Mới đây sao cô lại thay đổi (2)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Một mình tiểu mi đi ra ngoài tản bộ, ánh nắng mặt trời bắt đầu nhô lên chiếu xuống trái đất những tia nắng ấm áp, cảnh sương mù bắt đầu mờ dần vài chiếc lá non còn chứa những giọt sương long lanh...

***Tại công viên***

Vừa rồi chỉ là đi dạo để tâm trạng đỡ hơn thôi nhưng thực chất cô đang lừa bản thân mình

" Haizzz..." Tiếng thở dài lại một lần nữa thốt ra

>Có mệt mỏi lắm không PARK TIỂU THƯ>

Chợt Chaeyoung giật mình

Anh là ai? - Chaeyoung mắt nhắm mắt mở hỏi

Tôi là người của Nancy tiểu thư -Park Chanyeol>>

Sắc mặt lúc đầu ngỡ ngàng của Chaeyoung nhanh chóng thay đổi đến kinh ngạc, bây giờ nó biến thành một ánh mắt cực kì lạnh tanh

Đến đây có chuyện gì?_Chaeyoung trả lời một cách lạnh lùng

Tiểu thư nhà tôi muốn cô làm việc này_Chanyeol

Nói_Chaeyoung

"Cô hãy hủy hoại nhân cách của chính bản thân trước mặt cả lớp!"

.......

Chaeyoung im lặng đến lạ lùng

Hửm sao được không?_Chanyeol

Chaeyoung cố kìm nén sự tức giận và yếu đuối trong lòng. Đôi mắt đỏ hoe không phải là khóc mà là nó đang cháy rực lên - đó là lửa, lửa không ngừng cháy hiện rõ trên khuôn mặt của cô

Được!_Chaeyoung

Hứ...hắn nhếch môi lạnh lùng quay đi

Lúc hắn đi cũng là lúc cô chạy đến bên mộ Park Jimin...

Anh Jimin em xin lỗi anh! Em đã không giữ được lời hứa nữa rồi! Oa oa - cô vừa khóc vừa nói như một đứa trẻ con

*Hồi tưởng quá khứ*

Hai con người đang đứng trên một chiếc cầu rất đẹp mà mọi người thường gọi là " Cầu Tình Yêu "

Có một nam và một nữ... người nam đó chính là Jimin và người nữ đó là Chaeyoung

Gió hiu hiu thoáng qua làm mát cho các cặp đôi đến đây hẹn hò. Jimin khẽ vuốt mái tóc dài suông mượt của tiểu mi, tay anh nắm tay cô thật chặt

Jimin: Chaeyoung nè!

Chaeyoung: hửm

Jimin: em có biết vì sao người ta gọi cầu này là cầu tình yêu không?

Chaeyoung: biết chứ là vì nơi này là nơi cho các cặp tình nhân đến hẹn hò nó luôn tạo một khoảnh khắc đẹp nhất cho đôi lứa

Jimin nhìn Chaeyoung hồi lâu, cái ánh nhìn thật ấm áp và tuyệt đẹp giống như là ánh mắt xuyên thấu trái tim của người đối diện để truyền âm và đọc suy nghĩ của họ vậy. Cách nói chuyện này người ta gọi là cách nói chuyện bằng trực giác!

" Em có yêu anh không?" - Jimin nhìn thẳng vào mắt Chaeyoung

Có chứ còn yêu rất nhiều nữa là đằng khác - Chaeyoung nhìn ánh mắt của anh tự tin đáp

Vậy còn anh thì sao?_mắt cô tròn xoe

Anh không yêu em...mà xem em là nguồn sống - Jimin mỉm cười

Hờ hờ...làm người ta giật mình tưởng anh không yêu em chứ, hú hồn hà anh kì ghê - Chaeyoung vừa nói vừa nhõng nhẽo nũng nịu đánh nhẹ vào người anh

Hihi - Jimin chỉ cười rồi đặt môi hôn lên trán cô anh ôm nhẹ cô vào lòng

Cô cũng chỉ mỉm cười e e ngại ngại ngả vào lòng anh. Cảm giác rất an toàn và hạnh phúc

Chaeyoung em hiền như vậy sẽ có người bắt nạt em đó nhỡ có thật thì em phải chống trả không được sợ họ nha, em hứa đi_Jimin

Em hứa! Anh đang lo cho em hả_Chaeyoung nhìn anh

Ừ_anh đáp nhẹ

Ánh nắng chiều thật đẹp mặt nước trong veo toả sáng lung linh phảng phất mùi hương của các loài hoa do gió mang đến...

*Kết thúc hồi tưởng*

Chỉ là hồi tưởng lại thôi mà cô cũng thấy vui lòng như còn được ở bên cạnh anh...

