19

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Đã một tháng trôi qua rồi, chẳng lẽ các người còn chưa tìm được người? Bình bạch vô cố (ngày thường không có việc gì), một người đang sống cứ như vậy thì biến mất, tôi đã cung cấp manh mối, tại sao các người còn không có một chút đầu mối?"

Đếm không rõ là lần thứ mấy đến cục cảnh sát, Heng có chút phẫn nộ nhìn cảnh sát lần nữa tiếp đãi mình, có chút tức giận nói.

Từ lúc Freen mất tích đến bây giờ, đã là cả một tháng lại hơn ba ngày, lúc đầu hắn chỉ cho rằng là Freen có chuyện gì, cho đến khi đối phương lên tục hai ngày cũng không có tin tức, Heng mới phát hiện chuyện không đúng.

Hắn lần cuối cùng nhận được tin tức của Freen là ở trước một ngày cô mất tích, cô nói cô và Noi ở trong nhà của Becky, bản thân trả lời một câu cố gắng chơi vui, thì cũng không có đợi được Freen trả lời nữa.

Nếu như là bình thường Heng cũng sẽ không lo lắng như vậy, nhưng hắn nghĩ đến Freen lúc trước nhắc qua bị điên cuồng theo dõi, cảm thấy Freen lần này mất tích thật sự quá khác thường, đặc biệt là sau khi thời gian từng ngày từng ngày tiêu hao, thì càng thêm xác định cách nghĩ này.

Ai biết khi hắn cầm mấy tin nhắn này cho cảnh sát, yêu cầu họ lập án tìm người, đối phương lại trực tiếp vô duyên vô cớ trì hoãn mình, không cho ra một thái độ rõ ràng, thậm chí cả tiến độ điều tra cũng không nói với mình.

"Ông heng, chúng tôi đã từng nói chuyện đang điều tra, còn nhờ ông phối hợp với sự hợp tác của cảnh sát, đừng vô lý gây chuyện."

"Đây là cái gì vô lý gây chuyện, tôi."

"Nop, chúng ta còn có chuyện phải làm, làm phiền tiễn anh Heng ra ngoài"

Hai cảnh sát kia hiển nhiên không muốn cùng Heng tiếp tục nói nữa, kêu một cảnh viên vừa đến thì đem hắn đuổi đi.

Từ cục cảnh sát đi ra, Heng ủ rủ cúi đầu trở về công ty, hắn vừa bước vào, thì thấy được một người rất lâu chưa từng xuất hiện cư nhiên xuất hiện ở trong công ty, men theo thân ảnh đó, Heng vội vã đuổi theo bắt lấy cô ấy, đối phương quay đầu, quả nhiên là Noi.

"Anh Heng? Sao vậy, anh có chuyện sao."

Noi nhìn Heng chật vật, không hiểu hỏi, thấy cô ấy giống như một người không có chuyện gì vô duyên vô cớ mất tích một tháng, mà cô ấy lại là người cuối cùng ở chung với Freen, Heng dẫn cô ấy vào trong phòng làm việc, sắc mặt ngưng trọng nhìn cô ấy.

"Noi, Freen cô ấy mất tích rồi, kể từ sau khi cô ấy gửi cho tôi tin nhắn, nói cô ấy cùng cô còn có Armstrong tổng ở cùng với nhau thì không thấy nữa, bây giờ cô bình an vô sự trở về, tôi chỉ muốn hỏi, Freen ở đâu".

Heng thừa dịp đánh giá Noi, anh ấy ngược lại không phải nghi ngờ cô ấy, mà là tất cả của tất cả đều quá kì quái, hai người rõ ràng là cùng nhau đến nhà Becky, sau đó ba người cư nhiên cùng một thời gian mất tích, đáng sợ nhất là, người khác của công ty lại hoàn toàn không để ý, thậm chí chỉ có mình đang tìm Freen, mà hôm nay Noi giống như người không có chuyện gì xuất hiện, thì càng thêm kì quái rồi.

"Anh Heng, anh hỏi cái này là ý gì? Tôi có chút không hiểu, chị Freen mất tích rồi? Có lẽ là chị ấy đi du lịch không có nói cho anh biết đó."

Noi cười hỏi ngược lại, chỉ là trong con mắt kia lại không thấy nữa điểm vui vẻ, trái lại còn có mấy phần lãnh ngưng.

"Đủ rồi, Noi, thu lại sắc mặt đùa giỡn của cô đi, tôi nói là chính sự, Freen lúc trước luôn bị người theo dõi, bây giờ cô ấy mất tích một tháng rồi, cô hiểu không? Không phải một phút, một ngày, là một tháng! Cô là người cuối cùng cùng cô ấy ở chung với nhau, tôi cần phải hỏi cô chỗ cô ấy đi. Còn nữa, Armstrong tổng rốt cuộc đi đâu rồi? Tại sao không thấy Freen cô ấy cũng không thấy? Tại sao cô ấy phải mời hai người đi biệt thự của cô ấy?"

Thanh âm của Heng kêu rất lớn, mà hắn hỏi như vậy, tất nhiên là có chút manh mối, thấy hắn chất vấn nhìn mình, Noi thu lại nụ cười trên mặt, con ngươi bổng nhiên trầm xuống. Cô ấy móc ra một điếu thuốc đốt lên, ngậm ở bên miệng lẳng lặng nhìn Heng, lộ ra một nụ cười giễu cợt.

