Chương 17

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Bạch Lộc không ngờ lại gặp phải Phạm Thừa Thừa ở chỗ này, sắc mặt của cô trở nên cứng đờ, nhất thời lâm vào tĩnh lặng.

Lục Quân đang nói xấu người ta chợt nhíu mày lại, dáng vẻ tựa như không quen Phạm Thừa Thừa.

Không khí có phần kiêu ngạo càn rỡ lại có chút thăng cấp.

Đầu lưỡi Phạm Thừa Thừa đẩy đẩy chạm vào cây kẹo que, anh lười nhác mà tựa người gần sát cửa, ngước cằm lên, “ Bạch Lộc?”

Lục Quân nghiêng đầu qua nhì Bạch Lộc.

Bạch Lộc mím môi, giải thích với Lục Quân, ” Là đàn anh của em.”

Sau khi Lục Quân nghe xong cũng gật đầu.

Phạm Thừa Thừa cười khẩy một tiếng, “Không dám nhận.”

Giọng nói vừa dứt, một quản đốc đội mũ màu vàng bước ra, cầm một phần giấy tờ đưa cho Phạm Thừa Thừa rồi kéo lấy chiếc mũ gọi to một tiếng, “Ông chủ.”

Bạch Lộc khiếp sợ.

Phạm Thừa Thừa….. Là ông chủ công ty này sao?

Cho nên, tên nhóc con không biết trời cao đất dày trong miệng Lục Quân lại chính là Phạm Thừa Thừa sao.

Bạch Lộc: “……”

Lục Quân nhìn thấy vẻ mặt của Bạch Lộc vội nói với giọng thấp nhất: “Vừa đi vừa nói chuyện.”

Bạch Lộc gật đầu, đuổi kịp theo Lục Quân, hai người đi vào cửa thang máy. Phạm Thừa Thừa cầm bút ký tên vào đống giấy tờ kia, sau đó đưa bút lại cho người quản đốc. Đôi mắt anh ngước lên nhìn bóng dáng của Phạm Thừa Thừa.

Anh nhai nát cây kẹo que trong miệng rồi nhướng mày hỏi: “ Bạch Lộc, em thích cái gì?”

Đang chờ thang máy, người Bạch Lộc trở nên cứng đờ.

Sau khi Lục Quân nghe xong cũng nhướng mày, tựa như suy tư gì đó mà nhìn Bạch Lộc.

Phạm Thừa Thừa ném cây kẹo que kia ra, đầu lưỡi chạm vào vị ngọt: “Chỉ cần em nói ra, tôi đều có thể thỏa mãn em, hoặc là, giống như hồi cấp 3, tôi bày 999 đóa hồng cho em nhé?”

Vẻ mặt của Lục Quân càng chứa đựng ý tứ sâu xa.

Bạch Lộc lại mím chặt môi, hận không thể bịt miệng anh lại.

Lúc này, thang máy vừa đến, Bạch Lộc dẫn đầu đi vào, tốc độ còn cực kì nhanh. Lục Quân đi theo vào, Bạch Lộc nhanh chóng ấn đóng cửa lại rồi nhìn chằm chằm cửa thang máy.

Phạm Thừa Thừa đút tay vào túi, cười như không cười mà nhìn cô.

Hơi thở của Bạch Lộc sắp vỡ tung. Lúc cửa thang máy đóng lại, cô mới hít vào một hơi. Lục Quân đứng bên cạnh cười một cái, nói: “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, chỉ là không nghĩ tới tụi em có duyên phận như vậy.”

Bạch Lộc: “Ông chủ, không phải như anh nghĩ đâu.”

Tuy rằng không biết Lục Quân và Phạm Thừa Thừa có quan hệ gì nhưng Lục Quân vừa mới hừ lạnh câu kia thì cũng biết được hai người này khẳng định không hợp nhau. Lúc này càng nên duy trì khoảng cách, bo bo giữ mình với Phạm Thừa Thừa mới được.

Nếu không lỡ như khiến cho ông chủ nhìn không vừa mắt, về sau làm sao sống đây.

Lục Quân cười một cái, thật nhã nhặn, nói một cách tự nhiên: “Không có việc gì, anh hiểu, chỉ là hy vọng sau này nếu có đối lập công việc, em có thể đứng về phía công ty bên này.”

Bạch Lộc nhất thời không hiểu, đây là có ý tứ gì.

Cô nhìn sang Lục Quân.

