Chap 2651-2660

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chương 2651: Ba vị Yêu Vương giá lâm

Lần trước hắn dẫn Phong Khê đến Băng Tâm Cốc đón dâu, kết quả chịu thiệt trên tay Dương Khai, chẳng những bị Dương Khai lợi dụng Đế Tuyệt đan đánh một bữa, ngay cả nhẫn không gian chứa sính lễ cũng bị cướp.

Khi đó Dương Khai chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh mà thôi.

Chuyện này là sỉ nhục lớn nhất đời, hôm nay gặp lại kẻ thù, tự nhiên đỏ mắt.

Thực lực Diêu Trác vốn không kém, hiện tại thăng cấp Đế Tôn tam tầng cảnh, ra tay khí thế hùng hồn, muốn xé rách thiên địa, Đế Tôn nhất tầng cảnh bình thường hoàn toàn không thể là đối thủ. Trường đao đánh xuống, ai chống chọi sẽ chỉ mất mạng tại chỗ.

- Dương Khai cẩn thận.

- Dương sư huynh cẩn thận!

Băng Vân cùng Cơ Dao đều kinh hô, lo lắng vô cùng.

Còn Dương Khai lại thản nhiên đứng yên, như là không kịp phản ứng, không hề có ý né tránh, cảnh tượng này làm mấy người Băng Vân càng thêm nóng nảy.

Diêu Trác mừng rỡ, lực lượng lại tăng mạnh hơn, ánh đao chói lọi giáng xuống.

Đúng lúc này, mọi người chợt hoa mắt, hình như có một cái bóng quỷ dị xẹt ngang qua Diêu Trác, hóa thành một đoàn khói xanh hiện ra đằng sau lưng hắn.

Đồng thời, Diêu Trác khí thế hùng hồn đánh tới Dương Khai, lại như trúng thuật định thân, cứng ngắc tại chỗ, hào quang trên trường đao Đế Bảo ầm ầm vỡ tan, khí thế Đế Tôn tam tầng cảnh cũng nhanh chóng xẹp xuống.

- Phụt... Đột nhiên Diêu Trác lại phun máu, sắc mặt trắng bệch như giấy, người lão đảo muốn ngã.

- Chuyện gì vậy? Mọi người Vấn Tình Tông cả kinh, hoảng sợ không thôi, nhìn về phía đoàn khói xanh ở đằng sau Diêu Trác.

Chỉ thấy khói xanh dần hiện rõ, một bóng người lộ ra, lúc này một cái bóng cao to không biết ở đâu ra đứng đằng sau Diêu Trác, thần sắc thản nhiên, trên tay cầm một thứ.

Thình thịch... thình thịch...

Từng tiếng đập vang lên truyền ra từ vật đó, làm da đầu mọi người tê dại, trong lòng run rẩy.

Bọn họ thấy rõ ràng, trên tay người kia cầm không gì khác, là một, trái tim đang đập, vẫn tỏa ra hơi nóng. Trái tim to cỡ nắm tay, mạch máu nổi lên rõ ràng, mỗi lần đập đều có máu đỏ trào ra.

Ục...

Những tiếng nuốt nước miếng vang lên, ánh mắt mọi người nhìn vào sau lưng Diêu Trác, chỉ nhìn qua, sắc mặt mọi người liền xám lại, cả người run rẩy.

Bởi vì sau lưng Diêu Trác, không biết từ lúc nào xuất hiện một lỗ thủng, trực tiếp xuyên qua người Diêu Trác, có thể thấy được cảnh tượng phía sau, còn ở trong lồng ngực, vị trí trái tim đã trống rỗng.

Chuyện này đã rõ ràng, trái tim của Diêu Trác lại bị nam nhân trung niên áo xanh kia kéo ra, đây là thủ đoạn cỡ nào? Nên biết, hiện tại Diêu Trác đã là Đế Tôn tam tầng cảnh.

- Kẻ này là ai?

- Bắc Vực có người như vậy sao?

Những câu hỏi trào ra trong lòng mọi người, nhưng không tìm được đáp án.

- Yêu Vương! Phong Huyền đột nhiên trầm giọng quát, đã phát hiện ra.

