Chương 55: An Ny??

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

 Hahaha nào nào Nhi đi mua trà sữa đi_ Cái nụ cười bán nước hại dân của Mỹ Anh vang lên. 
- Haha bà không bao giờ thắng nổi đâu Nhi à_ Đến lượt Thái Nghiên
- Mãi mà bà chẳng phát huy được cái gì, vẫn như ngày nào_ Tú Nghiên cười 
- Hic...._ Nó ấm ức không nói nên lời đứng lên thay đồ lấy túi rồi kéo Thái Nghiên đi mua cùng
Hôm nay tụi nó nổi cơn chơi đánh bài, nó hào hứng chơi lắm, nhưng rất tiếc là nó không bao giờ đánh thắng nổi suy ra là thua, mà đã thua thì phải bao tụi kia trà sữa
Nó và Thái Nghiên xuống dưới mượn xe đạp của bác bảo về rồi hai đứa đạp xe đi. Há cũng lâu lắm rồi nó không đi lượn lờ buổi tối thế này mấy hôm đi học thì bận nói chuyện với anh, phải lo nghĩ cách để nói cho lại anh không toàn bị anh trêu cho. Ờ... nói mới nhớ... từ cái hôm mà nó mơ như thế, đến giờ nó ít nói chuyện với anh hơn, nó chẳng hiểu làm sao luôn, cứ mỗi lần nhìn thấy anh nó lại cứ nhớ đến nhưng lời anh nói trong giấc mơ làm nó ám ảnh ấy nên nó cứ thấy sao sao ý. Anh thì vẫn thế, hay nhắn tin gọi cho nó nhưng lần nào nó cũng nói vài câu rồi kêu bận, đi học thì đi muộn, ra chơi nó còn giảng bài cho tụi lớp nó, lúc về thì nó hay chuồn về trước với lại nay nó hay xem phim nên chẳng có thời gian nói chuyện với anh mấy. Ờ... nó cảm thấy khoảng cách của cả hai đang lớn dần rồi, nó cũng không hiểu sao nó lại ra như thế, nhưng mà thôi mặc kệ vậy, đã thế được Hiếu Nghiên với Nam, kêu nó chia tay luôn đi, Hoàng Nam còn đăng ảnh nó với cậu chụp chung với cái cap mờ ám "Ngoài kia có khó khăn quá về đây với anh, anh sẽ thấy em cân cả thế giới😁"tag nó vào cố ý để Thế Huân ghen nhưng rất tiếc anh bảo anh tin nó, với lại anh bảo vốn Hoàng Nam không đẹp trai bằng anh nên anh không quan tâm. Nó tất nhiên là cạn lời. Mẹ cũng bảo nếu cảm thấy không ổn thì chia tay đi, đừng có suy nghĩ nhiều nên nó cũng mặc kệ, cũng không nghĩ nhiều, chỉ tập chung vào việc học, kệ đi, mọi chuyện cứ để cả thế giới lo vậy.
Nó với Thái Nghiên bước vào quán trà sữa tụi nó hay uống, trà sữa ở đây nổi tiếng ngon nhất thành phố này, nó lại còn rất thân với mấy chị phục vụ ở đây, do nó với tụi kia hôm nào cũng uống ở đây với lại trước năm lớp 10 nó xin làm thêm ở đây nhưng sau mẹ không cho đi nên thôi. Nó mới bước vào mọi người đã bắt đầu nhìn nhìn rồi
- Ơ thế còn hai đứa kia đâu_ Chị phục vụ thấy tụi nó cười
- Hôm nay em phải bao tụi nó lại còn phải đi mua này_ Nó trưng bộ mắt đáng thương nhìn chị phục vụ
- Haha... hôm nay khách đông quá hai đứa đợi chị chút xíu
- Vâng
Nó với Thái Nghiên kéo cái ghế ngồi ở bàn gần đấy để chờ.