"Tôi nói nè anh Heng, anh rất thông minh, nhưng mà cơ hồ ở trên một số chuyện, cái đầu ngược lại là nghĩ không thông rồi. Nghe nói công ty gần đây đang chọn kim bài người đại diện, anh ở công ty lâu như vậy, rất nhiều hậu bối và nghệ sĩ cũng rất vừa ý anh, xác thực là một trong ứng cử viên lớn nhất, tôi nghĩ anh chắc không muốn vì một số chuyện nhỏ thì bỏ đi tiền đồ rất tốt này chứ."

"Cô có ý gì?"

Nghe thấy lời của Noi, trong mắt Heng lóe qua một tia hoảng loạn, hắn không rõ cho nên nhìn Noi, ở trong đầu phân tích hàm nghĩa của lời cô ấy nói.

"Ý của tôi là, chuyện không nên quản, hy vọng anh Heng anh vẫn là không cần quản nhiều. P'Freen đi đâu, bây giờ thế nào, không nên đến lượt anh quan tâm, còn về lão bản muốn thế nào, càng không phải anh có thể suy đoán. Thế lực của Armstrong gia có bao nhiêu lớn không cần tôi nói anh cũng nên hiểu, lấy năng lực của Armstrong gia, để một người biến mất, không phải chuyện khó gì, anh nói đúng chứ?"

Nghe lời nói của Noi, sau lưng Heng ngấm ra một tầng mồ hôi, lời đã nói đến nước này, hắn lại thế nào không hiểu ý của đối phương, cho nên nói, Freen sở dĩ mất tích, chính là vì Becky...nghĩ tới đây, Heng khó tránh nhớ đến hiện trường hôm đó khi trời mưa Becky giành với bản thân đưa Freen về nhà, sít sao nắm lấy nấm đấm.

"Luôn theo dõi Freen, chính là cô ấy?" Heng không dám nghĩ đều là phụ nữ với nhau Becky sao đối với Freen làm ra chuyện này, nghĩ đến mấy tin nhắn quấy nhiễu kia, anh ấy nhíu chặt chân mày, mà Noi giống như không dự định trả lời hắn.

"Anh Heng, rất nhiều chuyện truy tận nguồn gốc sẽ không tốt. Cho nên, bây giờ anh biết P'Freen đi đâu sao?"

Noi đem điếu thuốc rút ra dụi trong gạt tàn thuốc, cười nhìn Heng. Đón lấy ánh mắt của cô ấy.

Heng nhắm hai mắt lại, vô lực dựa ở trên sofa.

"Freen cô ấy còn có thể đi đâu? Lúc trước cô ấy không phải nói đi nước ngoài nghỉ phép sao?"

Heng vô cùng căm ghét bản thân mình lúc này, rõ ràng biết chân tướng, lại không có cách nói ra. Hèn yếu, dối trá, ích kỷ, hắn thì giống như một người vì bản thân mà bỏ rơi người khác.

"Anh Heng quả nhiên là người thông minh, xem ra kim bài người đại điện của giải trí Factory, chỉ có thuộc về anh rồi."

Noi nói xong, cười đi ra khỏi cửa chính công ty lên xe, ngay sau đó nụ cười của cô ấy cũng mang theo ẩn ý không thấy được, nhìn thấy trên điện thoại có người gọi đến, cô ấy hướng đến biệt thự của Becky lái đi. Suy nghĩ đến một tháng qua, chỉ sợ Freen đã bị giày vò không thành hình người rồi?

Một đường đến biệt thự của Becky, ở trước cửa Becky mặc cho bảo vệ xung quay lục soát người, sau đó mới để bản thân đi vào.

Vừa bước vào căn phòng, cô ấy thì cảm thấy căn phòng này có chút cảm giác âm lãnh.

Trong phòng sạch sẽ quá mức, thì giống như không có người ở qua, hoàn toàn không có nửa điểm dấu vết của sự sinh hoạt. Becky không có ở trong phòng khách, càng không ở bất cứ nơi nào trong căn phòng, Noi biết nàng có lẽ là ở căn phòng dưới đất.

Đột nhiên, thanh âm của đồ vật rớt bể từ trong một căn phòng truyền ra, cô ấy hiếu kì đi qua đó, ai biết vừa mới mở cửa, thì có một người nhào tới trong ngực cô ấy, thịt trên người của con người này ít đến đáng thương, cơ hồ ốm thành một bộ da bọc xương, tóc của cô rối loạn khó coi, trên người trần trụi tràn đầy vết bầm các loại.

Noi trong nhất thời không có nhận ra ai, đối phương chỉ là ở trong lòng cô ấy kêu cứu cô, đưa cô đi, cho đến khi người đó ngất xỉu ở trong lòng cô ấy Noi mới nhìn rõ gương mặt này, không phải Freen thì là ai?.

Chỉ là Noi không ngờ được, người phụ nữ này từng xinh đẹp như vậy tài giỏi và ưu tú như thế, làm sao trở thành như vậy.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net