Lục Quân cười giải thích: “Không nghĩ tới em không hiểu biết về Phạm Thừa Thừa như vậy, công ty này của cậu ta cũng là văn phòng kế toán, cùng làm với Trần Diệu. Trần Diệu em cũng biết phải không?”

Da đầu Bạch Lộc tê dại, lại là Trần Diệu.

Hơi gật gật đầu.

“Mặt khác, Phạm Thừa Thừa có một thân phận khác, cũng rất trùng hợp, giống như anh, bọn anh đều làm công ty đầu tư.”

Buổi sáng đã nghe xong chuyện của Lục Quân, đại khái biết được Lục Quân là làm về đầu tư, mà văn phòng kế toán này kỳ thật đa số đều vì phục vụ cho công ty đầu tư kia của Lục Quân. Bởi vì bản thân anh ta chiếm cứ vị trí hàng đầu trong chuỗi thức ăn thị trường tư bản.

Như vậy Phạm Thừa Thừa……

Ra khỏi thang máy, Lục Quân dẫn Bạch Lộc đi đến quán cà phê phía sau, vừa đi vừa nói chuyện: “Anh và Phạm Thừa Thừa sao, bọn anh ở giữa có chút qua lại, cuối năm cậu ta giúp Trình Tinh Vạn hoàn thành một lần thu mua, thủ đoạn của cậu ta quá độc ác cho nên để lại ấn tượng nhất định với anh…”

Anh ta chưa nói ấn tượng gì nhưng chắc chắn không phải là ấn tượng tốt……

Chặng đường của tập đoàn này Bạch Lộc không hề xa lạ. Trước kia công ty nhà cô còn chưa phá sản, công ty này vừa mới lên, kinh doanh bất động sản nhưng vẫn là một công ty nhỏ, còn tìm kiếm hợp tác với ba cô. Mấy năm nay phát triển lớn đến nỗi đã bắt đầu ăn công ty nhỏ.

Lục Quân kéo ra ghế dựa cho Bạch Lộc, cười nói: “Hy vọng em có thể công tư phân minh.”

Cổ họng của Bạch Lộc thắt lại, cười nói: “Nhất định.”

Nói như thể cô và Phạm Thừa Thừa có quan hệ gì vậy.

Không có, được chưa?

*

Ăn qua cơm trưa, Lục Quân có việc đi trước, Bạch Lộc nhanh chóng chạy về trường học. Cô xuyên qua công ty cao ốc, chuẩn bị đi tàu điện ngầm. Mới vừa xuống bậc thang thì một chiếc Jaguar màu đen lái đến đây ngừng ở trước mặt Bạch Lộc.

Thân xe kia rất quen thuộc, Bạch Lộc liếc mắt một cái đã nhận ra, cô làm bộ không thấy được nên đi về phía cửa tàu điện ngầm.

Cửa sổ xe hạ xuống, tay Phạm Thừa Thừa đặt ở cửa sổ xe, lái thật sự chậm, uể oải mà đi theo Bạch Lộc, tiếng nói trầm thấp: “Tôi đưa em về trường học.”

Bạch Lộc đương nhiên không nghe được, vùi đầu đi nhanh.

Phạm Thừa Thừa híp mắt lại, nhìn bóng dáng mảnh khảnh kia.

Đầu ngón tay anh xoa xoa khóe môi, đột nhiên giẫm mạnh vào chân ga. Đôi mắt hiện lên một cơn bực tức, xe chạy nhanh về phía trước, mạnh mẽ dừng ngay ngã tư đường.

Trực tiếp tại ngã tư nơi Bạch Lộc muốn băng qua đường.

Bạch Lộc chỉ cảm thấy chiếc xe bay ngang qua, tốc độ kia có hơi kinh người. Cô cho rằng anh đi rồi không nghĩ tới lại trực tiếp ngăn trước mặt cô.

Cô đứng sững sờ, thở hổn hển.

Nghiến răng nhìn chiếc Jaguar màu đen kia.

Phạm Thừa Thừa ngước mặt lên: “Lên xe.”

Bạch Lộc siết chặt nắm tay, đi lên trước.

Phạm Thừa Thừa ấn mở cửa ghế phụ ra, tầm mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Bạch Lộc.

