PHIÊN NGOẠI: VỀ VƯỜN RAU ẨN CƯ

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Edit: Chu

-- Chuyện xảy ra sau khi kết thúc trận chiến hai năm --

Trong một căn phòng nhỏ tỏa mùi cháo ngào ngạt.

Một đứa trẻ tai đỏ ửng, trên đầu đội một chiếc lá bí đỏ đi tới gần lò, ném thêm củi vào trong. Nó ngồi cạnh bé gái tóc đỏ, vừa ăn kẹo mật vừa nướng bên lò.

"Muội thấy lửa nên cháy to hơn chút."

"Huynh thấy không được đâu, kẹo chảy mất."

"Muội nghĩ không chảy được."

"Xì, muội thì biết cái gì, muội chỉ biết ăn kẹo."

Sở Vãn Ninh cầm theo thỏ săn được đẩy cửa vào, theo sau là đám cây cỏ tinh ríu rít, có tiểu hoa yêu, tậm chí có mấy tiểu yêu tinh rêu chỉ to như móng tay cái.

Huynh muội thụ tinh ngồi bên bếp lò lập tức đứng dậy, luống cuống tay chân hành lễ với y: "Thần mộc tiên quân."

Thần mộc tiên quân là cách xưng hô của những mộc linh này với Sở Vãn Ninh.

Kỳ thật rất nhiều chuyện khi quay đầu nhìn lại, đã sớm lộ ra. Kiếp trước y vẫn luôn không hiểu vì sao mình lại được trời sinh gắn với thần võ Cửu Ca,cũng không biết vì sa mình lại có sức khống chế mạnh mẽ với cây cỏ như vậy, thậm chí trước đó y còn không rõ tại sao Sắc Tửu Hồ Lô trốn ra từ Kim Cổ Tháp lại tất cung tất kinh với y như thế.

Giờ thì y hiểu cả rồi.

Y là thần mộc Viêm Đế, mà thần mộc Viêm Đế là cội nguồn của thực vật trên thế gian.

Sau một trận chiến sinh tử, Sở Vãn Ninh và Mặc Nhiên quy ẩn ở Nam Bình u cốc, những pháp thuật hung ác bạo ngược tạm thời chẳng dùng tới, nhưng những ngày trôi qua hơi bình đạm không có gì lạ, Sở Vãn Ninh liền ngẫm thử tới thuật triệu hoán Mộc Linh, tập trung nhóm tiểu yêu quái trong sơn cốc lại dưới trướng.

"Nhìn qua thì cứ như có ý chiếm núi làm vua ấy." Mặc Nhiên cười bình luận, "Thiếu mỗi da hổ trải trên mặt đất nữa thôi."

Nhưng Sở tiên quân chiếm núi làm vua mấy ngày nay rất nôn nóng, vì trước đó mấy ngày Tiết Mông đã truyền âm tới cho họ, biệt nữu mà tỏ vẻ trung thu năm nay muốn tới Nam Bình Sơn, quây quần bên họ.

Cách hai năm, quan hệ sư đồ của ba người đã bị thời gian mài mòn khiến không còn xấu hổ như trước nữa, Sở Vãn Ninh đương nhiên muốn gặp lại ái đồ ngày xưa lần nữa. Nên trước Trung Thu một tháng, y đã bắt đầu nghiêm túc cân nhắc nên chuẩn bị những món gì chiêu đãi Tiết Tử Minh.

"Sư tôn đang viết gì thế?"

Trong ánh đèn đêm lay động, Mặc Nhiên ghé lại gần, ôm lấy Sở Vãn Ninh từ sau lưng, cằm dựa lên vai y, đôi mắt đen như mực nhìn về phía giấy và bút mực bày trên bàn.

Hắn vốn chỉ tùy tiện hỏi, chủ yếu là muốn dỗ ân công ca ca lên giường sớm thôi. Với mấy thứ Sở Vãn Ninh viết kỳ thật hắn cũng không có nhiều hứng thú.

Gia hỏa này còn có thể làm gì? Đơn giản thì lại ngẫm về mấy thứ cơ giáp linh tinh của Dạ Du Thần, sau đó gửi bản vẽ cho Mã trang chủ Đào Bao sơn trang, để người ta làm ra mấy thứ đồ giá rẻ ấy bán, cuối cùng còn thành khẩn viết thêm "Lợi nhuận không cần đưa ta, gửi cả về Tử Sinh Đỉnh đi."

