1.

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tất cả mọi người, ở một lúc nào đó trong đời, đều choàng tỉnh vào nửa đêm với cảm giác họ cô đơn cùng cực trên thế gian này, rằng không một ai yêu họ ở hiện tại và đến tận sau này vẫn sẽ không có ai yêu lấy họ, rằng họ sẽ chẳng bao giờ có một giấc ngủ ngon nữa và phải dành cả phần đời còn lại rệu rã lết qua một khung cảnh lạnh lẽo vô tình, tuyệt vọng mong mỏi rằng mọi thứ sẽ khá lên, nhưng ở nơi sâu tận đáy lòng, họ vẫn ngờ vực, rằng họ sẽ vĩnh viễn không bao giờ được yêu. Điều tốt nhất nên làm trong những lúc này là gọi một người khác dậy, để họ, cũng phải cảm nhận điều tương tự mình.

— LEMONY SNICKET

Dù em không biết gì về nó
Nhưng tất cả những gì em muốn là một tình yêu đích thực.

— CARLY RAE JEPSEN, REAL LOVE



_




Hyunjinnnnnn, là khởi điểm cho mười sáu tin nhắn kakaotalk mới trên điện thoại Hyunjin. Hyujninnn nhấc máy đi. Oh khoanggg mình wên mất phải gọi cậu hêh. Hay cậu gọi cho mình cũng được. Hytunjin gọi mìnhhhh. Hyuinnjinnnn dậy ihhh. Cíu với miệng mìk có vị như nùi giẻ vậy. Cậu dậy chưa đó. Hyeujin. Hyenunjin. Hyuijinnnn.

"Không một lần nào." Hyunjin nói sau khi cuộc gọi được kết nối. "Không một lần nào cậu gõ đúng tên mình. Ấn tượng quá nhỉ."

Mèo Aeongie rít lên trên bụng cô, nơi nó đang cuộn tròn lại thành một cục lông mềm mại ngủ say. Hyunjin xin lỗi vuốt ve nó. Và nó đáp lại bằng cách xoay người chổng mông, thả đuôi lên mặt cô. Con mèo xấu tính.

"Hyunjinnnnn!" Heejin có vẻ rất vui khi nghe giọng cô, và nàng có vẻ cũng đang say bét nhè nữa. "Cậu gọi mình!"

"Ừ." Hyunjin lầm bầm với cái miệng đầy lông mèo, "Vì cậu nhắn tin bảo mình gọi, cả chục lần, và vì dù bây giờ là hai giờ sáng, cậu vẫn không ngừng nhắn cho mình. Chuyện này nên là chuyện gì cấp bách lắm đấy."

"Có chuyện cấp bách mà!" Heejin khẳng định.

"Chuyện gì? Tụi stalker? Hoả hoạn? Có nhện bò vào phòng tắm và cậu cần ai đó nhẹ nhàng bắt nó rồi thả ra ngoài mà không giết nó? Lần nữa?"

"Cấp bách lắm," Heejin tuyên bố. "Trong tim mình nè," và Hyunjin bất chợt kinh hoàng nhận ra cái tiếng nhạc khả nghi ở đầu dây bên kia là gì.

"Heejin." Cô chậm rãi hỏi. "Cậu đang tự nghe lại album của mình hả?"

"Mình đã bảo mà," Heejin nấc lên. "Cấp bách lắm chứ bộ!"

Lần này không phải là album khiến tên tuổi nàng bật lên được mọi người yêu thích Highlight (2019). Hay EP indie trường tồn trong playlist của mọi quán cà phê khắp ngõ ngách Seoul, White Rabbit (2025). Cũng chẳng phải đĩa đơn nổi tiếng khủng khiếp Run Away (2021) cứ trồi lên bảng xếp hạng mỗi khi hè về. Không. Lần này là mini album đầu tay Déjà Vu (2016), khởi điểm bị bỏ quên cho kho nhạc đồ sộ của nàng Jeon Heejin, idol kiêm diễn viên kiêm người mẫu thường được nhắc đến với hình ảnh tươi cười rạng rỡ trên màn ảnh, gương mặt xuất hiện trên mọi CF chăm sóc da và quảng cáo ở ga điện ngầm; khó có ai nhớ nổi lúc nàng còn là cô gái má phúng phính đội tóc giả màu xanh ngọc và gảy cây đàn ghi ta lấp lánh ở MV đầu tiên của mình cả. Và công ty quản lý của nàng muốn giữ mọi thứ như vậy.

