Chương 9

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Kiệt, làm sao bây giờ, chúng ta làm sao mới giúp được Thần" . 

"Các người không cần lo lắng, cô ấy hiện tại rất tốt" đột nhiên một thanh âm từ phía sau bọn họ truyền đến, hai vợ chồng quay đầu nhìn lại, một cậu bé tuấn tú đẹp trai đứng ở phía sau bọn họ. Thành viên của "Huyết Phệ " vừa tra được trong tiểu viện phía sau tổng bộ của Xuyên hơn một tháng trước có một đôi vợ chồng dọn vào ở, nhưng hình như là bị giam lỏng không được ra khỏi tiểu viện nửa bước. Căn cứ vào suy đoán của Thần, tôi nghĩ chắc là cha mẹ của Thần, đến tận hôm nay mới tra được rõ ràng, trùng hợp lại thấy Tùng Tỉnh Liệt đi đến sân sau, qua cuộc đối thoại của bọn họ có thể hoàn toàn khẳng định hai vợ chồng kia là ba mẹ của Thần, thấy Liệt đi rồi, Phong từ trên cây trượt xuống. 

Thấy hai vợ chồng khẩn trương "Bác trai bác gái đừng khẩn trương, cháu là bạn của Thần, hãy tin cháu" . 

Hai vợ chồng nhìn Phong, không biết phải làm sao, có thể tin tưởng anh không? Quên đi, thử xem sao, hai người liếc mắt nhìn nhau, gật đầu, mời Phong vào phòng, Phong kể cho hai người nghe về chuyện đã xãy ra suốt 1 tháng qua, bởi vì hôm nay đến chỉ là muốn tìm kiếm thật hư, cũng không chuẩn bị chu toàn, cho nên Phong chỉ đi 1 mình, trở lại biệt thự, Phong đem chuyện này nói với mọi người. 

"Phong, cậu như vậy quá mạo hiểm rồi, sau này không thể hành động một mình " Hạo. 

"Đúng vậy a, Phong, chuyện cậu đi hôm nay không chừng sẽ bị phát hiện, sau này chúng ta hành động sẽ khó khăn" Vũ. 

"Không, Phong đi nơi nào, anh ta nhất định biết, nhưng bọn họ không ngăn trở, chứng tỏ bọn họ không muốn chính diện phát sinh xung đột với chúng ta, hơn nữa, ba mẹ tớ cũng không bị bọn họ ngược đãi, xem ra bọn họ cũng không muốn đối địch với chúng ta, vậy mục đích của bọn họ rốt cuộc là gì?" Mọi người không giải thích được. 

"Xem ra, chúng ta chỉ có có thể buộc bọn họ đi vào khuôn khổ, thì mới có thể biết nguyên nhân" . 

Một tuần lễ sau. 

"Bang chủ, bang chủ, chúng tôi buổi sáng hôm nay ở cửa phát hiện thi thể của Khôi Đường chủ " trời còn chưa phát sáng, thủ hạ liền vội vội vàng vàng ở bên ngoài la to, cái gì, thi thể của Khuê, làm sao có thể, kéo cửa ra, không kịp sửa sang lại quần áo liền chạy đến cửa, đến gần, thủ hạ tách ra hai hàng sắp hàng, trên băng ca dùng vải trắng đắp lên một người, đi lên trước mở vải trắng, lộ ra khuôn mặt của Khuê, thật sự là Khuê, bọn họ lại giết Khuê, chết tiệt, tôi sẽ giết các người, nhẹ nhàng đắp lên vải trắng, khoát khoát tay, để cho thủ hạ đưa đi an táng, trên mặt lộ ra thần sắc âm tàn, nắm chặt quả đấm phát ra thanh âm "Khanh khách". Quanh thân phát ra sát ý nồng đậm, các người nếu đã như vậy, vậy thì đừng trách tôi không khách khí. 

