan hệ giữa hai nhà Tô Tuần, không có ai nói cho nàng biết, kể cả tỳ nữ thân cận Hiểu Nhu.

Đi tới ven hồ Lạc Thành, xung quanh có rất đôi các đôi tình nhân, có nhiều người cũng đeo mặt nạ Ngưu Lang – Chức Nữ như Tô Lạc Tuyết, đây cũng coi như một nét văn hóa ở Lạc Thành vậy.

Trước đây, Tô Lạc Tuyết luôn mong chờ tới đêm thất tịch, chỉ cần chạy tới bờ sông Lạc Thành vào đêm đó, nàng sẽ nhìn thấy Tân Vương, dù Tân Vương đã thành thân với đại tỷ thì nàng vẫn chờ đợi như cũ, dù phải khổ sở mỗi khi nhìn thấy hắn ở cùng chỗ với tỷ tỷ, nhưng có thể nhìn thấy hắn, bảo nàng bỏ ra thứ gì cũng đáng?

Nghĩ tới đây, nàng ngẩng đầu ngắm nhìn mặt trăng sáng ngời trên cao, ánh trăng mênh mang bao phủ lấy nàng, khóe mắt ẩm ướt nhưng vẫn cố nở nụ cười nhàn nhạt. Dù trong lòng nàng đang rất khổ sở, nhưng từ sau khi nói ra chuyện Tân Vương cấu kết với Tuần gia, nút thắt trong lòng nàng cũng được cởi bỏ.

Đứng đón gió ven hồ Lạc Thành, nhìn Tô Phù Liễu và Nguyên Dực cùng thả hoa đăng phía đối diện, mắt nàng chợt đỏ lên, giống như mỗi lần nàng lén lút đeo mặt nạ Chức Nữ chạy tới đây vào các năm trước, nàng sợ đại tỷ và Nguyên Dực biết nàng đang đứng ở bờ bên này quan sát họ.

Nhưng buồn cười nhất là, đại tỷ đã biết chuyện đó từ lâu, còn hôm nay, tất cả mọi người trong Tô gia đều biết. . . . . .

Duy chỉ có Nguyên Dực không biết.

Nàng chậm rãi thả hoa đăng xuống nước, để mặc nó xuôi dòng đi xa, nước mắt không kìm được rơi xuống. Lần này, nàng không viết "Kết tóc phu thê, một đôi ân ái" nữa, nàng đã viết " Trong núi có cây cây có núi, tim này có vương vương chẳng hay".

Đây là lần cuối cùng nàng đi tới bờ hồ Lạc Thành, cũng là lần cuối cùng thả hoa đăng cho Tân Vương.

Đây là lần cuối cùng nàng đừng bên này bờ nhìn hắn.

Đây là lần cuối cùng nàng thích hắn.

Nhìn hoa đăng xuôi tới bờ bên kia, nàng chậm rãi đừng dậy rời đi, bờ hồ này có ý nghĩ đặc biệt với nàng, có lẽ nàng nên từ bỏ những thứ đó từ lâu, dù cho làm được điều đó thật sự rất khó.

Tô Lạc Tuyết ngẩn ngơ bước trên những con đường phồn hoa của Lạc Thành, không biết đã đi qua bao con phố, nàng lại vô thức tới trước phủ Tân Vương. Ngoài phủ canh gác sâm nghiêm, nàng thấy hành động của mình thật nực cười, không phải nói sẽ từ bỏ sao? Sao nàng lại đi tới nơi này.

Chợt nghe thấy tiếng vó ngựa chạy về phía Tân Vương phủ, Tô Lạc Tuyết theo bản năng nấp sau một gốc cây, lén nhìn thấy một cỗ xe ngựa có vẻ ngoài tầm thường dừng trước cổng chính, người đánh xe nhảy xuống nói gì đó với thị vệ gác cổng, thị vệ kia lập tức vào trong thông báo. Không lâu sau thì thấy Tân Vương trong chiếc áo choàng đen bước ra.

Mà người ngồi trong xe ngựa cũng chậm rãi bước xuống, vì người kia đưa lưng về phía Tô Lạc Tuyết nên phải mất một lúc sau nàng mới nhận ra hắn là Hoa Tu!

Hoa Tu tới Lạc Thành, điều này có thể chứng minh Tuần gia sắp làm phản không?

Nàng bám chặt vào gốc cây, trong đầu chợt nhớ tới lời Hoa Tu từng nói trước hôm nàng rời khỏi Hoàn Thành: nếu có thể gặp lại, ta sẽ kể cho cô nghe một câu chuyện xưa.