Nói cách khác, đây đúng là một chuyện cấp bách. Cái loại chuyện Heejin gặp phải mỗi mấy tháng hoặc hơn.

"Anh ta làm gì cậu," Hyunjin gằn giọng. "Hắn đá cậu? Hay cắm sừng cậu? Mẹ nó, mình không quan tâm cái fandom đông như dân số một nước nhỏ của hắn đâu, mình sẽ tẩn hắn đấy—"

"Hông!" Heejin tru lên, và Hyunjin nhăn mặt, để điện thoại cách xa tai mình một chút. Aeongie lại rít lên; nó dời đuôi khỏi mặt Hyunjin, tốt, nhưng rồi cô mèo bắt đầu dịch người ra xa, không tốt tí nào. Không không không, Hyunjin thì thầm, cố ôm nó lại trong khi meo meo vài tiếng dỗ dành, nhưng cũng chẳng giúp được gì. Aeongie trườn khỏi vòng tay chực ôm lấy nó và nhảy xuống giường, chạy thẳng đến phía bên kia phòng và rúc vào dưới ghế của Hyunjin giận dỗi ra mặt với cô. Mẹ kiếp.

"Anh ta không có làm gì hết đó." Heejin nói. "Này, cậu có đang nghe mình nói không vậy? Ngừng dỗ dành con mèo của cậu xíu coi. Anh ta đó, cậu tin được không—" Heejin thì thầm nốt câu này như thể nó tai tiếng lắm. "—đối xử tốt với mình."

Hyunjin cố chặt đứt ý niệm muốn tự đâm đầu vào gối chết luôn cho xong. "Hả?"

"Anh ta tử tế." Heejin rên rỉ. "Và ảnh còn không phải là người chia tay nữa, tụi mình cứ ngồi đó lướt điện thoại sau khi ăn tối xong, rồi tầm hai mươi phút sau mình với ảnh cùng nhìn lên nhau và mình kiểu trời ơi tụi mình không có hợp nhau miếng nào và ảnh kiểu ừ anh cũng nghĩ vậy rồi ảnh xin lỗi mình. Trong khi anh ấy chưa làm gì có lỗi hết!"

"Ừ hử." Hyunjin gật gù, nhìn chăm chăm lên trần nhà. Cô thử đặt điện thoại lên trán xem nó có giữ cân bằng được không. Và nó trượt thẳng xuống miệng Hyunjin. Thấy ghê. "Rồi sau đó?"

"Sau đó ..." Heejin khựng lại, như nàng đang nghĩ ngợi gì đó. "Mình nghĩ là tụi mình đi ăn đồ ngọt tráng miệng?"

Hyunjin bắt đầu gặm cái góc điện thoại ở trong miệng mình để ngăn bản thân không làm chuyện gì quá đáng, như hét lớn lên chẳng hạn. Aeongie sẽ không thích chuyện đó lắm đâu. Nó không thích thế tí nào. "Đồ ngọt." Cô lặp lại. "Jeon Heejin, cậu đùa mình hả?"

"Mình sẽ không bao giờ từ chối đồ ngọt, cậu nghĩ mình là ai chứ?" Heejin biểu tình. "Với lại nó là đá bào đó. Gì thì gì, cũng không phải tụi mình sẽ ngưng làm bạn chỉ vì cả hai đã bí mật hẹn hò với nhau được một thời gian. Ý mình là, anh ấy tốt bụng. Và anh ấy hôn rất thích. Hôn thích cực kỳ luôn."

Vỏ điện thoại của Hyunjin sẽ có dấu răng vào sáng mai mất. "Vậy thì tại sao," cô nói, cố giữ giọng mình bình tĩnh hết mức có thể, "cậu lại gọi mình vào lúc hai giờ sáng, say xỉn không biết trời trăng gì, nghe lại album đầu tay của cậu và khóc lóc về chuyện cấp bách gì đó trong lòng."