Kết quả thứ làm ra tốn kém vượt xa giá bán, Mã trang chủ bị lỗ vốn, cầm giấy tờ đuổi theo Tiết Tử Minh đòi tiền.

"Hửm? Hôm nay không phải bản vẽ?"

Sở Vãn Ninh thất thần đáp: "Lấy đâu ra ngày nào cũng có linh cảm chứ."

Mặc Nhiên cọ cọ lên mặt y, hôn lên vành tai y một cái: "Sư tôn..."

"Làm sao?"

"..."

Mặc Nhiên không khỏi đứng dậy, xoa xoa mũi mình.

Hắn không khỏi bắt đầu hoài nghi những ngày quy ẩn có phải khiến Sở Vãn Ninh chán rồi không, nếu không sao cọ cọ thân mật như thế chỉ đổi được một câu "Làm sao" cứng như sắt, âm điệu còn không lên xuống xíu nào.

Đúng là sống thì gặp quỷ.

Mãi cho tới tận lúc này Mặc Nhiên mới bắt đầu nhìn kỹ mấy thứ Sở Vãn Ninh bày trên bàn viết, không xem còn đỡ, vừa nhìn thấy, đã làm hắn hoảng tới vội lui một bước.

"Ngươi đang viết gì thế?!"

Vừa nãy là câu hỏi, lần này là câu cảm thán chứa đầy hoảng sợ.

Sở Vãn Ninh vì ngữ khí của hắn cảm thấy không vui, rốt cuộc gác bút lông Hồ Châu xuống, ngừng lại nâng đôi mắt phượng hung dữ lên, hơi híp mắt lại, cho dù hai hàng mi dài mềm như lụa, cũng không che được ánh mắt sắc bén.

Có điều, ánh mắt hung dữ, cũng không đánh thắng được lời đáng sợ của Sở Vãn Ninh vào giờ phút này.

"Thực đơn Trung Thu đấy."

Mặc Nhiên: "... ..."

Không sai, vì tiệc đoàn viên đầu tiên sau đại chiến, Bắc Đẩu Tiên Tôn định tự tay làm, vì đồ đệ mà mình cảm thấy rất có lỗi với rửa tay nấu canh.

Mặc Nhiên trừng mắt nhìn gương mặt nghiêm túc lại cố chấp của Sở Vãn Ninh trong ánh nến, lòng không khỏi run lên.

Y không phải nghiêm túc đâu nhỉ... ???

Nhưng thực đáng tiếc, Sở tiên quân là người đứng đắn, chưa bao giờ nói lời vui đùa không cần thiết.

Mấy ngày tiếp theo y đều nhíu mày cẩn thận nghiên cứu cho tờ thực đơn kia, thỉnh thoảng sẽ gạch đi mấy món-- mỗi lần đó Mặc Nhiên sẽ lặng lẽ thở hắt ra một hơi. Hoặc là thêm vào mấy món-- mỗi lần ấy Mặc Nhiên sẽ cảm thấy dạ dày mình ẩn ẩn co rút lại.

Cuối cùng khi Sở Vãn Ninh rốt cuộc ho nhẹ hai tiếng định đưa tờ thực đơn ra cho hắn xem, Mặc Nhiên cố gắng trấn định quét mắt nhìn hai mươi món ăn mười lạnh mười nóng trên thẻ tre rồi đóng lại.

"... Sao thế? Có phải thiếu mất mấy loại không?"

"Không." Mặc Nhiên cảm thấy trừ phi mình muốn thấy tân chưởng môn của Tử Sinh Đỉnh chết bất đắc kỳ tử, nếu không nhất định phải làm gì đó để ngăn cản ân công ca ca nhà mình.

Hắn nghĩ nghĩ, ngước mắt lên cười nói với Sở Vãn Ninh: Ta chỉ cảm tấy tiệc đoàn viên nếu do một mình sư tôn chuẩn bị, không khỏi thiếu thành tâm rồi."

Sở Vãn Ninh khẽ nhíu mày: "Vậy ư?"

"Đã gọi là đoàn viên." Mặc Nhiên dẫn dắt từng bước, "Thì đương nhiên phải cùng nhau chuẩn bị mới náo nhiệt chứ."

