41->50

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

 Chương 41: Xé rách quần lót

  Buổi sáng Lệ Sâm tỉnh lại, vô ý thức sờ sang bên cạnh, sờ sờ mới phát hiện người bên cạnh không biết đã đi đâu.

Buồn ngủ trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa, anh mạnh mẽ ngồi dậy nhìn xung quanh một vòng, trong xe khôngthấy Nam Ca.

Lại hướng ra ngoài xe nhìn, trời còn chưa sáng. Phụ cận chỉ có vài con Zombie đang lảng vảng.

Nam Ca đã đi chỗ nào? Lệ Sâm hơi ảo não, sau nửa đêm anh ngủ hơi say.

không đợi anh xuống xe đi tìm người đã nhìn thấy Nam Ca lén lút giống như tên trộm chạy về xe. Đúng vậy, hiện giờ tối thiểucô đã có thể chạy chậm, tốc độ hành động so với trước nhanh hơn không ít.

Chờ cô mở cửa xe ra, không đợi Nam Ca kịp nói chuyện Lệ Sâm đã dồn dập hỏi: "cô đi đâu? làm cái gì?"

Nam Ca cảm thấy giọng nói của Lệ Sâm rất là quỷ dị, sao lại cảm giác như... Chồng chất vấn vợ về muộn vậy?

Nam Ca quơ quơ bình lớn trong tay, đây là cái bình mà Lệ Sâm thường đựng nước dùng cho sinh hoạt.

"Buổi sáng tôi đi ra ngoài dạo một lúc, còn giúp anh mang nước rửa mặt trở về nha!" nói xong Nam Ca còn giống như hiến vật quý đưa bình cho Lệ Sâm.

Biết rõ không phải là cô lại vụng trộm rời đi, trong lòng Lệ Sâm thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà sau khi anh tiếp nhận cái bình vẫn không quên lạnh lùng nói một câu: "Về sau lúc tôi ngủ, cô không nên chạy loạn."

Nam Ca ồ một tiếng nhưng không để vào trong lòng.

Ngày hôm qua cô nghĩ cả đêm, cảm thấy trước tiên nên nịnh nọt cái người đàn ông này đã, tâm tình anh tốt lên sẽ lại ban thưởng cho mình nha!

Lệ Sâm sửa sang quần áo xong, bước xuống xe rửa mặt trước. Nam Ca vậy mà lại đưa cho anh một cái khăn mặt.

anh lau hai cái thì để khăn xuống, giương mắt nhìn cô hỏi: "cô còn có thể chân chó hơn nữa không?"

Toàn cơ thể Nam Ca đều bày tỏ: "Tôi có thể nha!"

Lệ Sâm: "..." anh thua rồi.

Sau khi dùng qua điểm tâm Lệ Sâm hỏi Nam Ca: "cô tìm thấy nguồn nước ở đâu? trên đường không có Zombie tấn công côchứ?"

Còn sớm như thế, những người sống sót trong thị trấn chưa có hành động gì. Chắc chắn là Nam Ca gặp phải Zombie.

"Chúng nhận ra tôi là đồng loại, tôi lại không cùng nhóm bọn chúng tranh giành lãnh địa. chúng nó sao có thể tấn công tôi?" Nam Ca chỉ ra xa: "Nguồn nước ở chỗ đó, nước suối cũng rất trong suốt nha."

Lệ Sâm khóa cửa xe lại, mang theo đầy đủ vũ khí sau đó ném cho Nam Ca một túi đồ liền đi tới chỗ có nước suối.

Gần đây gấp rút lên đường, Lệ Sâm đều cố gắng tránh đi vào thành phố lớn, chỗ đó có quá nhiều Zombie. Vũ khí của anh lại quá rêu rao nên cũng muốn tránh đi mũi nhọn.

Đều đi theo đường nhỏ cho nên lúc nào cũng có thể gặp được sông núi tự nhiên.

hiện giờ chỗ này xem ra đã xảy ra hiện tượng động đất làm thay đổi hình dáng núi đá, nước suối là từ trên núi chảy xuống, có thể đây là nước ngầm.