"Ôi, nếu cậu nói kiểu đó thì." Rồi một khoảng lặng. "Xin lỗi nha, chờ xíu, đây là đoạn hay nhất bài này — VÌ EM CHỈ MUỐN AI ĐÓ MUỐN EM NHƯ CÁCH EM MUỐN NGƯỜIIIIIIII—"

Hyunjin cúp máy. Heejin gọi lại ba mươi giây sau đó.

"Nghe này," Heejin lè nhè vào điện thoại trước khi Hyunjin kịp lên tiếng. "Mình biết nó ngu ngốc, vì đây là điều tốt nhất có thể có giữa mình và anh ấy, nhưng rốt cuộc lại chẳng có thứ gì xảy ra cả, vì không một thứ gì sẽ xảy ra với mình. Và mình biết mình ngốc thế nào khi muốn cái thứ ấy, muốn một thứ gì đó hơn nữa, trong khi mình đã có được mọi thứ trong cái cuộc sống nhỏ bé hoàn mỹ của mình. Chỉ là khi mình về đến nhà, bật tất cả đèn trong mọi căn phòng lên và tự hỏi sao mình lại tệ hại trong chuyện hẹn hò như vậy để rồi nhận ra mình chính là điểm chung của mọi mối quan hệ đổ vỡ của mình và cũng có lẽ mình đã làm sai điều gì đó và sẽ sống cô độc cả đời này. Cậu hiểu chứ?"

"Cậu không ngốc." Hyunjin đáp.

"Gì?"

Heejin phải tham gia một chương trình giải trí ngày mai trước giờ trưa. Sau đó chụp quảng cáo của hãng gà rán. Rồi tiếp đến diễn kết màn cho một lễ hội mùa hè. Nàng chỉ có ba tiếng rưỡi để ngủ, nếu ngủ đủ, và hẳn sẽ quên phứt chuyện này vào sáng mai.

"Đi ngủ đi, Heejin." Hyunjin nói. "Cậu sẽ ổn thôi."

Heejin gầm gừ ra thứ tiếng động chỉ có thể tả bằng "hrghghhk" rồi cúp máy.

Hyunjin nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại đến khi nó tắt ngúm, và rõ ràng ngủ được ít hơn ba tiếng rưỡi đêm đó.




*


"Cái khỉ gì xảy ra tối qua thế?" Heejin chào buổi sáng bằng tiếng thì thầm. "Đầu mình đau như bị xe lăn cán qua vậy. Mình chia tay với người-mà-cậu-biết-là-ai-đó hả? Mẹ nó, hay là anh ta chia tay với mình?"

Hyunjin đáp lại nàng bằng cốc cà phê được đẩy thẳng vào tay Heejin. Gương mặt nàng sáng rực lên như cây thông Noel, hoặc đó là do cả ngàn ánh đèn flash chớp nhá từ đám đông vây quanh cả hai mà thôi. "Ôi, cảm ơn trời."

"Gì, cảm ơn mình mới phải." Hyunjin nói trên đường đi ra xe. Heejin vẫy chào ống kính bằng cánh tay rảnh rỗi không phải ôm sát ly cà phê vào lòng như đang đìu đứa con nhỏ. Hyunjin trừng mắt với nhiều tay săn ảnh nhất có thể, không chớp mắt và đầy cứng rắn: Cứ thử bước chân tới quá gần xem, lũ khốn.

"Nhưng thiệt sự đó." Heejin nói khi miệng vẫn ngậm ống hút. "Chuyện gì xảy ra tối qua vậy?"

"Một cuộc chia tay song phương." Hyunjin trả lời nàng qua khoé miệng, môi không hề động đậy. "Hai người còn gọi đồ tráng miệng nữa. Đá bào."

"Chết tiệt." Heejin nói, cảm xúc dâng trào. "Giá mà mình nhớ được khúc đó."

Hyunjin dẫm lên mũi đôi cao gót đế thấp của Heejin trong lúc giúp nàng leo lên xe, giả bộ không để ý, rồi đóng sầm cửa ngay khi nàng rít lên "Ui da!"

