tieptheo1

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

I'll Be There

Author: Rstone aka Đá Erratic

Summary:

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi,nhưng trong fic họ thuộc về tôi

Pairings: Yulsic

Rating: K+

Category: General

Status: Oneshort – On going

Note:Viết cái oneshort này cả tháng zời mới thấy được chữ end của nó 

Hy vọng mọi người thích nó nhé :">

Kéo lê 2 cái vali to đùng lên căn nhà trên tầng thượng không phải chuyện dễ,hơn nữa với một người đang ốm như tôi,chuyện đó lại càng khó khăn hơn.Sau 3 năm du ngoạn khắp thế giới,tôi mới quay về,chủ đích chỉ muốn nghỉ ngơi một thời gian,và nếu số phận cho phép,biết đâu tôi lại tìm được một tình yêu mới.

Tôi luồn tay xuống chậu hoa hồng,tìm chìa khóa.May mắn làm sao,nó vẫn ở chỗ cũ

***

Cảm giác lành lạnh quen thuộc khiến tôi hơi choáng,có lẽ vì trong người quá nóng,bỗng nhiên lại được một điều gì đó lành lạnh chạm vào.Tôi đã ngất sao?Có thể,vì tôi chỉ nhớ được việc mình tìm thấy chìa khóa,và tất cả tối đen.Trong cơn mê,tôi có nghe tiếng bước chân ai đó đi lại trong nhà mình.

Trộm ư?

Không thể,tôi tin vào linh cảm của mình,cái cảm giác lạnh lành này nó có chút thân quen,gần gũi và làm tôi yên tâm hơn.Không phải là thứ cảm giác xa lạ.Với lại dường như một ai đó đang chăm sóc tôi.Trộm vào nhà để chăm bạn lúc bạn bệnh ư?Đùa mãi!

bạn bè?

Càng không thể,theo tôi nhớ thì TaeYoen và Tiffany đang đi du lịch ở Paris.SooYoung,HyoYoen,Sunny đang bận với công ty vừa thành lập của họ.YoonA du học ở Mỹ.Họ chẳng thể nào có ở đây,bởi vì tôi về đột xuất mà.Còn một người nữa,nhưng cậu ấy chắc chắn sẽ không ở đây.Chúng tôi chia tay nhau 2 năm rồi.Chẳng lí nào cậu ấy còn ở đây.

Quá mệt mỏi vì cơn sốt,tôi thiếp đi,trong cảm giác yên bình mà mình có được.Một khoảnh khắc....đã lâu rồi tôi không cảm nhận được.

***

Khi tỉnh dậy,tôi đã thấy mình năm ngay ngắn trên giường,với một pyjama.Con sốt đã giảm,và hành lý cũng được xếp gọn gàng cạnh tủ quần áo.Căn nhà im ắng,không có một tiếng động nào ngoài tiếng tíc tắc,và tiếng thở.Quay sang bên cạnh,tôi thấy một ai đó nằm cạnh mình,xoay mặt vào tường.Tóc vàng và gầy nhom.Hơi hốt hoảng,tôi lao vội xuống giường,tìm một cây gậy,và tiến đến gần "sinh vật lạ đó".

Nó khẽ động đậy và lật người sang khi bị tôi dùng gậy chọt vào lưng.Tất cả mọi thứ dường như đóng băng khi tôi thấy mặt nó.

JESSICA JUNG

...

...

...

-Sica ah.

-Hmm,ai thế.

-SICA

-YEPPPP,ai thế.Ơ...Yu..l

Cây gậy rơi xuống lúc nào không hay,chỉ biết lúc đó không khí xung quanh nặng nề đến mức lúng túng và sợ hãi.

-Sao cậu lại ở đây.

-Tớ...tớ xin lỗi.Thật ra lúc chúng ta chia tay,bố mẹ tớ phải qua Mỹ gấp,nên căn nhà bị bán đi,tớ đành phải ở nhờ nhà cậu.Bây giờ cậu về rồi,tớ ...tớ trả lại nhà cho cậu này.

Sica vội vã đứng dậy,nhưng bản chất vụng về lại kéo cậu ấy ngã xuống.May mắn,tôi đã đỡ được thân hình gầy trơ xương đó.