Hoa Tu, rốt cuộc ngươi muốn kể cho ta nghe chuyện gì.

Nàng lưỡng lự, nửa muốn nghe nửa lại không muốn, nàng rất sợ mình nghe xong câu chuyện đó chỉ càng thêm khổ sở.

Nghĩ tới tình cảnh hiện tại, nàng còn có cơ hội nghe Hoa Tu kể chuyện xưa sao? Đến lúc gặp lại, có lẽ nàng đã trở thành tù nhân, Tuần gia mưu đồ kín kẽ, còn cấu kết với Tân Vương và Hoa gia, dù Tô gia có tai mắt đông đảo, quyền lực khuynh thiên cũng không thể ngờ bọn họ đã có được đệ đệ ruột của Đế Quân, ân nhân cứu mạng được Đế hậu tin tưởng.

Kế hoạch kia hoàn mỹ tới mức nào, mọi người không tin nàng, nàng không gửi mật báo cho Đế hậu, nàng đã sớm trở thành kẻ phản bội.

Trận chiến này không phải cho một tiểu thư yếu đuối trói gà không chặt như nàng thao túng, nàng chỉ có thể ngồi yên theo dõi tình hình, Tô gia thắng, nàng vẫn tiếp tục làm Tô tam tiểu thư, Tô gia bại, nàng phải theo cả nhà vào chốn lao ngục.

Nhìn Nguyên Dực đích thân nghênh đón Hoa Tu, nàng cũng thu hồi tầm mắt, phải trở về nhà thôi.

Nhưng khi quay người lại thì thấy chưởng phong mạnh mẽ ập tới, Tô Lạc Tuyết bị tấn công bất ngờ, hai thanh đao kề sát cổ kéo nàng vào phủ Tân Vương.

Không ngờ nàng lại bước vào Tân Vương phủ trong tình cảnh này.

Tân Vương phủ canh phòng sâm nghiêm hơn nàng tưởng tượng nhiều, thị vệ tuần tra không ngừng qua lại, để ý khắp nơi, cả bên ngoài phủ cũng có cao thủ mai phục.

Một lát sau, Tô Lạc Tuyết đã bị bắt quỳ xuống trong thư phòng, thanh đao kề sát cổ, chỉ vừa động đậy đã rớm máu.

"Vương Gia, thuộc hạ phát hiện có một cô nương lén lút theo dõi bên ngoài." Thị vệ kia vẫn nắm chắc thanh đao, cung kính bẩm báo.

Nguyên Dực đi gần về phía nàng, hắn quỳ một gối xuống đất để nâng cằm nàng lên, tay còn lại thì gỡ mặt nạ của nàng xuống, khi nhìn thấy rõ gương mặt nàng, trong mắt hắn thoáng hiện vẻ sửng sốt.

Tô Lạc Tuyết ngẩng đầu nhìn ánh mắt xa lạ của Nguyên Dực, chăm chú như muốn đi sâu vào nội tâm hắn.

"Tô Lạc Tuyết?" Nguyên Dực buông nàng ra, đứng dậy nhìn xuống.

Ánh mắt nàng vẫn chăm chú nhìn về phía hắn: "Thì ra đại tỷ phu vẫn còn nhớ rõ Lạc Tuyết." Dứt lời, nàng liền nhìn về phía Hoa Tu đang thản nhiên ngồi ở một góc khác: "Uổng cho đại tỷ tin tưởng ngươi như thế...sao ngươi nỡ làm tổn thương tỷ ấy?"

Nguyên Dực cười nhạt, ánh mắt cũng lạnh lẽo như băng: "Tô gia các ngươi có lỗi với Đế Quân."

Tô Lạc Tuyết kích động, tức giận nói lớn: "Dù Tô gia có làm gì không đúng thì đại tỷ vẫn là người vô tội."

"Có trách thì trách các ngươi mang họ Tô." Nguyên Dực trầm giọng nói.

Lần đầu tiên thấy Nguyên Dực luôn hòa nhã nổi giận, ánh mắt lạnh lẽo đầy ý đe dọa, sao mọi chuyện lại thế này, Nguyên Dực ca ca tốt bụng năm đó cứu nàng ra khỏi hồ đâu, nụ cười hiền hòa trên gương mặt hắn đâu rồi.

Nàng biết mình sai rồi, Nguyên Dực đã không còn là ca ca tốt bụng trong lòng nàng năm đó, tận tới lúc này, nàng cũng không hiểu nổi người mình từng thích tám năm trời.

"Vương Gia, phải xử lí thế nào?" Thị vệ hỏi.