Heejin kiểm tra lại lớp trang điểm của mình qua camera điện thoại trên xe, vờ như đang lắng nghe người quản lý thuật lại lịch trình của nàng ngày hôm nay từ ghế trước. "Chia tay không đúng thời điểm gì hết," nàng nói với Hyunjin, mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại. "Mình có hẹn đi gặp chị Jiwoo cuối tuần này và đã hứa kể cho chị ấy nghe mọi điều về anh bạn trai mới. Chị ấy sẽ thất vọng lắm cho coi."

Sẽ không chuyên nghiệp biết mấy nếu cô ủng hộ điều mà quản lý của Heejin, đội truyền thông trong công ty, và cả ngài CEO đều thống nhất là sự xao nhãng với sự nghiệp của nàng. Nhưng Hyunjin đã là vệ sĩ riêng của Heejin quá hai năm trời; đã thấy nàng say xỉn, thấy nàng khóc lóc, thấy nàng chỉ có mỗi bộ đồ lót trên người, có lúc còn thấy cả ba điều trên gộp lại. Cả hai đã sút cái sự chuyên nghiệp kia ra ngoài cửa sổ từ lâu, vậy nên Hyunjin chỉ nhướn mày, cắn câu. "Và cậu thì không thất vọng?"

"Thì, có lẽ mình đánh giá anh ta hơi cao một tẹo." Heejin thừa nhận. Nàng vén tóc ra sau tai, thả tóc xuống, rồi lại vén vào. "Hẹn hò với ảnh cũng vui đó nhưng mình cứ có cảm giác rằng chúng mình không phải đối tượng mà cả hai đang tìm kiếm. Mình đoán mình nên biết trước điều này mới phải. Anh ta khá là thờ ơ với mọi thứ. Hoặc chỉ tại ảnh thiếu ngủ triền miên từ mấy đợt comeback liên tục thôi?"

"Thả nó xuống đi." Hyunjin đáp.

"Gì cơ?"

"Tóc cậu. Để xoã nhìn đẹp lắm."

"Ồ." Heejin chớp mắt rồi thả tóc xuống, để từng lọn tóc rơi lên vai và ôm lấy gương mặt nàng. "Dù thế thì— mọi thứ vẫn có vẻ ổn, vào lúc đầu. Anh ta đã rất ngọt ngào khi mời mình đi hẹn hò. Có lẽ ảnh muốn ai đó đơn thuần hơn?" Nàng nhíu mắt về phía điện thoại, má phồng ra. "Đáng yêu hơn?" Rồi chu môi. "Hay quyến rũ hơn?"

"Cậu không cần phải nghĩ về nó quá." Hyunjin bảo. "Cả hai chỉ không thích nhau theo kiểu đó thôi. Điều này có thể xảy ra mà." Cô khựng lại, rồi nói chêm vào: "Xảy ra hoài, chắc cũng tầm, mười lần rồi.

"Ha, ha." Heejin đáp lại, đó là tất cả những gì nàng nói, và Hyunjin ngay lập tức biết rằng mình đùa quá trớn. Mẹ nó. Heejin thích cười trừ với mọi thứ — nhất là khi chủ đề về nàng thì Heejin còn cười với tần suất đáng quan ngại hơn. Nhưng nàng chưa cười cái nào kể từ sáng nay, ít nhất là không có nụ cười thật lòng nào, vẫn chưa.

"Này," Hyunjin gọi. "Cậu biết vấn đề nằm ở đâu không?"

Heejin chỉ liếc nhìn cô. "Ở cái kỳ vọng cao vời vợi của mình và mình sẽ luôn chịu thất vọng ê chề vì mình không bao giờ thoát khỏi cái công cụ tra tấn tinh thần tự thân nơi mình?"

"Không. Ở cái gu bạn trai tệ bỏ mẹ của cậu."

Heejin khịt mũi, cau chặt chân mày. "Không phải ai cũng hoàn hảo như cô đâu, cô Kim Hyunjin ạ." Nàng nói, nở nụ cười đầy trêu ngươi. "Một số người trong xã hội phải chấp nhận những điều kém hơn chứ."

