Chuong 11-20

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chương 11: Tìm Được Đường Tiền Tài (1)
Mùa đông phương Nam khi có mặt trời vẫn tương đối ấm áp, nhưng vừa đến ngày mưa dầm, khắp nơi đều lạnh lẽo, Tử Tình có nhiều chuyện phải làm, nhờ Thẩm thị chuẩn bị giỏ lửa (là giỏ trúc, trong có một lọ sành, bên trong để chút than củi, mặt trên có lưới sắt, mỗi người già ở phía nam đều có một cái để sưởi ấm), còn giúp hong khô quần áo mà Thẩm thị đã giặt, mà việc giặt quần áo cực kì khổ, rất lạnh, ra ngoài phải mang đôi giày thật dày, đây là đôi giày Tử Phúc mang chật, đi không vừa chân, lạch bà lạch bạch như chim cánh cụt, không ít lần suýt té ngã, trong lòng Tử Tình oán hận vô cùng, bởi vì mùa đông phía nam hay mưa, mà Tử Tình cũng không ít được mình té bao nhiêu lần rồi.
Nghe nói Tử Phúc có một đôi giày da con hoẵng, ngày mưa mang vào rất nhẹ nhàng, Tử Lộc nói là lão gia tử cho Tử Phúc, thấy Tử Phúc đến trường vào ngày mưa bất tiện, mà Tử Phúc từ nhỏ đã biểu hiện thông minh hiếu học, lấy được niềm vui của lão nhân gia, nên tặng hắn một đôi giày, mùa đông mặc vào cũng ấm áp. Chờ mình làm ra bạc, chuyện thứ nhất làm là mua một đôi giày gọn nhẹ, cho nên, liền sự nghiệp đi không bị ngã, Tử Tình muốn nhanh chóng tìm được biện pháp kiếm tiền.
Tử Tình đang phát sầu việc tìm biện pháp thì Tử Lộc đến, nói muốn đi chợ phiên, hai người lôi kéo Tử Phúc, ba huynh muội cùng đi, Tử Tình phát hiện có nhiều người bán hàng tết, các loại quả vỏ cứng ít nước, hoa, hạt dưa, táo, nhãn, đào, còn có thịt khô, vịt muối, gà muối, cùng với các loại món ăn thôn quê, nhưng không có lạp xưởng, chắc người nơi này còn chưa biết phương pháp xử lý ruột. Còn có người bán hoa vải, lụa màu, pháo, Tử Tình vẫn cảm thấy thiếu cái gì, dạo qua một vòng, thì ra không thấy bán câu đối, đèn lồng màu đỏ.
"Đại ca, sao không thấy bán câu đối?" Tử Tình hỏi.
"Nha đầu ngốc, người đọc sách đều thanh cao, các hiệu sách bỏ tiền mời người viết xong, sau đó mới bán, chúng ta ở trấn nhỏ, không có hiệu sách, muốn mua thì đến An Châu mua. Nếu không thì mời người đọc sách trong thôn viết, ngươi quên à, hàng năm cha đều giúp người khác viết không ít mà!" Tử Phúc nói.
Trong lòng Tử Tình bỗng có ý định: "Đại ca, ca có muốn giúp nhà mình kiếm chút tiền không." Anh mắt Tử Phúc sáng lên, tất nhiên là muốn.
Về nhà, Tử Tình chạy đến phòng Thẩm thị: "Nương có Tình nhi mượn một trăm văn tiền được không? Con cam đoan sẽ trả cho nương."
"Một trăm văn? Nhiều vậy, con muốn làm gì?"
"Nương cứ cho con mượn đi, ca ca nói muốn bán câu đối, nhưng không có tiền mua giấy đỏ, hắn không dám tới mượn nương."
"Khẳng định là con khuyến khích đại ca chứ gì, đại ca con viết câu đối được không đã?"
"Có phụ thân ở đây nữa mà, nương yên tâm, con bảo đảm sẽ trả lại cho nương."
"Nói không lại con mà, gọi đại ca con tới đây." Thẩm thị lấy một chuỗi tiền trong rương ra. Tử Tình nói nhỏ vài câu với Tử Phúc, rồi kéo hắn vào, Thẩm thị dặn dò, sau đó giao tiền cho Tử Phúc, Tử Tình kéo Tử Phúc đi thẳng đến tiểu tạp hoá gần đó.
