Chap 24: Rốt cuộc là mắc bệnh gì?

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Một thời gian sau, Nữ Hoàng Trắng chính thức nhận được thư tuyên chiến từ Nhà Vua Đen. Đại loại rằng, nội trong vòng 1 tháng nếu bà không đầu hàng, ông ta sẽ đem quân sang.

Có người phụ nữ ngồi trên ngai màu trắng, cuộn bức thư khiêu chiến màu đen lại, đưa cho một tên đang cung kính cúi người bên cạnh. Bà day day thái dương, mấy hôm nay quả thực mệt mỏi. Trong nước thì hàng đống chuyện phải lo, ngoài nước có Nhà Vua Đen lăm le, trực chờ. Công văn đưa lên chất thành núi, bà đã không ngủ mấy hôm rồi.

Bà bỗng nhớ đến 6 cô gái kia, Chaewon thì đi theo Seungmin, dạo này Seungmin bận, kéo theo Chaewon cũng bận. Cậu phải đi nhiều nơi, tới nhiều trại huấn luyện quân lính. Cô bé Chaewon kể cũng khổ, chạy đi chạy lại theo thằng bé.

Nhưng bà không thể để cô bé ấy cho ai khác được, hiện giờ có rất nhiều kẻ không đáng tin tưởng, ví dụ như gia tộc Morel đang có động tĩnh mờ ám, xem ra việc này bà phải nhờ đến hai con trai của hầu tước xử lý, nghe nói tiểu thư độc nhất của gia tộc ấy cũng học ở học viện hoàng gia, bà sẽ viết thư cho 2 người ấy.

À, nghe nói hai cô bé Jisu và Yeji cũng mới nhập học, xem ra mọi chuyện dễ dàng hơn rồi.

Còn Heejin? Cô bé con người ấy hình như được Hyunjin nhận làm em gái nuôi thì phải?

À, còn hai cô bé Jimin và Minjeong, có vẻ vẫn rất tốt khi đang làm việc dưới trướng 2 con trai bà. Cô bé Jimin đã trở thành người hầu riêng của Jeno, còn cô bé Minjeong?...Có lẽ nên gọi là 1 người quan trọng với Heeseung sao?

...

Chaewon thở dài, gục mặt xuống bàn, một lúc sau đột nhiên có một cái gì đó âm ấm ghé vào má, ngẩng lên thì thấy Seungmin, mắt thâm quầng, một tay cầm cốc trà đưa cô.

Cô ngồi thẳng dậy, nhận lấy cốc trà rồi hắn cũng ngồi phía đối diện, tự mình pha cho chính bản thân 1 tách trà nóng.

"Xin lỗi, đã làm phiền tới cô rồi"

Chaewon hơi ngạc nhiên, sau đó tiếp lời:

"Một ngày ngoài việc chạy đi chạy lại nhiều nơi thì không còn gì khác...Anh không cần bận tâm đâu"

Seungmin không nói gì, hắn cảm thấy hơi có lỗi vì không triệu tập được mấy cô nàng. Chỉ có thể bảo họ âm thầm luyện tập. Chỉ còn một tháng nữa chiến tranh sẽ diễn ra, mong rằng lúc ấy mọi người đủ mạnh. Còn một chuyện nữa, đám lính của Nữ Hoàng, tại sao tên nào cũng ẻo lả vậy? Khiến hắn phí không biết bao nhiêu thời gian và sức lực vào việc huấn luyện chúng.

"Nè, Seungmin...chúng tôi...Sau khi hoàn thành xong sứ mệnh thì phải về đúng không?"

Chaewon bỗng dưng hỏi, Seungmin thản nhiên trả lời:

"Đúng thế, nếu Wonderland trở lại như 9 năm trước, việc mở một cổng thời gian là tương đối dễ dàng:

Chaewon nghe xong câu trả lời lại im lặng, qua nét mặt không thể biết cô đang nghĩ gì. Cô lại chăm chú vào việc uống trà, Seungmin nghỉ được 1 lát thì lại ngay lập tức rời chỗ ngồi, quay trở lại với công việc.

