Chương 21-30

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng
ăn."

Nhan Noãn nhìn ánh mắt Long Trác Việt gần như nịnh nọt, trong ngực đang bực tức nháy mắt đã biến mất không còn một mảnh, ngược lại có loại cảm giác êm ái.

Long Trác Việt thấy Nhan Noãn không ăn, có chút khẩn trương lên: "Noãn Noãn, sao ngươi không ăn? Ta nếm qua rồi, ăn rất ngon nha." Hắn nói xong, lại cầm chiếc đũa duỗi ra đi tới phía trước một chút, ánh mắt trong suốt sáng lấp lánh như tuyết đầu mùa lóe ra đầy chờ mong.

Nhan Noãn há mồm, cắn một ngụm, chậm rãi nhai nuốt .

"Phần trên toàn bộ đều là nước miếng của ngươi." Nàng một bên nhai, một bên ghét bỏ lông mày nhíu lại, bên trong mắt đẹp xẹt qua tia sáng đầy gian xảo.

Long Trác Việt nháy mắt như quả bóng đã trút hết khí, kéo cái đầu vươn thẳng: "Rõ ràng ngươi ghét bỏ người ta, người ta còn ăn hết nước miếng của ngươi đây này."

"Ngươi cũng có thể ghét bỏ a." Nhan Noãn nhẹ cười dịu dàng, trêu ghẹo nói, thò tay, đem bào ngư còn lại đoạt đi, từng miếng từng miếng nhét vào trong miệng.

Thấy nàng ăn say sưa, Long Trác Việt liền vui mừng.

Noãn Noãn ăn hết, thì chứng tỏ là không có giận hắn rồi.

Long Trác Việt vui vẻ híp mắt, cơm đến trong miệng, đặc biệt thơm ngon.

Nhan Noãn chăm chú nhìn Nhan Lăng cùng Nhan Xảo, Long Trác Việt thỉnh thoảng kẹp một miếng đồ ăn đến bên miệng của nàng, mà nàng một chút cũng không quay đầu lại, trực tiếp há miệng ngốn vào trong nhai nuốt, cơm đến miệng há cảm giác rất là hưởng thụ.

Mà Long Trác Việt đút cơm cho Nhan Noãn ăn, lúc này vui cười không ngớt.

Noãn Noãn một miếng, hắn một miếng, hắn một ngụm, Noãn Noãn một ngụm.

Nhan Lăng cùng Nhan Xảo vặn vẹo đánh cùng một chỗ, hai người thân mình trên mặt đất lăn đến bên này, lăn đến bên kia, đầu tóc rối bời, khuôn mặt xinh đẹp cũng bị đối phương đánh cho nhìn không ra nguyên dạng.

"Dừng tay cho ta"

Đột nhiên, một tiếng rống giận dữ trầm trọng phá vỡ không khí truyền đến, mang theo sắc bén không thể đỡ vô cùng mạnh mẽ ác liệt, mỗi người ở đây đều kinh động trong lòng thoáng một chút sợ hãi, ngay cả Nhan Noãn núp ở chỗ tối, cũng bị chiến khí ép tới phát ra trên người Nhan Hướng Thái có chút áp lực, ngay cả hô hấp cũng trở nên cực kỳ khó chịu.

Mà Long Trác Việt bên cạnh nàng, lại vẫn như cũ sắc mặt không thay đổi đem một ngụm cơm cuối cùng trong chén đưa vào miệng, vẻ mặt tự nhiên, không có một điểm nào bị ảnh hưởng bởi chiến khí áp chế của Nhan Hướng Thái.

"Ngươi không khó chịu sao?" Nhan Noãn nhíu mày, hỏi.

Trong lòng đối với loại cảm giác này bị người đè nặng cực kỳ khó chịu, cho dù ở kiếp trước, nàng lẻn vào tổ chức xã hội đen ở dưới tầng cuối cùng giống như nô lệ lúc bị người sai bảo, trong nội tâm cũng chưa từng có loại cảm giác áp bách như thế này.

Vậy là lại một lần nữa khiến cho Nhan Noãn ý thức được chiến khí của nàng lúc học để phòng thân toàn bộ đều rất bất đồng.