Thấy đối phương không hé răng, hình như hơi do dự, Mặc Nhiên chợt lóe linh quang, bỗng thầm nghĩ tới Sở Vãn Ninh xưa nay hiếu thắng, tiếp tục nói: "Sư tôn ngươi xem như vậy được không, chúng ta mỗi người chuẩn bị năm món lạnh năm món nóng, có điều đừng nói cho đối phương biết là gì. Chờ Tiết Mông đến, cứ xếp lẫn hai mươi món này bê lên, cuối cùng hỏi hắn xem món nào ngon, món nào hắn không thích, thế nào?"

Sở Vãn Ninh không đáp ngay, nhưng đáy mắt lại hơi tỏa sáng.

Chút tâm tư và biểu tình nhỏ này của y đều thu vào trong ánh mắt Mặc Nhiên, Mặc Nhiên nén cười, lại cầm lấy tay y, giọng ôn nhu hỏi: "Được không?"

Sở Vãn Ninh giương mắt nhìn hắn: "Đây là thi nấu ăn?"

Mặc Nhiên xoa xoa mũi, cười nói: "Ngươi nói sao là vậy."

Sau mấy phần trầm mặc, Sở Vãn Ninh bỗng đứng dậy, nhấc thẻ tre đang bị tay khác của Mặc Nhiên đè nặng lên. Mặc Nhiên có hơi nghi hoặc: "Sao thế?"

"Ta sẽ không để cho ngươi biết ta sẽ nấu gì." Biểu tình Sở Vãn Ninh lại rất nghiêm túc, "Nhưng thứ viết trên này đều không tính. Ta sẽ nghĩ lại."

Mặc Nhiên: "..."

Sở Vãn Ninh nheo mắt lại: "Kỳ thật ta nấu ăn, cũng chẳng kém ngươi nhiều đâu."

"Vâng vâng vâng." Mặc Nhiên nhịn cười tới không chịu nổi, "Sư tôn nói gì cũng đúng, ta đây chờ có bữa tiệc Trung Thu thịnh soạn để ăn thôi." Hắn nói, kéo tay Sở Vãn Ninh, vuốt ve bàn tay nhiều năm vót gỗ làm cơ giáp mà sinh ra vết chai mỏng, sau đó cúi đầu hôn lên.

Trong ánh nến, hắn thấy Sở Vãn Ninh không hề vì bị chê cười mà ngoài ý muốn hơi mở to đôi mắt, nhìn chăm chú Sở Vãn Ninh dưới nụ hôn chậm rãi thả lỏng cơ thể cứng đờ.

Hắn ôn nhu xong mắt lên.

"Ân công ca ca làm gì, cũng tốt nhất."

Giải quyết nguy cơ dễ như trở bàn tay như thế, mình đúng là ngày càng thông minh cơ trí mà. Mặc Nhiên yên lặng tự vì mình uống một chén rượu mừng, sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của Sở Vãn Ninh tủm tỉm cười đứng dậy, đi dọn mấy cái bát đĩa chưa rửa còn nằm trên bàn.

Đêm tới, đương nhiên khi dọn dẹp tắm rửa về phòng, Sở Vãn Ninh đang ngồi bên cửa sổ, thấy y đang nghiên cứu vô số loại thực đơn.

Nghe thấy tiếng đẩy cửa vào, y theo bản năng giấu quyển sách đi, nhìn dáng vẻ quả thật đã chính thức coi Mặc Nhiên là đối thủ cạnh tranh. Nhưng Mặc Nhiên chỉ cảm thấy gia hỏa này thật buồn cười, trên kệ sách giải trí của y cũng chỉ có mấy quyển như thế, liên quan đến đồ ăn cũng chỉ có mỗi hai bộ, một bộ là "Thực ký Ba Thục", một bộ là "Ẩm thực Lâm An", có gì để giấu.

Có điều Sở Vãn Ninh đương nhiên cảm thấy mình rất cần giấu đi, nên y tắt đèn bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn thanh niên: "Ngươi tắm xong rồi?"

Mặc Nhiên cười gật đầu.

Sở Vãn Ninh đơn giản gật đầu cho có, dùng tư thái lơ đãng thuận tay cất sách lên kệ, sau đó nói: "Vậy được rồi, ta đi tắm đây."

Nụ cười của Mặc Nhiên càng rõ: "Sư tôn."