Mặc dù như thế Lệ Sâm cũng không dám uống, chỉ cầm lấy túi đồ trong tay Nam Ca chuẩn bị tắm rửa giặt quần áo.

Quần áo trên người Nam Ca đã bị rách gần hết, vải còn thừa lại vắt trên người còn có thể nhìn xuyên qua, mặt trên còn có vết máu. không rõ giặt từ bao giờ khiến cho cả xe đầy mùi.

Mặc dù vậy Nam Ca cũng không thèm để ý, cô không ngửi thấy gì nha =. =

Lúc này Nam Ca đang cảnh giác nhìn xung quanh. Mới thấy cô đi qua hướng này, trong chốc lát đã qua chỗ kia nhìn mộtchút, một bộ dáng như lâm đại địch, giống như rất sợ có con Zombie nào đó lao ra tấn công Lệ Sâm.

Chẳng qua nhìn một hồi lâu cũng không thấy được có nguy hiểm gì, cô liền ngồi xổm xuống xem Lệ Sâm giặt quần áo.

Vốn cô còn cho rằng, một người đàn ông như Lệ Sâm sẽ không biết làm những chuyện này đâu, ai biết anh giặt quần áo cực kỳ cẩn thận, động tác cũng rất nhuần nhuyễn, dáng vẻ này rõ ràng có thể tự chăm sóc mình thật tốt.

Nam Ca đang lo không có chỗ nào để nịnh nọt Lệ Sâm đây! Vì thế cô lập tức chen vào chỗ Lệ Sâm ngồi, cùng anh nói: "Tôi đến giặt, để tôi giặt cho! Tôi là cao thủ giặt quần áo đấy!"

Bây giờ tay Nam Ca vẫn là màu xanh, chỉ là màu đã nhạt bớt so với trước. Thời điểm nhúng vào trong nước vậy mà lại có chút sáng long lanh.

Lệ Sâm vốn không phòng bị Nam Ca, thời điểm bị cô đẩy ra vẫn còn sững sờ.

"không cần." vẻ mặt anh không tự nhiên. Nếu là lúc trước có cơ hội nô dịch Nam Ca như vậy anh chắc chắn sẽ không buông tha. Nhưng không biết tại sao, gần đây anh đối với cô càng ngày càng mềm lòng. Trong tiềm thức không muốn cô phải sống như vậy.

Nam Ca lại không nhìn ra Lệ Sâm cự tuyệt, dù sao hiện tại cô chính là cục gạch, chỗ nào cần chuyển, cô đều làm rất hăng hái.

Lệ Sâm nhịn không được đến gần nói: "Thôi, để tôi giặt đi."

Nhưng Nam Ca một chút cũng không mơ hồ, động tác ra tay dùng sức vài phần, không có nửa điểm làm đối phó: "Tôi làm tôi làm! Nhanh một chút giặt xong, về sớm tìm vật tư!"

thật ra Lệ Sâm không cho Nam Ca làm còn có một nguyên nhân khác. Trong đống quần áo này... Có quần lót anh vừa thay ra.

Chịu đựng sự lúng túng, giọng nói anh mất tự nhiên: "Tiểu câm điếc, cô đứng xem tôi giặt được rồi."

"Tôi không cho." Nam Ca vẫn còn bướng bỉnh, hết sức chuyên chú vò quần áo: "Tôi giặt đồ rất sạch sẽ mà, tôi là, tiểu Zombie rất hữu dụng, tôi muốn chứng minh cho anh thấy!"

Trong lúc nói chuyện cô đã cầm lên! Quần lót của Lệ Sâm!

Lệ Sâm thật sự là chịu không được nữa, túm lấy tay phải của cô kéo đi.

Mặc dù cô là Zombie nhưng mà cũng không thể giúp một người đàn ông giặt quần lót như vậy.

Ai biết Nam Ca cơ bản là không quan tâm đây là cái gì, chỉ cảm thấy Lệ Sâm không cần cô giúp, về sau sẽ không để cho côăn ngon vì vậy liều mạng giãy giụa nhất quyết không chịu đi.
"Rẹt" một tiếng động tác hai người đều ngừng lại.

