Chương 17:

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chương 17.1


Ở lại bệnh viện vài ngày, một ngày trước khi xuất viện, Junhyung tới đây.
Hắn cũng nên tới, nếu không tới, tôi cũng tính chết luôn.
Tới lúc hắn tới, tôi lại không dám gặp.
Lúc hắn tới, tôi đang ngồi trên giường vừa ăn táo vừa đọc truyện tranh, Dong Woon đột nhiên dẫn hắn vào phòng.
“Chị, Junhyung tới thăm chị!”
Tôi sợ tới mức xém chút nữa ngã xuống giường, phản ứng đầu tiên của tôi là vứt luôn quả táo đang ăn dở và quyển truyện tranh, rụt vào trong chăn, nằm thẳng đơ ở trên giường.
“Ngủ, tao ngủ!!” tôi nhắm mắt lại nói.
Dong Woon tuyệt đối không hiểu, một chút ý tứ đuổi khéo giúp tôi cũng không có “Junhyung, hai người từ từ nói chuyện, vừa lúc mẹ em về nhà lấy quần áo cho chị ấy, mới đi, không quay lại liền đâu, bất quá, vì bảo đảm an toàn, em vẫn ngồi ở ngoài giúp hai người canh chừng!”
Tuy rằng ngày đó tôi ở trong phòng điên cuồng rống nếu Junhyung tới gặp tôi, tôi cũng hắn chia tay, nhưng mà trong nhà cách âm tốt, ba mẹ dưới lầu không nghe được, còn chưa bị lộ!
Thật may mắn!
Tôi nghe vậy, trong lòng vội gọi, đừng…đừng đi nha, đừng bỏ tao lại một mình đối mặt hắn.
Tôi nằm phòng đôi, bà cụ cùng phòng vừa đi làm kiểm tra, không biết khi nào thì về, nó đi rồi, chỉ còn một mình tôi, tôi…tôi…tôi sợ!
Tiếp tục nhắm mắt, tiếp tục ngủ, Dong Woon đóng cửa, tôi nín thở cảm giác được Junhyung ngồi cạnh giường bệnh, lúc này tôi dùng tai thay cho mắt, độ nhạy của lỗ tai tăng lên một trăm phần trăm, hình như hắn bỏ gì đó lên tủ nhỏ cạnh giường, nghe mùi chắc là chuối, tiếp theo, hắn kéo một cái ghế, ngồi xuống cạnh giường.
Tôi nghe tiếng hít thở của hắn, nói lên hắn ngồi rất gần tôi, làm tôi tiếp tục lùi vào trong chăn, lùi càng lúc càng sâu, cho tới khi chăn che hết mặt tôi luôn.
Đợi tới lúc không cảm giác được gì nữa, tôi mới dám nằm thở dốc ở trong chăn.
Nhưng mà Junhyung lại không nói tiếng nào, không biết hắn bị gì?
Nói chuyện nha, sao không nói câu nào hết vậy, cậu không nói, mình biết nói cái gì bây giờ?
Năm phút sau, không khí trong chăn bị xài hầu như không còn, rất khó thở, tôi cố gắng cầm cự, cuối cùng vẫn không chống lại được cảnh báo thiếu khí của phổi truyền tới.
Không được, cực hạn rồi.
Tôi dùng sức xốc chăn lên, ngồi bật dậy, hít thở từng ngụm từng ngụm không khí tươi mát.
Sống…sống…sống lại!!
Ánh mắt theo bản năng liếc về phía Junhyung.
Á…hết hồn!!
Bộ dạng hung ác của hắn như con Ngao Tạng đang gầm gừ nhe răng vậy.
Tôi sợ tới mức một hơi không hít vào được, nghẹn ở yết hầu, sặc một cái, tôi bắt đầu trợn mắt nói dối “Cậu…cậu tới hồi nào?”
Junhyung trừng mắt liếc tôi một cái “Tới lâu rồi!”
Tôi khụ mấy cái “A…vậy tại sao không…không nói câu nào?”
“Người nào đó núp trong chăn, giả vờ làm đà điểu, mình nói cái gì, nghe được sao?”
Hắn lạnh lẽo trả lời.
Trong lòng tôi lộp bộp một chút, trên trán nháy mắt chảy xuống một giọt mồ hôi.
“Vậy tại sao không kéo chăn ra, hại mình ở trong đó nín thở đường cùng như đồ dở hơi vậy!” tôi nhỏ giọng nói thầm.