-Lúc nãy...cậu đã chăm sóc tớ àh.

-Umm,tớ đi làm về thấy cậu ngất ở trước cửa.

Bầu không khí xung quanh lại trở nên lúng túng,có lẽ vì đã khá lâu rồi,kể từ khi chúng tôi cãi nhau một trận to và chia tay.Kể từ đó,cả hai chưa bao giờ nói chuyện với nhau lần nào.Nhưng tôi biết mình còn yêu Sica,cảm giác hồi hộp vẫn như xưa.

-Yu..l ah,đau tay mình.

-Ah xin lỗi

Lúng túng rụt tay lại,tôi xoay mặt đi,cố giấu khuôn mặt đỏ ửng của mình.

-Bye nhé Yul.

-Khoan...khoan đã.

-...

-Cậu...cứ...ở lại đây...

-Làm phiền cậu mất.

-Không sao đâu,tớ chỉ về mấy tháng rồi sẽ đi ngay mà.

-Lại đi nữa sao?

-hã? Ah uh

-...

-Ở lại đi,đừng ngại,nếu không ở đây,cậu ở đâu?

-Khách sạn.

-Cậu giàu lắm hay sao,cứ ở lại đây đi.Tớ sẽ ngủ trên sofa.

-Cậu không thích ngủ trên sofa mà.

-Ngủ đâu cũng vậy thôi,cứ ở lại nhà tớ đi.

-Tớ...cảm ơn.

***

Lúc bé chúng tôi gần nhà nhau,lại sinh cùng bệnh viện,học cùng lớp,nên khá thân nhau,nhưng lúc nào cũng gây nhau như chó với mèo.Tình cảm của hai đứa chỉ thay đổi vào giữa năm cấp 3 khi bố mẹ tôi mất trong một tai nạn giao thông,bỏ lại tôi và YoonA,em gái tôi cho bà nội nuôi.Lúc đó nếu không có Sica,có lẽ tôi đã không thể nào sống vui vẻ được.Cậu ấy luôn bên cạnh tôi,an ủi và nói chuyện những lúc tôi cần một ai đó.Những cuộc cãi vã chìm dần vào quên lãng,thay vào đó là sự ngọt ngào của một tình bạn thân,và nó tiến dần lên tình yêu vào cuối những năm cấp 3.

Một tình cảm sai trái,chúng tôi đã không dám đón nhận nó lúc ban đầu.Nhưng những cảm giác cứ lớn dần lên,tôi và cậu ấy không thể điều khiển mình.Đương nhiên chúng tôi sa vào lưới tình của nhau.Khoảng thời gian ấm áp và hạnh phúc bắt đầu.Nửa năm sau,khi chúng tôi đang học năm thứ 2 đại học,bà tôi mất.Không còn ai nuôi,đi làm thêm cũng chỉ đủ trang trải tiền học phí cho YoonA.Đương nhiên,không thể để em mình đánh mất tương lai,chỉ vì nghèo.Tôi đành nghỉ học,và cố xin vào một đoàn nhiếp ảnh.

Chuyện tình cảm cũng trở nên căng thẳng hơn.Sica không muốn tôi nghỉ học,chúng tôi cãi nhau.Để tránh những phiến phức vì cứ liên tục cãi nhau,tôi bỏ đi theo đoàn nhiếp ảnh đó.Xa mặt cách lòng,không chỉ thế,cả trong những bức thư,chúng tôi vẫn liên tục cãi nhau.Sica không thích tôi theo nghề nhiếp ảnh,đơn giản vì nó không có tương lai,và càng nguy hiểm hơn khi tôi là một nhiếp ảnh gia tự do.Sica muốn có một cuộc sống yên bình bên cạnh tôi,như một gia đình kiểu mẫu với bố là công chức,mẹ nội trợ.Tôi ích kỉ,và cậu ấy cũng thế.Khoảng cách giữa 2 người càng lúc càng lớn.Một năm sau,cậu ấy gọi điện,bảo chia tay.

Tôi không liên lạc với Sica từ lúc đó.Nỗi lo nghề nghiệp và gánh nặng kinh tế đã khiến tôi quên đi rất nhiều thứ.

