[Nhiều CP] Lúc các đại CP xem CCTV

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tên: Lúc các đại CP xem CCTV.
Author: 六号麦怪兽Nil.
Link: https://azhoucrrr.lofter.com/post/308f2963_2b45fce23
Author's note: ooc.


*****

Nãi Bao

Kênh CCTV yêu thích của Hồ Hiểu Tuệ là CCTV14, kênh cho trẻ em, Lưu Thù Hiền đối với việc này hiểu tận đáy lòng mình. Lúc này nhìn bóng lưng nàng ngồi trước màn hình TV không nhúc nhích, Lưu Thù Hiền lựa chọn xem nhẹ ba con tổ tông đang ngồi bên cạnh gào khóc đòi ăn. Đi ngủ.

Phim hoạt hình hôm nay là "Cừu vui vẻ".

Không giống với ngày hôm qua là "Hoa Viên Bảo Bảo".

Lưu Thù Hiền đang nép người trong chăn bông giả vờ mình là một con lợn chết bị điếc. Đám mèo bị bỏ đói tức giận liên tục giẫm lên cô đòi ăn. Cô đành ngồi dậy múc một muỗng thức ăn cho mèo rồi nhìn 3 con tổ tông cùng nhau xông vào. Riêng Hồ Hiểu Tuệ lại đứng im đó bất động, lấy cái nơ con cừu xinh đẹp trên đầu TV đeo lên.



"Em muốn cái đồ chơi này hả?"

"Chỉ có thiểu năng trí tuệ mới thích cái này."


Lưu Thù Hiền nhanh chóng trốn trở lại chăn bông trước khi Hồ Hiểu Tuệ tức giận, cách hai lớp chăn còn nghe tiếng nàng tê tâm liệt phế mà phản bác, bực bội ngồi trên giường thở phì phì. Lưu Thù Hiền chui ra khỏi chăn, nở nụ cười mỉa mai rồi ôm lấy Hồ Hiểu Tuệ dỗ dành.



"Lưu Thù Hiền!!"

"Chị là đồ phiền phức!!"



Ai da ai da ai da.

Điều này cũng giống như dỗ dành một đứa trẻ, muốn ôm hôn hôn, và bế bế lên cao.

Lưu Thù Hiền nhìn người đang mặc kệ mình ngồi cạnh cô, rồi tuyển ba con tổ tông xếp hàng ngồi trước mặt nàng vờ ngoan ngoãn, giơ điện thoại lên ngang tầm mắt, đã dồn hết công sức để lấy lòng nàng.


Lưu Thù Hiền miệng lưỡi trơn tru, nói những lời quả thật muốn dìm chết một người. Hồ Hiểu Tuệ trong lỗ mũi nhẹ gạt ra một tiếng hừ, ngón tay chỉ thẳng vào màn hình.


"Chỉ là cái nơ con cừu này là một cặp, chị bồi em cùng nhau mang đi."



*****

Đản Xác

Công ty TNHH Truyền Thông Văn Hoá Siba gần đây thực hiện cuộc họp online về hiểu biết pháp luật. Cho nên tối nay nhân viên xuất sắc Trần Kha đang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa với tinh thần chiến đấu sục sôi, không những thế còn mở sổ tay ghi chép bài giảng pháp luật trên kênh CCTV12.

Trịnh Đan Ny ngồi cạnh người đang cau mày cắn cắn cây bút chì, nàng không hiểu được bây giờ bạn cùng phòng của mình định làm gì với cái TV ở nhà. Nàng nhìn Trần Kha cướp lấy cái điều khiển trong tay mình rồi chuyển qua kênh pháp luật. Cô ngồi ngay ngắn và chính trực ở đó, như thể một giây tới sẽ bị bắt và đưa ra công lý vậy.


"Em đã nói rồi, không có ai đến kiểm tra, chị nhìn mà xem."

Vừa bĩu môi cố gắng nắm lấy chiếc điều khiển từ xa trong tay Trần Kha, Trịnh Đan Ny vừa vỗ vỗ miệng xoa tay vẻ không hài lòng. Nàng nhe răng khiêu khích nhìn Trần Kha như đang muốn nói, nhìn cái gì mà nhìn, chưa nhìn thấy cướp để đổi kênh bao giờ à.

"Chị còn muốn làm gì nữa."