Long Trác Việt chớp chớp mắt nhìn, vẻ mặt khó hiểu: "Không khó chịu nha, vì sao phải khó chịu?"

Nhan Hướng Thái bước nhanh đã đến, đến mức, bọn hạ nhân đều nhao nhao quỳ trên mặt đất, 'bịch..bịch' âm thanh tựa như ném liên tiếp những viên đá vào trong hồ nước phát ra tiếng, trên mặt mỗi người đều mang theo thần sắc sợ hãi, cúi đầu cũng không dám thở mạnh.

Mà lúc này Nhan Lăng cùng Nhan Xảo đang đánh nhau vặn vẹo cùng một chỗ, cũng tự động tách ra, nhìn qua người đứng trước mặt tối đen của Nhan Hướng Thái, hai người kinh hãi co rút đầu lại, hoảng sợ hô.

"Cha."

Nhan Hướng Thái hai tay nắm chặt thành quyền, trên mu bàn tay gân xanh nổi lên, nhìn hai cái nữ nhi trước mắt thảm hại không chịu nổi, sinh ra một loại cảm giác chỉ tiếc rèn sắt không thành thép* : "Hai người các ngươi còn ra thể thống gì, ở trong phủ đánh đập tàn nhẫn như vậy, còn có hay không một chút bộ dáng tiểu thư khuê các, nhìn bộ dạng hiện tại của hai ngươi, nhiều hạ nhân nhìn thấy như vậy, lại không biết mất mặt sao?"

(* rèn sắt không thành thép: ví với việc yêu cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơn.)

Hai người mặt vừa đỏ vừa sưng, quần áo bị xé rách từng mảnh từng mảnh, đầu tóc tán loạn, so với người điên còn thảm hại hơn.

Cái này...... này quả thực là muốn vứt hết cái mặt già này của hắn mà.

Nhan Hướng Thái nghĩ đến hai cái nữ nhi ở trước mặt hạ nhân mất hết dáng điệu, liền tức giận đến toàn thân run rẩy.

Nhan Lăng ánh mắt hung ác quét một vòng xung quanh nhìn qua một đám hạ nhân đang quỳ, nảy sinh ác độc nói: "Cha, móc mắt của bọn họ hết đi, dám xem chủ tử náo nhiệt, muốn chết."

"Câm miệng." Nhan Hướng Thái đột nhiên hét lớn một tiếng: "Tất cả đi đến từ đường quỳ cho ta."

Nhan Lăng còn muốn nói điều gì đó, đối với ánh mắt dữ tợn của Nhan Hướng Thái, lời nói vừa đến bên miệng cũng bị dọa nuốt trở vào, không dám nói điều gì nữa.

"Được rồi, kịch vui cũng xem xong rồi, chúng ta đi về thôi." Nhan Noãn lôi kéo Long Trác Việt lặng lẽ rời đi, ít nhất nàng không thể bị Nhan Hướng Thái phát hiện được.

Đi một hồi, Long Trác Việt giống như phát hiện được lục địa mới đột nhiên kêu lên: "Noãn Noãn, các nàng biết làm ảo thuật nha, vừa mới đem đầu của mình biến thành đầu heo rồi."  

Chương 30: Ngươi dám ăn không?

  Nhà thờ từ đường Nhan gia, được xây dựng ở phía Đông trong phủ Vũ Dương Hầu, kiến trúc hùng vĩ, cảm giác tràn đầy trang nghiêm, dưới mái hiên, trên bảng hiệu thật lớn, viết hai chữ ngay ngắn "Từ đường", giữa những hàng chữ, không lộ ra một chỗ khoảng trống dư thừa nào.

Trong từ đường bài trí rất tinh tế, so với phủ Vũ Dương Hầu xa hoa, có vẻ đơn điệu hơn nhiều, nhưng mỗi đồ vật bên trong cũng không mất phần trân quý.

Ở giữa bàn thờ, được đặt các bài vị tổ tông của Nhan gia qua nhiều thế hệ, trên vách tường treo những bức họa chủ nhân của mỗi một thế hệ trong Nhan gia, uy nghiêm khí phách.