Nhưng tôi biết,mình còn yêu cậu ấy.

***

Đã được một tuần kể từ khi tôi trở về.Có một chút khó khăn trong giao tiếp giữa chúng tôi.Cũng phải thôi,dù chia tay lâu thế nào,nhưng lại từng là bạn thân của nhau,thì không thể nào ngó lơ đối phương được.Sica vẫn đang học lên cao học,cậu ấy đã cố tìm việc,nhưng những công ty nhận nhân viên đúng thực lực không có duyên với cậu ấy.Những tên già khú,dê cụ gần như muốn mua cậu ấy vào công ty luôn ấy chứ.

Có lẽ vì mái tóc vàng rực rỡ của Sica.Dù Sica trông thật xinh đẹp với mái tóc đó,nhưng tôi vẫn thích màu tóc nâu cũ của cậu ấy hơn.Có lẽ vì tôi ghét những tên khác nhìn Sica với ánh mắt của những con hổ đói.Nó khiến tôi lo lắng.

Nói chuyện đã khó,nhưng sinh hoạt lại còn khó hơn,nhất là ngủ.Vì nhà tôi chỉ có một cái giường duy nhất,nó đủ cho hai người nằm,nhưng phải dựa sát vào nhau.Mệt mỏi vì tranh cãi ai ngủ sofa,chúng tôi quyết định ngủ cùng giường,tuy đã từng sống cùng nhau,nhưng điều đó không có nghĩa là bạn không ngượng khi nằm kế người yêu cũ.Sica khi ngủ hay ôm,điều đó càng khiến tôi khổ sở hơn.

Điều tôi ngạc nhiên là chỉ trong một thời gian ngắn sau đó,chúng tôi đã có thể cư xử với nhau bình thường.Vẫn những trận cãi vã như lúc bé,và những trò đùa.NHƯ NHỮNG NGƯỜI BẠN.

***

Mặc dù bây giờ tôi đã thoải mái được một chút trong chuyện tiền nong,vì YoonA đã lớn,con bé có thể tự lo một phần cho mình.Nhưng tôi vẫn phải cần một số vốn,tìm một công việc ổn định,lập gia đình....Nên sau khi tích lũy được một số tiền tương đối khá,tôi quyết định xin nghỉ bên đoàn nhiếp ảnh,khá vất vả vì bác chủ nhiệm quý tôi như con,và một phần cũng bởi vì cái tài năng ít ỏi tôi có được trong lĩnh vực này.Từ giã những người bạn thân thiết,tôi quay về Hàn Quốc,và lao vào một kế hoạch mới,hợp tác với SooYoung,xây dựng một công ty chuyên về thực phẩm.

Với trí thông minh của mình,việc gì tôi cũng có thể làm được,tuy nhiên có một việc tôi không làm được.

Đó là quên SICA.

Một ngày nắng nóng,tôi vừa về nhà sau một hồi cãi vã với SooYoung,vì việc chọn người mẫu để quảng cáo cho công ty.Thật tệ,với số vốn ít ỏi,thì làm sao có thể mời được người mẫu nổi tiếng,trong khi đó cậu ta cứ đòi mời bằng được Goo Hara,một trong những nghệ sĩ nổi tiếng của Kbiz.Vậy là chúng tôi cãi nhau.Hai đứa trẻ trong xác n gười lớn,thật tệ khi nhận được câu nhận xét đó của Sunny.

Tôi ghét cái nóng,nó bức bối,và khó chịu vô cùng,nhất là khi tôi cần một giấc ngủ thế này.Những cơn ác mộng cứ thay phiên nhau làm phiền khi tôi nhắm mắt lại.Tai nạn của bố mẹ tôi cũng xảy ra trong một ngày nóng bức thế này.Bà tôi mất cũng trong một ngày nóng bức thế này.Tất cả những điều đó chỉ khiến tôi phát điên thêm.

Tôi lăn qua lăn lại suốt 5 phút,và có một chút gì đó giống như chờ đợi.Chờ Sica đi làm về,massage nhẹ mắt và mũi tôi,sau đó hát cho tôi một bản nhạc nhẹ nhàng,như trước đây,mỗi khi mùa hè đến.Tôi nhớ đến phát điên lên.