" Không xong, bang chủ, hai vợ chồng trong tiểu viện được người cứu đi" một thủ hạ vội vả báo lại, cái gì, cư nhiên bị bọn họ cứu đi rồi, xem ra bọn họ đã phát hiện, cũng tốt, tôi sẽ giết sạch các người vì em trai của tôi báo thù. 

"Bang chủ, mới vừa nhận được tin tức, quán bar của chúng ta, hộp đêm và sòng bạc, hôm nay trời chưa sáng đã bị người tập kích, huynh đệ trong bang tử thương vô số" động tác của các người thật đúng là mau a. 

Chỉ chốc lát sau "Bang chủ, người của Mị và người của mấy bang phái khác đánh vào phân bộ lân cận của chúng ta, trong bang không chuẩn bị, tổn thất nặng nề" . 

"Bang chủ, quỷ đường nghe nói Khuê Đường chủ đã chết, phó Đường chủ cùng các nguyên lão trong bang gây chuyện yêu cầu lập tức lập Đường chủ mới" . 

Gặp quỷ, làm sao chuyện gì cũng dồn vào 1 chổ hết vậy. 

"Bang chủ" lại có chuyện gì, không vui nhìn thủ hạ "Mới vừa phát hiện có 1 nhóm người không rõ lai lịch hướng tổng bộ của chúng ta đánh tới" đứng bật dậy. 

"Nga, bọn họ có bao nhiêu người?" . 

"Có khoảng mấy trăm người" . 

"Biết rồi, các ngươi đi xuống chuẩn bị đi" hừ, mới mấy trăm người lại muốn đánh vào tổng bộ, nằm mơ. Xoay người hướng mật thất đi tới. 

"Các vị, huấn luyện các người đã nhiều năm như vậy, các người lúc này cũng nên vì bang cống hiến một chút sức, mới vừa nhận được tin tức, có người muốn đánh vào tổng bộ của chúng ta, hi vọng biểu hiện của các vị lúc đó không khiến tôi thất vọng, chuẩn bị một chút, ra cửa đón kẻ địch đi" hừ! Chỉ bằng mấy trăm người muốn đấu với tôi, những người này đều là tử sĩ(tựa như cảm tử quân của binladen ý, ko sợ chết), tất cả đều là Ninja, mấy trăm người các người có thể làm gì sao? (anchan: ko phải trong binh thư có viết là kiêu binh tất bại hay sao? anh nì khinh địch thể nào cũng chết ) 

Ra khỏi mật thất, bên ngoài cuộc chiến đã nổi lên, tiếng súng, tiếng chém giết, tiếng quát tháo, tiếng rên rỉ, tiếng đao va chạm vào nhau chỗ nào cũng có, nhìn thấy rõ người đến là ai, tâm thoáng run rẩy, mấy trăm người này đều mặc hắc phục(quần áo màu đen. Để hắc phục nghe oai hơn) của Ninja, trên cánh tay mỗi người buộc 1 sợi dây màu trắng, màu tím, màu đỏ, màu lam, chờ một chút. 

Xa ra còn có sáu người, bọn họ cũng giống anh nhìn người phía trước chém giết nhưng không ra tay, chẳng qua là lạnh lùng nhìn mọi thứ trước mắt, dường như những việc này không hề liên quan đến bọn họ, cảm giác được có người nhìn chăm chú, sáu người đồng thời nhìn về xa xa, người đàn ông một thân trang phục màu trắng hai tay để trong túi quần, ánh mắt chạm vào nhau, chậm rãi hướng bọn họ đi tới, ở giữa không ngừng có người muốn đến gần giết anh, nhưng lại bị người khác ngăn trở, bảo vệ anh. 