Phía trước bàn thờ, Nhan Lăng cùng Nhan Xảo đang quỳ gối trên đệm cói song song nhau, bởi vì vừa mới trải qua cuộc chiến dữ dội, toàn thân hai người đều đau nhức như có trăm ngàn con ngựa giẫm đạp lên, khóe miệng đau đớn kéo lên, trong lòng đem đối phương hận thấu xương.

Nhan Hướng Thái gương mặt lạnh lùng, bờ môi dày kéo căng lên, hai tay chắp sau lưng, đôi mắt hắn sắc bén như chim ưng không hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào Nhan Lăng cùng Nhan Xảo.

Thật lâu sau, mới nghe được tiếng hắn gầm lên vô cùng tức giận: "Nói rõ ràng cho ta, cuối cùng là chuyện gì xảy ra?"

Trước kia, hai người không phải là chưa từng cãi nhau, không có gây sự qua, cho dù là đánh, cũng không dám dùng chiến khí đánh nhau trắng trợn đến như vậy, mà hôm nay, các nàng hai cái tiểu thư vậy mà đánh nhau kịch liệt như thế, đều khiến cho hạ nhân chạy tới xem náo nhiệt, hắn tốt xấu gì cũng là thân phận tôn quý Vũ Dương Hầu, sao lại sinh ra hai đứa nữ nhi không có tiền đồ như vậy, một chút cũng không hiểu được vì lợi ích của gia tộc mà ưu tiên trước.

"Cha, là tại nhị tỷ trước, chạy đến Tử Xảo Các cố tình gây sự, không hỏi nguyên nhân liền lấy canh hắt vào mặt của nữ nhi." Nhan Xảo đánh đòn phủ đầu, điềm đạm đáng yêu lên án việc ác của Nhan Lăng trước.

Nhan Lăng nghiêng đầu, hung hăng trừng mắt liếc Nhan Xảo: "Tiện nhân, kẻ ác như ngươi dám cáo trạng trước, cha, là nàng sai khiến Tuệ Nhi hạ độc vào đồ ăn của nữ nhi, bất quá nữ nhi tức giận, mới đi Tử Xảo Các đòi lại công đạo."

Nhan Lăng vừa nói xong, liền rước lấy ánh nhìn giận dữ của Nhan Hướng Thái: "Lăng nhi, Nhan gia dạy cho ngươi giáo dưỡng chạy đi đâu hết rồi, há mồm ngậm miệng mắng tiện nhân, trong mắt ngươi còn có hay không coi ta là cha đây, càng có hay không xem phủ Vũ Dương Hầu còn tồn tại."

"Cha, ta......" Nhan Lăng bị hắn gầm lên khẽ giật mình, trong lời muốn nói nhưng cũng thôi.

Nhan Xảo chết tiệt, ngay cả ở trước mặt cha cũng giả vờ giả vịt.

Lúc này, cửa lớn nhà thờ từ đường đang đóng chặt bị người vội vã mở ra, chủ mẫu Nguyễn Mai vội vàng đi vào, sắc đẹp không hề hao mòn theo thời gian lại bộ dáng thùy mị trên mặt càng hiện ra đầy vẻ lo lắng cùng suốt ruột.

Nguyễn Mai khóe mắt quét nhìn qua nữ nhi đang quỳ gối trước bàn thờ tổ tông, lúc này Nhan Lăng đang quay đầu lại chốc lát thấy được trên mặt lộ ra vết bầm tím kia, còn đang sưng phù, thiếu chút nữa tâm đau như chết, tuy rằng rất muốn đi qua an ủi nữ nhi của mình, nhưng ngại cho Nhan Hướng Thái còn ở đây, vẫn là cung kính đi lên hành lễ.

"Thiếp thân bái kiến Hầu gia."

Nhan Hướng Thái chỉ nhàn nhạt liếc nhìn Nguyễn Mai một cái, theo yết hầu miệng phát ra một chữ "Ân", rồi sau đó lại đem ánh mắt dừng ở trên người Nhan Lăng cùng Nhan Xảo.