"Tình Tình, sao muội lại lấy ca ca làm bia đỡ tên hả. Nhưng muội lại mượn được 100 văn tiền của nương, làm ta phải nhìn muội với cặp mắt khác xưa đấy." Tử Phúc nói
"Nương nể mặt huynh mới ượn đấy, với lại ta đã hứa với nương là sẽ trả tiền lại mà. Ca, ca nghĩ đi, ca nhanh viết câu đối đi, sắp đến tết rồi."
Hai người tới tạp hoá, Tử Tình mới biết được giá giấy ở cổ đại trang không rẻ chút nào, một tờ giấy đỏ lại mất hẳn mười văn tiền, tương đương với hai cân lúa, mà một tờ giấy chỉ viết được 2 câu đối mà thôi.
"Lão bản (ông chủ), có thể giảm chút không, ta mua nhiều lắm đấy." Tử Tình hỏi.
"Thật sự không thể giảm được, nhưng bên này có loại chỉ 5 văn 1 tờ, chỉ là có vài chỗ hơi rách, nhưng một tờ viết 2 câu đối vẫn được. Các ngươi nhìn xem rồi thương lượng."
Tử Tình cùng Tử Phúc mở tập giấy đỏ bị hỏng ra nhìn, vẫn viết được hai câu đối, còn không thì viết ra được vài chữ 'phúc', hai huynh muội chọn hai mươi tờ, Tử Tình lại kì kèo lão bản tặng hai bút lông hơi bị hỏng và một tờ giấy thường, rồi về nhà, đem mọi thứ bỏ vào phòng Tử Phúc, Tử Tình muốn lấy giấy, Tử Phúc lại không dám để nàng viết thử, sợ làm hỏng.
"Đại ca, ca đừng keo kiệt thế, lấy một tờ ra viết thử, nếu được thì ca viết luôn, tiết kiệm được mớ thời gian đó."
"Tiểu nha đầu, muội thông minh đó, ca ca nghe ngươi. Nhưng mà chúng ta viết cái gì đây?"
"Viết cái gì vui vẻ chút, nếu không biết thì ca đi hỏi cha, hoặc tìm trong sách có không?"
Tử Tình bắt đầu xem sách trên giá, lúc này có thể thoải mái đọc sách, dù sao mấy ngày nay Tử Phúc cũng dạy nàng hơn một trăm chữ, tuy rằng viết không được đẹp, cũng may Tử Tình không yêu cầu quá cao, một nha đầu ở nông thôn thì đừng làm tài nữ. Tử Tình tìm được một quyển 《Phong tục Đại Hạ》, Tử Tình mở ra, bên trong có câu đối, đố đèn, các tên núi lớn, thắng địa Phật giáo đạo giáo, thậm chí còn có đồ ăn các nơi, gieo trồng cây nông nghiệp. Tử Tình cảm thấy đây là một quyển sách rất hữu dụng.
Đang định viết thì Tăng Thụy Tường vào: "Nghe nương các con bảo hai đứa định bán câu đối, Phúc nhi, con cảm thấy chữ mình có thể viết câu đối không?"
Tử Phúc vừa nghe, vẻ mặt xấu hổ, Tử Tình vội vàng cướp lời: "Phụ thân, đại ca cũng không tính toán tự mình viết, đại ca đang bày giấy bút thôi ạ, chúng con chuẩn bị tốt rồi nhờ phụ thân viết. Con và đại ca, nhị ca phụ trách bán."
Có lẽ Tăng Thụy Tường cảm thấy trong nhà có nhiều nơi cần dùng tiền, nên rất vui khi các con biết chuyện, cho nên thống khoái, cầm lấy bút, Tử Tình thật may mắn khi phụ thân không phải là một người quá cổ hủ. Dưới sự trợ giúp của phụ thân, trước trời tối liền viết xong 28 câu đối, Tử Phúc đem chỗ giấy còn lại cắt thành hình thoi, viết chữ "Phúc" lên, số giấy hơi dài thì viết "Mở cửa đại cát ", "Lục súc thịnh vượng" (tức 6 con vật nuôi thân thiết ở nhà là ngựa, bò, dê, gà, chó, lợn )
.
