Chap 58

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

  Tại căn tin trường

Hắn chống cằm nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định. Nó giận thiệt rồi sao? Hắn thấy hắn và Qri đâu có gì đâu mà khiến nó phải giận cơ chứ (ờ đâu có gì đâu).

Qri nhẹ nhàng khui nắp hộp sữa chua rồi đẩy sang phía hắn

- Karry ăn đi!

Hắn giật mình, hồn nhập lại xác

- À... hả? Ừm cám ơn Qri!

Qri thấy thần thái của hắn có vẻ lo nghĩ liền hỏi

- Karry suy nghĩ gì mà chăm chú thế?

- À không! Không có gì! - hắn lắc đầu rồi đưa muỗng sữa chua vào miệng.

Qri hỏi thăm hắn này nọ rồi hỏi cả việc học hành. Cả hai lại hòa nhập vào cuộc trò chuyện.

...................................................

*Phía sau khuôn viên nhà trường

Nó ngồi bẹp dưới đất dựa lưng vào vách tường. Cái tư thế một chân co một chân duỗi càng khiến nó trông rất suy tư. Tay nó gác lên đầu gối, đôi mắt hướng về phía xa xăm. Mỗi lần có chuyện bực mình nó đều bỏ ra đây ngồi.

Nơi đây không có người qua lại, bãi cỏ lại sạch sẽ và xanh rì. Mấy khóm hoa đủ màu sắc được bảo vệ chăm sóc rất kĩ nên càng nổi bật dưới ánh nắng. Từ đây có thể nhìn thấy cả một dãy núi ở phía xa, bên dưới đó là một vùng rộng lớn không có người sinh sống.

Gió cứ lùa từng chập một khiến tóc nó cứ bay phấp phới. Vành tai đeo ba bốn chiếc khuyên lấp lánh và cả vùng cổ trắng trẻo có hình xăm lộ rõ ra ngoài. Ánh nắng rọi vào khiến mái tóc nó càng thêm đỏ rực.

Sao bản thân vẫn cứ bực bội mặc dù khăng khăng là không thích người ta. Đã vậy lúc nãy còn thực hiện cái hành động "dằn mặt ngầm" nữa chứ. Đúng là càng ngày càng không kiểm soát được hành động của bản thân.

Mà dù sao trông cô gái đó có vẻ rất hiền, lại rất nữ tính chứ không hung dữ và lạnh lùng như nó. Tự nó cảm thấy nó không bằng cô gái đó, đã vậy còn có một chút lo sợ nữa. Lo sợ điều gì chứ? Lo sợ Karry bị người ta cướp đi mất sao?

Nó nhếch mép nở nụ cười chế giễu bản thân. Buồn cười thật! Vương Nguyên mà lại biết sợ sao? Từ trước đến giờ có bao giờ suy nghĩ nhiều như thế đâu chứ! Lại là vì vấn đề tình cảm nhăng nhít nữa mới đáng ngạc nhiên.

Tuy nghĩ là nghĩ vậy nhưng con gái khi yêu đều giống nhau cả. Vẫn không thể cưỡng lại nổi sự chi phối của con tim mình.

........................................................

Chỉ chờ Jackson vừa đặt đống bánh kẹo xuống cho Chí hoành thì cô nhóc Ran đã nhanh tay chớp lấy một bịch snack. Ran cười lém lỉnh khui ra rồi ngồi ăn ngon lành. Chí hoành nhăn nhó mặt mày bảo

- Sao cô thích ăn đồ ăn của tui quá vậy hả?

- Của chùa thơm nhang! - Ran cười tít mắt vừa ăn vừa đút cho Shinichi ăn cùng.

Ailee nhìn Nhất Lân bằng ánh mắt khó hiểu, hôm nay không hành xác cô như mọi khi nữa à?

- Đừng có nhìn tui bằng cái mặt ngố tàu đó! - Nhất Lân liến Ailee một cái rồi chăm chú vào quyển sách khiến cô nhóc giật mình.

Gương mặt lạnh lùng kèm theo một ít sát khí bước vào chỗ ngồi. Cả đám đang ăn uống nói cười vui vẻ mà cũng phải im bặt. Ngon mở miệng phát biểu linh tinh coi, răng môi lẫn lộn chứ chẳng đùa đâu nhé! Tất cả nhìn nhau rồi giao tiếp bằng ánh mắt. Xong thì về lớp, mấy người còn lại cũng im lặng giả vờ học bài.

Nó vẫn chưa thôi cơn giận dỗi trong lòng, nhưng với một người mang vỏ bọc lạnh lùng thì sẽ biểu lộ theo cách nào đây??? 


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net