Ai biết hắn thính tai nghe được “Khí hết, sớm muộn gì cũng tự chui ra, cần gì mình tự ra tay?”
Mồ hôi trên gáy tôi vã ra càng nhiều, chảy nhanh hơn.
Hắn thật nham hiểm!!
Tôi lấy tay quấn quấn chăn, sau đó cúi đầu, lại cúi đầu, đầu đều sắp chạm ngực.
“Mình cho cậu thời gian để giải trình!” hắn bắt chéo chân lên, y như quan lớn vậy.
Hắn rõ ràng biết tôi làm sai rồi.
Đột nhiên phát hiện, mỗi lần nhất định đều là tôi nổi giận, nhưng cuối cùng cũng là tôi nhận sai, nhưng mà chuyện lần này, trong lòng tôi cũng thật oan ức.
“Con nhỏ đó nói…nói mình là con béo, còn nói…không cho mình chờ cậu…” nói xong, tôi liền cảm thấy càng oan ức, mắt chớp chớp vài cái, nước mắt nhất thời làm mờ hết tầm mắt “Nó kéo mình vào trong lớp, trước mặt nhiều người như vậy hỏi…nó xinh đẹp…hay là mình…mình xinh đẹp…mấy đứa đó đều đang nhìn mình, mình thấy mình như con vật vậy, một chút tự trọng cũng không có! Ki Kwang không ở đó, cậu…cậu cũng không ở…không có ai giúp mình…mình rất sợ…mình…mình cũng rất tự ti!”
Nói xong, tôi khụt khịt mũi nức nở, cảm thấy thật oan ức.
Nói đi nói lại cũng do Ki Kwang, đưa tiền để nó điều tra, nó cũng chưa nói cho tôi biết có một con nhỏ như vậy, lúc tôi nằm bệnh viện, Ki Kwang thật ra là người đi thăm tôi đầu tiên.
Tôi lúc ấy cũng chất vấn nó.
Nó rất gấu, chỉ một câu “Junhyung ngay cả tên của nó cũng không nhớ, thì tao nói cho mày làm gì?” là chặn họng tôi.
Được rồi, thì ra là con nhỏ đó tưởng bở, trong lòng khó chịu, đụng phải tôi, trút hết giận lên người tôi.
Junhyung thở dài một hơi, vươn tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng tôi, giúp tôi thuận khí.
Nhìn vẻ mặt của hắn tôi hơn một chút, lá gan tôi to thêm chút nữa “Mình cũng có tự tôn, không dễ dàng bị người ta ăn hiếp như vậy! Lúc đó, mình thật sự muốn cho nó một cái tát, bất quá…không dám!”
Nửa câu sau này là dư thừa, trực tiếp chọc trúng hố bom.
“Hừ, cậu không dám đánh nó, lại dám đánh mình!!” hắn dũng mũi phun khí nóng về phía tôi.
Tôi cứng đờ, vụng trộm nhìn về phía hắn, hôm đó ý nghĩ của tôi hỗn loạn, nhất thời xúc động liền ra tay, cũng không biết là đánh má trái hay má phải, qua nhiều ngày như vậy rồi, dấu vết cũng không còn, nghĩ lại hôm đó tôi ra tay cũng rất nặng, không biết có đánh ra nội thương hay không.
“Đừng nhìn, là má trái!!” hắn tiếp tục tức giận trừng tôi.
Tôi rụt cổ lại “Thật xin lỗi mà!”
Hắn hừ một tiếng, lột vỏ một trái chuối.
“Có đau hay không?” tôi dùng chiêu nịnh nọt.
“Cậu nói thử xem?”
“Lần sau…lần sau mình không dám nữa!!” tôi thề thật nghiêm trang với hắn.
“Lần sau? Còn có lần sau? Sao, cậu còn tính có lần sau, lần sau cậu muốn như thế nào, có phải tính lấy dao đâm mình một nhát hay không!!” hắn bắt đầu tức giận, trái chuối được lột xong vừa đưa tới miệng tôi lập tức thu lại, hung hăng cắn một miếng.
Tôi lập tức lắc đầu, xua tay “Sẽ không, mình sẽ không dùng dao đâm cậu một nhát!”
Cái này máu me tùm lum, mới tưởng tượng thôi đã sợ run rồi.