Đồng thời, Diêu Trác khó khăn quay đầu lại, nhìn lỗ thủng trên ngực mình, mặt không chút máu, quay đầu lại run giọng hô:

- Tông chủ cứu mạng...

May là hắn đủ mạnh, bằng không trái tim bị móc ra thì đã chết ngay rồi. Nếu Phong Huyền có thể giúp hắn cướp lại trái tim, lại dùng thêm thánh dược trị thương, hắn còn có thể cải tử hồi sanh. Bởi vậy Diêu Trác mạnh mẽ dùng tu vi ngăn cản máu lưu thông, vội vàng cầu cứu.

- Tông chủ của các ngươi đã khó bảo toàn được bản thân, nào còn thời gian cứu ngươi! Dương Khai cười lạnh, bấm tay bắn ra, một đạo Nguyệt Nhận đánh về phía Diêu Trác.

Nếu là bình thường, dù cho Diêu Trác không tránh khỏi công kích này, cũng có cách hóa giải, nhưng hiện tại quá nửa tu vi của hắn dùng để áp chế thương thế, nào còn sức mà tránh né hóa giải?

Xẹt một cái, Nguyệt Nhận lướt qua, trực tiếp cắt Diêu Trác làm hai khúc, thân mình tàn phế rơi khỏi không trung, rớt xuống đất thành bãi thịt nát.

Đế Tôn tam tầng cảnh, bị giết dễ dàng như thế!

Mọi người Vấn Tình Tông đều câm nín, ánh mắt kinh hoàng.

Bụp...

Ưng Phi bóp nát trái tim trong tay, ánh mắt như chim ưng quét qua người Vấn Tình Tông, lên tiếng: - Dương thiếu, chính là những người này?

Dương Khai gật đầu: - Phải.

Khóe miệng Ưng Phi nhếch lên, nhàn nhạt nói: - Xử lý thế nào, xin Dương thiếu nói một câu.

Dương Khai hừ nói: - Còn xử lý thế nào, tự nhiên là giết hết!

Ưng Phi gật đầu, sau đó người hóa thành ánh sáng xanh, trực tiếp xông vào trong trận hình 20 vị Đế Tôn Cảnh, qua lại tự nhiên như chỗ không người.

Mọi người đại loạn, vội vàng thi triển thủ đoạn tránh né ngăn cản.

Phong Huyền gầm lên giận dữ, Phong Lôi Thần Mâu hóa thành lực phong lôi đánh về phía Ưng Phi.

Ở đây cũng chỉ có hắn ngang với Ưng Phi, còn ngăn cản được một chút, nhưng bản thể của Ưng Phi chính là chim ưng khổng lồ, trời sinh có sở trường tốc độ, Ưng Phi cố ý tạo ra khủng hoảng, không đối đầu trực tiếp với Phong Huyền, chỉ xẹt qua đám người, sau đó nhanh chóng trở về.

Bụp bụp bụp...

Mấy tiếng trầm đục vang lên, lại mấy Đế Tôn Cảnh ngửa mặt phun máu, những người khác nhìn lại, chỉ thấy ở ngực bọn họ đều thủng một lỗ, trái tim bên trong đã biến mất.

Cảnh tượng này, giống y như Diêu Trác gặp phải.

Lại nhìn trong tay Ưng Phi, quả nhiên còn cầm mấy trái tim đang đập, lớn nhỏ không đều, đang đập thình thịch.

Hắn dùng sức bóp, trực tiếp bóp vỡ mấy trái tim đó.

Những người bị thường nhìn lại, mặt liền xám lại, người lảo đảo liền rơi khỏi không trung, dù nói bọn họ có thể chống đỡ thương thế như vậy, nhưng bị người ta móc mất trái tim, chống đỡ thế nào cũng chỉ là kéo dài hơi tàn, sớm muộn gì cũng không thoát khỏi cái chết.

Chỉ trong nháy mắt, đã có 4-5 Đế Tôn Cảnh gặp độc thủ, khủng hoảng lan tràn trong trận doanh Vấn Tình Tông, các Đế Tôn Cảnh còn lại nhìn Ưng Phi như ác ma không chuyện ác nào không làm, không có dũng khí chiến đấu, trong lòng chỉ muốn rời khỏi chỗ thị phi này.