Sau khi ăn xong điểm tâm, Tử Tình vội vàng lấy cái rổ bỏ câu đối vào, Tử Phúc cầm một bó rơm nhỏ, gọi Tử Lộc ra ngoài, đến chơ phiên tìm chỗ náo nhiệt nhất, Tử Phúc rải rơm, đắt câu đối lên, rất nhanh đã có người đến hỏi. Lúc trước Tăng Thụy Tường đã hỏi qua hiệu sách, câu đối đều bán mười văn tiền một bộ, bọn họ chỉ cần bán 8 văn hoặc 9 văn là được. Mọi người thấy ba tiểu hài tử bán câu đối, thấy mới mẻ nên bảy miệng tám lời nghị luận.
Chương 12: Tìm Được Đường Tiền Tài (2)
Tử Tình nhìn hai vị ca ca, muốn hai người bọn họ mở miệng cũng khó, đành phải tự mình thét to: "Bán câu đối đây, 9 văn tiền một bộ, mua lớn được nhỏ, mọi người mau mua đi."
"Bé con, mua lớn được nhỏ là gì?"
"Ngươi mua một bộ câu đối để treo cửa, chúng ta sẽ tặng ngươi một thứ để treo ở nhà bếp, còn tặng thêm một chữ phúc nữa." Tử Tình giải thích.
"Bé con, ngươi đọc xem ở đây viết những thứ gì, đọc được thì ta sẽ chọn một cái." Mọi người cười to.
May là Tử Tình biết chữ, giờ bắt đầu có công dụng, nàng to giọng: "Trời đất mừng xuân người tăng thọ, xuân vui đầy túi người vui đầy tài, bốn mùa Trường An." "Trong ngoài bình an vận may đến, gia đình vui vẻ tiền của dồi dào, ngôi sao may mắn chiếu sáng." "Xuân về cỏ cây đua nở, nhà cửa phúc lộc bốn mùa an, cái tết vủi vẻ. . ." (TT^TT, đây là nghĩa của mấy câu chúc thôi nhé, ta đã cố cho nó thành thơ, cơ mà đọc ngang như cua ý)
"Con bé đọc thật dễ nghe, vừa biết bán hàng, vừa biết chữ, không sai, không sai, chữ cũng đẹp. Chọn một bộ cho ta đi."
Bắt đầu có người mua, mà thứ Tử Tình bán là độc nhất, người nông dân nghèo khổ, trong dịp tết cũng nguyện ý mua bộ câu đối, gửi gắm niềm tin và chờ đợi của bọn họ với tương lai. Cho nên chỉ tầm nửa canh giờ, Tử Tình đã bán hết hai mươi tám câu đối, trận chiến mở màn thắng lợi, làm Tử Phúc, Tử Lộc rất hưng phấn, nhà cũng không về, trực tiếp đi đến tạp hoá, lúc này bọn họ mua hai mươi tờ giấy đỏ tốt, đem tiền thừa mua thêm mười lăm giấy đỏ bị hỏng, lúc này không cần mở miệng thì lão bản đã vui tươi hớn hở tặng hẳn hai cây bút hơi cong, cộng thêm một ít mực và một cái nghiên mực bị sứt.
Ba người cười hì hì vào phòng Thẩm thị, Tử Lộc cướp công báo cáo với Thẩm thị, Thẩm thị vui vẻ, sờ sờ ba cái đầu bọn họ, cổ vũ vài câu.
"Nương, phụ thân đâu?"
"Cha ngươi cùng ông nội đi tìm thợ mộc rồi, làm chút đồ gỗ."
Ba người lại đến phòng Tử Phúc, cất giấy bút, đành phải chờ Tăng Thụy Tường có thời gian rãnh lại viết. Sau đó, Tử Phúc kéo Tử Lộc sang chỗ Điền thị làm việc.
Dưới sự giúp đỡ của Tăng Thụy Tường, đến chợ phiên ngày mười tám ngày bán xong câu đối, huynh muội bọn họ đã kiếm được hơn một ngàn văn tiền, đương nhiên bọn họ sẽ không cầm tiền về nhà, mà tiếp tục mua giấy đỏ.
