Chương 57: Mẫu phi

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trí Tú được đưa về tướng quân phủ trong tình trạng hôn mê, thương tích quá nặng. Trần Khánh thỉnh cầu lên hoàng thượng xin phép cho mời thái y trong cung đến cứu chữa giúp nàng. Thái y bận rộn suốt một đêm, cuối cùng cũng xử lí được vết thương cho Trí Tú nhưng nàng vì mất máu quá nhiều vẫn còn hôn mê chưa tỉnh. Trong khi đó, hậu cung đang tất bật chuẩn bị cho lễ xuất giá của Bảo Hoa quý nữ Bảo Trân công chúa.

Trước ngày xuất giá, theo lễ chế, công chúa được phép gặp gỡ các huynh đệ tỷ muội trong hoàng tộc, cũng như được gặp mặt tiễn biệt với các bằng hữu của mình. Tử Du mới được phép vào cung gặp công chúa. Hai nàng bằng hữu thân thiết nhất của nhau, từ nhỏ lớn lên cùng nhau vậy nhưng sắp sửa phải chia lìa. Mà còn là chia lìa không biết có còn ngày gặp lại hay không? Hai nàng vừa nhìn thấy nhau, liền xúc động ôm chặt nhau mà khóc. Tử Du đối với Trân Ni thậm chí còn thân thiết hơn cả với đại tỷ ruột thịt là Thái Anh phi. Bây giờ Trân Ni phải gả đi rồi, đi đến một nơi thật xa xôi, cách biệt với Đại Hùng. Tử Du không biết phải hình dung nỗi lòng mình như thế nào. Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện. Hết đại tỷ, rồi đến Trí Tú, bây giờ là cả Trân Ni. Cả đời nàng chỉ có hai bằng hữu, nay Trí Tú còn hôn mê bất tỉnh, còn Trân Ni lại sắp phải ra đi. Tử Du không còn biết làm sao nữa. Nàng chỉ ôm lấy công chúa khóc rồi lại khóc thôi.

Trân Ni cũng khóc cùng Tử Du. Tình nghĩa giữa các nàng với nhau tuy không có cùng huyết thống nhưng tri kỉ sắt son, là tỷ muội thân thiết nhất. Nàng hiểu cảm xúc của Tử Du. Nhưng phận là như thế, vốn không có buổi tiệc nào không tàn. Các nàng cũng không thể làm bạn thân ở bên cạnh nhau suốt đời thì cũng đành vậy. Trân Ni vỗ về an ủi Tử Du, rồi nắm chặt tay Tử Du, trân trọng cậy nhờ:

- Tử Du, ta đi rồi ngươi ở lại hãy thay ta chăm sóc tốt cho Trí Tú. Đứa ngu ngốc ấy cái gì cũng tốt, chỉ hiềm ở chỗ dễ bị kích động và nông nỗi...

Nàng rưng rưng nghẹn giọng nói tiếp:

- Nàng ta không thích hợp ở chốn kinh thành phức tạp này. Tốt nhất là đưa nàng ta rời xa nơi đây, tìm một chốn một bình an thanh tịnh mà sống...

Nói tới đây, lại chợt nhớ đến lời của Trí Tú nói với nàng, Trí Tú muốn đưa nàng rời đi, chân trời góc biển cũng muốn cùng nàng, bảo bọc cho nàng. Ngọc lệ của công chúa tuôn rơi không kìm giữ nổi. Càng nghĩ đến người kia, tâm nàng càng đau đớn biết dường nào! Định mệnh thật tàn nhẫn! Cớ sao nhất định phải phân rẽ các nàng mới cam tâm đây? Các nàng chỉ là thật lòng yêu nhau, muốn được bên nhau lại là một chuyện tội lỗi đối nghịch với ý trời hay sao? Chỉ vì bốn chữ "nghịch với thiên đạo", các nàng phải bị chia cắt đau thương đến thế này?