Bỗng.... cả quán lại lần nữa xì xào nhìn ra cửa, nó cũng tò mò nhìn theo, OMG là gái xinh, xinh lắm luôn, mặc cái váy trắng thuần khiết toát lên sự trong sáng, khuôn mặt xinh vô cùng luôn, cả người toát lên sự sang chảnh đậm chất con nhà giàu nó nhìn thôi cũng thấy ngượng mộ rồi, người gì đâu mà đẹp thế này, mái tóc nâu khói bồng bềnh, dài ngang lưng xoăn lượn sóng. So với nó thì quả là hơn hẳn từ cách ăn mặc cho tới dáng quá chuẩn làm nó phải ghen tị
- Ơ... chị_ Người đó lại bàn nó đang ngồi cười rất tươi với Thái Nghiên, tỏ ra vô cùng thân thiết
- An Ny... em về khi vào_ Mặt Thái Nghiên rất ngạc nhiên nhưng cũng lộ rõ vẻ vui mừng
- Em về tối qua à, lâu lắm không gặp nay bà đẹp ra à nha_ An Ny cười, cười cũng thấy đẹp nữa
- Ơ chị thì lúc nào chẳng đẹp_ Thái Nghiên hất tóc sang một bên nói
An Ny cười rồi quay sang nhìn nó, mặt cũng khá ngạc nhiên, khẽ nhíu mày xong cũng lại tươi cười rồi hỏi Thu Hà
- Bạn chị à
- Ờ.... bạn thân đấy, xinh chưa?
- Xinh lắm
Nó cười gượng, nãy giờ nó vẫn hơi bị ám ảnh cái tên An Ny, An Ny à.... không phải là người yêu cũ của anh chứ, đừng như thế chứ, mong là không phải, thế giới hơn 7 tỉ người trùng tên là chuyện rất bình thường mà, nó lắc đầu tự an ủi bản thân
- Đây là em họ tôi đấy, mới bên Anh về, bằng tuổi tụi mình đấy
- Hi... Tớ tên Nhi_ Nó cười thân thiện
- Tớ là An Ny, rất vui được làm quen_ An Ny mỉm cười 
Nó cười rồi Thái Nghiên với An Ny nói chuyện, nó đứng lên giúp chị phục vụ đưa đồ cho khách
- Nhi... hay bà về trước nhé, lát tôi về được không?
- Ờ_ Nó gật đầu
Biết sao giờ, chẳng nhẽ nó lại bảo không à, mặc dù nó có chút sợ nhưng mà đành vậy chứ sao. Nó cầm túi đồ ra lấy xe về trước. Nó cầu trời khấn phật đi đường đừng gặp mấy tên biến thái là được, nó vừa đi vừa nhìn sau xem nhỡ có đứa nào đang đi theo, thỉnh thoảng lại rùng mình, bỗng nó đi phải hòn đá trượt bánh xe và ngã luôn ra đấy, nhìn xung quanh chẳng thấy ai, nó đau quá phát khóc lên, chân tay trầy xước hết, trà sữa bỏ trong giỏi xe dậy nắp kĩ nên cũng chưa bị sao. Nó xót xa cho tay chân của nó, thật là, ngày quái gì nà xui thế không biết nữa. Nó lau nước mắt dựng xe đứng dậy, nhìn mấy vết xước máu bắt đầu rớm ra.