Nguyên Dực phất tay áo, quay lưng lại nói: "Diệt khẩu."

Nhìn bóng lưng hắn và cả lời nói tàn nhẫn kia, Tô Lạc Tuyết chỉ có thể ngơ ngác nhìn lên, hắn muốn giết nàng thật sao?

"Vương Gia, giết nàng ta chẳng khác gì bứt dây động rừng." Hoa Tu thản nhiên nói như Tô Lạc Tuyết chỉ là một người xa lạ.

"Chẳng lẽ Hoa huynh muốn thả nàng về mật báo cho Tô gia?" Nguyên Dực chất vấn.

"Dựa vào nàng ta? Sẽ không có ai tin." Hoa Tu bưng ly trà lên nhấp một ngụm, cười nói: "Tô Lạc Tuyết bị Tô hậu phái tới nằm vùng bên Tuần Dạ, bí mật truyền tin về Lạc Thành, nhưng Tô Lạc Tuyết không làm như vậy, trong lòng Tô hậu đã có hiềm nghi. Hơn nữa, trước khi Tô Lạc Tuyết về tới Lạc Thành, ta đã sai người giả mật báo cho Tô hậu: Tô Lạc Tuyết có thể an toàn về tới Lạc Thành vì cô ta đã phản bội Tô gia, cô ta về để chia rẽ nội bộ."

"Hoa Tu!" Tô Lạc Tuyết nghe thấy mình bị vu hãm liền tức giận, vừa giãy dụa muốn đứng lên lại bị thị vệ ép xuống.

Nguyên Dực vẫn lắc đầu: "Cho dù như vậy cũng không thể thả nàng, phải giết."

"Nếu Tô Lạc Tuyết mất tích, Tô gia sẽ truy cứu làm bứt dây động rừng, hoàn toàn không có lợi cho chúng ta."

Nguyên Dực nhìn Hoa Tu như thăm dò rồi mới nhếch môi cười: "Ngươi không muốn giết nàng ta."

"Chỉ không muốn giết một người vô nghĩa thôi." Ánh mắt Hoa Tu khẽ lóe lên.

Nguyên Dực bật cười: "Được, nếu Hoa huynh nắm chắc như vậy thì thả người." Hắn ra hiệu cho thị vệ thả Tô Lạc Tuyết đi.

Tô Lạc Tuyết vừa được tự do liền đứng bật dậy, nàng lạnh lùng nhìn Hoa Tu mà không nói nổi lời nào. Nàng biết, nếu nàng còn ăn nói hàm hồ, cái mạng nhỏ này cũng không giữ được nữa.

"Còn không đi đi?" Hoa Tu lạnh lùng nói.

Rốt cuộc Tô Lạc Tuyết cũng thôi nhìn hắn, nàng cúi người nhặt mặt nạ Chức Nữ rơi trên đất, lặng lẽ rời khỏi thư phòng.

Ánh mắt Hoa Tu vẫn thủy chung nhìn vào mặt nạ Chức nữ trong tay Tô Lạc Tuyết, nhìn vóc dáng nhỏ bé của nàng đi càng lúc càng xa, bi thương mà cô tịch.

Còn Nguyên Dực lại chăm chú nhìn Hoa Tu, thì ra Hoa Tu cũng có nhược điểm.

Tô Lạc Tuyết lảo đảo bước về Tô phủ, dùng khinh công nhảy vào từ cửa sau.

Gió đêm quất qua vết thương trên cổ, nhưng cảm giác trong lòng đã chết lặng, nàng biết, nàng chỉ còn lại hai bàn tay trắng.

Nàng còn nghĩ mình có gia đình để nương tựa, nhưng khi nghe những lời Hoa Tu nói tối nay, nàng mới hiểu hành động tố giác Nguyên Dực trước mặt phụ thân là hành động buồn cười tới mức nào, Hoa Tu đúng bọ ngựa bắt ve, hắn có bản lĩnh thả nàng về thì cũng có bản lĩnh biến nàng thành kẻ phản bội.

Về tới Lạc Tuyết Uyển, nàng mới nhận ra Toàn Đức đang đứng ngoài sân, còn căn phòng vốn đã tắt đèn lại bừng sáng rực rỡ, nàng chỉ có thể lặng lẽ đi tới trước mặt Toàn Đức, miễn cưỡng cười với hắn: "Có phải . . . . phụ thân tới?"

Gương mặt vốn đang u sầu của Toàn Đức chuyển thành vẻ kinh ngạc: "Tam tiểu thư, người đã đi đâu, sao lại bị thương thế này, để ta tìm đại phu tới xem. . . . ."