--------

Trong Ngọc Linh cung, Thái Anh phi ngồi thẩn thờ bên khung cửa sổ. Tin tức bên ngoài truyền đến, Trí Tú bị sát thủ tấn công trọng thương chưa tỉnh. Thái Anh lòng đau như cắt, ruột rối như tơ nhưng lại không thể làm được gì. Nàng ở trong cung Ngọc Linh bây giờ lại chẳng khác nào lãnh cung. Thời khắc trôi qua đạm mạc vô vị đến mức nàng không còn cảm giác được thật ra là mình đang sống. Nàng nghĩ đến Trí Tú, nhớ đến Trí Tú. Đứa tiểu muội này vậy nhưng lúc nào cũng lắm trò khiến người khác yêu quý. Ở cạnh nàng ấy, nàng luôn cảm thấy rất thoải mái, rất vui vẻ. Trí Tú luôn nghĩ cách làm cho nàng cười, quan tâm nàng, chăm sóc nàng. Rồi không rõ tự lúc nào, Trí Tú đi vào tâm khảm của nàng, khiến nàng lắm lúc nghĩ đến Trí Tú trong lòng đều là một mảng ấm áp hạnh phúc. Cảm giác hạnh phúc nhỏ nhoi này vậy nhưng khiến nàng vui thích và mong chờ hơn cả khoảnh khắc được sủng ái của hoàng thượng. Thái Anh phi tính cách lạnh nhạt hững hờ không nghi ngờ gì rồi. Nàng thậm chí còn là kiểu người băng lãnh đến mức có thể gọi là vô dục vô cầu. Thế nhưng từ lúc vị tiểu muội kia xuất hiện, Thái Anh bất chợt nảy sinh mong nhớ và suy nghĩ mông lung về vị tiểu muội này. Thật không rõ tình cảm này là như thế nào. Thế nhưng nghĩ đến Trí Tú, nàng đều rất vui vẻ. Ở bên cạnh Trí Tú, nàng thật thích thú lắm. Cho đến khi tin đồn Trí Tú là nữ luyến lan ra khắp hậu cung. Nàng bất chợt hoang mang nghĩ đến cảm giác trong lòng mình. Nữ luyến sao? Hóa ra giữa hai nữ nhân cũng có thể nảy sinh tình cảm như vậy? Chỉ hiềm một nỗi nam nhân và nữ nhân yêu nhau thì chính là thiên kinh địa nghĩa, thuận theo ý trời. Còn nữ nhân và nữ nhân, dù cho có tình thâm ý trọng, nghĩa lớn như sơn cũng vô dụng thôi. Chính là nghịch với mệnh trời, tất phải bị đày đọa trù dập.

Thái Anh vu vơ nghĩ ngợi một hồi, tâm tư nặng trĩu, ánh mắt vô hồn, vẻ mặt xác xơ phờ phạc chống tay lên bàn thở dài. Nam hoan nữ ái hay nữ luyến tương tình thì đã sao? Cũng không liên quan đến nàng nữa rồi. Số phận của nàng định sẵn chính là làm một đóa hoa cô độc trong chốn thâm cung này. Hoàng thượng có thể trân trọng nàng nhưng chưa từng động sinh tình cảm với nàng. Còn Trí Tú, nàng ấy đối với nàng cũng chỉ là lòng yêu thương tôn kính của một tiểu muội đối với đại tỷ. Chỉ là như vậy thôi mà nàng ấy cũng không thể ở bên cạnh nàng, còn nói chi đến tình cảm luyến ái xa xăm. Thái Anh cười chua xót, nén lệ vào tâm nhìn ra xa xăm nói thầm:

"Tú muội, dù như thế nào đại tỷ cũng đa tạ muội đã từng xuất hiện bên đời tỷ. Cầu cho muội bình an. Muội nhất định phải vượt qua, bình an mà sống..."

Đang lúc ấy, nàng chợt thấy bên dưới thân có một lực kéo yếu ớt đang bám víu vào chân nàng. Nàng kinh ngạc nhìn xuống thì nhận ra là thân ảnh bé nhỏ của tiểu thái tử Trần Long đang níu chặt ôm lấy chân nàng, nhìn nàng mỉm cười. Tiểu thái tử nhỏ bé đáng yêu, khi cười hai bên khóe miệng còn nhiễu nhão trông rất buồn cười nhưng cũng cực dễ thương. Thái Anh phi hơi bở ngỡ. Nhưng trước một đứa trẻ đáng yêu thế này, nàng không nhịn được phải bế thái tử lên, mỉm cười nựng nhẹ bên má tiểu thái tử nói:

- Long nhi! Long nhi ngoan! Con làm sao đến đây được vậy?

Nàng nói với đứa trẻ hai tuổi, sau đó mới nhìn lên phía cửa, Lệ Sa đang đứng đấy hướng về phía nàng mỉm cười. Thái Anh cũng cười đáp lễ. Lệ Sa bước gần đến, đưa tay vuốt tóc hoàng nhi của mình cười nói:

- Muội đưa Mạnh nhi đi dạo ngang qua Ngọc Linh cung. Đứa nhỏ này mấy lần trước được tỷ nựng nịu lại dường như rất mến tỷ. Chỉ đi ngang đây, nó đã một mực bườn lên đòi vào. Thật ngại vì đã quấy rầy Thái Anh tỷ thanh tịnh!

