Chương 33

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trong khoảng thời gian này, trong nhà có người ở nên Bạch Lộc dọn nó cực kỳ sạch sẽ. Ngẫu nhiên sẽ xuống lầu ném rác, sẽ mua chút vật trang trí nhỏ mang lên, có khi tìm thấy những chiếc bình, khăn trải bàn và những thứ tương tự được nhét trong tủ thì cũng sẽ sắp xếp lại rồi phủ chúng lên. Cảm giác khi vào cửa đã khác với đêm giao thừa năm mới.

Phạm Thừa Thừa đặt túi mua hàng trên bàn trà, tầm mắt dạo qua một vòng ở phòng khách.

Cả căn nhà toả ra hương vị của con gái. Ngay cả những chiếc bình ở ban công phía sau cũng được trang trí bằng hoa, khăn trải bàn được phủ một màu tinh khiết, sáng hơn nhiều so với trước đây và đệm ghế ăn có màu giống như khăn trải bàn, trông thật mềm mại.

Ngôi nhà cổ này có cảm giác của Bạch Lộc ở khắp mọi nơi.

Phạm Thừa Thừa cúi đầu đè nén khóe môi, đôi mắt mang theo vài phần mịt mờ.

Bạch Lộc rót một li nước, xoay người đặt ở trên bàn trà rồi nói: “Uống nước.”

Phạm Thừa Thừa cúi người xuống cầm lấy, ngửi một cái, “Là nước chanh phải không?”

Bạch Lộc tùy ý trả lời, ngồi xổm bên bàn trà rồi sắp xếp lại đồ hôm nay mua được. Phạm Thừa Thừa ngồi ở trên sô pha, không chút để ý mà uống nước, gập đầu gối lại, tay chống lên nhìn Bạch Lộc dọn dẹp lại.

Thời gian còn chưa quá muộn, Bạch Lộc phân loại đồ rồi nhét vào trong ngăn kéo, lại đem đồ ăn vào phòng bếp, rửa sạch nồi rồi nấu cơm, nấu canh trước. Sau khi rửa các món khác, Bạch Lộc đã chuẩn bị xong và đặt chúng lên bếp, ngẫu nhiên sẽ đến tủ lạnh lấy chút này chút nọ… Áo len có cổ áo hơi rộng nên thỉnh thoảng trượt xuống, để lộ đôi bờ vai tròn và trắng nõn.

Phạm Thừa Thừa híp mắt, tầm mắt vẫn luôn nhìn chăm chú cô. Nhìn đến bị mê hoặc.

Bạch Lộc trở ra, đi đến tủ lạnh nhét thịt nạc được ướp vào tủ lạnh rồi chuẩn bị lấy thêm hai quả trứng gà nữa…

Một bàn tay mảnh khảnh đột nhiên kéo chiếc áo len trên vai cô lên, Bạch Lộc sững sờ nhìn qua, Phạm Thừa Thừa dựa vào tay vịn một cách uể oải, đôi mắt thật sâu mà nhìn lấy cô rồi nói: “Mặc tốt áo len của em đi, đừng nói là tôi không thành thật…”

*

Năm phút sau, Bạch Lộc đã thay ra một chiếc áo khoác, chiếc áo này cổ tròn, màu là màu xám, cũng sẽ không khiến người khác mơ màng chút nào.

Phạm Thừa Thừa cắn kẹo que, cười khẩy một tiếng, “Thay nhanh như vậy à?”

Bạch Lộc trừng mắt, thật ra cô vốn đã quên đi người này, mới vừa rồi bận quá nên nhập thần. Chỉ biết anh ở trên sô pha xem di động, thỉnh thoảng sẽ nhìn cô. Cô chỉ nghĩ rằng anh đang xem cô làm công chuyện chứ ai mà biết anh đang nhìn bả vai của cô…

Tên đàn ông thúi này.

“Giữa trưa không có món cay.” Bạch Lộc căm giận liếc anh một cái.

“Ừ.” Phạm Thừa Thừa gật đầu, dường như không thèm để ý. Tuy rằng ở nhà, vì suy xét khẩu vị của anh mà nhất định có hai món làm riêng cho anh.

Mẹ của anh cũng thích ăn cay, thế nhưng ba anh không cho mẹ ăn.

*

Rất nhanh, đồ ăn đã được làm xong. Bạch Lộc mang sang, đều là món Quảng Đông thanh đạm. Phạm Thừa Thừa mở tủ lạnh ra tìm đồ uống. Bạch Lộc nói: “Không mua, hôm nay có canh.”

Phạm Thừa Thừa nhướng mày: “Tủ lạnh trống không, em nhét chút bia vào đi.”