Còn người Băng Tâm Cốc lại sĩ khí tăng vọt, ánh mắt chúng nữ quét sạch quyết liệt lo lắng, mà trở nên sáng ngời kinh người.

- Chỉ là một tên Yêu Vương lại dám làm càn trước mặt bổn tọa! Phong Huyền giận tím mặt, phát hiện lòng người phe mình không ổntự nhiên phải vãn hồi cục diện.

Chuyện đến nước này, Vấn Tình Tông cùng Băng Tâm Cốc đã là ngươi chết ta sống, không còn đường lựa chọn khác, vốn tràn đầy đắc ý vây quét lại vì đột nhiên xuất hiện một Yêu Vương lại gây ra sóng gió, Phong Huyền tự nhiên hận thấu xương, muốn giết hắn để ổn định lòng người.

- Một tên Yêu Vương không được, vậy hai tên thì sao? Tiếng nói như sấm rền vang lên, sau đó tia chớp đánh tới, hóa thành một cái bóng to lớn đứng ngang hàng Ưng Phi.

Tê Lôi!

- Hai tên không được, thì ba tên vậy!

Lại một bóng người nhàn nhã bước tới, đứng cạnh Ưng Phi cùng Tê Lôi.

Ba đại đại Yêu Vương tụ tập, lúc này không che giấu nữa, yêu nguyên cuồn cuộn tuôn trào, muốn đột phá tầng trời.

Cảm nhận được ba người này mạnh mẽ, các Đế Tôn Cảnh còn lại đều run rẩy, ngay cả sắc mặt Phong Huyền cũng trắng bệch, tràn ngập không tin nổi.

Nên biết, dù cho Yêu Vương không kém gì Đế Tôn tam tầng cảnh, nhưng bởi vì thân phận chủng tộc nhạy cảm, cho nên rất ít đi lại ở thế giới Nhân tộc, bình thường đều trốn trong rừng sâu núi thẳm, chiếm đất làm vua.

Đương nhiên, còn có một số Yêu tộc thực lực mạnh mẽ đầu phục vào tông môn Nhân tộc, trở thành trưởng lão hộ pháp.

Nhưng dù sao cũng là số ít.

Cho tới giờ Phong Huyền cũng không nghĩ tới, trên đời này lại có 3 vị Yêu Vương tụ tập một chỗ, hơn nữa còn đối đầu với Vấn Tình Tông.

Thoáng cái, Phong Huyền miệng đắng chát, nếu chỉ là một Yêu Vương, hắn còn có lòng đánh một trận, nhưng một lần nhảy ra 3 người, ngay cả Diêu Trác sống lại, Vấn Tình Tông cũng nhất quyết không phải đối thủ.

- Ba vị Yêu Vương!

- Dương sư huynh tìm từ đâu ra.

- Trong thời gian này vẫn không thấy bóng hắn, chẳng lẽ đi tìm viện binh? Ta còn tưởng hắn thấy Băng Tâm Cốc nguy cấp, lén trốn một mình, thật là hổ thẹn!

- Lần này được cứu rồi, được cứu rồi!

........

Các Đế Tôn Cảnh Băng Tâm Cốc không rõ sự tình đều mừng rỡ không thôi, tràn đầy cảm kích nhìn Dương Khai.

Cuối cùng các nàng hiểu được vì sao Dương Khai một hơi giết 10 vị Đế Tôn Cảnh, có 3 vị Yêu Vương bên cạnh, 10 Đế Tôn Cảnh có là gì chứ?

- Làm việc thế nào?

Dương Khai thấy Tê Lôi cùng Tạ Vô Úy đều tới, trong lòng yên ổn, hỏi.

Tạ Vô Úy đáp: - Liên thủ với Tê Lôi huynh giết hơn vạn, vẫn còn không ít rác rưởi, nhưng lòng người đã tan, không làm nên trò gì nữa.

- Hơn vạn... Mọi người Vấn Tình Tông lập tức lảo đảo.

