CHAP 3

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Điều duy nhất an ủi tôi ở ngôi trường này là việc học .Thầy dạy lý nói tôi là niềm vui nhỏ nhoi khi thầy đứng lớp 11B3. Chỉ có tôi làm đầy đủ bài tập của thầy và cũng chỉ mình tôi trả lời những câu hỏi thầy đặt ra. Chắc vì thế mà cô chủ nhiệm đặt tôi ngồi gần vị trí bàn giáo viên.
Sáng nay đến lớp không khí có vẻ lạ . Mấy bạn nữ vừa soi gương vừa bàn tán nho nhỏ . Họ nói về ai đó và khen tấm tắc . Chắc có bộ phim nào mới tôi lấy  sách bỏ vào ngăn bàn rồi đi giặt giẻ lau .
Ngay lúc bước ra cửa lớp thì tôi đâm rầm vào cột điện , à ko , cột điện làm   sao mọc ngoài cửa lớp đc, nhưng cái thứ vừa va vào rắn chẳng kém bê tông.
Khi nhận ra trước mặt là một nam sinh  tôi vội vàng bước sang bên . Như    biết sẽ đc dọn đường cậu ta đứng im và nhìn xuống dưới . Theo lẽ thường tôi cắm mặt đi tiếp và nghĩ cậu ta cũng thế. Đó là cách coi như ko có chuyện gì xảy ra , chữa ngượng cho đôi bên . Vừa đi tôi cảm thấy xót trên má , dùng tay quẹt mới biết mình chảy máu , có lẽ đã mắc vào bảng tên trên ngực cậu ta .
<< đứng lại !>>
Chắc là gọi mình , tôi quay lại .
<< mua giúp hộp phấn !>>
<< bạn ko nhắc mình quên mất, lớp mình hết phấn viết rồi!>>
Tôi còn nở nụ cười rõ tươi cảm ơn cậu bạn mới vào. Cậu ta ko nghe hết câu đã vào lớp .
Tôi mua phấn và urgo trước khi đi giặt giẻ , dán miếng urgo lên má , xong xuôi mới vào lớp , đặt hộp phấn lên bàn giáo viên , tiện lau lại bảng.
<< ăn sáng chưa?>>
Là giọng của cậu bạn đó , cậu ta nói khá to nhưng chắc đang hỏi mấy người ngồi cạnh vì có người đáp lại là chưa. Tôi tiếp tục lau mặt bàn giáo viên mới nhận ra cậu ta đang nhìn mình , một vài bạn trong lớp cũng nhìn tôi chằm chằm như thể câu hỏi lúc rồi còn đợi người trả lời.
Nhưng ko đời nào có chuyện đâm sầm   vào người khác lại đc mời đi nên tôi ko nói gì. Nhỡ người ta ko hỏi mình đáp lại quê chết đi . Hơn nữa trong lớp này có mấy người muốn nói chuyện với tôi .
<< ăn sáng chưa?>>
Lần này tôi quyết định quay lại xem thế nào . Giọng cậu ta có vẻ bực mình .
<< bạn hỏi tớ à ? Tớ ăn !từ nhà rồi.>>
<< cầm lấy phấn và ăn !>>-- câu trên và câu dưới chẳng liên quan .
<< bạn vừa nói gì cơ ?>>
Tôi có nghe lầm ko vậy , cậu này bị lậm phim ảnh rồi.
<< bạn đã làm bẩn quần của Jungkook.>>
Bạn nữ gần nhất nói thế . Cái giẻ lau dính đầy bụi phấn trong tay tôi đã chạm vào người của cậu ta trong cú va chạm .
"Vì thế mà tớ phải ăn phấn ?"
Cậu ta ko trả lời . Tôi xoay người trở lại và cho rằng trò đùa đã kết thúc .
"Ba"
Nói gì vậy ?
"Hai"
Hình như là đếm ngược nhưng tôi ko ăn thì làm gì đc chứ. Cậu này đúng là hết trò để nghịch, mà sao giỏi thế nhỉ , mới học cùng đã biết tôi ngơ ngơ để chọn người bắt nạt .
Chưa để Jungkook tiến về zero thì trống đánh , giáo viên vào lớp . Tiết lý , thầy cưng tôi lắm . Đúng là môn khoái khẩu , tôi học  say sưa mà chẳng để ý tới thời gian gì , giờ ra chơi thầy còn cho thêm bài tập để làm, tôi cứ cắm cúi làm thôi.
"Một!"
Hộp phấn bị dốc ngược đổ xuống quyển vở của tôi. Thật là , hôm qua bị dính bã kẹo, hôm nay  lại chuyện gì nữa , tôi ngước mắt lên nhìn . Jungkook cúi xuống quan sát tôi bằng vẻ mặt đằng đằng sát khí .
"Ăn!"
" bạn bảo tớ ăn phấn á? Ăn làm sao đc    chứ ? Nếu tớ làm bẩn quần bạn thì cho tớ xin lỗi, tớ cũng bị chảy máu trên má nè!"
Tôi chỉ ngón tay lên vết urgo, bình thường chẳng khoe thương tích làm gì nhưng ko hiểu sao lúc đó tôi dũng cảm như thế . Ấy mà đó là sai lầm.
Cậu ta xốc nách tôi lên bằng một bàn tay , kéo lê ra khỏi lớp.
" bạn định làm gì ???"
Tôi cố gắng bám víu vào song cửa nhưng ko thể cậu ta khỏe quá.