Thái Anh khẽ nhướng mày. Thật khó hiểu với câu nói của Lệ Sa nha? Tiểu thái tử chỉ hai tuổi, cũng hiếm khi gần gũi với nàng, làm sao lại biết Ngọc Linh cung là chỗ của nàng mà đi ngang đòi vào được nhỉ? Nhưng thế nào thì thế, tiểu thái tử dễ cưng đến như vậy, ai có thể không yêu thích đây?

Thái Anh phi mỉm cười, nhẹ đặt xuống trán đứa nhỏ một nụ hôn thương yêu. Tiểu thái tử phấn khích, tay chân quơ quơ ra, ngước lên nhìn Thái Anh phi phì cười khoe bốn chiếc răng cửa xinh xắn. Thái Anh không nhịn được cũng bật cười thành tiếng. Lệ Sa nhìn Thái Anh cười, không hiểu sao trong lòng nàng cũng vui vẻ lạ thường. Nàng nhìn đăm đăm Thái Anh và hoàng nhi của mình đùa giỡn, liền cảm thấy khoan khoái dịu dàng vô cùng. Thật là lạ nhỉ! Trước đây chưa bao giờ nàng lại nghĩ đến sẽ có cảm xúc như thế với Thái Anh phi. Còn Long nhi cũng hay thật! Đứa nhỏ này ngay cả được hoàng hậu trông nom, ở với hoàng hậu lâu như thế nhưng cũng không mến, không quyến luyến với hoàng hậu bằng với Thái Anh sau mấy lần gặp mặt chơi đùa cùng. Thái Anh phi bình thường lạnh nhạt khó gần đến như thế, không ngờ lại có duyên với trẻ nhỏ đến như này. Nàng mỉm cười, nhìn Thái Anh phi trân trọng nói:

- Tỷ tỷ, xem ra Long nhi thật sự rất thích tỷ! Nếu tỷ không ngại, có thể cho muội thường xuyên đưa Long nhi đến đây chơi cùng với tỷ hay không?

Lệ Sa vừa nói, ánh mắt vừa ngại ngùng nhìn trộm thái độ của người kia. Thái Anh phi cũng vừa lúc nhìn lại nàng. Hai nàng đối mắt nhau, trong giây phút cả hai đều ngượng ngượng ngùng ngùng. Một lúc sau, Thái Anh phi mới nhẹ nhàng nói khẽ:

- Lệ Sa, đa tạ muội!...

Kể từ khi chuyện nàng dùng hồng phấn tán bị phát hiện cho đến tận lúc này, nàng tuy được phóng thích, được phán vô tội do nàng chỉ là bị Huỳnh thái y đầu độc mới bị đắm vào loại thuốc hại thân ấy. Thế nhưng từ lúc đó đến nay, Ngọc Linh cũng của nàng trở thành một nơi bị mọi người xa lánh. Hoàng thượng không hỏi đến nàng, hậu cung cũng không ai lui tới xem nàng thế nào. Đến cuối cùng, lại là Lệ Sa, một người tưởng như đối nghịch với nàng vậy nhưng lúc này là người duy nhất quan tâm để ý đến nàng. Lệ Sa nghe Thái Anh phi không phản đối nàng tới lui nơi này, liền vui mừng rướn người lên ôm lấy hoàng nhi Trần Long đang trong tay Thái Anh phi, hứng khỏi reo lên:

- Mạnh nhi, con có vui không? Sau này mẫu phi sẽ thường xuyên đưa con đến chơi đùa cùng với Thái Anh mẫu phi, con chịu không?

Thái Anh nghe thế ngạc nhiên cùng ngỡ ngàng, nàng nhìn lại Lệ Sa khẽ hỏi:

- Mẫu phi sao? Ý của muội là...

Lệ Sa ngượng ngùng mỉm cười, vừa vuốt ve nựng nịu tiểu hoàng nhi vừa nhìn Thái Anh phi nói:

- Nếu tỷ không chê, muội sẽ dạy cho Long nhi từ nay cũng gọi tỷ là mẫu phi!

Ánh mắt Thái Anh phi long lanh lên một tia cảm động. Nàng nhìn tiểu thái tử trong tay mình, lại nhìn sang vị mẫu phi thân sinh của tiểu thái tử kia, không giấu được vui mừng. Cuối cùng nàng cũng có hoàng nhi gọi mình là mẫu phi rồi! Cuối cùng nàng cũng một lần được làm mẫu phi rồi!

_______________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net