Nam Ca có chút không dám tin tưởng cúi đầu nhìn thứ đồ trong tay mình... Quần lót tứ giác đã tử trận.

Lệ Sâm tất nhiên là cực kỳ lúng túng, thừa dịp Nam Ca còn đang ngây người, lập tức bế cô đến một chỗ nghiêm nghị nói: "đãnói không cần cô giúp! cô thành thật ngây ngốc ở đây!"

trên lỗ tai anh xuất hiện một vệt đỏ ửng không bình thường.

Nam Ca lắp bắp giống như đứa trẻ làm sai việc gì, hết lần này tới lần khác cô lại không hề biết ngại ngùng, chỉ là thực sự hối hận xin lỗi: "Tôi cũng không biết quần lót của anh lại dễ rách như vậy..."

"Đừng nói." Đều đã kéo đến hỏng rồi, về sau cũng không thể mặc được nữa. Lệ Sâm đem cái quần tử trận kia vứt lên trênbờ, quyết định lát nữa phải đem đi ném chỗ nào xa nhất.

Nam Ca vẫn còn nghiêm trang giải thích đây: "thật, quần lót anh chất lượng không tốt. Mấy bộ quần áo tôi vừa giặt, đềukhông có bị làm rách..."

"... Còn chưa nói đủ?" Động tác trên tay Lệ Sâm cũng ngừng lại một chút. hiện tại anh mơ hồ cảm giác được mang Nam Ca theo chính là sai lầm! thật sự là cản trở mà!

Nam Ca vừa nghe thấy ngữ điệu của Lệ Sâm lại càng khẩn trương. Liều mạng tìm lý do giúp chính mình giải vây: "Lúc nãy nếu không phải là anh túm tôi, tôi cũng sẽ không kéo quần lót anh, tôi không kéo quần lót anh, nó sao có thể bị phá hỏng!"

Lệ Sâm cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa, quay đầu tàn nhẫn nhìn cô: "nói thêm một chữ nữa tôi liền đem cô ném vào trong nước."

trên miệng lúc nào cũng nhắc đến quần lót, coi như cô đã biến thành Zombie thì cũng là nữ! không biết xấu hổ!

Nam Ca thành thật đem miệng ngậm lại, nhưng mà trong lòng còn oán thầm. không phải chỉ là lỡ kéo rách một cái quần lót thôi sao, đều đã cùng anh xin lỗi, anh còn không nghe.

Hừ, cô đi một mình qua bên kia ngồi, quyết định yên lặng một chút.

Bên tai cuối cùng cũng thanh tịnh, Lệ Sâm tâm loạn như ma quay đầu tiếp tục giặt quần áo.

một bên giặt một bên anh còn nghĩ thầm, kiếp trước mình nợ tiểu Zombie cái gì sao? Nhất định là như thế!

Cũng may động tác của anh rất nhanh. Sau khi đem quần áo đều vắt khô, anh nhét lại vào trong túi quyết định chờ về đến xe lại phơi.

Nam Ca vẫn còn ở một góc "Yên lặng một chút", Lệ Sâm nhìn thấy cô không có ý định đứng dậy, nhíu mày hỏi một câu: "côkhông định quay về?"

âm thanh vừa phát ra, Nam Ca từ dưới đất đứng lên, khó chịu không lên tiếng đi bên cạnh Lệ Sâm.

"Tại sao lại không nói lời nào?" Lệ Sâm hỏi cô.

"không phải là anh không cho tôi nói sao." Nam Ca lẩm bẩm, cố ý không nhìn Lệ Sâm.

cô tốt bụng giúp bị trở thành lòng lang dạ thú, cô còn không được tức giận sao.

Lệ Sâm thật sự là không biết nên nói gì để giảm bớt sự lúng túng giữa hai người trong lúc này, thôi, vẫn là không nên nói gì.