Bọn họ không nghi ngờ lời của Tạ Vô Úy, hai vị Đế Tôn tam tầng cảnh liên thủ, tru diệt hơn vạn người không phải chuyện khó, dù sao trong đó không có Đế Tôn Cảnh, căn bản không ai ngăn cản được bọn họ.

Một hơi chết hơn vạn người, tất cả tông môn đều tổn thất nặng nề, còn chưa tính những Đế Tôn Cảnh đã chết. Sau trận chiến này, Bắc Vực sẽ trọng thương nguyên khí.

Nhưng làm bọn họ quan tâm nhất, chính là vận mệnh của mình sẽ thế nào? Lúc trước hùng hổ đánh vào trong tông môn người ta, còn tưởng là nắm chắc phần thắng, nhưng chỉ chớp mắt, tình cảnh liền đảo điên, giờ thành thịt cá của người ta.

- Băng Vân tiền bối, bên này giao cho chúng ta, tiền bối dẫn các sư muội vào cốc xem sao. Dương Khai quay sang nói với Băng Vân.

Băng Vân trầm ngâm một lát, cũng không từ chối, gật đầu: - Được!

Dù nói kết cục đã định, trận chiến này người thắng là Băng Tâm Cốc, nhưng trăm ngàn đại quân tràn vào Băng Tâm Cốc không phải chuyện đùa, chỉ dựa vào 7000 đệ tử thì khó mà ngăn cản nổi. Cũng may trước đó có hai vị Yêu Vương ra tay, đánh cho bọn họ tan rã lòng người, có thể giúp Băng Tâm Cốc giảm bớt tổn thất ở mức lớn nhất.

Hiện tại các nàng đi qua, chủ yếu là dọn dẹp tàn cuộc, cố gắng bảo vệ nguyên khí cho Băng Tâm Cốc.

----oOo---

Chương 2652: Vấn Tình Tông gặp hạn

Mắt thấy đám người Băng Vân phải đi, Trần cốc chủ Thương Lặc Cốc há miệng muốn nói lại thôi,nhìn vẻ mặt gian khổ dường như muốn thuần phục, nhưng nghĩ tới lúc nãy mình nối giáo cho giặc, lời nói đến bên miệng lại nuốt trở vào. Hắn biết, chuyện đã đến mức này, có nói gì đi nữa thì cũng vô ích. Trong lúc nhất thời, trong lòng hắn hối hận muốn chết, sớm biết Băng Tâm Cốc có thể kéo viện binh mạnh như vậy đến, bản thân mình sao có thể ở cùng một chỗ với Vấn Tình Tông, bây giờ chẳng những Vấn Tình Tông có họa diệt môn mà ngay cả Thương Lặc Cốc của mình chỉ sợ cũng không giữ được. Sắc mặt hắn tái nhợt, không mở miệng được, có người lại lên tiếng .