Đến gần một chút có thể thấy rõ những người phía trước có ba nam ba nữ, xếp thành một hàng từ trái qua phải bên trái ba người mặc áo da màu đen, mang ủng màu đen, khắp người tỏa ra khí chất quý tộc bẩm sinh, ba người trên cánh tay cũng buộc một sợi dây màu trắng, mà người đứng bên cạnh bọn họ là một người mặc quần áo màu tím mang giày cao đến gối. Nhìn kỹ có thể phát hiện tóc của cô cũng là màu tím, trên cánh tay buộc một sợi dây màu tím, ở bên cạnh là hai cô gái dáng dấp như nữ sinh, nhưng một người toàn thân là màu đỏ của lửa, đứng trong bóng tối tỏa ra nét quyến rũ đẹp đẽ nói không thành lời, trên cánh tay buộc một sợi dây màu đỏ. Một người là màu xanh, lộ ra vẻ đẹp trong suốt bất phàm. Thanh thuần thoát tục! Trên cánh tay buộc một sợi dây màu xanh! . 

Đi tới cách sáu người 1 khoãng gần 10m đứng lại "Các người rốt cuộc đã đến, cũng tốt, tôi đỡ phải đi tìm các người" . 

"Đây hết thảy hết thảy là do anh bày ra, đúng không?" Mộng. 

"Hừ! Không tệ. Đây hết thảy là do tôi bày ra " . 

"Tôi muốn biết mục đích anh làm như vậy là vì cái gì?" Thần. 

"Thật ra thì tôi không muốn đối địch với cô, cô hẳn là biết, nhưng mà các người đã giết em của tôi, khiến tôi không thể không làm như vậy" . 

"Anh bắt ba mẹ tôi uy hiếp tôi đến Nhật Bản, rồi sau đó giám thị tôi còn nhiều lần thử dò xét tôi lại phái sát thủ đến giết tôi, anh hẳn là muốn tra rõ thân phận của tôi rồi lôi kéo tôi về phe anh, tôi nói có sai không " . 

"Không tệ, cô quả nhiên rất thông minh, ý nghĩ của tôi là vậy, nhưng mà bây giờ chúng ta là địch nhân" . 

"Tôi muốn biết, anh làm sao biết tôi" . 

"Cô hẳn là biết Khuê, nó là sư đệ của cô? Bình thường nó rất ít nói, tôi với nó sau khi nhận lại nhau, ngoại trừ võ công nó nói nhiều nhất là về cô, điều này khiến cho tôi rất hứng thú, nó từ nhỏ sùng bái nhất chính là cô, nó lấy cô làm mục tiêu, thề nhất định phải đuổi theo cô thậm chí phải vượt qua cô, mà cô, lại giết nó" . 

"Vậy anh dựa vào biện pháp gì có thể tìm được tôi" . 

"Về sau, Khuê giúp tôi giết cha nuôi của tôi, nhưng thật ra là tôi thuê Khuê đi giết ông ta, làm cho tôi có thể thuận lợi lên làm bang chủ, lên làm bang chủ vốn là tôi đã buông tha cho việc tìm kiếm cô, bởi vì Khuê đã là sát thủ đứng hàng thứ 7 cùng tôi đứng hàng thứ 4, có thể nói là như hổ thêm cánh, ý nghĩ muốn để cho XUYÊN tham nhập vào thế giới đã không còn là mộng tưởng nữa, nhưng giữa lúc tôi đang củng cố tốt cơ sở tiến ra khỏi biên giới Nhật Bản, lại bị Mị ngăn trở, lúc tôi chuẩn bị cùng Mị sống mái với nhau 1 phen, thì tôi lại phát hiện mẹ của cô còn sống, lão Đại của tổ chức Mị rất quan tâm người đàn bà kia, đem bà ta bảo vệ rất tốt, tôi không thể nào hạ thủ. Sau ba cô lại xuất hiện, mới biết được thì ra người đàn bà kia là bị ông ta đoạt từ trong tay người khác đi."(ông ta ở đây là chỉ boss của Mị) 