“Được, coi như chưa có chuyện này xảy ra, tiếp tục!!” hắn ăn chuối xong, lại lột một trái nữa, vẫn chưa cho tôi, lại tự mình ăn luôn.
Quá đáng, biết rõ tôi thích ăn chuối tiêu nhất.
Tôi nuốt nuốt nước miếng “Tiếp tục? Tiếp tục cái gì?”
“Nói tại sao cậu lại rãnh rỗi tự đưa mình vào bệnh viện?” hắn thẩm vấn.
Tôi ngập ngừng nói “Không phải là…không phải là…”
Tôi chắc chắn hắn biết nguyên nhân, Dong Woon chắc chắn sẽ nói cho hắn, hắn hỏi như vậy, là muốn tôi tự ngộ ra đâu, hắn vốn phản đối tôi giảm béo.
“Giảm…giảm…giảm béo!!” tôi khuất phục trả lời dưới ánh mắt phóng điện cao thế của hắn.
Vừa nói hai chữ này ra, hắn tức giận tới mức tóc dựng đứng hết cả lên.
“Mình chỉ muốn xinh đẹp hơn một chút thôi, ai ngờ sẽ bị như vầy…” tôi vẫn có chút không cam lòng, tưởng tự biện giải một chút, nhìn đến sắc mặt của hắn dần dần biến thành màu đen, tôi vội vàng cầu xin tha thứ “Mình biết mình sai rồi, sẽ không, sẽ không!! Mình đáng chết, mình không nên giảm béo, mình không nên tự tiện ép buộc chính mình, làm…làm…làm cậu lo lắng!!”
Tôi thật sự sợ hắn.
Tóc Junhyung cuối cùng cũng trở lại bình thường, ánh mắt hắn nhìn tôi, giống như đang đánh giá, có nên như vậy tha thứ tôi không.
Tôi ngồi trên giường, để mặc hắn nhìn.
Tôi thật sự biết sai rồi.
Một lúc lâu sau, hắn đưa cho tôi một trái chuối lột vỏ rồi “Ăn!”
Mắt tôi sáng ngời…đây là…đây là tha thứ tôi.
“Không giận nữa?” tôi hỏi thật cẩn thận.
“Ăn chuối của cậu đi!” hắn tuy rằng vẫn đang trừng tôi, nhưng tốt hơn mới nãy nhiều.
Tôi sung sướng cầm chuối cắn một miếng.
Thật ngọt, thật ngon!!
Tôi ăn xong, chưa đã thèm còn muốn ăn thêm một trái “Mình còn muốn!”
Junhyung lại lột một trái, đưa cho tôi, tôi ăn, thỉnh thoảng nhìn hắn, phát hiện tay hắn đặt trên tủ đầu giường, chống đầu nhìn tôi.
Ánh mắt kia…tôi nhất thời mặt đỏ tim đập.
Mắc mớ gì mà dùng ánh mắt giống như tôi là thứ quý giá nhất của hắn để nhìn tôi.
Tôi lật đật thu tầm mắt về, chăm chú ăn chuối.
Hắn không biết hắn đẹp trai tới cỡ nào, giống y như nam chính trong truyện tranh, sẽ làm tôi chảy máu mũi.
“Yoseob…” tiếng nói của hắn dịu dàng vang lên.
“Hả?” âm thanh dễ nghe này làm lỗ tai tôi rất ngứa, giống như có cái gì đang chọt lét tôi vậy.
“Đừng giảm béo!”
“Mình biết! Sẽ không!” tôi cũng không muốn nhìn hắn nổi giận nữa.
“Mình thích con gái ngực to!!”
Chương 17.2


Sau khi xuất viện, tôi ngoan ngoãn ăn ngủ đầy đủ, tiếp tục nuôi béo chính mình, không còn cách nào khác, bây giờ chỉ cần tôi ăn ít một miếng cơm, ba mẹ sẽ lo lắng tới mức đổ mồ hôi, ngay lập tức nghĩ rằng tôi lại muốn giảm béo.
Tôi nào dám, không phải chưa nhận được bài học, tôi cũng không dám nghĩ tới hai chữ giảm béo nữa.
Vì vậy, tôi sinh hoạt giống như con heo vậy.
Nghỉ đông chớp mắt đã trôi qua một nửa, lúc tới gần tết âm lịch, đã xảy ra hai chuyện lớn.