Nó vừa đi vừa khóc bởi đau với tủi thân ghê gớm. Về tới phòng vừa thấy nó Mỹ Anh với Tú Nghiên đã vội chạy ra
- Ơ sao thế này?_ Tú Nghiên hốt hoảng
- Hic... tôi bị ngã, đi phải viên đá rồi bị trượt
- Trời ạ... Thá đâu_ Mỹ Anh kéo nó vào để lấy thuốc sát trùng
- Nó gặp em họ rồi ở lại đấy, tôi về trước lát nó về
- Cái con này, biết bà có bao giờ đi buôi tối đâu mà còn để bà về một mình chứ_ Tú Nghiên vừa nói vừa bôi thuốc cho nó
- Nó gặp em mà, tại tôi sợ nên cứ nhìn lại sau rồi bị ngã ý
- Chắc em xót cho tay chân đẹp đẽ của mình lắm hả Nhi_ Mỹ Anh nhìn mấy vết thương đang chảy máu của nó cười
- Bà còn cười được nữa_ Nó lườm Mỹ Anh
- Haizzz thây có lỗi quá man, có biết ứ bảo bà đi mua nữa, không nhỡ anh Huân xót người yêu quá rồi giết tôi thì sao
- Hơ.... gì mà giết bà cơ😂😂😂. Với lại.... nay người ta sắp chẳng quan tâm tôi rồi
- Lại hâm đi_ Tú Nghiên ấn vào vết thương làm nó la lên

- An Ny về rồi ý_ Nó vẫn cười cười như không nhưng mà thực ra nó lo lắm
- Hả?_ Hai đứa kia há hốc nhìn nó
- An Ny là em họ của Thái Nghiên đấy, tôi nghĩ vậy, không biết có phải không á
- Hâm nào
Nó cười cười, mong là không phải vậy, nó cũng không muốn chuyện đấy xảy ra chút nào cả
Thế Huân gọi cho nó nhưng nó không nghe máy, đang bận ăn bánh kem với uống trà sữa nên nó không để ý nữa
Lúc Thái Nghiên về, mặt nhỏ có vẻ hơi khó coi, nhìn nó rồi tỏ ra không vừa ý chút nào
- Giờ mới về ư? Bà để Nhi nó về một mình rồi bị ngã kìa_ Mỹ Anh nói
- Tôi bận việc, mà nó đâu phải trẻ lên 3 nữa đâu, đi một chút đó thì làm sao chứ, lớn rồi biết tự lo cho mình lấy chứ để dựa dẫm vào người khác thế à_ Thái Nghiên gắt cả Mỹ Anh và Tú Nghiên ngạc nhiên tột độ
- Bà làm sao thế?_ Nó vừa soạn sách vừa nói
- Bà có biết bà đang là người thứ 3 không?_ Thái Nghiên nhíu mày nhìn nó
Nó há hốc, nhỏ đang nói gì thế, Minh Châu và Lan Anh trên gác tò mò hóng xuống
- Bà nói gì thế?
- Tại bà mà An Ny nó phải bay từ Anh về đấy, An Ny và Thế Huân yêu nhau, chưa hề chia tay như bà nghĩ đâu
Từng lời Thái Nghiên nói lại một lần nữa như găm vào tim nó, nó lại nhớ đến những lời anh nói trong giấc mơ hôm đấy, nó cố không tin, cố tỏ ra bình tỉnh cười cười
- Nghiên... bà nói lung tung cái gì đấy_ Tú Nghiên nói
- Hóa ra lâu nay tôi đã nhìn nhầm người, tưởng bà ngây thơ như vẻ bề ngoài cơ, ờ... ai mà biết được lại đi cướp người yêu của người khác mà lại còn ra vẻ lắm
- Bà đứng nói như thế, tôi hoàn toàn không biết là anh Huân với An Ny chưa chia tay_ Nó khóc vừa nói, thật sự rất sốc, nó không nghĩ là mọi chuyện xảy ra nhanh như vậy, nó không biết chuyện gì đang xảy ra nữa, nó khóc, mắt đã nhòe đi
- Nghiên... đang nói vớ vẩn gì thế_ Tú Nghiên gắt lên
- Bà không biết gì thì đừng nói_Thái Nghiên cũng quát lên
- Nhi nó cũng đâu có biết chuyện gì đâu, bạn bè với nhau, ở chung với nhau mà không tin tưởng nhau gì thế hả_ Mỹ anh nói
- Tôi cũng từng nghĩ như thế, nhưng mà rất tiếc An Ny là em họ tôi, đương nhiên nó chẳng bao giờ nói dối với tôi
Nó vẫn im lặng không nói gì, vẫn khóc nức nở
- Ai mà biết được, chưa có chứng cứ thì đừng có nói vớ vẩn đi_ Tú Nghiên gắt lên