"Hử?" Sở Vãn Ninh quay đầu lại.

Mặc Nhiên nhất thời như không biết có nên nói hay không, nhưng cuối cùng vẫn gãi đầu, có hơi ngượng ngùng nhắc nhở: "Ngươi đã tắm trước ta rồi mà... Ngươi quên ư?"

"..."

Người muốn che giấu gì đó thi thoảng sẽ thất thần, cho dù là Bắc Đẩu Tiên Tôn cũng không ngoại lệ.

Trong không gian xấu hổ này, Mặc Nhiên có hơi buồn cười lại có hơi lúng túng nhìn y, sau đó đi tới gần. Nơi gần cửa sổ rất hẹp, chỉ bày một cái ghế và một giá trúc Nam Trúc, không có không gian trống. Mặc Nhiên chống tay lên chỗ vịn, Sở Vãn Ninh liền không có đường lui.

Sở Vãn Ninh cũng không định lui, tật xấu khẩu thị tâm phi của y đã ổn hơn những năm trước nhiều rồi, có điều y vẫn không quen thân thiết ở mấy chỗ này lắm-- đặc biệt mấy hôm trước khi nhân cách Đạp Tiên Quân xuất hiện, y còn cùng cái tên không thể nói lý kia cố chấp giao triền ở đây.

Giờ y nhớ tới những hình ảnh đó mặt đã nóng bừng, nên càng thêm kiên trì.

Sở Vãn Ninh nói: "Không được. Tới giường đi."

Mặc Nhiên không đáp lại y đã dán tới, ngậm lấy đôi môi hơi lạnh của y.

Không thể không nói Đạp Tiên Quân và Mặc tông sư đều thích mấy thứ giống nhau trong lòng cả, chỉ là Đạp Tiên Quân thì biểu hiện ra lộ liễu, còn Mặc tông sư sẽ tương đối uyển chuyển.

Nhưng kết quả thì y hệt nhau.

Lúc y còn chưa kịp phản kháng, đã bị Mặc Nhiên vừa lừa vừa gạt đẩy lên ghế, hơn nữa còn giống hệt như Đạp Tiên Quân, Mặc tông sư giật giật ngón tay, dùng ma tức thúc giục thần võ Gặp Quỷ, trói chặt tay chân Sở Vãn Ninh lên trên ghế.

"Ngươi không thể chọn nơi bình thường chút à?" Sở Vãn Ninh cơ hồ nghiến răng nghiến lợi.

Mặc Nhiên rủ mi, có chút dáng vẻ vô tội, hắn cúi thấp người, giơ tay vuốt ve gương mặt Sở Vãn Ninh, giọng thế mà rất ôn nhu: "Ta sợ ngươi sẽ chán."

"..."

Rõ ràng chuyện không bằng cầm thú như thế, nghe qua lại biến thành hắn như một tiểu cô nương sợ bị vứt bỏ.

Ánh mắt Mặc Nhiên thực nghiêm túc: "Sư tôn, chúng ta đã sinh hoạt bên nhau hai năm rồi, su này còn cả đời rất dài nữa, đêm nào cũng thành thành thật thật ở trên giường, có lẽ ngươi sẽ chê ta không thú vị mất."

"Ngươi rất thú vị." Sở Vãn Ninh trừng hắn, "Giờ, buông ta ra."

"Mặc Nhiên nửa quỳ trước mặt y, nhìn y chăm chú.

"Buông ra." Sở Vãn Ninh kiên trì nói.

Có lẽ ánh mắt y qua cứng cỏi, khiến trái tim yếu ớt của thanh niên từng chịu thiên đao vạn quả kia bị thương, Mặc Nhiên bỗng rủ mi xuống, không nói gì. Hắn nhìn qua có chút thương tâm, nhưng vẫn nghe lời lầu bầu nói: "Gặp Quỷ, trở về."

Dây liễu nghe lời thu lại.

Mặc Nhiên vẫn cúi thấp đầu, lại bồi thêm một câu: "Thực xin lỗi."

"..."

Lúc thanh niên nửa quỳ trước mắt, liền thấp hơn Sở Vãn Ninh rất nhiều, không còn thân hình cao lớn đĩnh bạt đứng trước mặt nữa, Sở Vãn Ninh kỳ thật rất dễ nhận ra đây là vãn bối nhỏ hơn mình mười tuổi, nên đến cuối vẫn chọn bao dung.