Chuyện thứ nhất, nhà tôi bị chính phủ trưng dụng – đập bỏ, chuyển đi chỗ khác, phải chuyển tới chung cư cao tầng, ba vì muốn ăn tết ở nhà mới, lập tức động viên cả nhà, bắt đầu chuyển nhà.
Tôi bệnh nặng mới khỏi, ba mẹ đều đau lòng tôi, việc chuyển nhà hoàn toàn không cho tôi nhúng tay vào, cái này chỉ làm khổ Dong Woon, không chỉ sửa sang lau dọn phòng của mình, còn phải làm giúp tôi, làm nó mệt tới mức gào to nó là con nhặt được.
Nếu tôi không phải làm gì, tôi cũng vui vẻ thanh nhàn, thường thường trộm đi hẹn hò với Junhyung.
Hôm ba mươi, nhà tôi cuối cùng cũng chuyển xong, bởi vì dồn hết sức lực để chuyển nhà, mẹ không làm đồ ăn gì, cho nên cơm chiều ăn qua loa cho xong, cả nhà ngồi quanh TV xem chương trình đêm giao thừa, ăn một chút đồ ăn với mì ăn liền, coi như xong bữa, chưa tới mười giờ, ba mẹ kêu mệt, còn có Dong Woon đều đi ngủ sớm.
Ngược lại, tôi dư thừa tinh thần, thừa dịp cả nhà ngủ, nhanh chân chui vào phòng nấu cháo điện thoại với Junhyung, chuẩn bị cùng nhau đón năm mới.
Đúng 0 giờ, ngoài cửa sổ bùng nổ “Tinh cầu đại chiến”, pháo trúc, pháo hoa bay đầy trời, đinh tai nhức óc, làm cho tôi và Junhyung không thể không gác máy, cũng làm cho ba mẹ và Dong Woon thức giấc.
Vì vậy, cả nhà tôi xuống lầu gia nhập “Tinh cầu đại chiến”, cùng nhau chế tạo tạp âm, nghênh đón năm 1997.
Năm mới liền trôi qua như vậy.
Chuyện thứ hai, tháng 10 năm 1997 Seoul đăng cai Bát Vận Hội, tết âm lịch vừa qua, chính phủ đưa ra nhiệm vụ đồng diễn thể dục cho 10 trường trung học ở Seoul, tội nghiệp lũ học sinh tụi tôi, bị trưng dụng thời gian nghỉ ngơi quí giá, bị biến thành lao động giá rẻ, bắt đầu 8 tháng luyện tập đồng diễn thể dục dài dòng.
Nếu là đồng diễn kiểu khai mạc, đương nhiên có quần áo màu sắc sặc sỡ, cho tới nay tôi vẫn nhớ rõ, bộ quần áo kia kinh tủng cỡ nào, ở phía trên bó sát, phía dưới là quần loe bó mông, màu sắc thì làm cho người ta run rẩy, có trường là màu xanh lam, có trường là màu cam, cũng có trường là màu hồng, Trung Học Nữ số 3 lại là màu xanh ếch, quả nhiên là màu ếch, mặc vào, xinh đẹp cỡ nào cũng thành ếch, sau đó tay cầm một tấm bảng tròn, để tạo hình ảnh biến hóa tập thể, mãi cho tới ngày luyện tập cuối cùng cũng không biết tạo ra hình gì, vì cái này chỉ có người ngồi trên khán đài mới xem được.
Tôi bởi vì thể hình của mình, mặc mấy món đồ đó không được, cho nên không tham dự tập luyện biểu diễn, bị bố trí tới tổ hậu cần.
May là tổ hậu cần, để tôi mặc như con ếch mà nhảy, da mặt tôi chịu không nổi.
A di đà phật!!! Mập mạp vạn tuế!!
Trường của Dong Woon không nhận được thông báo nhiệm vụ, cho nên cũng không cần tham dự, vì vậy, nó còn vui hơn cả tôi.
Tất cả học sinh nam tham dự biểu diễn đều đeo móng rồng và đuôi, màu sắc tôi cũng không nhắc lại, thật là xấu không tưởng tượng nổi, quần áo cũng là trên bó, dưới loe, vì tất cả học sinh trung học tham dự đều cùng nhau tập luyện ở sân vận động Giang Loan, nên khi Junhyung mặc bộ quần áo kia xuất hiện trước mặt tôi, tôi hình như nhìn thấy gay…
Nhưng mà, nửa người dưới…thật bó…
Vì vậy, tôi chảy máu mũi không dưới mười lần.