-An tỷ tỷ xin dừng bước, xin tỷ tỷ nhìn ở tình cảm của tỉ muội ta ngày xưa mà tha cho muội muội lần này, muội muội sai rồi, cầu xin tỷ tỷ bỏ qua ta. Lại là Ngọc trưởng lão phụ nhân kia, dáng vẻ kinh hoảng kêu la. Trước kia khi Vấn Tình Tông có nhiều cường giả giá lâm, ả và An Nhược Vân nói dăm ba câu đã náo loạn không vui, còn nói An Nhược Vân không biết điều, nếu hôm nay còn khăng khăng một mực thì nhất định sẽ không có kết quả gì tốt, một bộ đi theo Vấn Tình Tông làm tùy tùng. Nhưng nào biết chỉ trong thời gian ngắn ngủi chưa được một nén nhang, phong thủy liền xoay chuyển. Không thể không nói, mặt Ngọc trưởng lão cũng đủ dầy, lời vừa nói ra không ít người đều nhìn ả với ánh mắt khinh bỉ. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thà đánh mất mặt mũi còn hơn là đánh mất tính mạng, nếu chỉ cần nói mấy câu mà có thể giữ lại được tính mạng thì kéo mặt xuống cũng có làm sao? Đáng tiếc loại tiểu nhân gió chiều nào xoay chiều đấy như nàng, An Nhược Vân nhất định sẽ không để ý tới. Ngày xưa vị Ngọc trưởng lão này cũng nhiều lần đến Băng Tâm Cốc làm khách, giao tình với An Nhược Vân coi như cũng không tệ. Hôm nay nếu như ả đã đi cùng với Vấn Tình Tông đánh nơi này vậy thì chính là kẻ thù không chết không thôi. Cho nên cho dù nghe thấy lời của ả, An Nhược Vân cũng không có ý phản ứng, thậm chí một chữ cũng lười không muốn nói với ả, dưới sự hướng dẫn của Băng Vân rất nhanh đã vọt vào trong cốc. -An tỷ tỷ Ngọc trưởng lão mặt xám như tro tàn, thê lương la lên, nhưng mà không có tác dụng gì. Thấy năn nỉ An Nhược Vân vô dụng, Ngọc trưởng lão bỗng nhiên lại đưa ánh mắt về phía Dương Khai, cố nặn ra nụ cười, nói: -Vị tiểu huynh đệ này, thiếp không phải người Vấn Tình Tông, lần này thiếp hồ đồ, quả thật không nên đối địch với Băng Tâm Cốc, nhưng bây giờ thiếp đã biết rõ, cũng có tâm ăn năn hối hận, cầu xin tiểu huynh đệ đại nhân đại lượng bỏ qua cho thiếp, thiếp nguyện bỏ ra bất cứ giá nào. Vừa nói chuyện, mắt đẹp khẽ lưu chuyển, ngập nước, môi đỏ mọng khẽ mím lại, dáng vẻ đầy đáng thương. Ả cũng đã nhìn ra, ba vị Yêu vương bỗng nhiên giá lâm này đều nghe theo chỉ thị của Dương Khai, cho nên chỉ cần thuyết phục Dương Khai thì lần này có thể bảo toàn được tính mạng. Tuổi thật của ả khẳng định là không nhỏ, nhưng nhờ có thuật dưỡng nhan, nhìn vẻ ngoài chỉ tầm ba mươi mà thôi, phong vận mười phần. Lúc này lại cố ý bày ra bộ dáng yếu đuối, ngược lại mị thái trăm sinh, khiến người khác há mồm ngây ngốc. Dương Khai cười giễu cợt nói: -Tiện nhân còn muốn trâu già gặm cỏ non. Thật là đáng ghét, giết cho ta, tránh làm bẩn mắt bổn thiếu! Lời vừa nói xong, gương mặt xinh đẹp của Ngọc trưởng lão biến đổi, không nghĩ tới Dương Khai lại có tâm địa sắt đá, long dạ độc ác như vậy. Ả hét lên một tiếng, thúc giục toàn bộ lực lượng chợt lui về sau, muốn thoát khỏi chỗ này. Nhưng tốc độ của ả nhanh, tốc độ của Ưng Phi còn nhanh hơn. Chỉ thấy một tia sáng lóe lên, Ưng Phi đã xuất hiện trước mặt ả, tay hợp lại thành đao, hung hăng đâm vào ngực ả. Dưới một kích của Ưng Phi, đế nguyên hộ thể của Đế Tôn nhất tầng cảnh giống như bọt biển vỡ tan ra, đầu ngón tay sắc nhọn giống như một thanh kiếm sắc bén cắm vào trong ngực Ngọc trưởng lão, lại hung hăng kéo ra một cái, một quả tim đỏ sẫm liền bị lôi ra. Ưng Phi lại ra một chưởng nữa, trực tiếp đánh Ngọc trưởng lão rơi xuống lòng đất, ngã chết tại chỗ.