" Có lẽ em phải thất hứa với anh rồi, em xin lỗi nhưng em bắt buộc phải làm " - Chaeyoung nói trước mộ của Jimin, nơi khoé mắt cô đang chứa đựng những giọt nước mắt đang định tuôn ra nhưng rồi lại thôi cô không thể khóc được nữa, cảm xúc của cô đã thay đổi cô bây giờ giống như một cái xác không hồn, vô tâm vô cảm

-------

Jungkook và Chaeyoung ngày mai 11h hãy ra sân bay nhà trường đã sắp xếp chỗ ở và đã đặt vé bay cho các em rồi _cô Yang

Vâng em biết rồi_cả 2 đồng thanh

* Giờ ra chơi*

Aaaa...chiếc nhẫn của mình đâu rồi?_Jungkook réo lên

Mọi người hốt hoảng chạy vào xem nam thần của mình có sao không

Chuyện gì vậy Jungkook? - Nancy giả vờ hỏi thăm

Chiếc nhẫn của mình mất rồi, nếu là nhẫn thường thì sẽ không sao nhưng nó là quà sinh nhật mẹ tặng cho mình - Jungkook vừa lục vừa nói

Kiểm tra lại xem - Nancy

Mình tìm kĩ rồi vẫn không thấy_Jungkook

Vậy là có người ăn cắp rồi các bạn về chỗ ngồi mở cặp ra cho mình kiểm tra - Nancy vừa nói vừa liếc nhìn Chaeyoung

.........

Đây rồi! Nó ở trong cặp của Chaeyoung

Hả? Sao sao có thể?_Jungkook bất ngờ

Đích thực là vậy rồi - Nancy cười hiểm - haiza không ngờ là tiểu mi lấy mà quan trọng hơn nữa là BẠN GÁI LẤY TRỘM CỦA BẠN TRAI NỮA CHỨ - ả gằn từng chứ

Chaeyoung có phải là cậu không?_Jungkook hỏi

Chaeyoung: ừ là tôi lấy đó!

Mọi người đều bất ngờ trước câu trả lời của cô

Sao cậu phải làm vậy?_Jungkook

Đơn giản vì tôi thấy nó đẹp_Chaeyoung thản nhiên

" Đúng là đồ mặt dày mà đã lấy đồ của người ta lại còn giở giọng đó "

" Đồ ăn cướp mình không ngờ cô ta là cái thể loại đó " các nữ sinh khinh bỉ nhìn tiểu mi

Xem ra lớp mình có một tên trộm ngầm - Nancy vừa nói vừa cười lớn

Thôi đủ rồi!_Jungkook quát lên

Các nữ sinh đều im bặt

Jungkook mình thấy hay là chúng ta báo cô hiệu trưởng đi!_Nancy

Không cần!!!_Jungkook đáp

Nhưng mà..._Nancy

Cô bị điếc hả?_Jungkook tức giận

.......

Tất cả lặng thinh Chaeyoung bước ra ngoài

Jungkook giữ tay cô

" Buông " - cô lạnh nhạt

Jungkook từ từ buông ra Chaeyoung đi mất anh rất buồn, không thể nào, anh không tin Chaeyoung là một kẻ trộm cắp nhưng anh lại không hiểu vì sao cô thay đổi nhanh đến thế, từ một cô gái hiền lành thân thiện bây giờ thì biến thành một người lạnh lùng tránh xa mọi người - đặc biệt là anh

Còn Nancy thấy vậy rất hài lòng cô ta cười tà tỏ vẻ đắc chí! Nhưng mà chưa đủ ánh mắt của cô ta lại chuyển thành một ánh mắt khác, ánh mắt khát vọng độc ác, cô còn muốn nhìn thấy Chaeyoung tệ hại hơn nữa thì cục tức bấy lâu nay mới có thể nuốt trôi, mới hả dạ

**Công viên**

Hic hic, Jungkook không phải mình làm đâu - Chaeyoung vừa khóc vừa nói

" Thế sao cô không nói cho anh ta biết đi "

Một giọng nói vang lên, mi ngước nhìn thì ra là Chanyeol

Chaeyoung gạt nước mắt

- anh theo dõi tôi?

À không chỉ là trùng hợp thôi>>

- vậy anh có thể đi rồi_Chaeyoung

Đây là công viên không phải nhà của cô cô không có quyền đuổi tôi đi_Chanyeol nói

- Anh không đi tôi đi

Chaeyoung đứng dậy rời đi cô còn không thèm nhìn anh ta một cái nữa!

Chanyeol nhìn bóng dáng người con gái ấy khuất dần anh nói trong lòng:

> Không phải là trùng hợp đâu mà là tôi đã theo dõi cô, xin lỗi >

HẾT CHƯƠNG 6

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net

#kookrose