Chờ bọn hắn về nhà, còn chưa kịp báo tin này cho Tăng Thụy Tường và Thẩm thị, phát hiện trong nhà có khách, nguyên lai ngày mười tám tiểu tứ đầy tháng, đại cữu nương Hứa thị cùng Nhị cữu nương Triệu thị đều đến, đang nói chuyện với Thẩm thị, Tử Phúc cầm thịt và trứng gà mà Hứa thị, Triệu thị mang đến, đoàn người đến phòng trước. Phòng trước cũng có không ít khách, khủng bố nhất là cả một nhà đại cô Xuân Ngọc đều tới, lúc này Xuân Ngọc đã có năm đứa nhỏ, ban nam hai nữ, tên của ba đứa con tria rất buồn cười: Đại Mao, Nhị Mao, Tam Mao, con gái bé nhất chỉ khoảng 1 tuổi, đi còn chưa vững. Ăn cơm, con nít ngồi một bàn, Tử Tình lần đầu tiên thấy đồ ăn có chút thịt, chiếc đũa vừa vươn đi, ba cái Mao kia đã gió cuốn mây tan chia nhau đồ thịt, Tử Tình nhìn Tử Phúc, Tử Lộc, phát hiện Tử Phúc rất lạnh nhạt, Tử Lộc tức giận, phỏng chừng lúc trước cũng là loại này, thấy nhưng không thể trách. Tử Tình còn phát hiện, ăn xong cơm trưa, Tử Phúc chạy nhanh về phía sau, khóa phòng mình lại.
Hứa thị và Triệu thị ăn xong cơm trưa thì rời đi, định mời Thẩm thị qua nhà chơi mấy ngày, nhưng Thẩm thị nói đã cuối năm rồi, có nhiều chuyện phải làm nên không đi, chờ năm sau rãnh rỗi.
Một nhà Xuân Ngọc còn ở lại, lúc ăn cơm chiều nghe Xuân Ngọc nói với Điền thị rằng mình khổ quá, trong nhà có nhiều đứa nhỏ, ruộng đất lại ít, đứa nhỏ cả cơm cũng ăn không đủ no, đừng nói đến chuyện có quần áo mới mừng tết. Tử Tình nghe xong âm thầm kinh bỉ, nhà mình cũng ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Bà nghe xong, bỗng kêu Tử Phúc lại.
Tử Tình nghe bà hỏi: "Tử Phúc, nghe nói các ngươi bán câu đối, kiếm được nhiêu tiền?"
"Thưa bà, cũng không kiếm được nhiêu, là nương thấy sắp tết mà quần áo đệ đệ muội muội đều cũ nát cả, muốn kiếm mấy văn tiền mua bộ áo bông mới cho bọn nó." Tử Phúc đáp.
Điền thị nghe xong, vẻ mặt không vui: "Kiếm tiền không được còn muốn gì, đã vài năm bà cũng không mặc quần áo mới."
"Dạ, nếu con kiếm tiền được sẽ mua vải cho ông bà. Tử Phúc đã suy nghĩ điều này trước rồi." Điền thị nghe vậy, vẻ mặt mới hơi vui.
Cơm nước xong, Tử Phúc ôm tiểu đệ, Thẩm thị thì rửa chén, Tử Tình kêu Tử Lộc cùng nhau giúp mẫu thân thu dọn, Điền thị và Tăng lão nhân thương lượng để gia đình Xuân Ngọc ở lại thế nào. Tử Tình không có hứng thú nghe mấy thứ này, nàng đang nghĩ lần này mua giấy đỏ tương đối nhiều, hôm sau đã gần giao thừa, chắc Tăng Thụy Tường phải thức đêm để viết.
Ai ngờ, bắt đầu từ hôm nay, nhiệm vụ của Tử Tình là trông coi tiểu đệ, bởi vì Thẩm thị hết cữ, không thể ở miết trong phòng, Thẩm thị có rất nhiều chuyện phải làm: nấu cơm, cho heo gà ăn, rửa chén, có khi còn nấu nước, Thẩm thị cùng Chu thị chia nhau làm, vì Thẩm thị nghỉ ngơi một tháng, nên hiện tại chủ động làm nhiều hơn, không có thời gian rãnh. Cũng may gia đình Xuân Ngọc rời đi vào ngày thứ hai. Tử Tình ở nhà coi hai đệ đệ, Tử Phúc và Tử Lộc đi bán câu đối .