Bạch Lộc cắn môi tiến đến gần anh từng bước một. Hàm răng rất trắng dường như một dấu răng đã in trên đôi môi kia. Hơn nữa đôi môi đỏ kiều diễm ướt át kia khiến Phạm Thừa Thừa theo bản năng mà dùng nắm tay đỡ lấy cổ họng, đôi mắt dường như hiện lên dục vọng mãnh liệt. Anh siết chặt tay lái, chợt ngửi thấy một mùi hương nhẹ nhàng bay tới.

Bạch Lộc đã đến gần trước mặt.

Phạm Thừa Thừa nhướng mày, “Đến ghế phụ……”

Lời còn chưa dứt, Bạch Lộc nói bằng giọng lạnh lùng: “ Phạm Thừa Thừa, bốn năm trước tại sao anh làm lơ tôi?”

Phạm Thừa Thừa không nghĩ tới đột nhiên cô sẽ chọn thời gian này để hỏi vấn đề kia, anh dừng lại, vấn đề này thế nhưng anh nhất thời không biết trả lời như thế nào.

Bạch Lộc à một tiếng, “Cút.”

Xong rồi, cô xoay người rời đi, lúc này trực tiếp cản một chiếc taxi lại.

Thật trùng hợp, một chiếc taxi vừa ngừng lại, Bạch Lộc mở cửa xe ra đi lên, cũng không hề quay đầu lại.

Phía sau truyền đến tiếng bóp kèn thúc giục chiếc Jaguar màu đen nhanh chạy đi.

Phạm Thừa Thừa thu hồi tầm mắt rồi sờ lên tay lái vội quay đầu xe, đôi mắt mang theo một cảm giác lạnh lẽo vội lái xe rời đi.

*

Buổi chiều Bạch Lộc có hai tiết, sau khi đến trường học, cầm sách vở xong thì đi ngay. Lên lớp xong cũng đã 5 giờ rưỡi, lại không cần đến nấu cơm cho Phạm Thừa Thừa nên Bạch Lộc hẹn ba người Trì Dĩnh Trần Lâm Ôn Mạn cùng đi nhà ăn ăn cơm.

Bốn người chiếm cứ một góc nhà ăn, Bạch Lộc cùng Ôn Mạn hai người chống cằm nghe Trì Dĩnh và Trần Lâm kể cho bọn cô nghe tình huống quan hệ hữu nghị hai ngày này.

Nói trắng ra là quan hệ hữu nghị với mấy trường đại học gần đây.

Trì Dĩnh cười nói: “Dáng dấp của nhóm em trai đều rất đẹp.”

Trần Lâm không cho là đúng, nói: “Giống nhau cả.”

Chị ấy tuy rằng đi theo Trì Dĩnh nhưng kỳ thật vẫn tương đối thích người lớn tuổi. Trì Dĩnh tuổi còn nhỏ cho nên mới thích em trai.

Ôn Mạn cười chống cằm nói: “Các cậu muốn thích anh trai lớn không, tớ có thể giới thiệu.”

Trần Lâm gật đầu: “Vậy giới thiệu cho tớ đi.”

Cô ấy biết Ôn Mạn quen không ít tinh anh trong xã hội, tinh anh này kia khẳng định giỏi hơn nhiều so với mấy cậu trai trẻ trong trường học.

Trì Dĩnh cười hỏi Bạch Lộc: “Vậy em thích loại hình gì?”

Bạch Lộc vốn là người nghe, bị hỏi như vậy thì sửng sốt một giây.

Lúc này, một giọng nữ dễ nghe vang lên từ phía sau, mang theo một chút châm biếm: “Cô ta thích đoạt bạn trai người khác .”

Góc này vốn dĩ chỉ có bốn người bọn cô, còn rất yên tĩnh, đột nhiên một câu nói chen vào như thế rất hiển nhiên là chĩa về phía bọn cô mà tới. Bọn cô quay đầu nhìn lại thì thấy cô gái dường như từng ngồi ở bên cửa sổ, trước mặt đặt một lọ sữa chua, ánh mắt mang theo vũ khí sắc bén nhìn qua.

Cô gái này thật xinh đẹp.

Trì Dĩnh phản ứng lại rồi bắt lấy tay Bạch Lộc, “Cô ta là Liễu Vân, hình như là bạn gái tin đồn của đàn anh Phạm, cô ta là đang nói em sao?”

Liễu Vân.

À.

Lúc trước từng nghe đám tân sinh viên kia nói.