Tội nghiệt nha!!
Sau đó nhìn một hồi cũng quen, nhưng mà lòng ghen tuông của tôi bạo phát, chỉ cần có đứa con gái nào nhìn về phía Junhyung, ánh mắt của tôi sẽ như súng máy bắn phá.
Đợi tới khi tiếp nước, đứa nào nhìn, đứa nào liếc, tôi liền bỏ muối vô nước đứa đó.
Hừ hừ!!
Đây là lợi thế của hậu cần.
8 tháng luyện tập dài dòng cũng trở thành thời gian vui chơi tốt nhất. Mỗi lần đi sân vận động Giang Loan tập luyện, luôn luôn có không ít thời gian là tụi tôi ngồi không bên cạnh, vì vậy, lúc đi học tụi tôi giành giật từng giây làm xong bài tập, đến lúc tập luyện nghỉ ngơi, liền đánh bài giết thời gian.
Đạo cụ diễn xuất – tấm bảng tròn màu hồng xanh giao nhau liền thành bàn đánh bài của tụi tôi, đối với tụi học sinh chăm chỉ thì tấm bảng này thành bàn học của tụi nó.
Tôi, Ki Kwang, Hee Chul, Yoon Doo Joon, Junhyung, Hyun Seung đương nhiên có mặt, bất quá nó thuộc loại học sinh giỏi dùng tấm bảng làm bàn học, tới đó cũng như không, may mà bốn người đánh bài vừa đủ, cũng không làm khó nó.
Không biết có phải chúng tôi không may mắn hay không, người huấn luyện phụ trách trường tụi tôi siêu biến thái, siêu nghiêm khắc, nói tập luyện, phải ngay lập tức tới, nếu tới muộn, có thể bị kéo ra ngoài, đứng ở chỗ dễ thấy nhất tập, ai mà muốn, mọi người đều có ý nghĩ đục nước béo cò trong đầu, cho nên không đứa nào dám đi muộn, một người kêu tập luyện, tất cả không ngồi ráng đều chạy đi tập hợp ngay lập tức.
Đánh bài cũng vậy, vừa nghe hô tập luyện, tụi tôi lập tức ngừng chiến, lật đật quăng bài xuống, chạy tới tập hợp, mấy lá bài rớt ra do tôi phụ trách bảo quản.
Đợi tới khi chấm dứt luyện tập, chúng tôi lại lập tức nhào vô chiến đấu.
Nói, luyện tập quen một hồi là ngon rồi, cũng không có chuyện gì, chỉ là đi toilet rất phiền.
Người rất nhiều, hơn nữa toilet nữ, chỉ cần nghỉ tập, chỗ nào cũng toàn người là người, ngay cả chỗ chen vô cũng không có.
Một lần, Yoon Doo Joon muốn đi vệ sinh, chỗ ngồi trong toilet đều bị chiếm hết, còn xếp một hàng dài, đến mức hai đùi nó run cầm cập, tôi trách nó “Sao mới nãy mày đi toilet không đi luôn đi”
Hai đùi nó càng khép chặt vào “Vừa rồi không có buồn!”
Ki Kwang xếp hàng ở buồng bên cạnh giúp nó, quay đầu nói “Cái gì gọi là qua thôn này chỉ có mình điếm này(1), bây giờ mày hiểu rồi đi.” _(1) : mình cũng không hiểu rõ câu này lắm, đại loại là bỏ qua cơ hội rồi thì sẽ không có nữa 
“Bây giờ nói cái này làm gì, mấy chuyện này tao không kháng cự được!”
Tôi to gan đề nghị “Nếu không đi toilet nam, kêu Junhyung giúp!”
“Đi chết đi, mày muốn đi thì đi đi!” Yoon Doo Joon trừng mắt nhìn tôi.
Tôi le lưỡi, nghĩ rằng, tốt lắm, mày cứ chờ, tè ra quần đừng trách tao.
Đợi vài phút, người trong toilet cũng gấp gáp hơn, không lẽ cũng buồn?
Thật sự là bi ai.
Nghẹn một hồi lâu như vậy, buồn cũng thành không buồn rồi.
Đến cuối cùng, Yoon Doo Joon không còn lòng dạ nào đi nữa, phỏng chừng đi cũng đi không ra.
Ra toilet, Yoon Doo Joon căm giận nói “Tụi mày nói đại tiện và tiểu tiện, có gì khác nhau sao, đều là đi ra, có cần lâu như vậy sao?”