"Cạch"

Tiếng mở cửa khiến tôi bật dậy ngay lập tức.

-Tớ làm cậu thức giấc à?

-Không,cậu không đi làm sao?

Sica vừa trở về nhà với một túi đồ,trông có vẻ như là kem.

-SooYoung bảo tớ mua kem về cho cậu.

-SooYoung?

-Uhm,cậu ấy bảo là trời nóng thì nên để đầu nguội đi một chút.

Nghe lời Sica nói,đủ để tôi hiểu SooYoung muốn nói gì,tên shikshin ấy dù có cãi nhau với tôi thế nào,nhưng vẫn làm lành một cách nhanh chóng mà thôi.Tôi phì cười,rồi chồm tới lấy túi kem từ tay Sica.

-Cậu ăn với mình nhé.

-Chẳng lẽ lại không,trời nóng thế này mà.

-Ừ

Chúng tôi ngồi trên cái ghế trước hiên nhà,chỉ im lặng tập trung vào cây kem của mình,có lẽ vì thế mà tôi không để ý,Sica đang nhìn mình.

-Cậu khó ngủ à?

-Uh,có một chút.

-Nằm xuống đây đi.

-Sao cơ?

Sica vỗ vỗ vào đùi cậu ấy,ra hiệu tôi nằm xuống.Đương nhiên,tôi rất muốn nằm,nhưng vẫn còn ngại.Nên chần chừ một hồi lâu,cho đến khi cậu ấy liếc tôi một cái.Đương nhiên,nếu không muốn ăn đấm thì tốt nhất là nên nằm xuống.Cậu ấy cầm cây kem tôi đang ăn dở và bắt đầu thưởng thức nó trong khi tôi nằm đấy,ngắm mây.

-Tại sao cậu quay về?

-Tớ có thể nói vì tớ nhớ cậu không?

-Cậu chẳng bao giờ nhớ tớ cả.Hãy nói sự thật đi.

-Một nửa tớ nhớ cậu,và một nửa,vì tớ muốn ....nghỉ ngơi...yeah...nghỉ ngơi.

-Tớ cá,cao nhất là một năm,cậu lại bỏ đi mà thôi.

-Cậu chưa bao giờ tin tớ.

-Chính cậu làm tớ không tin cậu.

-Tớ không hề làm điều đó Sica ah....well có thể tớ có một chút ích kỉ....Nhưng

-Nhưng?

-Tớ yêu cậu.

-Cậu vẫn chỉ là một đứa con nít Yul ah,yêu không phải chỉ là ích kỉ cho một mình mình.

-Tớ biết,nhưng thật sự tớ ....thôi bỏ qua đi,tớ không muốn chúng ta cãi nhau thế này.

-Tớ cũng thế.

-Nếu...nếu tớ muốn chúng ta quay lại có được không?

Tôi áp mặt vào bụng cậu ấy,cố giấu đi khuôn mặt đỏ rần và có chút thất vọng của mình.Sica sẽ không đồng ý,tôi hiểu cậu ấy,nhưng tôi vẫn hy vọng mình sẽ được nghe câu đồng ý.Từ lúc yêu Sica,tôi luôn luôn hy vọng vào rất nhiều thứ xa vời.Chỉ vì có cậu ấy bên cạnh.Có Sica,giống như tôi có tất cả mọi thứ.

-Yul...tớ yêu cậu,nhưng...quay lại thì không thể...

-Tớ hiểu chứ,tớ đùa thôi mà.

-Tớ xin lỗi...Yul ahh

Tôi ôm chặt cậu ấy hơn,thì thầm nhỏ,nhưng đủ để Sica nghe thấy "Để thế này một chút nhé,tất cả chỉ là đùa thôi Sica ah"

***

Suốt ngày hôm đấy,chúng tôi cứ ngồi đấy,ngắm mây,và im lặng.Thỉnh thoảng Sica xoa nhẹ tóc tôi,làm nó rối tung lên,sau đó vuốt lại thật thẳng,rồi lại nghịch tiếp.Cảm nhận được hơi ấm từ cậu ấy,tôi thiếp đi lúc nào không hay.Có những đêm dài,khi đang lang thang ở những nơi xa xôi trên Trái Đất,tôi vẫn luôn mơ mình được nằm trên chân Sica,áp mặt vào bụng cậu ấy,cọ mũi vào đó,và lắng nghe giọng hát ngọt ngào luôn làm trái tim tôi yên bình.