Nàng chuyển sự chú ý về màn hình điện thoại. Hyunjin nhìn theo nàng. Mái tóc đen dài rũ quanh gương mặt trái tim. Gò má phính sưng nhẹ mà lớp trang điểm cũng khó mà giấu được. Khoé miệng cong xuống khi nàng cắn nhẹ môi dưới.

"Ngừng đọc bình luận ác ý đi." Hyunjin nói.

Heejin giật nảy người ngẩng đầu dậy, mặt đầy tội lỗi. "Hả? Mình đâu có!"

"Hẳn rồi." Hyunjin nói, không ngạc nhiên tí nào. Chiếc xe dừng lại; cả hai đã tới nơi. Cô đưa tay toan cởi dây an toàn. "Nào, đi thôi."

Nhưng Heejin nắm lấy bàn tay đang đặt lên chốt dây an toàn , giữ Hyunjin ngồi yên. Ánh nhìn thăm dò kì lạ dán lên cô khi Heejin nghiêng người thì thầm: "Này. Mình có nói gì kì cục tối qua không?"

Hyunjin nhướn mày. "Có lần nào cậu không nói gì kì cục hả?"

Heejin đẩy vai cô. "Im dùm. Cậu biết thừa mình muốn nói gì mà. Nó có ..." Nàng do dự. "Nó tệ lắm không?"

Hyunjin dịu dàng gỡ tay Heejin khỏi tay mình. "Cậu nghe lại Déjà Vu."

Heejin xụ mặt hẳn. "À. Tệ tới vậy luôn, ha?"

Mọi người đang chờ nàng bên ngoài cửa sổ kính chống chói phủ đen: quản lý của Heejin, người hâm mộ xếp hàng dài với máy ảnh DSLR trên tay, nhân viên, MC và khách mời của chương trình. Hyunjin cởi dây an toàn, bước ra khỏi xe, đi vòng qua cửa bên kia để kéo cửa cho Heejin. Một phần trách nhiệm của người vệ sĩ là có thể biết được Heejin cần gì trước cả khi nàng nhận ra nàng cần nó. Cây dù khi trời mưa. Chai nước trong buổi fanmeeting. Tay đỡ lấy cánh tay nàng khi nàng bước xuống xe; sự trấn an tuyệt đối, và một câu trả lời.

"Cậu vẫn ổn, Jeon Heejin." Hyunjin nói, xoay lưng về phía ống kính để không ai đọc được khẩu hình của mình. "Giờ thì ra ngoài đó và khiến mọi người choáng váng tới ngất đi luôn nào."

Điều gì đó lướt qua ẩn hiện trên gương mặt Heejin trong phút chốc, điều gì đó ngoài ngọn gió thổi bay vài lọn tóc của nàng. Rồi nàng đứng thẳng lưng lên, bày ra bộ dáng không tổn hại một lần nữa, cứ như lời Hyunjin nói khiến nàng sống dậy: một Jeon Heejin với nụ cười tỉ won, sẵn sàng được mọi người yêu mến.

"Mình tưởng đó là việc của cậu mới phải." Heejin cong khoé môi đáp lại, một lời cuối cùng dành cho Hyunjin trước khi cả hai cất bước chen vào đám đông. Hyunjin vẫn giữ nguyên guồng chân nhanh hơn một bước so với nàng, dọn đường cho nàng đi, bóng cô đổ về phía trước.

Nàng đây rồi, Hyunjin nghĩ thầm, và hàng trăm ngọn đèn flash nhấp nháy thắp sáng cả đường đi như đang đáp lời cô.



*


Phía công ty đã chọn lọc Hyunjin rất kỹ càng. Kiểm tra lý lịch và tham chiếu cực kỳ gắt gao dù Hyunjin đã có lá thư giới thiệu tuyệt vời từ công ty của mình. Cẩn thận đánh giá từng điểm mạnh, lịch sử làm việc, và cả hồ sơ y tế của cô. Và rồi trong buổi phỏng vấn, người phụ nữ nhìn thẳng vào mắt cô hỏi. "Cô có tự xem mình là người hâm mộ của Jeon Heejin hay không?" Và Hyunjin đáp. "Ai cơ?"

Bà nheo mắt xoáy sâu ánh nhìn không rõ Hyunjin đang đùa hay nói thật, Hyunjin chỉ ngây ra nhìn lại bà.