"Tôi đem tất cả tài liệu của người đàn bà kia rõ ràng rành mạch điều tra một phen, dĩ nhiên còn có một nhà ba người các người, tấm hình kia trong lúc vô tình bị Khuê phát hiện, mới biết được cô bé kia chính là cô, ha ha hết thảy đều không uổng công! Để tôi tìm được cô, tôi đem cha mẹ cô từ trên tay ông ta(boss Mị) bắt đến giam lỏng, rồi báo cho cô đến Nhật Bản, không nghĩ tới năng lực của cô thật đúng là không nhỏ, thậm chí ngay cả" Hồn Tế "Cùng" Huyết Phệ " Cô cũng có thể mời được. Như vậy tôi càng thêm không thể bỏ qua cô" . (anchan: Ta ko hĩu 1 chổ là tác giả viết cha mẹ chị ở chổ của chị, dc hồn tế bảo vệ rồi bị Ảnh Khôi bắt đi, bây giờ lại viết là Liệt ca bắt dc họ ở chổ boss Mị. Thật là lu bu mà) 

"Nếu như vậy, tại sao còn muốn Khuê tới giết tôi" . 

"Bởi vì tôi biết Khuê căn bản là không giết được cô, cho nên tôi mới để Khuê đem hết toàn lực giết cô, tôi đang âm thầm quan sát võ công của cô cao thâm như thế nào, cô quả thật rất mạnh, còn mạnh hơn Khuê, nhưng tôi không phải là Khuê, cho nên cô sẽ chết" . 

"Nga, như vậy a, anh quá khinh địch rồi, không hoàn toàn hiểu rõ đối phương liền dễ dàng đưa ra quyết định, anh nhất định sẽ thất bại" . 

"Hừ, phải không?" Vừa nói hướng Thần bất ngờ đánh tới, nhưng bị Phong cản lại, hai người lúc bắt đầu còn có thể đánh ngang tay, đột nhiên, thoáng một cái hư chiêu hướng cổ Phong đánh tới, lộ ra sơ hở của bản thân, Phong nghiêng người phản đòn hướng sơ hở của anh đánh tới, anh nhanh chóng lui về phía sau, Phong đuổi theo, đột nhiên đứng nghiêm bất động, đưa tay kéo tay Phong về phía sau, một cước đạp vào ngực Phong "Cẩn thận, đó là bẫy " nhưng đã chậm, Phong bị đạp trúng một cước, bay ra xa khoảng 5m rồi dừng lại, tia máu từ khóe miệng chảy ra, khó khăn bò dậy đứng yên, che ngực lau máu nơi khóe miệng, không đợi Phong chuẩn bị nhanh chóng ra chiêu về phía anh, đột nhiên một cây ngân châm xuất hiện ở phía sau, nghe được phía sau có thứ đánh tới, lộn ngược ra sau tránh thoát, quỳ một chân trên đất, đứng dậy phủi bụi bậm trên người, Vũ cùng Hạo đở Phong trở lại bên cạnh chúng tôi. 

Một tay chỉ vào Phong "Cậu ta là người mạnh nhất trong các người!" Thả tay xuống "Ám khí của cậu rất cao minh, nhưng không thể gây thương tổn tôi được" . 

"Phải không, anh đối với bản thân rất tự tin? Cho dù như thế nào đi nữa thì bài danh cũng ở sau tôi!" Trừ phỉ cùng Mộng, những người khác đều không hiểu nhìn tôi .( anchan: à ừm thì chị là sát thủ đứng hàng thứ 3 mà anh thì đứng hàng thứ 4, vừa vặn hơn anh 1 bậc) 

"Lời này có ý gì" tại sao tôi có một chút bất an, cô ấy lại đang chơi trò gì. 