Y xoa xoa cổ tay bị dây liễu siết tới phát đau, lại bỗng cảm thấy ngữ khí vừa rồi của mình có phải nghiêm khắc quá không.

Sở Vãn Ninh ho nhẹ một tiếng, vừa định nói gì đó, đã nghe Mặc Nhiên cúi đầu, yên lặng nói: "Tuy rằng ta không thể nhớ rõ được khi mình biến thành Đạp Tiên Quân đã làm gì, nhưng ta... Vẫn có ít ấn tượng vụn vặt."

Tay Sở Vãn Ninh đang xoa xoa vệt đỏ trên cổ tay ngừng lại.

Nhìn từ trên xuống, lông mi Mặc Nhiên so với những góc độ khác có vẻ càng nhỏ dài hơn, cứ như con vật trung thành tận tâm nào đó, Sở Vãn Ninh thậm chí cảm thấy từ mái tóc dài của thanh niên trong một khắc đột nhiên lộ ra hai cái tai xù xù, sau đó chán nản rũ xuống.

Còn có thêm một cái đuôi mềm không tồn tại nữa.

"Ta cho rằng ngươi sẽ thích thế." Mặc Nhiên nói, "Nhưng có lẽ ta nghĩ sai rồi."

"..." Ngươi quả thật nghĩ sai rồi.

Sở Vãn Ninh yên lặng nghĩ trong lòng.

Nhưng y vẫn vươn tay, xoa xoa đầu thanh niên.

Loại trấn an âu yếm này làm Mặc Nhiên ngẩng đầu lên, gương mặt kia anh tuấn đến rung động lòng người thấm vào trong ánh nến mờ nhạt. Trong ngọn đèn dầu chiếu lên đôi mắt hắn, lấp lánh như cả ngân hà đang chớp động. Đôi mắt này rất đẹp, chẳng qua bởi vì ấm ức, đuôi mắt mang màu hồng nhạt.

"Thực xin lỗi, sư tôn. Ta vốn muốn làm ngươi vui vẻ."

"..."

"Ta lại làm sai rồi. Ngươi lại giận nữa."

Sở Vãn Ninh bỗng có hơi không đành lòng.

Y thở dài, sức lực trên tay càng tăng thêm, nhưng thanh niên bị xoa, trở nên có hơi khó hiểu phong tình, thế mà vẫn cứng cổ không nhúc nhích như bàn đá.

Sở Vãn Ninh xoa hắn thêm mấy cái, vẫn không có động tĩnh, không khỏi bất đắc dĩ nói: "Lại đây."

Thanh niên nao nao, sau đó nửa quỳ, thuận theo dựa vào cạnh. Sở Vãn Ninh ôm lấy cổ hắn, kéo hắn lại gần, dựa vào bên hông mình, vuốt ve mái tóc đen mềm của hắn, sau đó thở dài nói: "Đồ ngốc."

Ánh đèn yên lặng lay động, trong phòng yên tĩnh, Sở Vãn Ninh tháo búi tóc của mình, tóc dài rủ xuống, y cũng không để ý, mà giơ tay dùng dây cột tóc trắng như ngó sen che khuất hai mắt mình. Có một số chuyện, mắt không thấy thì sẽ không cảm thấy quá xấu hổ nữa.

Mặc Nhiên có đôi khi rất ngốc, hắn sửng sốt một chút, hỏi, "Sư tôn làm gì thế?"

"..."

Tuy ánh nến mờ nhạt, vẫn có thể thấy rõ dưới làn da trắng như băng tuyết mùa xuân của Sở Vãn Ninh ửng đỏ lên, y cắn môi dưới, Mặc Nhiên người này ấy à, luôn có cách khiến y trong nháy mắt mềm lòng, lại nháy mắt vững tâm.

Đỉnh đầu Sở Vãn Ninh tựa hồ tản ra khói nhẹ, nếu không có lụa mỏng che mắt, giảm bớt cảm giác bị sỉ nhục, bằng không y sợ có thể đẩy Mặc Nhiên đi rồi đạp cửa chạy mất rồi.

Y trầm mặc một lát, cắn răng nói: "Ngươi làm thì làm, không làm thì cút."

Mặc tông sư là người thành thật.