"Phụ thân tới có chuyện gì?" Tô Lạc Tuyết tiếp tục hỏi.

Toàn Đức khẽ thở dài, xoa đầu nàng nói: "Lão gia chờ tiểu thư hơn một canh giờ rồi, vào đi rồi nói."

Tô Lạc Tuyết cắn môi, hít một hơi thật sâu mới đẩy cửa bước vào.

Chỉ thấy phụ thân đang chắp tay đi lại trong phòng, vừa thấy Tô Lạc Tuyết về liền cau mày giận dữ: "Sao con không chịu nghe lời phụ thân? Ta nói con ở trong phòng tĩnh tâm, con lại lén lút chạy ra ngoài, rốt cuộc con muốn làm gì?"

"Lão gia, Tam tiểu thư bị thương." Toàn Đức lên tiếng nhắc nhở, cũng muốn dùng chuyện này để làm dịu lửa giận trong lòng Tô Thành Phong.

Lúc này Tô Thành Phong mới nhìn thấy vết thương trên cổ nàng, ánh mắt buồn bã hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì? Sao trốn ra ngoài còn bị thương thế này?"

"Nếu còn nói việc này do Tân Vương làm, phụ thân có tin không?" Tô Lạc Tuyết mệt mỏi hỏi, dù biết không có ai tin nàng, nhưng nàng vẫn muốn nói với phụ thân.

Những lời này của Lạc Tuyết như châm thêm dầu làm ngọn lửa trong lòng Tô Thành Phong bùng cháy, chỉ thấy ông chỉ vào nàng, tức giận nói: "Nếu Tân Vương đả thương ngươi...ngươi có thể bình an trở lại Tô phủ sao?"

"Từ đầu phụ thân đã không tin tưởng Lạc Tuyết, con có nói gì ngươi cũng không tin. Mọi người nguyện ý tin tưởng Nguyên Dực chứ không tin vào con gái mình!"

"Con nghĩ phụ thân không muốn tin con sao? Nhưng lời con nói có nhiều sơ hở như vậy, con bảo phụ thân tin con thế nào đây?"

"Đáng lẽ con có thể tìm một nơi yên tĩnh tránh xa việc giao tranh giữa hai nhà Tô Tuần, nhưng sao con phải quay về, bởi vì con mang họ Tô, trong thời khắc nguy hiểm con có trách nhiệm đứng cùng phía với Tô gia, ở Lạc Thành có người thân của con. Nhưng khi con quay về, thứ con nhận được chỉ sự nghi ngờ của mọi người, mọi người không tin con . . . . ." Tô Lạc Tuyết càng nói càng kích động, nghẹn ngào không thể nói tiếp nữa.

"Không phải ta không tin con, là Đế hậu!" Nhìn nữ nhi khổ sở như vậy, lửa giận trong lòng Tô Thành Phong cũng bị dập tắt. "Con có biết sao ta lại tới đây không? Vì trong Tô phủ có người của Đế hậu, Đế hậu nhận được tin con đeo mặt rời phủ nên đã cho triệu kiến ta! Phụ thân giam lỏng con chỉ để con an phận thủ thường, không để Đế hậu bắt đằng chuôi, nhưng con. . . . . ."

Việc đời thật khó liệu, nàng mang mặt nạ Chức Nữ chỉ để Nguyên Dực và đại tỷ không nhận ra nàng, nhưng việc đó lại trở thành nàng đeo mặt nạ trốn tránh đám người theo dõi, tội danh này, nàng có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

Hoa Tu, thì ra đây chính là mục đích ngươi thả ta về Lạc Thành.

Tô Lạc Tuyết cười trào phúng: "Đêm nay con đã xuất phủ rồi, Đế hậu muốn làm gì đây."

"Đế hậu bảo ta dẫn con vào cung." Tô Thành Phong trầm giọng nói, ánh mắt nhìn nữ nhi cũng mang theo vẻ bi thương: "Toàn Đức, cho mời đại phu tới trị thương cho Lạc Tuyết, sáng sớm mai nhớ chuẩn bị xe ngựa vào cung."

Nhìn phụ thân sắp rời đi, Tô Lạc Tuyết lập tức kêu lên: "Phụ thân! Đế hậu muốn con vào cung để . . . . . ."

Tô Thành Phong đưa lưng về phía nàng, cũng không quay đầu, bình tĩnh nói: "Vĩnh viễn ở lại trong cung."

Nói xong, Tô Thành Phong liền bước đi, để lại một mình Tô Lạc Tuyết ngơ ngác đứng nhìn vào màn đêm, bi thương nồng đậm.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net