"Ha hả anh sẽ biết " nói xong hai người chúng tôi nhanh chóng giao thủ, tốc độ xuất thủ của anh rất nhanh, hơn nữa lại ngoan(ngoan độc), mỗi một lần cũng đếu rất khó tránh thoát, thấy vậy mọi người kinh hãi không dứt. Hai người ngươi tới ta đi, giao thủ gần trăm chiêu còn chưa phân ra thắng bại! Cũng không nhìn ra ai yếu ai mạnh! Liên tục tung ra hư chiêu rối loạn ý nghĩ của anh, tung hư chiêu hướng anh quét tới, đồng thời phóng ra ám khí, lộn ngược ra sau khó khăn tránh thoát, đứng nghiêm "Cô giở thủ đoạn " . 

Tôi nhún nhún vai chơi xấu "Không có a, có ai nhìn thấy không" . 

"Cô" bị tôi chọc giận đến không nói ra lời, nghiêng người để thủ hạ đưa tới vũ khí của mình "Hừ! Cô có chút bản lãnh, nhưng mà kế tiếp tôi sẽ không lưu tình" đưa tay cầm lấy võ sĩ đao của mình, nhìn qua là biết anh rất quý cây đao này, đao dài 70 cm, chiều rộng cùng với võ sĩ đao bình thường giống nhau, chuôi đao dùng các sợi dây màu trắng hồng đan xen nhau kết thành, sống đao đỏ rực như máu, lưỡi dao phiếm hàn khí, đao như mạng —— Liệt Ngục. 

"Hừ! Rốt cục cũng đem vũ khí của mình ra rồi, tôi đây cũng không khách khí" vừa nói từ sau người lấy ra một cái roi, đầu roi dùng sợi tơ màu tím quấn quanh lấy, từng sợi tơ rũ xuống theo gió bay lượn, trên roi màu bạc nhiễm 1 chút màu đỏ, nhìn kỹ có thể phát hiện đây không phải là một cây roi bình thường, mà là do hàng vạn hàng nghìn chỉ bạc quấn cùng một chỗ! Vừa rời rạc lại chắc chắn, roi dài 2m. Thân roi rất nhẹ, thuận tay nhẹ nhàng vung "Ba " một tiếng vang nhỏ, mặt đất xuất hiện một vết roi. Nhìn roi, trong lòng cảm thán, vũ khí tốt a! (anchan: hê ta khoái con gái dùng roi a ^^!) 

"Biết tên của nó không?" 

"Si Mị, hoặc là Thực Nhân Tiên" lời ra khỏi miệng, không chỉ có Liệt kinh ngạc, mấy người khác cũng khiếp sợ nhìn tôi cùng cái roi trên tay tôi. 

"Cái gì, là Thực Nhân Tiên cô là sát thủ đứng hàng thứ ba trên thế giới, Thực Nhân Mị!"(anchan:cái tên thực nhân mị này dịch ra có nghĩa là yêu quái ăn thịt người a, cái tên cũng quái dị gớm) 

Gật đầu, vung roi phóng đến anh, cây roi âm hiểm hướng anh đánh tới, làm anh khó mà tránh né. Chỉ chốc lát sau bạch y của anh liền biến thành Hồng Y rách rưới, trên thân là vết roi. Đột nhiên roi nhắm thẳng vào ngực anh đánh, giơ tay lên dùng đao ngăn trở cùng roi quấn chung một chỗ, trong lúc nhất thời thu roi không được, anh nắm đao vung về phía sau, suýt nữa ngay cả người cầm roi cũng bị anh quăng đi, dưới tình thế cấp bách đè xuống chốt mở của roi, trong nháy mắt roi hóa thành hàng vạn hàng nghìn sợi chỉ bạc tản ra thoát khỏi đao của anh. Thừa dịp anh không chú ý tay nhẹ nhàng vung roi trong nháy mắt trở lại nguyên dạng hướng anh đánh tới "Ba " hung hăng quất vào ngực anh, bộ ngực ngay lập tức huyết nhục mơ hồ. Vung roi quấn lấy đao của anh dùng sức lôi kéo, đao rời tay bị tôi cầm, không để cho anh có cơ hội phản ứng, liền phóng roi vài cái, chật vật lăn một vòng sang bên cạnh, nhưng đầu roi đánh trúng cánh tay, chảy ra 1 vệt máu. (anchan: cây roi này còn xịn hơn cây Hồng tiên của Vũ tỷ ta nữa a, chứng tỏ tác giả còn chém hơn cả ta) 