Hắn dùng giây lát để kinh ngạc, lại dùng giây lát để vui mừng.

Thời gian còn lại, hắn rất thành kính dùng để lâm li triền miên.

Y phục bị cởi bỏ rất nhanh, da thịt bại lộ trong không khí ban đêm hơi lạnh, Sở Vãn Ninh bịt mắt, vì không nhìn thấy những chuyện xảy ra trước mắt giảm cảnh giác mà khẽ nâng cằm.

Chuyện này đúng là đòi mạng, lụa mềm màu trắng ngó sen vắt qua sống mũi thẳng tắp của y, rủ xuống theo đường cong nhu hòa, dẫn tầm mắt người ta tới bờ môi y.

Ngày thường, vì đôi mắt Sở Vãn Ninh sáng ngời quá mức, cũng lạnh lẽo quá mức, những người nhìn thấy y đều sẽ dồn hết lực chú ý vào hai hồ băng tuyết ấy.

Nhưng giờ y đã che khuất đôi mắt, mất loại khí chất uy nghiêm đi. Vì thế Mặc Nhiên thuận lý thành chương phát hiện nửa khuôn mặt y thực ra rất nhu hòa, có sườn mặt với độ cong tinh tế, còn có đôi môi nhìn vào phi thường mềm mại, mang màu hồng nhạt.

Bởi vì mất thị giác, giờ phút này bờ môi vô thức hé mở, tư thế như đang mời gọi một nụ hôn. Tuy rằng Mặc Nhiên tin rằng sư tôn mình tuyệt đối không có ý này, nhưng hắn vẫn biết nghe lời đúng hôn lên.

Môi răng ướt át giao triền, động tác trên tay cũng không ngừng lại, tay hắn mang vết chai mỏng vuốt ve Sở Vãn Ninh, sau khi nụ hôn kết thúc, hai người đều thở dốc dồn dập.

Mặc Nhiên dựa lên trán y, giọng khàn khàn: "Có thể không?"

Nam nhân bị che mắt trầm thấp thở dốc, màu môi có vẻ càng thêm mê người, như đóa hải đường mới nở, màu hồng nhạt mềm mại.

Sở Vãn Ninh hỏi: "Gì cơ?"

"Ở ngay đây, có thể không?"

"..."

Có đôi khi Sở Vãn Ninh sẽ cảm thấy, tuy rằng Mặc tông sư là chính nhân quân tử, ở đâu làm gì cũng suy nghĩ cho y cả, cũng không miễn cưỡng y làm những chuyện y không thích, nhưng trong vài tình huống, loại "hỏi ý kiến" này quả thực còn làm y xấu hổ hơn khi làm những chuyện hoang đường cùng Đạp Tiên Quân.

Sở Vãn Ninh có hơi phẫn nộ: "Y phục ta ngươi cũng cởi rồi còn hỏi ta có thể không à?"

"Ừm..." Ở nơi Sở Vãn Ninh không nhìn thấy, mặt Mặc Nhiên có hơi đỏ.

Hắn biết câu hỏi của mình là thừa, nên có hơi ngượng ngùng mím môi lại, ghé lại gần sườn mặt sư tôn mình hôn khẽ, thấp giọng bảo: "Thực xin lỗi."

Đáp lại hắn là một tiếng hừ lạnh.

Mặc Nhiên không làm cho y xấu hổ thêm nữa, lông mi hắn khẽ động như cánh bướm, nụ hôn vụn vặn kia một đường đi xuống...

Qua mặt, tới cổ, rồi tới xương quai xanh, đến ngực...

Hắn có thể cảm nhận được cơ bắp Sở Vãn Ninh cứng đờ, tay không tự chủ được siết chặt thành ghế-- Hắn biết Sở Vãn Ninh không thích bị người khác đùa nghịch quá trớn ở vùng ngực, vết sẹo tuy đã không còn đau, nhưng dù sao đó vẫn là nơi dễ thương tổn nhất của y.

Cho nên hắn chị hôn lướt qua đầu ngực, cúi người vùi vào giữa hai chân Sở Vãn Ninh.

Hắn ngẩng đầu nhìn lướt qua dáng vẻ Sở Vãn Ninh khẩn trương cứng đờ, lại gần, hô hấp nóng rực quanh quẩn bên nơi đã sớm ngẩng đầu.