Chaewon cảm thấy hiện tại tâm trạng mình rất lạ lùng. Khi không đâu lại cứ nghĩ về Seungmin, từng cử chỉ, lời nói của hắn đều được cô ghi lại kĩ càng. Cô không hiểu? Trước đây cô có bị như vậy đâu?

Chaewon ngồi chống má ngắm Seungmin đằng xa đang huấn luyện cho đám lính. Cô hình như vừa có thêm một tật xấu nữa, đó là cứ rảnh ra 1 chút lại ngồi nhìn cậu. Tại sao cô lại không thấy chán nhỉ? Lạ quá à!

Cô ngồi lâu lắm. Bao lâu cô cũng chẳng nhớ nữa, chỉ cho đến khi Seungmin đã đứng trước mặt gọi cô, trời đã ngà ngà sắc hồng rồi. Chaewon chợt bừng tỉnh,vẫn tiếp tục dán mắt vào Seungmin.

"Nhìn gì? Thủng mặt tôi bây giờ"

Hắn nói nhạt nhẽo, đồng thời đưa tay ra véo má cô nàng. Chaewon bị nhéo tỉnh cả người, vội lồng lộn lên:

"A!! Đau quá! Seungmin bỏ ra đi!"

Đột nhiên cây cối phía sau cô rung chuyển dữ dội, 1 cành dây leo không biết từ đâu ra cuốn chặt lấy ngón tay Seungmin rồi mở lòng bàn tay ra khiến hắn không nhéo được má cô nữa. Chaewon ôm má, mắt đẫm nước, ngược lại với Chaewon, Seungmin lại nở nụ cười tỏa nắng:

"Chaewon, cô thực sự...đã tiến bộ rồi đấy!"

Chaewon ngập ngừng, hơi bối rối trước nụ cười của hắn. Hắn cười đẹp vậy ư? Cô có diễm phúc được ngắm nụ cười của hắn đấy! Là nụ cười THẬT SỰ đấy!

Rõ ràng má phải của Chaewon không bị bẹo, cớ sao nó lại đỏ lên?

Rốt cuộc cô mắc bệnh gì??

.....

Hôm ấy, Heejin phải dậy từ sáng sớm, cùng Hyunjin và Hyun Chal thu dọn đồ. Sau khi ba người đã sắp xếp xong hành trang của mình thì lập tức rời rừng.

Lúc họ ra khỏi rừng là mặt trời đã ló dạng hẳn, Hyunjin thuê 1 chiếc xe ngựa, nói gì đó với ông ta và cả ba người cùng bước lên.

"Cho tôi hỏi, chúng ta đang đi đâu vậy?"

Khi đã yên vị trong xe ngựa, Heejin bất giác hỏi.

"Chốc nữa cô sẽ biết"

Hắn lại nở cái nụ cười bí hiểm đó. Heejin ghét nó, nó làm cô muốn phát điên! Hắn lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng úp úp mở mở, không rõ ràng một chút nào!

...

3 tiếng sau, Heejin mặt mũi bơ phờ bước ra khỏi xe. May mà xe anh ta thuê là loại có đệm lót, nếu không cô chết vì ê mông mất!

Heejin lấy hành lý của mình sau đó bước theo Hyunjin và Hyun Chal. Lúc nãy mải lấy đồ nên cô không để ý, bọn họ đang bước vào một tòa nhà rất to. Hai cánh cổng bằng kim loại được sơn màu đen, Cánh trái có chữ "H", cánh phải có chữ "J". Cô hơi nghi ngờ, HJ- tức là Hyunjin, cũng có nghĩa đây là nhà của anh ta sao?Chắc hẳn anh ta quyền cao chức trọng nên mới có nhà to như vậy.

"Ngài đã về, Nam Tước Hyunjin. Mừng tiểu thư đã về."

Một người đàn ông cung kính cúi người nói với hắn và Hyun Chal. Sau đó Hyunjin nói gì đó với quản gia Heejin không rõ, nhưng cô cũng không bận tâm lắm. Chỉ biết là sau đó, một đám người hầu cung kính xách đồ cho cô, dẫn cô về phòng nghỉ.