Vừa đi được nửa đường, Lệ Sâm vậy mà lại gặp được một đội người.

Đoàn người này nữ có nam có, thời điểm nhìn thấy hai người bọn họ, trên mặt đám người tràn đầy đề phòng.

nói đến tối ngày hôm qua lại đây Lệ Sâm đã phát hiện ra, phòng ốc trong thị trấn này bởi vì đều xây theo kiến trúc thôn quê, coi như là nhà tầng, tầng trệt cũng không cao cho nên mấy ngôi nhà ở đây bị phá hỏng không nghiêm trọng như trong thành thị.

hiện giờ đi qua mấy người này, Nam Ca vừa nhìn thấy con mắt liền sáng lên.

Bên trong có người có dị năng!

Lệ Sâm cảm thấy Nam Ca chính là radar tốt nhất, nếu mà trên đầu cô có cái ăng-ten thì bây giờ chắc cũng đã dựng thẳng lên rồi.

"Hai người là ai?" Thanh niên đi đầu nhuộm một đầu tóc màu đỏ, bộ dáng cũng cực kỳ phóng đãng không kiềm chế. Hậnkhông thể treo cả người đầy dây chuyền, lỗ tai treo một hàng khuyên tai.

Những người kia đi theo phía sau cậu ta, tất cả đều ăn mặc như du côn đầu đường, ừm, nếu để Nam Ca hình dung thì sẽ là thuần túy phong cách smart.

nói thật, trước đây cô còn trong bệnh viện cũng đã được chứng kiến đủ loại người, nhưng mà phong cách smart thật sựkhông nhiều.

Ồ, vì sao cô có thể nhớ đến một chút sự việc phát sinh trong bệnh viện? Chẳng lẽ là ký ức lại khôi phục?

Nam Ca lập tức vui vẻ trở lại.

Lệ Sâm nghe được câu hỏi cũng không định cùng người ở nơi này phát sinh xung đột: "đi ngang qua."

Hai mắt tóc đỏ trên dưới quan sát Lệ Sâm sau đó đưa ánh mắt đặt ở trên người Nam Ca dừng lại trong chốc lát, vì cô chụp mũ kín đầu nên trên cơ bản không nhìn thấy mặt cô.

Nhưng mà một thân trang phục rằn ri bao lại dáng người có lồi có lõm.

Im lặng một hồi lâu tóc đỏ mới nói tiếp: "Nếu đã đi ngang qua thì nhanh đi đi, chỗ chúng tôi không hoan nghênh người ngoài. Vật tư ở trấn trên, tất cả đều là của chúng tôi, hai người không thể cầm đi."

"Đây là đạo lý gì?" Nam Ca cảm nhận thấy, cái người tóc đỏ này chính là người có dị năng, đáy mắt cậu ta có màu xám nhàn nhạt.

Lúc trước nhìn thấy Mã Viễn cùng hai chị em Lâm Phong Tuyết, màu của đồng tử bọn họ đều không thay đổi. Chẳng lẽ là dị năng có thể tiến hóa cho nên mới thay đổi màu sắc?

Tóc đỏ nghe Nam Ca nói, trào phúng cười một tiếng, còn khoát tay áo: "Mấy cô nói cho cô ta biết, đây là vì cái gì?"

cô nàng có gương mặt ngây thơ này rất khinh thường đi lên trước, từ lúc vừa mới bắt đầu, ánh mắt cô nàng đều không có từtrên người Lệ Sâm rời đi. hiện tại coi như là cùng Nam Ca nói chuyện cũng thẳng tắp vào nhìn vào Lệ Sâm: " Bên trong là địa phận của trấn chúng tôi, đương nhiên do chúng tôi định đoạt. Những thứ vật tư kia đều giữ lại để nuôi sống chúng tôi, ai dám lấy đi chúng tôi sẽ không khách khí!"

nói xong còn giơ giơ quả đấm, Lệ Sâm cảm giác được âm thanh của con dao gió phá vỡ không khí.

Xem ra cái tiểu đội này không thiếu người có dị năng.