Xế trưa, Tử Phúc mua giấy đỏ trở về, nói chợ phiên đã có người bán câu đối, nhưng vì hôm nay là chợ phiên nên vẫn bán hết, chắc về sau sẽ bán không dễ dàng.
Tử Tình nghĩ nghĩ: "Không có việc gì, đại ca, về sau chúng ta không bán thứ này nữa, dù sao nơi này gần An Châu phủ, hiện tại là thời điểm cuối năm, nhà bác chồng sẽ đánh xe đi An Châu mua hàng tết, ca và nhị ca đi với bọn họ, rồi cùng về, người trong thành nhiều, thị trường bán đồ chắc chắn sẽ rộng lớn hơn ở đây."
Tử Phúc nghe xong, khen Tử Tình một câu, rồi muốn đi tìm Thẩm thị thương lượng, vừa khéo Thẩm thị đang định vào thành mua mấy khối vải, làm quần áo tết cho bọn nhỏ. Bọn họ thương lượng ngày hai mươi ba sẽ đi, thứ nhất là Tăng Thụy Tường viết xong câu đối cũng phải mấy ngày, thứ hai là ngày 24 giỗ, trong nhà rất bận, đi không được. Ngày 22 có chợ phiên, Tử Phúc và Tử Lộc vẫn đến đó, Tử Phúc nghĩ có thể bán được bao nhiêu thì bán, không được một trăm bộ, Tử Phúc vẫn vui mừng, lại mua giấy đỏ về.
Ngày 23, Thẩm thị ôm Tử Hỉ, mang theo Tử Phúc, Tử Lộc đi vào thành, Tử Tình thì ở nhà trông Tử Thọ, Tăng Thụy Tường nhờ đường đệ (em họ) vào núi đốn củi, Tử Tình dắt Tử Thọ đến bên bãi đất trống gần hồ để phơi nắng, chơi đá cầu, nhảy ô, ném bao cát với các người bạn nhỏ mới quen, gần giữa trưa, Tử Tình thấy xe lừa nhà bác chồng về, liền kéo đệ đệ chạy theo.

Chương 13: 5 Lượng Bạc
"Đại ca, sao rồi? Bán được không?" Tử Tình sốt ruột muốn biết chủ ý của mình ra sao?
"Nương, nương xem đi, con nói đúng mà, về nhà muội muội nhất định sẽ hỏi chuyện này đầu tiên. Tình Tình á, là một con nhóc tham tiền." Tử Phúc trêu ghẹo nói.
"Chán ghét, ghét đại ca nhất. Nương, nương xem, đại ca chỉ biết khi dễ con." Tử lắc lắc thân mình, cầm lấy góc áo Thẩm thị, không biết mình đang làm nũng.
"Được rồi, không giỡn muội nữa, hôm nay đại ca và nhị ca của ngươi bán hết câu đối, trong thành nhiều người lắm, làm hàng tết, bán hàng tết, bán đồ ăn, mua đồ ăn, chậc chậc (tiếng tặc lưỡi), cực kì náo nhiệt. Lần sau đại ca sẽ mang ngươi đi, lần này đại ca mua giấy ở trong thành, rẻ hơn ở trấn ta một văn tiền, ta dùng ba ngàn tiền đồng kiếm được đổi hết thành giấy mực, sau lần này sẽ không bán nữa." Tử Phúc sờ sờ đầu Tử Tình, nói.
Vào nhà, Thẩm thị lấy vải dệt mới mua ra, Tử Tình là một khối vải bông đỏ thẫm in hoa, mua cho các con trai màu xanh, Điền thị một khối vải màu đỏ sậm, Tăng lão gia tử là màu xanh thẫm, còn Tăng Thụy Tường cùng Thẩm thị thì không có, Tử Tình thấy trong lòng đau xót.
Thẩm thị bảo Tử Phúc đưa vải dệt cho lão gia tử và Điền thị. "Cứ bảo đây là tiền các ngươi bán câu đối, hiếu kính ông bà." Tử Tình vội đuổi theo.
Điền thị nhìn thấy Tử Phúc đưa vải dệt tới, cười như hoa, vội tiếp nhận, nói: "Tôn tử (cháu trai) thật có hiếu, nhỏ như vậy đã biết kiếm tiền, còn nhớ thương tới ông bà, nói bà biết ngươi kiếm được nhiêu tiền?"