Đến phút cuối, hẳn là Hyunjin đã đạt đủ mọi chỉ tiêu của người tuyển dụng, vì bà gật đầu, xếp lại giấy tờ, nói "Tốt." rồi mọi thứ bắt đầu từ đó.

Hai ngày sau, thông tin công việc được gửi đến: Jeon Heejin, 24 tuổi, idol kiêm diễn viên dưới trướng công ty quản lý Blockberry Creative. Bản hợp đồng là đống giấy dày nhất Hyunjin từng thấy. Đảm bảo an toàn, riêng tư và trên hết là phải chuyên nghiệp, người quản lý nhấn mạnh mãi, Hyunjin gật gù khi cô ký tên vào hợp đồng, tự hỏi cô nàng này nổi lắm ư. Cô đã từng có làm việc cho vô vàn người nổi tiếng, đa số là đám nhãi ranh luôn say bét nhè trong mọi cái hộp đêm nực mùi khói thuốc mà người duy nhất có thể hãm hại tụi nó là chính bản thân mình. Cho đến khi trên đường về nhà lúc cô nhìn chăm chú vào bảng quảng cáo Lotte Mart trong ga điện ngầm và gương mặt lấp lánh của Jeon Heejin đáp lại ánh nhìn của cô.

Ồ, Hyunjin nghĩ thầm. Là Jeon Heejin "đó."

Cũng không phải Hyunjin tối cổ hay gì. Cô chỉ đơn giản không nhớ những sự việc mà mình không đủ quan tâm thôi, và giới giải trí đã ngừng trở nên thú vị với Hyunjin kể từ ngày cô trượt buổi tuyển chọn của YG lúc 11 tuổi và bố thay vào đó quyết định cho cô học lớp hapkido. Nào, có lẽ thế giới ấy không phải nơi con thuộc về, ông giải thích, nhưng con cũng đâu cần phải trở thành một phần của nó hay gì hết, đúng không? Con có thể làm tốt hơn mà. Ông cũng không thể ngờ con đường mới mà cô chọn lại kéo cô trở về vùng tiệm cận của thế giới ấy cứ như bị cuốn vào cái quỹ đạo dai dẳng của nó. Dù gì thì Hyunjin vẫn biết ơn những lúc ngắn ngủi được tách ra khỏi nó, đây là khoảng cách vừa đủ với cô. Phải chuyên nghiệp, tiếng người quản lý vang vọng trong đầu. Cô sẽ làm tròn việc của mình, làm tốt là đằng khác, trong khi vẫn giữ một khoảng cách lành mạnh. Hyunjin lướt dọc bảng quảng cáo đầy thận trọng mãi đến khi tàu điện dừng ở ga và chắn nó khỏi tầm nhìn của cô.

Nhưng rồi, đêm đó, không thể đổ lỗi cho Hyunjin được khi cô bật laptop lên bắt đầu nghiên cứu về nàng Jeon Heejin trong truyền thuyết, bạn gái quốc dân của cả nước Đại Hàn — giả định mà nói. Dĩ nhiên Hyunjin biết đến nàng, nhưng là biết kiểu thấy Jeon Heejin trên bảng quảng cáo với gương mặt tươi cười, hay phải nghe mãi bài hát bắt tai của nàng trong mọi hàng quán. Jeon Heejin đối với cô là một khái niệm, một cái tên, hơn là một người nào đó; là kiểu một nhân vật công chúng đem hình ảnh của bản thân hoà vào quang cảnh thành phố rồi trở thành một điều hiện diện ở khắp nơi như bảng hiệu hay một con phố nào đó. Và dù gương mặt nàng có vẻ ngây thơ lấp lánh vô hại tới đâu — nàng không hề dính scandal nào, không gặp phải tranh cãi hay thiếu trách nhiệm; nàng chỉ có một chuỗi những bản nhạc pop từ "không hay lắm" đến "dở," và ở cuối những video được gợi ý trên trang chủ Youtube của Hyunjin vào lúc một giờ sáng: là Déjà Vu Official MV, chỉ có mỗi 2.4 triệu lượt xem, được đăng tám năm trước. Ảnh thu nhỏ ở thumbnail là Jeon Heejin, siêu sao nhạc pop sáng chói của Đại Hàn Dân Quốc, đội tóc giả xanh ngọc chói mắt và mặc legging kim sa lấp lánh.