Kế từ khi bạn gái của Phạm Thừa Thừa xuất ngoại, đây là cái tên cô gái thứ hai có liên quan tới Phạm Thừa Thừa, cũng là đàn chị năm ba. Bạch Lộc lại lập tức nhớ tới cô gái này trước kia ở thư viện ngồi ở đối diện bọn cô, lúc ấy điện thoại cô vang lên, là Phạm Thừa Thừa nhắn WeChat lại đây.

Liễu Vân này còn nhắc nhở cô.

Mà lúc ấy ánh mắt của cô ta rất quái dị, nghĩ lại, cái WeChat kia chắc đã bị Liễu Vân nhìn rồi.

Lúc này, Liễu Vân không chút khách khí mà nhìn qua. Cô ta xinh đẹp kiểu loại hình xinh đẹp hiện nay, khuôn mặt sắc sảo, tóc mái tám phần, lông mày tinh xảo, son môi là màu đỏ chính thống, trên người mặc chiếc váy hai dây màu đen, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác cao bồi lỏng lẻo, diện mạo này cực kỳ ăn ảnh.

Vài người sau khi nghe Trì Dĩnh nói đều biết rõ ràng thân phận của nữ sinh này.

Biết rõ trong đó có một chút sự tình, Ôn Mạn cười lạnh một tiếng, nói: “Mơ ước bạn trai cũ của bạn thân mình thì nên nói như thế nào nhỉ?”

Một câu trực tiếp đáp trả.

Sắc mặt Liễu Vân thay đổi.

Trì Dĩnh và Trần Lâm cũng hứng thú, gật đầu: “Đúng vậy, bạn thân chân trước mới ra nước ngoài, sau lưng đã truyền ra tai tiếng với bạn trai cũ của bạn thân, lòng Tư Mã Chiêu người qua đường đều biết….”

Khuôn mặt Liễu Vân nửa xanh nửa trắng, “Các người nói bậy gì đó?”

“Sao, nói cô sao?” Ôn Mạn cười hỏi lại.

Liễu Vân: “……”

Đmm.

Bạch Lộc lập tức bật cười. Lúc này, Chu Thành xách theo chai Coca, nhìn thấy bọn Bạch Lộc thì sắc mặt hơi chần chờ, một lúc sau, cậu ấy đi lên trước, đi đến trước bàn bọn họ chỉ chỉ vào cái bàn, hỏi: “Các em…. Đều còn đang ăn cơm sao?”

Bạch Lộc cũng nhìn thấy Chu Thành, cô gật gật đầu: “Đúng vậy, anh đang ăn hả?”

Chu Thành gật đầu: “Anh ăn rồi, nhưng anh tới mua chai Coca, các em… Không trở về ký túc xá sao?”

“Về á, bọn em chuẩn bị trở về nè.” Vốn đang tính ngồi nói chuyện một lúc lại bị Liễu Vân chen ngang, bốn người đẩy khay ra rồi đứng lên.

Chu Thành à một tiếng, nói: “Ừ, vậy cùng nhau về đi.”

Tầm mắt cậu ấy vẫn luôn nhìn Bạch Lộc, muốn nói lại thôi.

Ôn Mạn dùng tay thục Bạch Lộc một cái, cô hơi hơi không hiểu cũng nhìn Chu Thành, nhưng cô không chủ động hỏi.

Bốn cô gái cùng với một chàng trai ra khỏi nhà ăn đi về ký túc xá.

Bên này bọn cô mới vừa đi, một người bạn của Liễu Vân cũng chạy nhanh đến nhà ăn, tìm được cô ta thì kéo tay cô ta mà nói: “Mau, mau, quá chấn động rồi, mang cậu đi xem.”

Liễu Vân lạnh mặt, “Coi cái gì? Có cái gì đẹp sao?”

“Đi xem sẽ biết, thật là, cậu chủ Phạm tài đại khí thô.”*

财大气粗 – Tài đại khí thô: Có tài nhưng khí chất thô thiển, khoe khoang thô tục.

Nghe được ba chữ cậu chủ Phạm, Liễu Vân đứng dậy khỏi ghế, lúc này mới sốt ruột, “Cuối cùng là chuyện gì.”

“Đi coi sẽ biết.”

*

Khi nhìn thấy một biển hoa dưới ký túc xá, Bạch Lộc mới biết được ánh mắt kia của Chu Thành là có ý tứ gì.

Phạm Thừa Thừa ôm cánh tay, lười nhác mà dựa vào cửa thang lầu ký túc xá của sinh viên tự do, hỏi Bạch Lộc: “Thích không?”


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net

#thu