"Bà, không bao nhiêu cả, chỉ đủ mua cho đệ đệ muội muội một ít vải làm quần áo mừng tết, đã tiêu hết cả rồi." Tử Tình thấy đại ca nói dối mà mắt cũng không chớp, không ngờ đại ca còn tuổi nhỏ mà đã biết xem người.
"Tử Phúc, sao không mua thứ gì cho tiểu cô? Tiểu cô đối xử với ngươi không tốt à?" Thu Ngọc thấy Tử Phúc tay không, vội vàng hỏi.
Tử Phúc nghe xong, mặt hơi bối rối, đang muốn nói cái gì thì lão gia tử cùng Tăng Thụy Khánh vào, gần hết năm, cho nên Tăng Thụy Khánh nghỉ phép về nhà mừng năm mới, gặp lão gia tử ở phố nên về với nhau.
Điền thị đem vải dệt khoe khoang với lão gia tử, lại khen Tử Phúc biết hiếu kính, đang nói, Chu thị dẫn Tử Bình đi đến, lão gia tử đương nhiên cao hứng, vốn hắn đã coi trọng đứa cháu trưởng tôn này, trong lòng càng tự hào, nhưng sắc mặt Tăng Thụy Khánh và Chu thị xấu lại.
Cũng vào lúc này, Tử Bình hỏi: "Sao còn chưa ăn cơm, ta đều chết đói rồi."
"Ăn ăn ăn, ngươi là đồ thùng cơm, chỉ biết ăn, nhìn xem, người ta nhỏ như vậy đã biết nhiều chuyện, suốt ngày chẳng làm việc gì, chỉ biết kiếm tiền riêng cho gia đình mình thôi. Còn ngươi cũng giống nương, suốt ngày làm hết việc này việc nọ, không ai khen lấy một câu. Cha, nương, tính ra thì chúng ta còn chưa ở riêng, Tử Phúc kiếm được tiền cũng phải góp chung chứ?" Lời Chu thị nói làm hai ông bà đang chìm trong vui vẻ sửng sốt, nửa ngày cũng không phản ứng.
Tử Tình đẩy đẩy Tử Phúc, Tử Phúc vội tiếp lời: "Đại nương, ta kiếm được không bao nhiêu, mà hôm nay cũng tiêu hết rồi, vì nương thấy đệ đệ muội muội quần áo đều rách nát, mà tiền thì không có, nên chúng ta đành cố gắng kiếm một ít."
"Đúng vậy, mấy đứa nhỏ tự ý thì làm được ra bao nhiêu." Điền thị cuối cùng phản ứng lại .
"Được rồi, ầm ĩ cái gì mà ầm ĩ, ăn cơm. Đừng đỏ mắt (tức giận) người khác có quần áo mới mặc, lần này ta trở về cũng mua vải ẹ con ngươi, tết cũng có quần áo mới." lời nói của Tăng Thụy Khánh khiến bữa cơm trưa tiến hành trong im lặng.
Hôm sau là ngày 24, Thẩm thị rất bận rộn, sáng sớm thì giết gà, làm điểm tâm, còn giúp Chu thị làm các loại bánh gạo ngọt, có chiên, có hấp, đuổi hết trẻ con ra ngoài, sợ ăn vụng. Làm xong phải cúng ông táo, cúng xong, lão gia tử lại đi cúng tổ tông. Cuối cùng, Điền thị phân ỗi đứa một cái, còn lại thì giấu đi, không biết cất để làm gì .
Cả ngày này Tăng Thụy Tường ngồi trong phòng Tử Phúc viết câu đối. Tử Phúc nói muốn bán ở chợ phiên vào ngày 25, còn lại thì đến ngày 26 đi An Châu thành bán, hết đợt này sẽ ngừng bán, giúp việc trong nhà.
Sáng sớm ngày 26, Tử Tình còn trong giấc mộng đã bị Tử Phúc đánh thức, bởi vì tối hôm trước, Tử Tình phải mè nheo đủ kiểu, làm Thẩm thị đồng ý để nàng cùng Tử Phúc đến trong thành, còn Tử Lộc coi Tử Hỉ, cũng may là xe nhà bác chồng, nếu không Thẩm thị thật sự sẽ không đồng ý.
