vietphuong Luận ngữ chuyenphapluan

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Luận ngữ

"Phật Pháp" tinh thâm nhất, Ông là khoa học huyền bí và siêu thường hơn hết thảy các học thuyết trên thế giới. Nếu khai mở lĩnh vực này, thì cần phải cải biến từ tận gốc quan niệm của người thường; nếu không, chân tướng vũ trụ sẽ vĩnh viễn là điều thần thoại của nhân loại, và người thường vĩnh viễn bò lết trong cái khung do kiến giải ngu muội của mình dựng nên.

Vậy "Phật Pháp" đúng ra là gì? Là tôn giáo chăng? Là triết học chăng? Đó chỉ là nhận thức của những "học giả Phật giáo hiện đại hoá" mà thôi. Họ chỉ học lý luận, họ xem đó như phạm trù triết học mà học bằng thái độ phê phán và làm những cái gọi là nghiên cứu. Kỳ thực, "Phật Pháp" không chỉ là những gì ít ỏi trong kinh sách, vốn chỉ là Pháp của tầng sơ cấp của "Phật Pháp". "Phật Pháp" là từ những lạp tử, phân tử đến vũ trụ, từ nhỏ hơn cho đến lớn hơn, nhìn thấu hết thảy điều bí mật, không gì không bao hàm, không gì bị bỏ sót. Ông là những luận thuật khác nhau của đặc tính vũ trụ -"Chân-Thiện-Nhẫn"- tại các tầng thứ khác nhau; cũng chính là điều Đạo gia gọi là "Đạo", Phật gia gọi là "Pháp".

Khoa học của nhân loại ngày nay dẫu phát triển đến đâu, cũng chỉ là một bộ phận của bí mật trong vũ trụ. Mỗi khi chúng tôi đưa ra những hiện tượng cụ thể trong "Phật Pháp", liền có người nói: "Giờ đã là thời đại điện tử, khoa học rất phát triển, phi thuyền vũ trụ đã bay đến cả những tinh cầu khác, vậy còn giảng chi mấy điều mê tín cũ xưa ấy". Nói thẳng ra, máy tính dẫu phát triển đến đâu, cũng không sao sánh nổi bộ não người, mà não người cho đến tận bây giờ vẫn là chỗ mê không thể nghiên cứu cho thấu đáo. Phi thuyền vũ trụ dẫu bay cao đến đâu, cũng không thể bay khỏi không gian vật chất này nơi nhân loại chúng ta đang tồn tại. Tri thức của nhân loại hiện đại, và những gì có thể liễu giải được chỉ là đôi điều lẻ tẻ vô cùng thiển cận, quá xa vời với nhận thức chân chính về chân tướng của vũ trụ. Thậm chí có người không dám nhìn thẳng, không dám tiếp xúc, không dám thừa nhận sự thực của những hiện tượng tồn tại một cách khách quan; vì họ quá bảo thủ, không muốn thay đổi quan niệm truyền thống để tư duy. Chỉ có "Phật Pháp" mới có thể khai mở hoàn toàn ẩn đố của vũ trụ, thời-không, và thân thể người; Ông có thể thực sự phân biệt thiện và ác, tốt và xấu; phá bỏ hết thảy kiến giải sai lầm, đưa ra chính kiến.

Tư tưởng chỉ đạo của khoa học nhân loại hiện nay đối với nghiên cứu phát triển của mình chỉ có thể hạn cuộc trong thế giới vật chất; sự vật được nhận thức rồi thì nó mới được nghiên cứu, là theo lề lối ấy. Nhưng tại không gian chúng ta có những hiện tượng tuy nhìn không thấy sờ không được, nhưng tồn tại một cách khách quan, và lại có khả năng phản ánh đến không gian vật chất chúng ta, biểu hiện hết sức thực tại, thì lại khước từ không động chạm đến, cho đó là những hiện tượng 'bất minh'. Người cố chấp khăng khăng vô căn cứ tìm lý do để nói rằng đó là hiện tượng tự nhiên; người có dụng ý khác đã trái với lòng mình mà chụp lên mọi thứ cái mũ lớn 'mê tín'; người ít truy cầu lảng tránh rằng khoa học chưa đủ phát triển. Nếu nhân loại có thể nhận thức lại mới về bản thân và vũ trụ, thay đổi hoàn toàn quan niệm đã cứng nhắc, thì nhân loại sẽ có một bước nhảy vọt. "Phật Pháp" cho phép nhân loại thấu triệt thế giới vô lượng vô biên. Từ nghìn xưa đến nay, có thể đưa ra thuyết minh sáng tỏ đầy đủ về nhân loại, mỗi từng không gian vật chất tồn tại, sinh mệnh, cho đến toàn vũ trụ, thì chỉ có "Phật Pháp".

Lý Hồng Chí

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net

Ẩn QC