  

Chương 42: Gặp nguy hiểm

Nam Ca nhắm mắt lại cảm nhận một lần, lập tức hỏi: "Trấn trên này đều là Zombie, bình thường mấy người làm như thế nàođi lấy thức ăn?"

cô cũng không muốn ngày ngày ngồi ở trong xe vội vàng lên đường, nói sau đi, một đội người này vừa nhìn đã khiến cho côrất là không thích.

Em gái Lý Tình biến đổi sắc mặt, lời của cô ta bị vạch trần có xu hướng thẹn quá hoá giận: "Zombie thì sao! Chúng tôi có rất nhiều người có dị năng, nhất định có thể chậm rãi tiêu diệt bọn chúng! Đợi đến khi thanh lý tốt lại đi lấy vật tư!"

Nam Ca cũng cực kỳ thẳng thắn: "Nhưng mà từ ngày hôm qua bắt đầu tôi đã không thấy có người nào tiến vào bên trong trấn nha, các người xác định tự mình có thể giết chết Zombie?"

nói thật, so với Lệ Sâm thì mình thật sự yếu như gà. Nhưng một đấm người này, coi như là có người có dị năng, cô cũngkhông để vào mắt.

Lệ Sâm thấy Nam Ca muốn cùng đám người này đánh nhau, mặt không biến sắc tiến lên ngăn cản cô ở phía sau, lập tức bình thản nói: "Nếu thị trấn này đã là của mấy người, vậy chúng tôi sẽ không đi vào, lát nữa sẽ lái xe liền rời đi."

Vốn là sắc mặt bọn họ đều rất không tốt, nghe lời nói này của Lệ Sâm, tóc đỏ mới ha ha cười rộ: "Sớm thức thời như thếkhông phải tốt lắm sao? Nếu mà anh không đáp ứng chúng tôi có thể sẽ được động thủ nha!"

nói xong, sau lưng vang lên một trận cười.

Nam Ca không phục. Bọn họ tự mình không dám giết Zombie, vì sao không cho người khác vào đi tìm vật tư?

Bây giờ Lệ Sâm vậy mà cũng chịu thua! cô biết anh, anh chắc chắn không phải là dạng này!

Dắt tay Nam Ca đi ra xa, Lệ Sâm nghiêng đầu nhìn cô quả nhiên phát hiện cô đang bực bội thở phì phì.

"Sao vậy?" Lệ Sâm cười hỏi.

Nam Ca dậm chân: "Tại sao phải đồng ý bọn họ? không phục thì để cho bọn họ nhào lên! Ai sợ bọn họ!"

Lệ Sâm không muốn vạch trần Nam Ca, trước kia lúc cô yếu như vậy, nhìn thấy anh đều muốn đi đường vòng. hiện giờ lạikhông phục đến loại lời nói này cũng dám nói ra.

Tiểu Zombie, lá gan cô ngày càng to nha.

" Vật tư của chúng ta còn đủ một thời gian nữa, xăng cũng không thiếu. Dù sao cũng là chỗ của người ta, có thể không xung đột là tốt nhất."

Lệ Sâm nghĩ tới đội người kia: "Nhìn tuổi bọn họ cũng không lớn, tôi cùng một đám trẻ con so đo cái gì."

Nam Ca vẫn không hài lòng, dứt khoát ngậm miệng lại không nhìn Lệ Sâm.

Quần áo Lệ Sâm cũng không có cơ hội hong khô, hai người từ chỗ dòng suối lại đây, một đội người của tóc đỏ đều đi theo phía sau.

Chờ đến lúc trở lại bên cạnh xe, Lệ Sâm phát hiện có mấy người đang quấn lấy phía trước xe anh.

Đây đúng là một chiếc xe tốt, điều này rất rõ ràng. Thời điểm tóc đỏ nhìn thấy chiếc xe này con mắt cũng sáng lên.

Mắt thấy Lệ Sâm muốn lên xe rời đi, cậu ta cho người bên cạnh mình một cái nháy mắt, lập tức có người đem xe bao vây lại.

