21: Cuộc gọi của nữ phụ

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Areum tức giận.

Cô không để Jungkook bôi thuốc cho tiểu huyệt của cô nữa, cũng không dụ dỗ anh nữa, thậm chí còn không ăn cơm, cứ như vậy mặc quần áo xong liền đi ra khỏi cửa không quay đầu lại.

“Areum!”

Mặc dù Jungkook còn chưa rõ nguyên do, nhưng vẫn không chút nghĩ ngợi đuổi theo.

Dì Soomin bên cạnh thấy vậy vội vàng ngăn cản, còn nói: “Thiếu gia, dù sao cháu cũng nên ăn cơm trước…”

Jungkook đẩy tay người phụ nữ trung niên ra, quăng lại một câu: “Cháu không ăn, dì ăn một mình đi” rồi vội vã chạy theo.

Soomin bị đẩy ra nhìn bóng lưng rời đi của Jungkook, tức giận giật phăng chiếc tạp dề ra nghiến răng.

Sau khi về phòng bà lập tức ấn một dãy số.

Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói của một cô gái trẻ tuổi: “Có chuyện gì vậy cô?”
Soomin oán hận nói: “Cháu có biết cô vừa nghe thấy gì không? Con tiểu tiện nhân Areum lại dụ dỗ thiếu gia, còn xin thiếu gia chơi cô ta, đúng là đồ không biết xấu hổ.”

Giọng nói của cô gái bên kia hơi ngừng lại một lát, nhưng ngay sau đó lại bật cười tự mãn: “Không sao, dù sao anh Jungkook tuyệt đối sẽ không làm cô ta.”


Soomin vẫn rất lo lắng: “Nhưng mà, Mijin, gần quan thì được ban lộc, cho dù trong lòng thiếu gia có cháu đi chăng nữa, nhưng rốt cuộc thiếu gia cũng đang trong độ tuổi trưởng thành, không thể bảo đảm sẽ không bị con tiểu tiện nhân kia quyến rũ, huống chi…”

Mijin hỏi: “Huống chi cái gì?”

Soomin: “Huống chi vừa rồi cũng không biết xảy ra chuyện gì, con tiểu tiện nhân Areum kia chạy ra ngoài, thiếu gia liền vội vàng đuổi theo…”
Mijin cười khẽ: “Đuổi theo thì sao? Anh Jungkook chỉ xem cô ta là em gái thôi, người mà anh ấy chân chính thích chỉ có cháu.”

Soomin: “Nhưng bây giờ cháu đang không ở trong nước…”

Mijin ngắt lời bà ta, nói bằng giọng điệu mình chắc chắn sẽ làm được: “Cháu rất nhanh sẽ trở về, ngày trước cháu ra nước ngoài cũng là vì chữa bệnh, cũng không chia tay với Jungkook, chỉ cần cháu trở về, anh Jungkook vẫn sẽ là của cháu.”

Soomin: “Vậy Mijin cháu mau chóng quay trở về đi.”

Areum không nói gì, cô về nhà lấy cặp sách rồi lập tức đi đến trường, toàn bộ quá trình đều không nói chuyện với Jungkook.

Mắt thấy chuông vào học cũng vang lên, Jungkook cũng chỉ có thể mua bánh kem, sữa cho Areum, nói với cô: “Chờ tan học tớ sẽ đến tìm cậu.”
Areum là thật sự tức giận, Jungkook có thể cảm nhận được, nhưng mà tại sao chứ?

Nếu là cô gái khác trưng ra vẻ mặt này mà không thể hiểu được, anh hoàn toàn sẽ không đi đoán nguyên nhân, thậm chí hoàn toàn không để ý tới.

Nhưng Areum thì không giống vậy.

Areum là cô gái bảo bối của anh.

Cô nhóc này tức giận mà không nói nguyên nhân, anh nhất định phải đoán được nguyên do, sau đó dỗ dành cô.

Vì thế Jungkook bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.


Sau đó anh nghĩ tới Soomin.

Soomin là bảo mẫu nhà anh, đã chăm sóc anh từ lúc còn nhỏ, quan hệ với gia đình anh không phải bình thường, điều đó thì không có gì, nhưng mấu chốt là, Soomin còn có cháu gái tên là Mijin.

Mijin trên danh nghĩa là bạn gái, là mối tình đầu của anh, ngày hôm qua khi làm tình Areum để ý tới Mijin, hôm nay lại bởi vì giọng nói của Soomin mà đổi sắc mặt, như vậy có thể thấy cô vẫn còn quan tâm đến chuyện này.
Phải tìm cơ hội để nói rõ ràng.

Vì thế sau khi hết tiết một Jungkook đi đến lớp 12 – 13.

Bạn cùng bàn của Areum bị Jungkook đuổi đi, Jungkook nhìn bánh kem và hộp sữa chưa mở trên bàn, thở dài một hơi, lại bất đắc dĩ mở giúp cô.

Sau đó đưa tới bên miệng.

“Mau, a ~ ăn một miếng đi.”

Bên cạnh vang lên tiếng hừ lạnh nho nhỏ.

Jungkook cũng không để ý, chỉ dỗ dành nói: “Kể cả có giận tớ thì cũng không thể không ăn gì chứ?”

Nói xong cắm ống hút vào hộp sữa, đưa tới bên miệng Areum.

Areum vẫn không nhúc nhích.

Jungkook tiếp tục dỗ: “Cậu xem tính cách của cậu đi, nóng giận liền không để ý tới người khác, cũng không nói nguyên do, ngoài tớ ra còn có ai tình nguyện dỗ cậu đây?”

Areum quay đầu trừng anh: “Người nguyện ý dỗ tớ còn có thể xếp hàng từ đây ra đến cổng trường đấy.”
Jungkook nhướng mày, thừa dịp cô há miệng nháy mắt nhét ống hút vào.

Areum: “Ưm…”

Jungkook xoa xoa đầu cô, cười nói: “Nhưng chỉ có tớ là bạn trai cậu.”


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net