Trong sự buồn ngủ ríu cả mắt, thì nghe có người bảo là đến nơi, Tử Tình nhìn cửa thành cao cao trước mặt, giống cổ thành trên TV, sau khi vào thành, hai bên ngã tư phần lớn là nhà trệt, còn cửa hàng buôn bán thì có hai tầng, thị trường rau quả bán ở ngã tư, người bên trong đông đảo, ồn ào, Tiêu Phúc Sinh đưa bọn họ đến chỗ này, hẹn thời gian cùng địa điểm quay về, rồi đi làm việc của bọn họ.
Tử Phúc vô cùng quen thuộc dẫn dắt Tử Tình bày quán, hôm nay cầm theo sáu trăm câu đối, chắc phải mất nhiều thời gian, Tử Tình muốn tự mình đi dạo xem có cái cây nông nghiệp nào mới mẻ không, dù sao qua năm nhà mình sẽ ở riêng, nên phải tính toán xem nên trồng lại cây nào. Tử Phúc không đồng ý để một mình nàng đi dạo. Tử Tình đành phải thét to rao hàng, như vậy mới bán được nhanh hơn, bán xong thì mới có thời gian làm việc khác. Vất vả lắm mới được đến An Châu, không được để tay không trở về.
Mọi người thấy một tiểu cô nương năm sáu tuổi thét to, cầm một túi xách đơn giản, quần áo trên người tuy cũ nhưng sạch sẽ, giọng tiểu cô nương dễ thương, ngọt ngào, không chút luống cuống, nên mọi người ngạc nhiên, lập tức có không ít người đi lại, thấy Tử Tình đưa câu đối đến, không nhẫn tâm từ chối, thế nên bán câu đối rất nhanh, Tử Phúc thì lấy tiền, hai người phối hợp ăn ý, hơn một canh giờ đã bán hết.
Tử Tình thấy túi vải Tử Phúc đựng tiền đồng rất nặng, liền đem túi vải đặt vào sọt, trong sọt cũng có không ít tiền đồng, Tử Phúc lại nhặt chút cỏ đắp lên, hai người cố sức nâng, Tử Phúc nói tìm một ngân hàng tư nhân gần đây đổi thành bạc, cũng may có một ngân hàng, hai người đếm tiền đồng nửa ngày, Tử Tình chỉ phụ trách đếm tới mười, nhớ tới một lời kịch kinh điển: "Tới bây giờ Vương lão ngũ ta đều không thấy được nhiều tiền như vậy." Đây là lần đầu tiên Tử Tình ra tay, kiếm được một thùng tiền, rất vui vẻ.
Nhanh chóng đếm được năm ngàn văn, đổi thành năm nén bạc, Tử Tình rất cẩn thận dấu dưới lớp cỏ trong sọt. Tử Phúc không dám đi ngã tư nữa, dù sao, đối với hai tiểu hài tử mà nói, năm lượng bạc là một con số cực kì lớn. Tử Tình nhìn thấy bên cạnh có một tạp hoá lớn, liền kéo ca ca đi vào

Chương 14: Tài Năng Nhỏ Được Trọng Dụng
"Lão bản, chỗ ngươi có loại mầm móng (giống) mới nào không?" Tử Tình hỏi.
Lão bản thấy là hai tiểu hài tử, còn tưởng rằng đang giỡn: "Đi đi, đến chỗ khác mà chơi, đừng đứng chắn cửa nhà ta."
Tử Phúc nhanh chóng nói: "Lão bản, chúng ta thật sự là muốn mua mầm móng, không phải đùa ngươi, ngươi để chúng ta xem có loại mầm móng nào mới không đã."
Lúc này lão bản mới cẩn thận đánh giá Tử Phúc một cái, rồi hắn dẫn hai người đến một nơi trong nhà. Mỗi cái thùng gỗ nhỏ đều để một loại cây giống, bên ngoài còn dùng bút lông ghi tên, Tử Tình nhìn một lượt: "Nhà bà cũng có mấy loại mầm móng này."
Tử Phúc nghe xong, nói: "Mua thêm đi, lỡ mầm móng không đủ, mà khẳng định là đại nương cũng muốn, nương không tranh nổi nàng đâu."
Vì thế Tử Tình chọn một chút mầm móng ngắn hạn như cải thìa, dưa chuột, dây mướp, bí đao, mướp

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net

#tinhnhu
Ẩn QC