-Giết! Lúc này cũng không cần Dương Khai phân phó gì thêm, hai đại Yêu vương Tê Lôi và Tạ Vô Úy rống giận lọt vào trong trận doanh Vấn Tình Tông. Ưng Phi cũng vòng trở lại, hóa thành một tia sáng xanh nhàn nhã qua lại. Ba đại Yêu vương thực lực đứng đầu giống như hổ nhảy vào đàn dê, trong khoảnh khác liền giết Vấn Tình Tông người chết ngựa ngã, những nơi đi qua không một người sống, cũng không có người chạy trốn. Ở trước tốc độ của Ưng Phi, chạy trốn chỉ là người si nói mộng mà thôi. Từng thi thể không toàn vẹn rơi xuống từ không trung, máu tươi như hoa nở rộ, xinh đẹp mà đầy sát khí. Từ đầu đến cuối không quá thời gian 10 hơi thở, 14, 15 vị Đế Tôn Cảnh đã chết sạch. Cũng không biết là vô tình hay cố ý, những người khác đều chết sạch, ngược lại thì Phong Huyền lại hoàn hảo không hao tổn, ba đại Yêu vương dường như căn bản không ra tay với hắn. Mà trong lúc ba đại Yêu vương tàn sát, Phong Huyền cũng không có bất kì ý tứ cản trở gì, chỉ đứng giữa không trung, thờ ơ lạnh nhạt. Đợi cho những người khác chết hết, Phong Huyền mới nhẹ thở dài một tiếng, trong nháy mắt dung nhan như già đi rất nhiều. Vấn Tình Tông gặp hạn ! Vấn Tình Tông đứng sừng sững ở Bắc Vực mấy vạn năm, truyền thừa từ Vấn Tình Đại Đế gặp hạn, không phải là trên tay Băng Vân Cốc mới ngã xuống, mà là trên tay một thanh niên Đế Tôn nhất tầng cảnh.

Đến bây giờ Phong Huyền cũng không nghĩ ra, rốt cuộc thanh niên này là thần thánh nơi nào, như thế nào lại như khắc tinh của Vấn Tình Tông. Năm đó hắn xuất hiện ở Băng Tâm Cốc, đám hỏi của Vấn Tình Tông và Băng Tâm Cốc liền phá bỏ, về sau con trai của mình lại bị hắn giết, lại đến hôm nay, ngay cả tông môn đều là lật thuyền trong cống ngầm. -Người cuối cùng, ai lên! Tê Lôi chăm chú nhìn Phong Huyền, nhàn nhạt mở miệng hỏi một tiếng. Thân là Yêu Vương Man Hoang Cổ Địa, đám người Tê Lôi cũng có vốn để kiêu ngạo, lúc trước ba người liên thủ giết địch là bởi vì đối phương người đông thế mạnh, giờ này chỉ còn lại có một cái, tự nhiên lại không cần liên thủ. Chỉ là ai sẽ ra tay chém chết người này lại là một chuyện phiền toái. Ba đại Yêu vương đều biết, đây là cơ hội biểu hiện trước mặt Dương Khai, dĩ nhiên không muốn tặng cơ hội này cho người khác. -Ta lên! Tạ Vô Úy lập tức trả lời, lúc thúc giục yêu vương, sau lưng hiện lên hư ảnh của một con bò cạp to lớn, đuôi đong dưa, lóe lên ánh sáng xanh mượt, vừa nhìn là biết vật kịch độc. -Dựa vào cái gì mà ngươi lên? Ưng Phi vẻ mặt không vui nhìn hắn. -Chẳng lẽ ngươi muốn lên? Tạ Vô Úy bĩu môi hừ lạnh.

-Có gì mà không thể? Ưng Phi nhướng mày, đi lên trước một bước, bộ dáng tùy thời chuẩn bị ra tay. -Vẫn là bổn vương lên đi. Tê Lôi cười hắc hắc, cái đuôi hồ ly lộ ra. -Thối lắm! Ưng Phi và Tạ Vô Úy đồng thời nhìn hắn chằm chằm. Đúng lúc này, Phong Huyền một mực im hơi lặng tiếng trừng mắt, bỗng nhiên toát ra hào quang kinh người, tu vi cường đại của Đế Tôn tam tầng cảnh ầm ầm bộc phát ra, đổ vào Phong Lôi Thần Mâu trên tay, di vật của Vấn Tình Đại Đế bỗng nhiên chấn động kịch liệt, hóa thành tia chớp màu tím.