Lệ Sâm kéo cửa kính xe xuống, khẽ ngẩng đầu nhìn tóc đỏ: "Mấy người có ý gì? Chúng tôi đã chuẩn bị rời đi rồi."

Tóc đỏ đương nhiên sẽ không chịu thừa nhận tâm tư bẩn thỉu của mình liền giả vờ không hiểu chuyện nói: "Nếu anh đã ở bên ngoài thị trấn ngủ một đêm, có phải hay không nên giao chút phí bảo vệ?"

"Nhãi con này." Nam Ca học được cách Trương Vĩ mắng Mã Viễn, chuẩn bị xuống xe đánh người lại bị Lệ Sâm ấn chặt lại.

Ánh mắt Lệ Sâm lúc nãy còn đang ôn hòa bỗng nhiên thay đổi trở nên âm trầm: "A? Cậu còn muốn thu phí bảo vệ?"

Tim tóc đỏ kia run lên bần bật, bình thường cậu ta cũng chỉ ở trong trường trung học gây chuyện, người ngoài xã hội thì cậu ta không dám đụng vào.

Nhưng mà sau vĩnh dạ, con người thức tỉnh dị năng. Cậu ta đạt được dị năng hệ thổ, còn phát hiện, tuổi càng nhỏ khả năng thức tỉnh lại càng lớn cho nên cậu ta triệu tập một đám người trẻ tuổi lại, giúp đỡ lão đại bọn họ đem cả thị trấn khống chế.

Nhưng xưa nay cậu ta coi như là ở trên thị trấn lớn lối cũng chưa từng thấy người như Lệ Sâm.

Thời điểm ôn hòa, khí thế đều thu lại hết nhưng khi tàn nhẫn lên, chỉ một ánh mắt, giống như đã có thể đem người khác đâm vỡ.

Tóc đỏ không khỏi lui về phía sau hai bước. Lý Tình lập tức đi tới, cáo mượn oai hùm nói : "Mã Hứng Siêu, anh không cần sợ bọn họ. Chúng ta nhiều người như thế mà!"

Sau khi nói xong cô ta còn có chút hăng hái nhìn Lệ Sâm: "anh trai, hay là anh ở lại thị trấn của bọn em đi? anh xem trong trấn non xanh nước biếc, coi như là tận thế cũng có thể sống tốt nha."

Ánh mắt kia trắng trợn câu dẫn, làm cho Nam Ca vừa nhìn thấy liền lập tức nổi giận.

không đúng nha... Tại sao cô lại phải nổi giận, hình như chuyện này cùng cô cũng không có quan hệ gì mà?

cô cùng Lệ Sâm chung một chiến tuyến, giờ phút này cô vẫn dùng ánh mắt bày tỏ bản thân đối với những người này khinh bỉ.

Lệ Sâm thực sự không muốn cùng đám này nói nhảm, chỉ chỉ con Zombie bị chặt đầu bên cạnh: "Đây đều là tôi vừa giết buổi sáng, bây giờ mấy người xác định còn muốn ngăn tôi sao?"

Ánh mắt mọi người nhất thời thay đổi trở nên kinh hãi. một mình anh ta giết nhiều Zombie như thế?

Trong lòng mọi người cũng bắt đầu muốn lui bước, nhưng mà tóc đỏ vẫn không nỡ bỏ chiếc xe này.

Lý Tình cũng không bỏ được Lệ Sâm, dáng người đẹp như thế, khuôn mặt đẹp trai đầy khí chất như thế, cô nàng muốn anhlàm người đàn ông của mình!

Vì vậy hai người thương lượng đơn giản một chút, vậy mà đối với Lệ Sâm cười cười: "không phải là anh muốn vào thị trấn tìm vật tư sao? Chúng tôi quyết định cho anh đi vào, tìm được vật tư đều cho anh hết."

Sau đó nếu mà hai người này không ra được, tất nhiên là chiếc xe sẽ thuộc về đám người này? thật sự là trắng trợn mượn đao giết người.
Lệ Sâm vốn không định ở lại nhưng mà Nam Ca lại túm lấy tay áo anh. Lệ Sâm nghi ngờ nhìn cô một cái: "Sao thế? cô cảm nhận được cái gì sao?"