Tôi biết,trái tim mình đang khóc khi cậu ấy từ chối!!!

***

Những ngày sau đó,tôi và SooYoung làm lành rồi lại tiếp tục bắt tay vào kế hoạch quảng cáo cho công ty.Thật mệt mỏi khi cứ phải sống trong môi trường cạnh tranh khốc liệt như thế này.Thỉnh thoảng,những phút ngắn ngủi,tôi nhớ về những chuyến đi của mình.Trên những cồn cát nóng bỏng của sa mạc hay cái lạnh thấu xương của những miền tận cùng thế giới,giây phút lãng mạn bên ánh đèn hoa lệ ở thủ đô nước Pháp,hay những con đường đấy lá phong....Những lúc đầy SooYoung hay vỗ vỗ vai tôi và mỉm cười,cậu ấy biết nên kéo tôi ra lúc nào và như thế nào.Có lẽ vì điều đó mà chúng tôi là bạn thân với nhau.

Một buổi tối,tôi về sớm,và có đi ngang cửa hàng nơi Sica làm thêm.Đứng bên ngoài cửa kiếng,tôi đảo mắt tìm kiếm mái tóc vàng xinh đẹp.

Cậu ấy trông thật tuyệt vời trong bộ đồng phục của quán.Cả cái dáng chạy nhanh nữa.Không kìm lòng được,tôi bước vào,và tiến lại gần Sica.

-Ahh,còn bàn không thưa cô?

-Vâng..cò...Yul

-Yeah baby,tôi muốn một bàn đặc biệt,với một người phục vụ riêng.

Sica cười rúc rích,đánh nhẹ vào vai tôi và chỉ vào bạn gần cây đàn piano

-Còn bàn thưa quý khách,nhưng phục vụ riêng thì không.

-Tệ thật,đành vậ y,nhưng phải ưu tiên tôi hơn đấy nhé.

-Tùy vào thái độ của quý khách thôi

Sica nhún vai,nháy mắt với tôi một cái rồi chạy đi nhận order.Tôi chỉ còn biết cười thầm và tiến đến bàn Sica chọn.Có một vài cô gái nhìn tôi không chớp mắt khi tôi đi ngang,có lẽ mặt tôi dính gì đó,hoặc bộ quần áo trên người tôi quá tệ:quần caro,boot,T-shirt,như thế là khủng bố thời trang ư hay là vì tôi là con gái nhưng ăn mặc như con trai với mái tóc ngắn vừa chạm cổ áo?Tuy nhiên tôi cũng chẳng có thời gian để ý đến họ nhiếu.Cô gái tóc vàng đằng kia mới là người tôi cần.Một chút khó chịu khi tôi thấy cái áo sơ mi trắng khá mỏng của cậu ấy ướt đầy mồ hôi,và những tên choai choai đằng kia cứ dán mắt vào phần thân trên của Sica.Nếu bây giờ là ngoài đường và chúng tôi vẫn còn là người yêu thì hẳn bọn chúng phải ăn mấy đấm.Sica từng mắng tôi mấy lần chỉ vì cái tính nóng nảy đó.Cậu ấy thậm chí trấn an tôi bằng những câu đại loại như : "Có những nơi,chỉ có cậu mới thấy thôi,đừng có ghen tuông như con nít thế".Và đương nhiên điều đó là đúng,tôi chẳng thể cãi gì nữa,chỉ còn biết bực tức nhìn cậu ấy cười.Mãi suy nghĩ,tôi không nhận ra Sica đến bên mình lúc nào.

-Quý khách muốn ăn món gì

-Jessica Jung

-Hửm

-Có món ăn Jessica Jung không?

Tôi cười nham nhở,nhìn cậu ấy đỏ mặt,chẳng biết vì giận hay mắc cỡ.

-Nếu quý khách thay đổi,thì món đó có thể được...

-Thay đổi thế nào.

-Bớt con nít đi chẳng hạn.

-Ouch,mình đâu có con nít đâu nhỉ,nhưng thèm ăn món đó quá.