“Tôi lại không uống bia.” Bạch Lộc lau tay rồi đi xới cơm.

Phạm Thừa Thừa coi đó là chuyện đương nhiên: “Nhưng tôi uống.”

Tay Bạch Lộc cầm muỗng xới cơm chợt ngừng lại rồi nhìn về phía anh. Nhịn một hồi lâu, mới không nói chuyện, anh xem đây là nhà anh hả? Cô tiếp tục xới cơm, một người một chén rồi đặt trên bàn cơm, vẫn là vị trí ngồi hôm đêm giao thừa. Bạch Lộc nhìn thấy nhiều hơn một đôi đũa thì vẻ mặt ngừng lại một chút.

Thì ra cảm giác trên bàn cơm thêm một người thật sự khá tốt.

“Nghĩ cái gì thế?” Phạm Thừa Thừa cầm đôi đũa chọn một miếng sườn trước thì thấy cô xuất thần nên hỏi.

Giọng nói trầm thấp đã cắt ngang suy nghĩ của Bạch Lộc, cô lấy lại tinh thần, hơi hoảng loạn mà lắc đầu: “Không có gì.”

Phạm Thừa Thừa híp mắt rồi ngồi xuống.

Hai người chiếm cứ một bên, yên tĩnh mà ăn cơm.

Phạm Thừa Thừa thường gắp đồ ăn cho Bạch Lộc, còn gắp lấy hành tây. Bạch Lộc rất ghét bỏ, lấy hành tây ra rồi đặt ở trên bàn.

Lúc cô ghét bỏ, giữa mày nhíu lại, còn trừng mắt nhìn anh. Phạm Thừa Thừa cười nhẹ một tiếng, “Kén ăn không phải là đứa trẻ tốt.”

Bạch Lộc: “Anh còn mặt mũi mà nói tôi ư?”

Phạm Thừa Thừa dừng một chút, nhướng mày lên: “Cũng đúng, không nói được em nhưng tôi cũng sẽ nói.”

*

Hai người ở trên bàn cơm, ăn cơm cộng thêm đấu võ mồm. Chỉ lát sau đã ăn xong rồi, Bạch Lộc thu dọn đi rửa chén. Lúc cô đang đứng trong phòng bếp thì nghe thấy điện thoại của Phạm Thừa Thừa vang lên, anh bắt máy rồi đến bên ban công nghe máy.

Chờ Bạch Lộc rửa chén xong xuôi thì Phạm Thừa Thừa vẫn còn đang nghe điện thoại. Bạch Lộc liếc anh rồi ngáp một cái, ngồi ở trên sô pha. Từ trước đến nay cô có thói quen ngủ trưa, nhưng trong nhà nhiều hơn một người, như thế nào cũng phải đuổi Phạm Thừa Thừa đi rồi hẳn nói.

Cô chán muốn chết mà dựa vào sô pha rồi mở TV.

Tay sờ đến điều khiển từ xa, vừa lúc đụng phải túi mua hàng YSL. Bạch Lộc nghiêng đầu nhìn một hồi, túi rất lớn, bên trong giống như không chỉ là một cái hộp.

Cô không vươn tay lấy nó mà lười biếng dựa vào trên sô pha, bắt đầu xem TV.

Bởi vì cô hơi mệt nhọc, sợ sẽ ngủ thiếp đi.

Dần dần, giọng Phạm Thừa Thừa nói chuyện trên ban công càng ngày càng mơ hồ. Mí mắt của Bạch Lộc như muốn khép lại.

Cô nghĩ thầm.

Tại sao nói một cú điện thoại lại lâu đến vậy?

Nói cái gì mà mình nghe không rõ thế.

Theo suy nghĩ này, cô ngủ thiếp đi.

*

Những bông hoa trên ban công bị lay động bởi những ngón tay mảnh khảnh của Phạm Thừa Thừa và rồi cánh cửa ban công cũng mở ra. Phạm Thừa Thừa bước ra và thấy Bạch Lộc đang nghiêng đầu ngủ trên ghế sofa.

Phạm Thừa Thừa nhìn thời gian thì đã là 1 giờ rưỡi chiều rồi.

Anh nhếch môi, đi đến sô pha rồi dựa vào ghế, cúi người nhìn lấy dáng vẻ đang ngủ của cô.

Kiểu nhà cổ này có ban công cao và hàng rào sắt. Ánh sáng đi vào còn bị chặn bởi một bức tường phụ. Cho nên cần phải bật đèn khi vào cửa, hơn nữa vào mùa đông khí lạnh còn tràn vào. Bạch Lộc đã nép mình dưới ngọn đèn vào thời điểm này với hàng mi dài khép lại ở hốc mắt dưới.