...

Heejin nhận túi đồ của mình, rồi sau đó đóng cửa phòng lại. Nội thất ở đây rất đẹp, đầy đủ mọi thứ, từ quần áo cho tới đồ ăn vặt. Heejin lấy đại một bộ quần áo từ trong tủ, rồi bước vào phòng tắm. Dù ở đây chưa có các thiết bị hiện đại,nhưng bồn tắm đóng bằng loại gỗ thượng hạng của Wonderland,đã được pha sẵn nước. Heejin bước vào, tận hưởng những giây phút bình yên.

...

Heejin tắm xong thì cũng đến giờ ăn trưa. Một nữ hầu dẫn cô đến phòng ăn, mở cửa cho cô.

Heejin bước vào, khá ngạc nhiên vì sự...buồn tẻ của nó. Gia nhân đứng dọc hai bên phòng. Chính giữa là bàn ăn dài mấy mét, mà lại chỉ có 2 người ngồi, tính cả cô nữa là ba.

Cô hiện tại đang mặc một chiếc váy xòe chạm gót, 3 lớp váy chồng lên nhau, eo hơi thắt lại, tay áo loe rộng. Hào quang văng tứ phía, cũng khiến ai đó 1 phen bất ngờ, không thể rời mắt. Ai đó một phen tức xì khói, trừng mắt cảnh cáo.

Dưới ánh nhìn ngơ ngác của Hyunjin và ánh mắt đầy sát khí của Hyun Chal, Heejin chỉ làm ngơ, coi họ như không khí. Cô ngồi xuống chỗ của mình và bắt đầu ăn.

......

Bữa trưa kết thúc, Heejin về phòng mình. Khổ nỗi, vừa đóng được cái cửa phòng ăn thì lại gặp một người đáng ghét đứng trước mặt.

Heejin đi lướt qua, thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt.

"Này! Đứng lại!" – Hyun Chal chỉ tay về phía Heejin, chống nạnh nói.

Heejin đứng lại, không quay đầu:

"Cô có vẻ hung dữ hơn trước nhỉ? Không muốn giả nai nữa à?"

"Chị kiêu ngạo vừa thôi! Chị nghĩ chị là ai mà có quyền bước chân vào ngôi nhà này?Chị chỉ ăn bám thôi!" – Hyun Chal chạy đến trước mặt cô, tay hất tóc, tay chống nạnh, cằm nhếch lên 15 độ.

Heejin không để tâm cho lắm. Giọng điệu như vậy, dám chắc cô ta không biết thân phận thật của cô.

"Quyền của tôi là em gái nuôi Nam tước Hyunjin, không phải nhà này là của Hyunjin sao? Muốn tôi bước chân ra khỏi thì quyền quyết định thuộc về Ngài ấy. Với lại, không phải cô cũng ăn bám sao?"

Hyunjin nghe Heejin nói xong thì giậm chân xuống đất một cách thô bạo. Cô ta nói đúng, anh em cô là không cùng huyết thống, cô đơn giản chỉ là con nuôi của cha mẹ anh. Cô được nhận nuôi năm 5 tuổi. Nhưng Heejin, tại sao cô ta lại biết??

Về phần Heejin, việc tại sao cô biết á? Xin thưa rằng cô chả biết cặn kẽ thế đâu, chỉ là trong lúc tắm có mang 1 quyển sách vào đọc, lại chọn đúng quyển nói về dòng dõi của Hyunjin. Các thành phần con ruột của nhà anh ta đều có màu tóc màu đỏ, mà tóc Hyun Chal lại màu nâu, nên có thể dễ dàng suy ra hai người không phải anh em ruột. Nói chung, vẫn là cô cao tay hơn.

Hyun Chal tức giận, tạm thời không tìm được cách đáp trả, cô ta bỏ đi. Heejin thở dài, tại sao con bé này thích gây hấn với cô thế nhỉ?

"Heejin!"

Vừa định đi tiếp thì có tiếng gọi sau lưng. Đúng là tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa! Không phải anh ta nghe hết cái đoạn đối thoại đó rồi chứ?..


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net