Liên tục phóng vài roi, cũng bị anh tránh thoát, đem roi hóa thành hàng vạn hàng nghìn chỉ bạc quấn lấy anh, phía sau là một cái cây nhỏ cao 2m nhanh chóng chạy đến đó, chỉ bạc bao vây trên thân cây, đè xuống chốt mở, trở lại cây roi ban đầu, thân cây bị cuốn lấy đến nát bấy. Mọi người nhìn thấy thân cây dứt đoạn, không khỏi ứa mồ hôi lạnh, trời ạ, thật đáng sợ, nếu bị quấn trên thân, người kia lập tức sẽ bị phanh thây! Không để ý đến sự kinh ngạc của mọi người! Liên tiếp phát ra công kích về phía anh, roi tung lên rồi rơi xuống, bụi đất tung bay, phóng ra roi cuối cùng, phi thân đá vào anh "Binh " " khụ" . 

Nhìn anh giãy dụa còn muốn đứng lên, dùng đao kề sát cổ họng của anh "Như thế nào, tư vị không dễ chịu chứ" . 

"Phốc!" Lần nữa phun ra một ngụm máu, buông tha cho ý nghĩ muốn đứng lên, dứt khoát nằm trên mặt đất "Ha ha ha ha ha tôi khụ khụ tôi lại có thể nhìn nhầm, vẫn cho rằng năng lực của tôi lợi hại hơn so với sát thủ thứ 3 thế giới không ai biết kia, nhưng không ngờ tôi ngay cả năng lực trả đòn cũng không có ". (anchan: đã bảo anh kiêu binh tất bại mà) 

"Vậy anh bây giờ còn muốn giết tôi không?" Ngẩng đầu nhìn tôi không chút xây xát đứng trước mặt anh, khổ sở cười cười, máu theo khóe miệng chảy ra "Muốn, bởi vì cô đã giết em trai tôi, nhưng mà, tôi nghĩ đời này tôi không có năng lực và cơ hội kia ". 

"Mộng, dẫn người ra đi" gật đầu, đi ra ngoài, một lát mang theo một người vào đây. 

"Anh, anh làm sao vậy, anh" Khuê đi vào liếc mắt liền thấy Liệt nằm trên mặt đất người đầy máu tươi, vội vàng xông lên trước, đem anh ôm vào trong ngực. 

Lấy ra thuốc cầm máu trên người cho anh uống. 

" Đở anh ta vào phòng trước đi" .

Khuê vội vàng ôm lấy anh trai đặt lên giường, để cậu ta xử lý vết thương trên người "Anh tôi tại sao lại như vậy, người nào đả thương anh ấy " 

"Thật xin lỗi, tôi là bất đắc dĩ " nhìn Liệt nằm bất tỉnh trên giường xin lỗi Khuê. 

"Sư tỷ, là chị? Không thể nào, anh tôi là Liệt Hỏa vô tình, chị làm sao có thể đả thương anh ấy" nhìn xem vết thương trên người anh "Là bị roi đả thương!" Đột nhiên nhớ tới trong thế giới thập đại sát thủ cũng chỉ có sát thủ đứng hàng thứ thứ ba Thực Nhân Mị mới dùng roi làm vũ khí. 

"Chị là Thực Nhân Mị! Khó trách" cười khổ, xem ra cả cuộc đời cậu cũng không có khả năng vượt qua sư tỷ. 