Chiếc áo màu xám thực sự phù hợp với quần legging đen, cực kỳ thanh thuần.

Ngủ rồi, gương mặt ửng đỏ. Tư thế của một người đẹp đang ngủ.

Phạm Thừa Thừa vươn tay vuốt lấy má cô, cúi người nhỏ giọng hỏi: “Ngủ rồi à?”

Không có ai trả lời anh cả.

Giữa lòng bàn tay là da thịt bóng loáng, còn mang theo độ ấm thoải mái. Đầu ngón tay thon dài của anh vuốt quanh lấy má cô, cái mũi tuy rằng chưa phải là rất cao nhưng đường cong rất thoải mái. Sau đó anh từ từ lướt đến cằm cô, đôi mắt đen như mực ấy mang theo một tia dục vọng, anh nhẹ nhàng nắm lấy cằm của cô.

Bạch Lộc bị ép phải ngẩng mặt lên.

Nhìn rõ hơn, cô nhíu mày, có vẻ khó chịu.

Phạm Thừa Thừa cũng không hề buông tay, anh kề sát vào, đôi môi mỏng dán vào môi cô. Thế nhưng không nhúc nhích.

Dán vài giây sau, anh mới buông ra, theo đó hôn đến vành tai cô. Ở nơi đó, anh trằn trọc hôn xuống.

Bạch Lộc trong lúc ngủ mơ cảm thấy ngứa ngáy đã vung tay lên tát một cái vào sườn mặt của Phạm Thừa Thừa.

Chát một tiếng, rất vang dội.

Động tác của Phạm Thừa Thừa chợt ngừng lại, hô hấp nặng nề hơn so với trước, anh giễu cợt một tiếng, “Em mà không tỉnh thì tôi ăn em đấy.”

*

Bạch Lộc thật đúng là không tỉnh, cô đánh người xong rồi nằm nghiêng sang bên cạnh, cong chân dựa vào sô pha. Phạm Thừa Thừa lười biếng mà dựa vào, nhìn cô ngủ giống như một con tép riu.

Ước chừng mười phút sau, anh mới cúi người xuống ôm cô lên tiến về phòng cô.  Đây là lần đầu tiên anh vào phòng cô, trong phòng mang theo một mùi hương thoang thoảng. Anh đặt Bạch Lộc lên trên chiếc giường kia.

Bạch Lộc tiếp xúc với giường, theo phản xạ mà lăn vào bên trong.

Cô vươn tay muốn cởi quần bởi vì quần quá bó sát.

Phạm Thừa Thừa quỳ một gối ở trên giường, mang theo ý xấu, nhìn cô dò dẫm đến gấu quần nhưng không có ý định ngăn nó lại, chỉ muốn nhìn cô cởi ra.

Nhìn ước chừng mười giây.

Bạch Lộc không kéo xuống được, lật tay kéo chăn lên che lại cơ thể.

Mặt Phạm Thừa Thừa tối sầm đi vài phần.

Anh đỡ hàm răng nói: “Không cởi sao?”

*

Bạch Lộc thường ngủ trưa không quá hai giờ và cô ngủ ngon lành. Hai giờ không mộng mị, chờ đến khi tỉnh lại mới phát hiện mình ở trên giường, cô xoa đôi mắt ngồi dậy…

Một giây sau, cô đột nhiên tỉnh táo.

Cô lập tức xuống giường, kéo cánh cửa đang khép hờ ra mà nhìn vào phòng khách.

Phạm Thừa Thừa cầm lấy máy tính bảng của cô như là đang xem gì đó, Bạch Lộc ngẩn người, mờ mịt hỏi: “Anh… Còn chưa đi hả?”

Phạm Thừa Thừa lười nhác mà dựa ra sau, tầm mắt dừng lại ở đôi chân trần không mang dép của cô. Căn phòng của cô được trải một tấm thảm màu ấm. Năm trước lại bị Trì Dĩnh kéo đi làm móng chân, sơn lên chúng một màu đỏ rực khiến cho bàn chân thật sự rất trắng. Dục vọng bị ép xuống hai giờ của Phạm Thừa Thừa lại bị bùng lên.

Anh buông máy tính bảng ra rồi đứng lên đi về phía cô. Bạch Lộc không nghe thấy anh trả lời, nhưng nhìn động tác của anh mà theo bản năng lui về phía sau.

“ Phạm Thừa Thừa….. Anh làm gì đó?”

Phạm Thừa Thừa nhướng mày rồi trả lời: “Lấy chút đồ.”