Trần Kha vẫn bình tĩnh nghiến chặt hàm răng, chặn bàn tay đang vươn tới cố nắm lấy điều khiển của Trịnh Đan Ny, thề sống chết sẽ bảo vệ việc xem bài giảng pháp luật một cách suôn sẻ.

Muốn nói chiến thắng vĩnh viễn thuộc về chính nghĩa, a, tiểu gia hỏa này lấy đâu ra cái tính khí hỏi cô muốn làm gì, quen được nàng cũng thật là.

Trước khi Trần Kha có thể nói ra lời mỉa mai thì giây tiếp theo trên TV xuất hiện lời giải thích về một nhóm trẻ vị thành niên đánh nhau. Trịnh Đan Ny đột nhiên dừng hành động cướp đoạt, cũng không tranh đấu lấy điều khiển từ tay Trần Kha nữa, nàng tập trung tinh thần, quay đầu về phía Trần Kha.

"Trần Kha, em là người trưởng thành."

"Nếu em đánh chị bây giờ, sau này em phải chịu bao nhiêu năm tù."

"Chị có thể bớt cho em được không?"




*****

Thi Tình Hoạ Dịch




"Vương Dịch, ồn ào quá."

"Em đi tắt TV một chút đi."

Bắp chân lộ ra trên không trung bị người kia đá mạnh vài cái khiến Vương Dịch đầu bù tóc rối mò tới trước TV. Cô sau khi nghe tiếng động thì liền quay đầu lại, dưới ánh đèn flash của điện thoại nhìn những dấu chân đen hiện lên đặc biệt rõ ràng. Người khởi xướng kia thế nhưng lại đang nằm ở trên bàn cà phê một cách vô cùng phô trương.


"Này! Lại giẫm phải phân nữa hả ~!"


Vương Dịch đang mê man bỗng bị đánh thức bởi mùi hôi khó tả trên tấm thảm, Châu Thi Vũ nằm trên giường cũng mở to mắt. CCTV11 đang chiếu chương trình hát Mộc Quế Anh, và Tiểu Diu trên bàn cà phê đang ve vẩy cái đuôi theo nhịp điệu của vở opera. Ngay khi tiếng trống và nhạc cùng nhau nổi lên, nó lưu loát mà thoát khỏi tay Vương Dịch để nằm lên trên nóc tủ tiếp tục xem, bỏ lại cha mẹ đang bất lực cầm khăn giấy ướt nhìn nhau mà nước mắt lưng tròng.



"Vương Dịch, chị không muốn tốn thêm tiền mua thảm nữa đâu."

Số cha mẹ khổ đau nửa đêm chỉ có thể xử lý tai họa của đứa con trai bất hiếu, bó tay thật sự không làm gì được với tiểu bá vương. Châu Thi Vũ đang vùi đầu cọ xát mạnh, buông thõng cánh tay thở dài, dây áo lỏng lẻo trên vai trượt xuống theo đường cong. Nàng không phát hiện ánh mắt người đối diện dần trở nên nguy hiểm, chỉ biết than thở một mình về việc tháng này chi tiêu quá nhiều cho việc thay đổi thảm hai lần rồi.

Chưa kịp dứt lời, bàn tay lạnh lẽo đã đặt lên vai nàng, đôi môi quen thuộc hôn lên xương quai xanh của nàng. Châu Thi Vũ khẽ run lên, vòng hai tay ôm lấy cổ Vương Dịch, nàng nhìn về phía đồng hồ treo tường.

4:11.

Mới là sáng sớm, nhưng CCTV11 đột nhiên chuyển bài. Châu Thi Vũ đắm chìm trong nhiệt huyết, không có sức để lắng nghe. Vương Dịch đang chăm chỉ đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía Diu Diu trên tủ.

Không nghe lầm thì đây là Lương Chúc đi.




*****



Hắc Miêu





Thế giới Động vật của CCTV7 đang phát sóng lại bộ sưu tập lịch sử phát triển của báo tuyết. Thẩm Mộng Dao nghe thấy âm thanh, ngẩng đầu lên với chiếc khăn giấy ướt vừa mới lau xong thứ vớ vẩn gì đó trên mông Tuotuo. Con báo tuyết nhỏ ở trong TV đang ngủ trên vách núi, gió thổi mạnh khiến bộ lông rậm rạp có chút lộn xộn, bị đánh thức bởi giấc mơ bị đàn con mở miệng quấy rầy.


