Chương 50 : Có người vẫn luôn nhìn cậu

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chương 50 : Có người vẫn luôn nhìn cậu

Các nhà thầu đều đã đến đủ, Yoseob vẫn có cảm giác như có ai đó đang chăm chú nhìn cậu.

Bọn họ ngồi ở vị trí quan sát, thắt lưng nhỏ bé của Yoseob chợt cứng lại.

Có rất nhiều xí nghiệp tham gia, Shock và Yoon là hai xí nghiệp lớn nhất, những xí nghiệp còn lại chỉ để làm nền. Doojoon cầm trong tay bản dự thảo, đôi mắt thâm thúy dừng ở trên người cậu bé trắng trẻo nhỏ nhắn.

Yoseob.

Yoseob của hắn.

Khóe miệng hé nở nụ cười mê say, Doojoon thầm nghĩ, quả thật đáng tiếc, trong tay không có rượu, Yoseob của hắn so với rượu lại càng ngất ngây hơn.

Cậu đã khỏe lại chưa? Không còn đau nữa chứ? Ngón tay thon dài của Doojoon khẽ vuốt ve, tự mường tượng lại hướng đi từ trên lưng cậu xuống dưới, đôi môi bạc khẽ run run, đôi mắt nhàn nhạt hằn lên tia đỏ.

Hắn vẫn rất kích động muốn gặp lại cậu.

Thế nhưng khi thực sự gặp được... Lại không biết được người đàn ông bên cạnh cậu là ai.

Từ trong tay Doojoon phát ra tiếng động, hắn thả cây bút xuống, ánh mắt nóng rực của hắn vẫn không lay động.

Yoseob vẫn không có cách nào tĩnh tâm lại được.

Mắt cậu cụp xuống, nhìn xuống bàn, đôi tay nhỏ nhắn lần giở bản dự án.

Hyunseung vẫn tiếp tục ngồi bên cậu nói chuyện, giải thích những từ khó cho cậu, tư thế và giọng điệu của hắn rất đúng mực, thỉnh thoảng quay đầu lén nhìn sang Junhyung đang ngồi ở ghế bên cạnh, rồi mới dám tiếp tục kề sát cậu nói chuyện.

Hắn nhận ra được tâm tình Junhyung không được tốt. Hiện tại Junhyung hệt như cơn gió lốc chưa có điều kiện để nổi lên, tốt nhất là không nên đụng vào hắn.

Trong đại sảnh này, ngoại trừ cậu bé này là có thể làm cho hắn rung động, còn lại không ai có thể chạm vào được tử huyệt của Junhyung cả. Đôi mắt Hyunseung tràn đầy dáng tươi cười, du dương mở miệng: "Yoseob, cậu không thấy có người vẫn luôn nhìn cậu sao?"

Ngón tay Yoseob khẽ run, cậu không ngẩng đầu, hàng lông mi khẽ lay động.

"Không có. Tôi vẫn đang nghe anh giảng giải, chẳng phải sao?" Giọng nói cậu êm dịu, mang theo chút phản đối.

Hyunseung cười rội lên, định nói gì đấy với cậu, đã thấy hai mắt Junhyung mở to, bàn tay chậm rãi đặt phía sau lưng Yoseob, Hyunseung nhẹ nhàng hít một hơi, mím môi nhìn Yoseob cười cười, biết điều không lên tiếng nữa.

"Đều đã nhìn thấy gì?" Tiếng nói trầm thấp tràn đầy áp lực từ phía sau cậu vang lên.

Yoseob có thể cảm giác được bàn tay hắn đặt phía sau mình, cậu không dám động đậy, nhìn thoáng lên sân khấu, nhẹ giọng nói: "Vừa rồi Shock có chút vội vàng, tuy rằng chưa để lộ chân tướng, thế nhưng bộc lộ lập trường hơi sớm, sẽ dễ mất đi cơ hội."

Cậu biết mình còn non nớt, chỉ có thể phân tích được đến thế thôi.

Junhyung tựa người vào ghế dựa, cánh tay vẫn tiếp tục ôm chặt, làm cho thân thể của Yoseob lại kề sát vào hắn hơn.

"Vậy ưu thế của tập đoàn Yoon là ở đâu?" Hắn tiếp tục hỏi, đôi mắt chuyển động linh hoạt, có thể thao túng được mọi thứ.

Yoseob nghiêng đầu sửng sốt vài giây, sau đó quay đầu lại, suy nghĩ một lát.

"Không có...," cậu nhẹ giọng nói, khẽ rung bờ vai, lắc đầu, "Yoon vẫn chưa hề có động thái gì, thật ra bởi vì Yoon có thể đưa ra mức giá qui định đối với Shock, cho nên trước mắt chỉ có thể ổn định tình hình mà thôi."

Nói xong, ánh mắt cậu đảo qua phía tập đoàn Yoon, đột nhiên đụng phải ánh mắt hung dữ của Doojoon!

Thân thể Yoseob khẽ run lên, đôi mắt trong veo lại lộ ra chút yếu đuối.

Cậu gắng sức dời mắt đi, chính cậu cũng cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Doojoon, hắn hầu như muốn phá hủy cậu.

Cậu vô thức tựa lưng nhẹ nhàng vào ghế, lại chạm vào khuôn ngực to lớn của Junhyung, tư thế này của cậu hệt như chủ động sà vào lòng hắn vậy, mà Junhyung cũng lạnh lùng cười, cánh tay cũng thuận theo đó mà ôm chặt, ánh mắt cậu hoảng hốt. Hắn đem thân thể nhỏ nhắn của cậu ép sát vào ngực hắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net