Nguyễn Mai thấy nét mặt coi thường của Nhan Hướng Thái, trong lòng co rút đau đớn, nhưng vẫn cố gắng mang theo bộ dáng dịu dàng vui cười, đi lên phía trước: "Hầu gia, xin ngài bớt giận, thiếp thân cũng là vừa mới nghe hạ nhân bẩm báo xong, Lăng nhi cùng Xảo nhi đánh nhau là không đúng, nhưng mà Lăng nhi luôn luôn tuân thủ quy củ, sẽ không ngang ngược như vậy, ở trong đó nhất định là có cái gì hiểu lầm."

Nguyễn Mai lời nói nhỏ nhẹ ôn nhu, chỉ là lời của nàng mới nói xong, ngoài cửa dì hai nương Lâm Hương Y lập tức chạy vào liền tức giận khó nén được chỉ trích nói.

"Chủ mẫu lời này là có ý gì, nữ nhi của ngươi tuân thủ quy củ, chẳng lẽ Xảo nhi của ta chính là cái người cố tình gây sự sao? Ngày thường ai hành vi đoan trang, ai kiêu ngạo ương ngạnh, trong lòng Hầu gia cũng đã biết là ai, không nhọc chủ mẫu ở chỗ này cường điệu."

Lâm Hương Y vừa nói, một bên bước nhanh hướng trong phòng đi tới, nàng ỷ vào Nhan Hướng Thái sủng ái, mà đi thẳng đến Nhan Xảo, đừng nói hành lễ, ngay cả con mắt cũng không có nhìn Nhan Hướng Thái một cái, đỡ bả vai Nhan Xảo vẻ mặt vô cùng thương xót: "Xảo nhi đáng thương của ta, sao lại bị người khác đánh thành như vậy, Nhan Lăng, sao ngươi nhẫn tâm như vậy, ngay cả muội muội ruột của mình cũng ra tay nặng như vậy, ngươi xứng làm trưởng nữ của phủ Vũ Dương Hầu sao? Hầu gia, ngươi cần phải làm chủ thay Xảo nhi của chúng ta nha, khuôn mặt tròn xinh đẹp, ngươi nhìn một cái xem đều bị Nhan Lăng đánh thành bộ dáng gì rồi, nàng đây là ỷ vào thân phận trưởng nữ của mình mà khi dễ Xảo nhi là cái thứ nữ, Hầu gia, ngươi nhất định phải thay Xảo nhi chủ trì công đạo a."

Lâm Hương Y ôm Nhan Xảo một bên khóc, một bên hướng Nhan Hướng Thái khóc lóc kể lể, Lâm Hương Y ngày thường vốn cực kỳ xinh đẹp, lại phối hợp bộ dáng lệ hoa, càng phát ra sở sở (rõ ràng) động lòng người, dù là nam nhân đều cứng rắn kiên cường cũng không nhẫn tâm làm ngơ được.

Nhan Hướng Thái vội vàng ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ bả vai Lâm Hương Y đang run run, nhẹ giọng an ủi: "Yên tâm, việc này nếu là lỗi của Lăng nhi, ta nhất định sẽ trừng trị nghiêm khắc ."

Trong lời nói của hắn, khiến cho đáy mắt mẹ con Lâm Hương Y dâng lên đắc ý, lại như một chậu nước lạnh tạt vào trên người mẹ con Nguyễn Mai.

"Hầu gia......" Nguyễn Mai ngón tay bấu chặt, móng tay thật dài tiến sâu vào thịt, giống như dùng loại đau đớn này mới có thể làm cho nàng duy trì bình tĩnh mà sẽ không điên cuồng xông lên xé nát gương mặt Lâm Hương Y.

Đáy lòng suy nghĩ bởi vì Nhan Hướng Thái mãnh liệt đoạn tuyệt mà tức giận không thôi, nhưng vẫn muốn giả trang một bộ dáng nhã nhặn hiền lành.

Nhan Lăng sợ hãi nhìn lại Nguyễn Mai, trong lòng là nồng đậm ghen ghét cùng không cam lòng.

"Quả thật theo như lời Nhị nương nói, phụ thân nhất định sẽ vì nữ nhi cho một cái công đạo, nếu không phải Nhan Xảo hạ độc vào trong đồ ăn của ta, thì ta vì sao phải chạy đến Tử Xảo Các sinh sự, huống chi, còn giương roi hủy mặt ta, đúng là nữ nhi bảo bối của ngươi đấy."