Tôi phấn khích trêu ghẹo Sica,nhìn khuôn mặt đỏ như quả cà chua và cả cái dáng chống hai tay lên hông của cậu ấy khiến tôi cười mãi.Jessica Jung vẫn mãi là Jessica Jung,cậu ấy biểu hiện cứ như lần đầu chúng tôi làm "chuyện đó" vào đầu năm 1 đại học.

-Sẵn tiện,có vài cô gái đằng kia muốn làm quen cậu đấy.

-Tớ cứ nghĩ họ nhìn mình vì mình kì lạ kia đấy.

-cậu thậm chí còn hot hơn cả Jang Dong Gun - Sica nói một mình nhưng lại bị tôi nghe thấy.

-Thật à?

-Tớ...tớ đi làm việc tiếp đây.

-Yah!sao không trả lời tớ.

Sica chạy biến đi,mặc kệ tôi gọi thế nào chăng nữa.Thật là dễ thương quá đi mà.

***

Hôm ấy,tôi đàn bản Loving You mà cậu ấy thích.Nhìn đôi mắt tròn xoe vì ngạc nhiên đó,tôi chẳng thể nào dừng lại được bản nhạc lẫn tình yêu tôi dành cho cậu ấy.Sica là người duy nhất đáng được tôi tặng những điều tuyệt vời hiếm có trên thế giới này.

Chúng tôi có thể đùa giỡn vô tư hơn,những cái ôm thường ngày mỗi buổi sáng cũng đều đặn hơn.Nó khiến tôi có cảm giác mình đang quay những ngày được ở cạnh cậu ấy.

Đương nhiên,vẫn có màn ghen trẻ con.

Vài hộm trước Sica đi làm về với một bó hồng trên tay,theo lời cậu ấy thì đó là "Của Jae Bum oppa tặng,một trong những ứng cử viên mà mẹ cậu ấy muốn làm mai cho con gái yêu của mình".Mặc kệ tôi khó chịu nhìn nó,Sica cứ hát nho nhỏ lúc cắm nó vào bình hoa.Tôi ghét khi phải thừa nhận,chúng tôi đang chia tay và chỉ là bạn,và cả cái ước muốn được vứt bó hồng đó đi thay vào đó là bó hoa của mình.

Nhưng tôi cũng chẳng phải người dễ dàng bỏ cuộc.Kwon Yuri này cũng có lúc suốt ngày phải đi theo một người khác,xin việc để làm cùng,về cùng,và để ý luôn mấy tên có ý định "trồng cây si" cậu ấy.Tôi cứ luôn ước,phải chi cậu ấy hiểu cảm giác của tôi lúc này.

***

Có một vài lần,tôi gặp Jae Bum,khi chúng tôi vừa kết thúc ca tối.Anh ta đến đón Sica,và đưa cậu ấy đi ăn tối,thường,những lúc đó tôi chỉ biết tránh đi và bỏ về trước.Jae Bum điển trai,sống ở Mỹ,là một doanh nhân có tài kiêm dancer tuyệt vời,anh ta ga lăng,quan tâm,yêu cậu ấy,và hơn hết Jae Bum là nam,không như tôi.Như thế quá hoàn hảo rồi còn gì.Một tình cảm hoàn hảo,một người yêu hoàn hảo,một tương lai hoàn hảo.Đúng như ý Sica muốn về cuộc sống tương lai của cậu ấy.

Nếu là lúc trước,có lẽ tôi cũng không lo lắng gì khi gặp một đối thủ khó xơi như thế,vì tôi biết Sica yêu tôi.Nhưng từ ngày cậu ấy từ chối ý muốn quay lại,tôi hiểu,sự ích kỉ của mình đã đến lúc phải trả giá.Không có cô gái nào chờ đợi người mình yêu hai năm trời khi đã chia tay như thế.Không có cô gái nào sẵn sàng từ bỏ một người sẽ là chồng tương lai hoàn hảo của mình để đến với người yêu cũ có cuộc sống bấp bênh mà cô ấy ghét.Và cũng không có gia đình nào muốn con gái mình từ bỏ một chàng rể giàu có để lấy một đứa CON GÁI nghèo khổ.Sẽ không có ngoại lệ nào.Có một câu nói tôi vẫn nhớ "Chúa muốn bạn gặp những người không xứng đáng với bạn trước,để rồi sau đó,khi bạn gặp được người xứng đáng với mình,bạn sẽ biết trân trọng họ hơn".Sica gặp tôi,và đau khổ.Sica gặp Jae Bum,hạnh phúc.Tôi gặp Sica,hạnh phúc,nhưng lại để vuột mất điều đó.Có nên khóc vì điều đó không?