Quay đầu lại tiếp tục xử lý vết thương giúp Liệt "Di! Trên người anh trai lúc nào thì có hình xăm này, làm sao tôi lại không biết" tôi vừa nhìn, sau vai trái của anh ta có 1 vết xăm hình ngọn lửa to bằng nắm tay, "Cái hình xăm này hình như đã thấy ở nơi nào đó?" Cau mày cẩn thận nhớ lại "Làm sao lại nghĩ không ra " 

"Đúng vậy, hình như đã gặp qua ở đâu rồi, rất quen thuộc" Phong 

"A, đó không phải là cái kia sao?" Phỉ 

"Cái gì" tất cả mọi người quay đầu lại kinh ngạc nhìn Phỉ. 

"Đúng là cái kia, là hình xăm đặc thù của Ám U" Phỉ 

"A, tớ nhớ ra rồi, đúng là Ám U" Hạo 

"Ân, nhưng mà màu sắc hình xăm và kích thước có chút không giống " Vũ 

"Chính là Ám U, hình xăm ngọn lửa là cách để chứng minh thân phận trong bang phái, hơn nữa, hơn nữa thủ pháp xăm chỉ có 1, không ai có thể giả mạo " 

"Hình xăm có ba loại màu sắc: Màu xanh, màu đỏ và màu đen, mỗi loại màu sắc phân ra lớn nhỏ: nhỏ nhất chỉ bằng ngón tay cái, rồi sau đó là nắm tay, tiếp theo chính là lòng bài tay, nhìn xem hình xăm từ trên người anh ta là màu đỏ to bằng nắm tay. Địa vị củ anh ta trong Ám U quả thực là không nhỏ! Nhỏ nhất cũng là Đường chủ!" 

"Nếu như anh ta là người của Ám U, vậy những lời anh ta nói lúc trước đều là giả dối rồi" Phong 

"Đợi 1 chút, tôi nghĩ các người khẳng định là lầm" Khuê nghe mọi người nói "Anh tôi làm sao có thể là người của Ám U ". 

"Ám U là kẻ địch của chúng tôi, làm sao có thể như vậy ". 

"Tôi nghĩ anh cậu nhất định là có nổi khổ tâm! Cậu ở lại chiếu cố anh ta đi! Chúng tôi đi về trước ". 

"Còn có, XUYÊN đã biến mất trên thế giới, hiện tại các người xác nhập vào tổ chức "Huyết Phệ" " Phong. 

Nhóm người trở về biệt thự. 

"Thần nhi, con có sao không, có bị thương không, mau đến để mẹ xem một chút" một người phụ nữ nhìn thấy cả nhóm trở về, liền từ trên ghế salon chạy tới kéo tay tôi. Nhìn xem trên người tôi có thương tích hay không, tôi hất tay bà ta ra, cũng không quay đầu lại đi lên lầu, phía sau truyền đến tiếng nức nở của bà cùng tiếng an ủi của mọi người. 

"Dì à, dì đừng khóc, Thần là như vậy, có thể còn chưa quen dì hãy cho cậu ấy thời gian" Mộng. 

"Dì, đừng khóc, chúng cháu đi khuyên nhủ cậu ấy, không sao đâu" Phỉ. 

"Đúng vậy. Dì, người trước đi nghỉ ngơi một chút, chúng cháu đi khuyên nhủ cậu ấy, không có việc gì đâu" Vũ. 

"Tớ lên lầu xem cậu ấy" Phong. 

Mọi người gật đầu, ngồi vây quanh ở bên người phụ nữ. 

Lên lầu tôi nằm lỳ trên giường, vùi đầu thật sâu vào trong chăn đệm, không ngăn được nước mắt chảy ra. Nghe được tiếng cửa mở, không cần nhìn cũng biết là ai, hô hấp dần vững vàng nhưng mà không thể ngừng khóc, Phong đi tới đầu giường bên kia nâng mặt tôi lên, nhìn khuôn mặt tôi đầy nước mắt, đau lòng nói "Đừng khóc, tim tớ rất đau " đứng dậy ôm lấy anh, lớn tiếng khóc "Oa phong tớ, tớ thật khó chịu" anh không nói lời nào ôm tôi vỗ vai tôi "Phong tớ, tớ không có

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net