Nhan Lăng tuy rằng hồi hộp lo lắng Nhan Hướng Thái sẽ một mặt bao che Nhan Xảo, nhưng vẫn là nhịn không được muốn biện giải cho mình, chính là trong lời nói vô cùng đúng đắn.

Nhan Hướng Thái khẽ cau mày, nhìn về phía Nhan Xảo, hai cái nữ nhi hắn đều luôn yêu thương, Nhan Lăng mặc dù không thông minh khéo léo bằng Nhan Xảo, nhưng cũng không đến mức lỗ mãng ngu dốt, vô duyên vô cớ đi Tử Xảo Các gây rối, chẳng lẽ là đúng như lời của nàng nói như vậy?

Chỉ là Xảo nhi từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn dịu hiền, sẽ không làm ra chuyện ác độc như vậy.

Lâm Hương Y thấy Nhan Hướng Thái dùng ánh mắt đánh giá nhìn Nhan Xảo, trong lòng không khỏi một chút "Lộp bộp", Nhan Hướng Thái sủng ái nàng như vậy, nhưng không cho phép bất cứ người nào ở trong phủ làm ra cái chuyện gì tổn hại đến danh dự của phủ Vũ Dương Hầu.

"Hầu gia, Xảo nhi sẽ không làm việc này."

"Đúng vậy, cha, nữ nhi không có hạ độc vào trong đồ ăn của nhị tỷ."

Nhan Lăng đáy lòng thoáng tức giận, tà ác liếc Nhan Xảo: "Ngươi không có, bất quá ngươi có sai khiến nha hoàn của ngươi làm thôi."

"Ngươi nói bậy, đây rõ ràng là ngươi vu oan hãm hại ta." Nhan Xảo vừa tức vừa vội: "Cha, cái này nhất định là nhị tỷ cố ý hãm hại ta đấy, ngươi tin tưởng ta, ta không có."

Nhan Hướng Thái suy tư một lát, thông báo cho Tuệ Nhi tiến vào, bước vào từ đường, Tuệ Nhi liền nơm nớp lo sợ quỳ gối trên mặt đất.

"Nô tỳ bị oan, nô tỳ không có hạ độc vào trong đồ ăn của Nhị tiểu thư, kính xin Hầu gia minh xét."

"Ân?" Nhan Hướng Thái hơi hơi nheo mắt lại lập tức quét về phía Nhan Lăng, một chữ từ trong miệng tràn ra, lộ ra cảm giác áp bách.

Nhan Lăng thần sắc căng thẳng, vội vàng nhìn về phía Vũ Dương Hầu: "Cha, Nhan Xảo nếu làm việc này, đương nhiên sẽ không thừa nhận." Sau đó nàng lại nhìn về phía Nhan Xảo: "Ngươi nói ngươi không hạ độc, vậy ngươi có dám đem đồ ăn của ta ăn hết không?"

"Ta......" Nhan Xảo thần sắc bỗng nhiên cứng đờ, nàng là thanh giả tự thanh*, nhưng mà thận trọng như nàng, ở trong lòng không khỏi phỏng đoán đây là có phải hay không Nhan Lăng đang cố ý gài bẫy nàng.

(*thanh giả tự thanh: ví như thanh liêm, minh bạch trước sau gì cũng tự sáng tỏ.)

Đồ ăn kia có phải hay không là do Nhan Lăng tự mình hạ độc, nếu nàng ăn, liền xác nhận được đồ ăn kia thật sự có độc, mà tất cả mọi người sẽ nhận định chuyện này là do nàng hạ độc, nàng hết đường chối cãi, nếu như Nhan Lăng hạ là độc dược chết người, như vậy nàng ăn nhất định chết chắc không thể nghi ngờ, cứ như vậy, xem như Nhan Lăng đã trừ bỏ được nàng, lại khiến cho trên lưng nàng mang tội danh hạ độc giết chết trưởng tỷ.

Nếu như nàng không ăn, nàng bị hiềm nghi vẫn là lớn nhất.

Mặc kệ nàng có ăn hay không, đều là bất lợi.  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net