Hôm nay cũng như mọi ngày,tôi về trước khi JaeBum đến đón Sica.Lang thang mãi những con đường quen thuộc vẫn đi hằng ngày,tôi rảo bước qua những con đường nhỏ,chụp những khoảng vắng của một thành phố náo nhiệt.Đâu đó trong tôi cũng có một khoảng lặng như thế.Một nỗi cô đơn tôi không định hình rõ.Dù đứng giữa những khu phố sầm uất và dòng người đông đúc,tôi vẫn cảm thấy mình lạc lõng,và cô đơn,cứ như con cá bơi ngược dòng chảy.Kể từ ngày bố mẹ mất,con người tôi thay đổi nhiều hơn,lầm lì hơn,bất cần hơn.Những lúc đó,Sica chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh,hát cho tôi nghe.Tự nhiên thế lại yên bình.Nếu một ngày nào đó,cậu ấy ra đi,tôi sẽ phải dựa vào ai?

***

Một ngày hè nóng nực,tôi ở trong cái studio bé tẹo mà SooYoung thuê được,chụp ảnh cho Hara Goo,người mẫu hàng đầu mà SooYoung muốn mời để làm quảng cáo cho công ty.May mắn làm sao,ngày hôm ấy,khi tôi đi lang thang khắp Seoul thì gặp cô ta,đang cố chạy trốn vài tên say rượu.Cũng nhờ vài ngón nghề Karate mà tôi học lỏm được lúc còn ở Nhật,nên giờ tôi phải đứng trong cái căn phòng chật chội này mà chụp ảnh cho cô ta.Thỉnh thoảng,những điều tôi học khi đi khắp nơi trên thế giới cũng giúp được tôi đó chứ.

Mấy ngày hôm nay công ty bận rộn hơn khi SooYoung thuyết phục được Sica vào giúp công ty cậu ấy,TaeYoen và Tiffany cũng vừa trở về từ Pháp,tôi cảm thấy Fany thật may mắn khi có bố mẹ dễ dàng như thế.Họ yêu nhau cũng lâu và khó khăn như chúng tôi,nhưng TaeYoen lại biết nghe lời Fany hơn.Họ hiếm khi nào cãi nhau,nếu có,TaeYoen đều nhường nhịn.Có lẽ cũng nhờ như thế mà tình cảm suốt 10 năm trời của họ,làm rung động được bố mẹ hai bên chăng?

Cũng đã lâu rồi,mới thấy 5 người chúng tôi cùng làm việc với nhau.Có lẽ từ khi tôi nghĩ học và bỏ đi theo đoàn nhiếp ảnh.Tôi nhớ cảm giác vui vẻ khi ở bên cạnh những người bạn thân của mình thế này.Tôi,Sica và SooYoung chơi cùng nhau từ nhỏ,TaeYoen,Tiffany cùng học năm cấp 2.Một khoảng thời gian dài,nhưng thật hạnh phúc.

***

Có lúc tôi nghĩ mình và Sica đã chấm dứt,nhưng thật may,cuối cũng chúng tôi cũng có cơ hội quay lại với nhau.

Do làm việc quá sức,Sica ốm,và đương nhiên tôi phải chăm sóc cậu ấy.

Mỗi lần Sica ốm,tôi gần như phải bên cạnh cậu ấy 24/7.Vì cái bệnh nhõng nhẽo không hiểu sao cứ canh lúc cậu ấy bệnh mà tái phát theo.Lúc Sica bệnh,lưng tôi gần như gãy đôi,vì phải cõng cậu ấy đi tới đi lui ngay cả lúc làm việc nhà.Cơ thể nóng rực của cậu ấy cứ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net

Ẩn QC