"không phải..." Trong đầu Nam Ca không ngừng lóe lên một chút hình ảnh, nhưng mà quá nhanh, cơ bản là bắt không được: "Chẳng qua là tôi cảm thấy bên trong này có hơi quen thuộc... Giống như là đã tới qua...Trấn trên này dường như có người liên quan đến tôi để lại thứ gì đó..."

"Rất quan trọng?" Lệ Sâm nghiêm túc hỏi.

Nam Ca ngơ ngác lắc đầu, nhìn ánh mắt Lệ Sâm vậy mà lại có chút đáng thương: "Tôi cũng không biết... Nếu không chúng ta vẫn nên đi thôi."

Lệ Sâm không muốn chọc vào phiền toái vậy thì cô nghe theo anh.

Nhưng mà Lệ Sâm suy tư một lát lại đưa ra quyết định: "Chúng ta vào thị trấn đi."

Nam Ca kinh ngạc nhìn anh: "Bọn họ rõ ràng muốn..." cô chỉ là Zombie thôi mà vẫn cảm giác được tóc đỏ không có ý tốt, Lệ Sâm sao lại còn hướng vào trong hố nhảy đây!

"không quan hệ." Mặc dù vẻ mặt anh không có thay đổi nhưng mà Nam Ca lại phát hiện ra anh rất tự tin.

Hai người như là đã đưa ra quyết định, Lệ Sâm đem xe cửa sổ kéo lên: "Vậy chúng ta liền tiến vào thị trấn."

Tóc đỏ còn học dáng vẻ lưu manh khoát tay: "đi đường cẩn thận nha."

Cẩn thận một chút, chính mình bị Zombie cắn chết là được, đừng đem xe tôi phá hủy.

Chờ Lệ Sâm lái xe đi mang Nam Ca tiến vào thị trấn, tóc đỏ lập tức bắt đầu bố trí: "Nhanh lên đi theo tao bố trí bẫy rập! Nếu bọn họ có thể sống sót đi ra, như thế nào cũng phải đem xe lưu lại!"

một chiếc xe thiết giáp lớn như vậy, nếu cho bọn họ không phải phát tài sao? Lúc đó còn sợ gì Zombie, trực tiếp lái xe xông vào thị trấn, bao nhiêu Zombie cũng sẽ bị đâm chết!

Lý Tình còn dè dặt hỏi: "Việc này chúng ta phải nói với lão đại chứ?"

Sắc mặt tóc đỏ thay đổi lại lập tức khôi phục bình thường: "Chờ đến lúc chuyện này thành công hãng nói."

Biết rõ là cậu ta có tâm tư muốn đem chiếc xe này độc chiếm, ánh mắt Lý Tình tràn đầy khinh bỉ. Nhưng mà cô ta cũng chưa từng quên phải cùng hồng mao nói điều kiện: "Chờ một lát nữa xe cho anh, người đàn ông kia cho tôi."

Tóc đỏ cười tà một cái, nhéo nhéo cái mông cô ta: "Còn chưa có lớn hết đâu đã biết nghĩ đến đàn ông."

Lý Tình lập tức tức giận đánh cậu ta một cái: "anh thì biết cái gì! Đàn ông tốt như vậy nếu mà bây giờ không giữ lại, về saunói không chừng sẽ không gặp được nữa! Nhanh lên, tôi giúp anh làm bẫy rập!"

nói xong Lý Tình vung tay lên, vậy mà trong nháy mắt có gai dây leo từ xung quanh bò tới.

Hóa ra cô ta là người có dị năng hệ mộc.

Lệ Sâm lái xe mang Nam Ca tiến vào thị trấn. Đường không dễ đi nên anh đem xe khóa kỹ rồi mang Nam Ca xuống xe.

Zombie bao vây bên ngoài trấn ngược lại lại không có nhiều, Nam Ca cảm nhận một lần rồi cùng Lệ Sâm

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net