Tôi và Ki Kwang không nói gì, nó không được đi, bây giờ bắt đầu cằn nhằn.
Hee Chul đứng ở cửa toilet chờ tụi tôi, nghe được vậy mà nó vẫn trả lời.
“Một cái chất rắn, một cái chất lỏng thôi.”
Cái con này, lại còn đi nghiên cứu sự khác nhau giữa hai thứ, lúc tiêu chảy, không phải chất lỏng sao?
Tôi không biết nên khóc, hay nên cười nữa.
Junhyung đang ngồi xem bài, chiếm chỗ, thấy chúng tôi quay lại, hỏi “Giải quyết?”
Tôi lắc đầu “Nhiều người quá, nó hết buồn luôn rồi!”
Junhyung nhíu mày, không nói gì, ngồi về chỗ cũ, bắt đầu xóc bài, chuẩn bị ván tiếp theo.
Yoon Doo Joon còn đang cằn nhằn “Có cái gì khác nhau, không phải đều chui ra từ trong bụng sao, mắc mớ gì tốn thời gian dữ vậy.”
Junhyung nhìn về phía tôi “Làm sao vậy?”
“Trút giận thôi, nó đang điên, tám phần nín lâu lắm trúng độc luôn rồi, lại bắt đầu nghiên cứu đại và tiểu tiện khác nhau cái gì?”
Đôi khi, tôi cũng bội phục Yoon Doo Joon, cái gì cũng dám nói, hoàn toàn không để ý Junhyung là con trai.
Đột nhiên, nó nổi giận, đập bàn cái rầm, nói với Junhyung “Cậu nói xem, đại và tiểu tiện khác nhau chỗ nào.”
Gáy tôi lập tức treo lên ba vạch đen.
Chị gái, đừng rối rắm, chỉ là nhiều người nên không đi toilet được thôi mà, có cần tức giận như vậy sao?
Tôi nghĩ Junhyung chắc chắn nghĩ nó là đồ điên.
Junhyung chia bài, bình tĩnh nói “Tụi nó là anh em cùng chung một con đường, nhưng mà tiểu rất có nghĩa khí, đại không phải lần nào cũng đi với tiểu, nhưng mà mỗi lần đại đi ra, tiểu luôn đi theo!!”
Nói xong, toàn bộ đám tụi tôi điều im re.
Junhyung nhíu mày “Sao, mình nói không đúng?”
Đầu tụi tôi lắc như trống bỏi.
Trong đầu liền nảy ra một ý tưởng, Junhyung không phải người trái đất, mà là người vũ trụ.
Loại chuyện này, hắn còn có thể nói được hợp lý hợp tình, còn kèm theo lý luận sâu sắc.
Cấu tạo kiểu gì!!
Ki Kwang, Hee Chul, Yoon Doo Joon đồng thời nhìn về phía tôi, trong mắt biểu lộ sự đồng tình, giống như đang nói, “Yoseob, chỉ số thông minh của mày kém hắn nhiều lắm, tương lai mày nhất định rất đáng thương!”
Cần gì tụi nó nói, tám trăm năm trước tôi đã biết rồi, tôi không phải đối thủ của Junhyung.
Rất nhanh, hắn lại chứng minh chỉ số thông minh của hắn cao bao nhiêu.
Đánh mấy ván bài, tôi đột nhiên cũng mót, chạy thẳng về phía toilet, nhưng mà trong toilet vẫn rất đông người, như vậy, tôi gấp tới mức hai chân kẹp vào kêu sột soạt sột soạt.
Tôi đứng ở cửa toilet không ngừng nhìn vào trong.
Đột nhiên, nghe được Junhyung rống to lên “Luyện tập!!!”
Vừa hô xong, tôi liền thấy mấy đứa con gái trong toilet đều chạy ra ngoài, từng buồng trong toilet từng cái từng cái bị hất mạnh cửa ra, mấy đứa trong đó vừa kéo quần vừa chạy.
Trong nhát mắt, toilet không có người.
Tôi đứng ngay cửa, há miệng trừng mắt nhìn về Junhyung đang đứng ở ngoài.
Hắn thản nhiên tựa vào tường nhìn tôi “Đứng đó làm gì nữa, mau vào!”
Ách…
Tôi hết hồn hết đi được luôn.
Hắn nhất định là người vũ trụ.
Nhất định là!!
 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net