Gì kia , cậu ta mang tôi tới bể bơi . À chắc định thả xuống đó , nhưng tôi nào có biết bơi.
"Jungkook, cậu làm gì thế ?"
Tôi nghe loáng thoáng tiếng các bạn cùng lớp trước âm thanh "tõm" đc cất lên.
"Đứa nào có gan thì nhảy xuống !"
Sau tiếng tõm là tiếng cậu ta.
Còn tôi đang ở dưới nước , chới với và ướt nhẹp .
Nước tràn vào cổ họng ,tai, lỗ mũi khiến tôi khó thở , đưa tay vùng vẫy .
Bình tĩnh nào , nếu ko có ai cứu thì phải tự mình đứng lên , bể bơi trường học ko thể ngập đầu đc. Vậy mà mãi sau này khi bị ném xuống nước lần nữa tôi mới biết đây là bể bơi dành cho bọn con trai và chỗ này sâu nhất . Vì thế tôi cố gắng đập nước càng mạnh càng tốt , ko ngờ rằng càng làm thế càng bị nước điều khiển.
Nhưng tôi nghĩ mình ko thể chết , tôi còn chưa gặp lại những người bạn thơ ấu .
Đúng vậy , một người nào đó đã cứu và đưa tôi lên bờ , ấn chặt lồng ngực cho nước trong bụng đi ra . Trong trường hợp nước chưa ra đc phải hô hấp nhân tạo . Tôi bật dậy ngay lập tức khi nghĩ đến chuyện đó .
"May quá bạn ko sao! Cậu ta quả là quá đáng hết sức !"
Dù rất mệt nhưng tôi đã nhận ra khuôn mặt của vị anh hùng . Là một bạn nữ mang tên Jung Yerin. Vì tôi mà   bộ đồng phục của bạn ấy ướt sũng , nước chảy tong tong trên người hai đứa .
"Cảm ...ơn ...bạn ...nhiều ...lắm!"
"Cậu kia đứng lại !" - Yerin nói lớn , đồng thời siết lấy cổ tay tôi kéo đi .
"Đi theo tôi"
Tôi bị Yerin kéo lại gần Jungkook .
" Tôi nghĩ cần có lời xin lỗi ."- Yerin ngước lên nhìn Jungkook rồi quay sang nhìn tôi .
" Hả? Gì cơ ? Tớ phải xin lỗi cậu ta ư?"
"Đó là cái giá phải trả khi chạm vào người tao !"
Sau đó hai người nói qua nói lại . Tai tôi lùng bùng nước nên chẳng nghe rõ . Chỉ biết rằng cô bạn tốt bụng muốn Jungkook phải xin lỗi tôi . Cô ấy quả thật dũng cảm trong khi tôi chỉ cần nhìn vào mắt cậu ta tôi đã sợ xanh mặt huống chi đòi công lý.
Jungkook có đám đàn em hộ tống tới trường ,lại "hiên ngang " quẳng bạn học xuống nước ko là dân anh chị thì còn cái gì đc . Dù ấm ức nhưng tôi chọn cách nuốt vào lòng để dạ dày tiêu hóa giúp.
Lần thứ hai tôi trốn học , nhưng là lên  sân thượng cùng với con gái . Yerin nói chờ khi nào tóc khô thì xuống , còn đồng phục đã mượn giúp tôi .
"Bạn ...dễ thương quá!"
Hơ hơ , chẳng biết mình học từ đâu câu này , nhưng nó thay lời cảm ơn chân thành của tôi .
"Bạn mới vào chưa hòa đồng đc với tập thể cũng đừng buồn có gì hỏi tôi "
Trời ơi , tôi muốn la lên rằng tôi rất hạnh phúc , mười bảy tuổi đầu giờ mới tìm đc người ko hứng bắt nạt mình , thậm chí còn bảo vệ tôi nữa . Tôi gật đầu cái rụp.
Vừa vào lớp , đặt đc cái mông xuống ghế , chẳng có ai hỏi thăm tôi trong khi Yerin đc các bạn nam hỏi thăm đủ thứ : Cậu có lạnh ko ? Có bị đau họng ko ? Ngồi chỗ mình cho khô tóc ... Nhưng khi Jungkook bước vào thì cả lớp im re . Phải thôi , bởi chẳng ai muốn bị như tôi cả .
*****************************************************************

Tôi chóng mặt rát họng từ sáng tới giờ chưa khỏi. Cố nốt tiết sinh hoạt là đc về . Nghĩ vậy nên tôi sửa soạn sách vở bỏ vào ba lô , ôm trước bụng .
Trong giờ sinh hoạt cô giáo phổ biến đủ các thứ , nhưng cô có nói mòn lưỡi thì ngoại trừ tôi chả có ai chấp hành cả . Tôi nghe câu đc câu mất , chỉ chực giờ về.
"Bạn nào có ý kiến gì ko ?"
Hy vọng là ko để cô cho về sớm , tôi mệt muốn xỉu rồi.
"Em muốn ngồi cạnh bạn Hwang Eunbi !"
Cái tên nghe quen quen quá chừng , hình như là tên tôi thì phải , chả nhẽ ngoài Yerin còn có người quý mến tôi .
Đang lơ ngơ tìm bạn nào dành tình cảm đặc biệt cho mình thì cả lớp nhìn tôi vẻ rất nghiêm trọng .
"Hwang Eunbi xuống ngồi bàn cuối nhé?"
"Dạ"
Tôi gật đầu , ngồi đâu chả đc . Mau mau kết thúc giờ học để còn đc về.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net