Hầu kết Sở Vãn Ninh nhấp nhô, mặc dù đã che mắt, nhưng vẫn cảm thấy bị sỉ nhục mà nghiêng mặt đi.

"A..."

Tinh khí đột nhiên bị thanh niên ngậm vào, khuôn miệng ấm áp ẩm ướt bao bọc lấy y, kích thích khi được người khác khẩu giao trong bóng tối dâng trào vô cùng mãnh liệt, tựa hồ tất cả các giác quan đều dồn xuống hạ thể, cột sống như có tia điện xẹt qua, tê dại một đường xuống tận đầu ngón chân.

Sở Vãn Ninh hơi ngửa về sau, bị ngậm vào tới mức bản thân không khống chế nổi bật ra tiếng thở dốc.

Cho dù cố gắng kiềm nén, nhưng tính khí sớm ngẩng đầu của y vẫn thành thật phản chiếu trong đôi mắt thanh niên cúi đầu. Nên Mặc Nhiên ngậm vào càng sâu, đầu lưỡi đảo quanh lỗ sáo và thân dục vọng của y, lúc hắn rút ra khỏi khoang miệng ấm áp, trụ thể đã sớm ngẩng đầu dính đầy nước dấp dính.

"Ân công ca ca..."

Mặt Sở Vãn Ninh lập tức đỏ bừng lên, y tức giận, trầm giọng mắng: "Đừng gọi ta thế."

Mặc Nhiên ôn nhu cười, bờ môi hắn cách tính khí Sở Vãn Ninh rất gần, lúc nói chuyện có thể cảm nhận rõ ràng dòng khí dao động quanh quẩn bên cạnh.

"Được." Mặc Nhiên nói, "Ta nghe lời sư tôn."

"..."

Thà rằng gọi ân công ca ca xấu hổ chút, còn hơn gọi sư tôn đáng xấu hơn khi nãy. Nhưng Sở Vãn Ninh không có nhiều thời gian để nghĩ, nụ hôn ướt át và liếm mút của Mặc Nhiên lại tiếp tục đến, y không nhìn thấy chuyện trước mắt, chỉ có thể hé miệng thở dốc dưới dải lụa trắng, tuy vậy y dường như vẫn có thể tưởng tượng ra tư thế của Mặc Nhiên, có thể tưởng tượng ra đầu lưỡi kia liếm láp mình như thế nào.

Trong lần ngậm sâu cuối cùng, y không kìm lòng nổi vươn tay, ngón tay luồn vào mái tóc đen của Mặc Nhiên, y hơi run rẩy nói: "Được rồi, có thể."

Lúc này Mặc Nhiên lại không chịu nghe lời y.

Sở Vãn Ninh là người rất mạnh mẽ, cho dù là trên giường cũng thế, mặc dù y nói "Có thể", nhưng thực tế thì còn lâu mới được.

Sau mấy lần triền miên khi họ quy ẩn, Mặc Nhiên tin theo lời y, cuối cùng Sở Vãn Ninh bị xé rách thảm thương, xong chuyện Mặc Nhiên nhìn chằm chằm vết máu loang lổ trên ga giường, ngẩn ra hồi lâu.

Từ đó về sau, hắn học được cách coi câu "Có thể" của Sở Vãn Ninh như gió thoảng qua tai.

Mặc Nhiên mặc kệ lời y, vươn tay giữ chặt cánh tay đang định cản hắn lại, luồn vào tay y, sau đó lại cúi người, liếm láp dục vọng của y, xuống thêm chút nữa...

Hắn hơi dừng lại, đôi mắt đen nhánh vì dục vọng mà ướt át: "Sư tôn, người nhích lên chút nữa, người như vậy... Ta khó mà chiếu cố được..."

Hắn nói rất uyển chuyển, nhưng Sở Vãn Ninh lại cảm thấy đỉnh đầu mình đang bốc khói.

Mặc Nhiên thấy y không động đậy gì cũng không dám phản kháng, nên buông y ra, nâng y dựa vào cạnh ghế, sau đó quỳ xuống, mở đôi chân Sở Vãn Ninh càng rộng hơn.

"... A!"

Lần liếm này, lại là hậu huyệt, kích thích thật sự lớn hơn so với lần trước rất nhiều. Sở Vãn Ninh không thể cưỡng lại được ngẩng cổ khẽ rên, cổ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net

#hmy