"Chà, mình phải coi cái này mới được." Hyunjin lầm bầm thành tiếng với không ai khác ngoài Aeongie, cô mèo giận dỗi nhảy xuống giường rồi lủi đi mất tới chỗ nào đó Hyunjin đoán là yên bình hơn để ngủ. Vậy nên chẳng có nhân chứng mèo chứng gì cho những gì xảy ra ngay sau đó.

Buổi gặp mặt chính thức đầu tiên của cô và Jeon Heejin diễn ra năm tiếng sau đó, lúc Heejin bước khỏi sảnh căn hộ sang trọng của mình và xua tay đuổi cô đi khi Hyunjin tiến tới gần. "Tôi không được phép nói chuyện với người hâm mộ khi chưa uống được cà phê sáng đâu." Nàng tuyên bố với chiếc kính râm sẫm màu trên mắt dù mặt trời chưa mọc hẳn và trời thì còn còn mờ sương khói. Toán doanh nhân trong vận suit và váy bút chì lướt nhanh qua cả hai, một ông già chạy chiếc xe hai bánh cũng rồ ga vượt hai người. Đám bồ câu lười biếng mổ mặt đất. Chẳng có chút gì là hào hứng cho buổi gặp gỡ đầu tiên.

Thêm một điều nữa, trông cô nàng rõ là thấp hơn Hyunjin tưởng.

"Tôi không phải fan hâm mộ, cô Jeon Heejin." Hyunjin nói với một cái cúi chào lấy lệ. "Tôi là vệ sĩ mới thưa cô, xe đang chờ sẵn bên ngoài.

Heejin không hề nhúc nhích đi theo, thay vào đó nàng kéo kính râm xuống nhíu mắt nhìn cô. "Cô không thể nào là vệ sĩ mới được. Trông cô có lớn hơn tôi tí nào đâu."

Hyunjin mặt không biểu tình đáp lại. "Vẻ ngoài bị đánh giá thấp là một điểm mạnh trong ngành này đấy cô Jeon Heejin."

Heejin tròn mắt. "Whoa, cô là hàng thật luôn. Cô có xiên ai bao giờ chưa?"

Hyunjin còn không buồn chớp mắt. "Đấy là thông tin bảo mật. Rất hân hạnh được gặp cô, cô Jeon Heejin."

"Cô cứ gọi đủ tên họ tôi ra. Đây là một loại đòn tâm lý hả, hay gì?"

"Cô có muốn tôi gọi cô bằng danh xưng khác không, cô Jeon Heejin?"

Rồi ngay khi Hyunjin sắp không chịu đựng được nữa, một điều cô không ngờ tới xảy ra. Heejin chớp mắt nhìn cô, rồi phá lên cười lớn, quá ồn ào đối với con đường vắng tanh khi mặt trời vừa mọc lúc sáu giờ sáng. Hyunjin nhìn nàng chằm chằm đầy kinh ngạc: nụ cười khiến cả gương mặt nàng bừng sáng, khoé mắt cong cong, chân mày nhướn lên. Trông vẻ mặt nàng dịu dàng và mềm mại hơn biểu cảm mà Hyunjin tưởng tượng với ngần ấy đường nét như tượng tạc của idol Jeon Heejin. Có một cụm từ để diễn tả nó, một cụm từ Hyunjin lờ mờ đoán ra nhưng không thể nhớ được chính xác nó là gì, chưa thể thì đúng hơn.

"Tôi ưng cô đấy," Heejin nói. "Tốt quá rồi. Người vệ sĩ trước của tôi là một tên khốn, nên tôi phải nói quản lý đuổi hắn đi."

"Và cô lúc nào cũng có được thứ cô muốn, phải không, cô Heejin." Hyunjin đáp, vẫn với tông giọng lịch sự ấy.

Heejin giữ ánh nhìn hướng về cô, đủ lâu để Hyunjin, người từng phải giải quyết đống fan cuồng, đám người yêu

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net