“Anh có thứ gì ở chỗ tôi chứ?” Bạch Lộc theo bản năng mà nhìn về phía đầu giường, tủ đầu giường dường như không có đồ gì nhiều. Cô quay đầu đang muốn nói chuyện thì cả người ngã ngồi ở trên giường, gót chân giơ lên, vừa lúc đã bị Phạm Thừa Thừa nắm lấy.

Bạch Lộc ngã người ra sau, kinh ngạc: “Anh… anh không phải nói anh muốn thành thật sao?”

Phạm Thừa Thừa cọ xát chân cô, quá trắng, trắng giống như sứ vậy. Ngón chân sơn màu đỏ kia không phải đang quyến rũ người sao?

Anh cúi đầu hôn lấy mắt cá chân của cô.

Bạch Lộc sao mà chịu đựng nỗi, mặt đỏ ửng, đá một phát.

Phạm Thừa Thừa trốn ra sau, véo chân cô và kéo về phía trước. Người anh cúi xuống, một tay chống ở má của Bạch Lộc rồi cúi đầu nhìn cô.

Hai người gần nhau đến mức hơi thở phả vào nhau.

Bạch Lộc chỉ kịp nói: “ Phạm Thừa Thừa, anh đã đáp ứng với tôi rồi, lật lọng không phải điều mà một người đàn ông nên làm.”

“Sao hả?” Phạm Thừa Thừa nhếch môi, “Em nói đúng, tôi muốn hỏi em, em chừng nào thì đáp ứng tôi? Tôi có thể không cần lại thành thật nữa nhé?”

Cả người Bạch Lộc căng chặt, ấp úng không biết nên trả lời như thế nào.

Có lẽ cô nên nghĩ về mối quan hệ giữa cô và Phạm Thừa Thừa bây giờ.

Mà đúng lúc này, điện thoại được đặt trên bàn của Bạch Lộc vang lên. Ánh mắt của Bạch Lộc sáng lên, giống như gặp được cứu tinh, đôi tay đẩy anh ra: “Điện thoại, điện thoại.”

Phạm Thừa Thừa nhíu mày, cười giễu một tiếng.

Sự khó chịu bị ngưng tụ ở giữa mày, anh buông Bạch Lộc ra.

Bạch Lộc nhanh chóng nhảy sang một bên rồi trượt xuống giường, chạy đến bên ngoài phòng khách bắt điện thoại lên. Bởi vì chạy trốn quá nhanh, cũng quá gấp nên cô chưa kịp xem là ai đã bắt máy rồi.

Nghe được giọng Vương Huệ, thân nhiệt của Bạch Lộc đột nhiên giảm xuống.

“LuLu, con đang bận sao?” Vương Huệ cười hỏi.

Bạch Lộc không hé răng mà ngồi ở trên sô pha, Vương Huệ bên kia lại nói: “Mấy ngày nữa mẹ và em gái đến thăm con, con chưa đi học phải không?”

“Con sắp đi học rồi, còn phải làm việc, không có thời gian tiếp đón hai người.” Giọng Bạch Lộc lạnh đi vài phần, mang theo chút run rẩy.

“Ngay cả một ngày cũng không có sao?” Vương Huệ làm như có chút mất mát, hỏi ngược lại.

Bạch Lộc hạ giọng, lạnh lẽo cứng rắn mà trả lời bà ta.

*

Phạm Thừa Thừa dựa vào cửa phòng, nhìn bé tđáng thương kia đang ngồi trên sô pha. Đôi mắt anh lạnh đi, nhìn thấy máy tính bảng trên bàn trà. Hôm nay anh không cẩn thận nhìn thấy một ít tâm sự của Bạch Lộc.

Anh đi lên vài bước rồi cầm lấy máy tính bảng trên bàn trà. Đang muốn thoát khỏi một số trang web thì nhìn thấy một WeChat nhảy ra trên máy tính bảng.

Người gửi WeChat là Chu Ngữ Ngữ.

Cô ta đã gửi một tấm hình lại đây, là tự chụp thỏi son.

Còn nhắn thêm một WeChat: “ Bạch Lộc, chị cảm thấy màu của thỏi son này thế nào?”

Phạm Thừa Thừa: “……”

Anh nhìn Bạch Lộc một chút, bé đáng thương còn đang nói chuyện với mẹ.

Phạm Thừa Thừa vươn tay mở hộp YSL ra, phía trên có 8 thỏi son môi, mỗi thỏi đều cực kỳ dụ dỗ người. Anh chụp một tấm rồi trả lời đối phương.

Bạch Lộc: “Cô cũng giúp tôi nhìn xem, màu son này của tôi thế nào?.

Sau đó, anh nghĩ thầm: Mua thiếu rồi.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net

#thu