-Tiểu súc sinh nhận lấy cái chết! Phong Huyền rống giận, thân hình lắc lư, bọc lấy tia chớp màu tím, lập tức nhào tới trước mặt Dương Khai. Đám người Tê Lôi cũng không có thời gian tranh chấp, trong nháy mắt Phong Huyền đột nhiên bộc phát, cả ba đã có động tác. Ưng Phi tốc độ nhah nhất, đánh thẳng tới Phong Huyền, lúc tiếng huýt gió của Ưng Phi vang lên, hai tay hóa thành móng vuốt, tàn ảnh đầy trời, dường như có thể phong tỏa trời đất. Mà Tạ Vô Úy cùng Tê Lôi lại bọc vô cùng yêu khí, một trái một phải tấn công hai phía Phong Huyền, một thân thực lực không giữ lại chút nào bạo phát . Ầm ầm ầm

Tiếng nổ truyền ra, đế nguyên và yêu khí bắt đầu khởi động, tia chớp màu tím tràn ngập ý chí phá hủy tất cả, xé rách không gian, trong nháy mắt liền đụng vào ba vị Yêu vương. Tiếng kêu rên vang lên, thân hình Ưng Phi bắn ngược về sau, lảo đảo đứng vững, trên hai tay đầm đìa máu tươi, ngay cả năm ngón tay đều có mùi khét như bị sét đánh phải. Mà Tạ Vô Úy cũng ngửa mặt phun ra máu tươi, hư ảnh bò cạp sau lưng chợt vỡ nát, sắc mặt tái nhợt, dường như bị thương không nhẹ. Tê Lôi thực lực mạnh nhất cũng bị đánh bay ra trăm trượng, thật vất vả mới đứng vững được, sắc mặt hoảng sợ. Ba đại Yêu vương liên thủ lại bị một mình Phong Huyền đánh trọng thương.

Vù vù vù vù Giống như hồi quang phản chiếu, lúc cuối cũng, sau khi tia chớp màu tím lóe lên vài cái bỗng nhiên vỡ tan. Mà Phong Huyền kinh ngạc nhìn Dương Khai đứng ở trước người không đủ mười trượng, tay cầm Phong Lôi Thần Mâu, cắn răng nghiến lợi căm tức nhìn hắn. Nhưng lúc này chính mười trượng kia lại như rãnh trời nằm ngang trước mặt Phong Huyền, khiến hắn không thể vượt qua. Dương Khai thân hình bất động, ánh mắt lạnh lùng. -Tiểu súc sinh! Bổn vương có làm quỷ cũng không bỏ qua cho ngươi! Khóe miệng Phong Huyền tràn ra máu tươi đỏ sẫm, toét miệng cười không ngừng. Vừa nói chuyện, khí tức Đế Tôn tam tầng cảnh nhanh chóng suy yếu, ngay cả một đầu tóc đen cũng trong nháy mắt biến trắng. Cho dù hắn một mình đả thương ba đại Yêu vương, nhưng đám người Tê Lôi cũng không phải vô dụng, liều mạng bị thương, chẳng những ngăn lại một kích liều mình của Phong Huyền mà còn để lại trên người hắn thương thế trí mạng. -Vậy phải xem xem ngươi có cơ hội thành quỷ hay không! Dương Khai cười lạnh một tiếng, đưa tay ra, một lá cờ đen xuất hiện trong lòng bàn tay, âm khí dày đặc, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng gào khóc thảm thiết. Hoàng Tuyền Luyện Ngục Phiên!

Đó là di vật của trưởng lão Hoa Phi Trần Hoàng Huyền Tông. Đây chính là một món cấp bậc Đế Bảo, Hoàng Tuyền Luyện Ngục Phiên, cắn nuốt vạn hồn, uy năng khó lường. Cầm Hoàng Tuyền Luyện Ngục Phiên, Dương Khai hừ nói: -Đối đãi ngươi sau khi chết, bổn thiếu liền thu hồn phách ngươi vào bên trong, chậc chậc, hồn phách Đế Tôn tam tầng cảnh, có thể làm một cái chủ hồn . -Phốc Nghe thấy lời ấy, Phong Huyền không nhẫn được, ngửa mặt phun ra một ngụm máu tươi, trong máu tươi xen lẫn mảnh vỡ nội tạng. Dương Khai có tà vật cỡ này, chỉ sợ cho dù hắn

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net