Những thứ nhỏ bé thì không đáng kể, nhưng cũng có những chiếc răng nanh nhọn hoắt hiếm thấy đến kỳ quái.

Viên Nhất Kỳ ngáp, vỗ vỗ miệng và lăn lộn trên giường, hai má đã hoàn toàn áp vào khe hở giữa gối và chăn bông. Cậu chủ nhỏ tức giận, bất đắc dĩ mở mắt ra, thậm chí bỗng dưng cảm thấy tình yêu của mình bị TV cướp mất rồi.

"Vợ ơi, muốn uống trà sữa".

"Vợ vợ ~!"

Một kim dưa được công nhận lại để lộ ra bộ mặt hiếm có nằm trong chăn ăn vạ làm nũng để tranh giành sự ưu ái. Thẩm Mộng Dao thuận tay ném khăn giấy ướt vừa lau mông cho Tuotuo xuống, đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa tay. Cách qua bức tường, Viên Nhất Kỳ nghe thấy âm thanh rầu rĩ truyền tới, ngay sau đó Tiểu Ban bị ai đó nhẹ nhàng đẩy ra, cùng Tuotuo chen nhau trước cửa mở to mắt.




"Chị đi sớm rồi, em có thể tự lấy không?"


Nàng lau khô lòng bàn tay, mùi thơm của trà sữa bay giữa không khí. Thẩm Mộng Dao quay đầu nhìn về phía người đang bị Thế giới động vật bắt mắt kia. Trên TV, con báo tuyết nhỏ mở đôi bàn chân to mềm ra gắp thức ăn, Viên Nhất Kỳ ở trên giường cũng xốc lên góc chăn, duỗi dài cánh tay.


"A, Thẩm Mộng Dao, lại gần một chút."

Con báo tuyết nhỏ ngay sau đó bị hất tung ở mặt đất, giương nanh múa vuốt lộ ra cái bụng mềm mại. Thẩm Mộng Dao nhìn một chút ly trà sữa trong tay mình, khóe mắt nâng lên ý cười, híp híp mắt, lựa chọn thu tay về.

"Ai, em với không tới a~"



*****


Hân Dương




Trên TV CCTV5 đang phát sóng gần đây tổ chức một trận bóng rổ trong nhà, giọng nói bình luận phấn khích kia khiến Hứa Dương đang lướt Tiểu Hồng Thư trong điện thoại ngẩng đầu lên. Nàng mờ mịt nhìn Trương Hân đang ôm mình, mắt thì tập trung xem bóng.



"Trương Hân, cậu vừa mới nói cái gì điều khiển bóng a?"

Hứa Dương Ngọc Trác nhìn quả bóng trên TV được ném vào rổ, đưa miếng khoai tây chiên vị nàng yêu thích nhất lên miệng, nàng phồng má cắn một tiếng giòn tan. Khoai tây còn chưa kịp nuốt, thì nàng nhận ra được bàn tay ấm áp của Trương Hân đang đặt trên eo mình.

Bàn tay thuận theo vòng eo mà trượt lên trên, còn có chút lạnh của chiếc nhẫn mang theo. Cô dễ dàng vuốt ve vòng một mà Hứa Dương Ngọc Trác vẫn luôn tự hào, đáp xuống một nụ hôn có mùi thơm lên vụn khoai tây chiên nơi khóe môi nàng. Vụn khoai tây chiên đã bị lưỡi của Trương Hân sạch sẽ liếm đi, không còn ai chú ý đến bóng rổ hay không bóng rổ trên TV nữa.

Hẳn là điều hòa nhiệt độ không khí có chút cao, Trương Hân đột nhiên cảm thấy bản thân hơi nóng. Cô nhanh chóng xé bộ đồ ngủ có chút dư thừa kia đi, nóng lòng giải thích với Hứa Dương Ngọc Trác.

"Điều khiển bóng này... Đều cần luyện tập nhiều hơn."

"Một cái không thể kiểm soát tốt, làm sao có thể kiểm soát hai."





- END -

--------

Mùa quýt bảo mình đăng lúc giao thừa, nhưng mà mình ăn giao thừa xong quên lun, hihi sorry mọi người ~

Chúc cả nhà mình một năm mới vui vẻ, vạn sự như ý, đọc fic zui thật zui, và đặc biệt là chúc OTP của mọi người real cưới luôn nhá 😌

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net