- Bà không biết gì thì có, lúc nào cũng tỏ ra ngây thơ trong sáng, lúc nào cũng yếu đuối lắm, đụng cái là khóc_Thái Nghiên liếc nhìn nó nói
- Thôi đi nhé_ Mỹ Anh nói
- Tôi chỉ muốn nói cho mấy bà biết thôi
- Nhi chẳng bao giờ như thế, bà muốn nghĩ sao thì nghĩ
- Rồi đến lúc mới sáng mắt ra
- Bà im đi_ Nó quát lên: tôi xem bà là bạn thân, có gì cũng tâm sự với bà, gì cũng nói cho bà nghe, vậy mà chỉ chút chuyện nhỏ bà đã bảo tôi giả vờ, bảo tôi thế này thế kia, tôi thất vọng kinh khủng, tôi không ngờ là bà lại lại như vậy đấy_ Nó vừa khóc vừa nói rồi chạy vào nhà vệ sinh, nó khóc thật to, ở đây sẽ không ai nghe thấy nó khóc, mọi chuyện sao lại ra như vậy chứ, rồi nó làm sao phải đối mặt đây, nó sẽ mất đi đứa bạn thân nhất ở đây, lại cũng sắp mất cả người yêu luôn rồi, còn không biết nó sẽ mất cái gì nữa. Tại sao mẹ bảo giấc mơ luôn trái ngược với sự thật mà, nhưng tại sao thế, tại sao An Ny lại xuất hiện, tại sao lại ra như vậy. Giờ nó lại mang tiếng "người thứ 3", ba từ đó, nghe thôi nó đã thấy mang tiếng kiểu gì luôn á. Nó sẽ chẳng bao giờ sánh được với An Ny, thua xa về mọi mặt, việc anh và nó chia tay không sớm thì muộn một khi mà An Ny đã trở về, còn cái chuyện mà An Ny và anh chưa hề chia tay á, vậy là anh đang nói dối nó sao??? Thật sự giờ nó chẳng biết làm gì ngoài việc khóc thật lớn. 
Nó ngồi trong đấy cả tiếng đồng hồ, nó khóc cả tiếng luôn, giờ nó không muốn ra, phải đối mặt với Thái Nghiên, Mỹ Anh và Tú Nghiên thì không sao nhưng Minh Châu với Lan Anh, đặc biệt là Minh Châu, nhỏ sẽ phản ứng như thế nào khi nghe nói nó là người thứ 3, nó xấu hổ chết mất. 
Nhìn đồng hồ cũng gần 11h rồi, điện ngoài cũng tắt rồi, lúc này nó mới đứng lên rửa mặt rồi đi ra ngoài, nó thấy mọi người đi ngủ cả rồi, cũng nên thế, nó không muốn đối mặt với mọi người nữa. Giường Thái Nghiên nằm chiếm nữa còn để cả gấu hết nguyên cái giường, chắc nhỏ cũng chẳng muốn nó ngủ. Nó lặng lẽ lại bàn làm đề, không ngủ cũng được. Nó thấy tin nhắn đến, là Mỹ Anh, nhỏ chùm chăn nghịch điện thoại mà, nhỏ an ủi nó đủ kiểu, nói nó không phải bận tâm, bảo nhỏ tin nó mà. Nó thấy Thế Huân nhắn tin cho nó, nhiều lắm nó để lại hai chữ đã xem và không trả lời. Nó không muốn nói chuyện với ai cả, kể cả Chung Nhân và Tú Tinh, tại sao mọi người biết cả mà không nói cho nó, nó tắt nguồn điện thoại rồi tiếp tục học. Hôm nay chắc xuyên đêm luôn quá.
Lúc Mỹ Anh đi ngủ nhỏ bảo nó lên giường nhỏ với Tú Nghiên mà ngủ nhưng nó không nghe, nó tiếp tục học, cả phòng đi ngủ hết rồi, chỉ còn nỗi đèn bàn học nó sáng
Giờ nó phải học, phải giỏi hơn nữa để nếu như mà có chuyện gì xảy ra mọi người không nói thế này thế kia thi mà nó học tốt hơn, không bảo nó học sa sút khi chia tay chẳng hạn. Nó phải mạnh mẽ hơn nữa, vì biết tiếp theo không biết sẽ có chuyện gì xảy ra nữa, nó phải cố gắng vượt qua, đạp lên dư luận, sẽ cố gắng khôbg để chuyện gì ảnh hưởng tới việc học hành của nó cả, sẽ không để mẹ buồn.

************************************
Hay ra thêm một chương nữa nhé😂 3 chương một ngày luôn
Các nàng ủng hộ truyện Ân Sủng của ta với nhé
YÊU YÊU

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net

Ẩn QC