[Sắc hiệp]Lưu manh lão sư (Chương 601-650)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Lưu Manh Lão Sư
Tác giả: Dạ Dộc Túy
Chương 601: Mê hồn dược

Người dịch: Ngạo Thiên Môn
Nguồn: Vip.vandan




Tiểu Ny cầm lấy túi của mình rồi gật đầu nói: “đúng, đó là túi của tôi, cảm ơn anh”. Nàng những tưởng tên tứ đầu là người xấu nhưng hóa ra nàng đã trách nhầm hắn! Hắn rõ ràng có lấy túi của nàng đâu mà nhặt nó để trả lại cho nàng đấy chứ.

“Mấy tên lưu manh vừa rồi đúng là đáng ghê tởm. Tôi còn đang định chuẩn bị ra tay giúp cô, ngờ đâu cô một chưởng đánh cho chúng chạy tôin tác. Cô nương, võ công của cô quả là lợi hại”, Tứ đầu tỏ vẻ hâm mộ nói.

Tiểu Ny xấu hổ mà nói: “Võ công của tôi không lợi hại như anh tưởng đâu, đại ca. Cám ơn hảo ý của anh”, Tiểu Ny nói xong định bước đi luôn.

“Ôi, bây giờ tôi còn có việc phải làm. Tôi phải đi tìm bằng hữu Trần Thiên Minh có việc, nếu không tôi rất muốn nói chuyện với cô một chút”, tứ đầu cố ý khoát khoát tay hướng về Tiểu Ny cáo từ. Kỳ thật, hắn không hề hay biết Trần Thiên Minh là người lúc trước từng giáo huấn mấy đệ tử của hắn, nếu như hắn biết thì chắc chắn hắn sẽ không bao giờ nói vậy.

Tiểu Ny vừa nghe những lời mà tên tứ đầu nói thì bỗng như sét đánh ngang tai. Nàng chưa từng tưởng tượng được rằng vị đại ca đang đứng trước mặt mình đây lại biết Tiểu sư thúc Trần Thiên Minh của nàng. Nàng vội lên tiếng hỏi lại: “Đại ca, anh vừa mới nói gì hả?”

“Tôi vừa nói tôi giờ phải đi gặp bằng hữu Trần Thiên Minh”, tứ đầu thấy Tiểu Ny đã mắc bẫy của mình bèn cao hứng mà cười.

“Anh biết Tiểu sư thúc Trần Thiên Minh của tôi sao?” Tiểu Ny hỏi.

Tứ đầu gật gù mà nói: “Tôi có biết hắn. Cô gọi Trần Thiên Minh là Tiểu sư thúc, chẳng lẽ cô là Tiểu Ny sao?” tứ đầu cố ý tỏ vẻ vui mừng xen lẫn ngạc nhiên. Kỳ thật lúc nãy khi nghe Tiểu Ny nói chuyện với ba tên đồng bọn, hắn đã biết tên cô rồi.

“Đúng vậy. Tên tôi là Tiểu Ny. Sao đại ca lại biết tên tôi vậy?” Tiểu Ny cảm thấy kỳ lạ, nàng không nghĩ ra là lúc trước chính nàng đã nói ra điều đó.

“Tôi nghe Tiểu sư thúc Trần Thiên Minh của cô nói. Hắn vẫn hay nhắc đến cô lắm”, tứ đầu nói.

Nghe tứ đầu nói vậy, Tiểu Ny thẹn thùng mà đưa tay chạm vào cái vòng đang đeo trên cổ tay kia của nàng. Cái vòng đấy là do Trần Thiên Minh tặng cho nàng. “Tôi lần này xuống núi là muốn đi tìm Tiểu sư thúc của tôi”.

Tứ đầu nhìn thấy cái vòng trên cổ tay Tiểu Ny thì cao hứng mà đoán đó chắc hắn là một vật đáng giá.

“Thật là trùng hợp quá. Hay cô đi cùng tôi đến gặp tiểu sư thúc của cô luôn”, tứ đầu thấy mọi chuyện đang diễn ra theo đúng như kế hoạch mình đã nghĩ ra thì không khỏi cảm thấy vui mừng.

“Tốt quá. Vậy thì tôi sẽ đi theo anh”. Một cô gái ngây thơ trong sáng như Tiểu Ny thì làm sao có thể biết được là mình đang bị lừa.

“Tốt lắm, cô đi theo tôi, Tiểu Ny. Để tôi giúp cô xách cái túi kia”, tứ đầu nhìn thân hình hấp dẫn của Tiểu Ny mà không khỏi nuốt nướt bọt.

Tiểu Ny lắc đầu nói: “không cần đâu, tôi cầm được rồi. Đại ca, anh dẫn tôi đi thôi. Tôi phải xưng hô với anh như thế nào nhỉ?”

Tứ đầu nhanh chóng nghĩ ra một cái tên giả, nói: “cô cứ gọi tôi là Hoa ca, mọi người khác đều gọi tôi như vậy”. Tứ đầu lấy luôn chữ đầu trong cái tên Hoa hắc bang cho dễ nhớ.

“Hoa ca, lần này tôi thật sự cảm ơn anh. Trên người tôi lúc này không có chút tiền nào cả. Nếu như tôi không sớm tìm được Tiểu sư thúc thì tôi thật không biết phải làm sao bây giờ nữa”, Tiểu Ny cảm kích mà nói.

Tứ đầu khoát tay nói: “cô không cần phải khách khí như vậy. Tiểu sư thúc của cô là bằng hữu của tôi, tôi với cô cũng có thể coi là người một nhà rồi”. Đến lúc đó cô sẽ là người của tôi, hắc hắc, tứ đầu cười đầy dâm đãng.

Tứ đầu dẫn Tiểu Ny đến một lữ điếm không cao cấp lắm. Thuê một phòng ở đó thường chẳng mất bao nhiêu tiền.

“Hoa ca, chỗ này là chỗ nào vậy? Hình như là một lữ điếm đúng không?” Tiểu Ny có chút kỳ quái.

“Đúng vậy, chúng tôi đã hẹn nhau là sẽ gặp ở chỗ này”, tứ đầu trả lời.

Thấy tứ đầu nói như vậy, Tiểu Ny không còn nghi ngờ thêm nữa. Dù sao hắn ta cũng là bằng hữu của Trần Thiên Minh, sao mà phải lo lắng cơ chứ.

Tứ đầu lấy điện thoại ra gọi một cú, rồi quay sang Tiểu Ny nói: “Tiểu sư thúc của cô một lát nữa sẽ tới, chúng ta ngồi chờ hắn một lúc”. Nói xong hắn đưa Tiểu Ny đi lên lầu, đến phòng 206 thì dừng lại mở cửa phòng ra.

Vào phòng 206 rồi, tứ đầu lập tức mở TV rồi nói với Tiểu Ny: “Tiểu Ny, cô ngồi xem TV một lúc đi. Cô thích xem chương trình gì vậy?”

“Đây là TV sao?” Tiểu Ny ngạc nhiên chỉ vào TV hỏi.

“Đúng vậy. Cô chưa xem TV bao giờ sao?” Tứ đầu hơi chút ngạc nhiên. Cô gái này quả là ngây thơ, thuần phác. Cái gì cũng không biết, không hiểu. Vậy càng tốt, xem ra mình càng dễ bề lừa gạt.

“Chưa, chúng tôi trên núi không có TV. Tôi không tưởng tượng ra nó lại hấp dẫn đến thế! Hoa ca, anh xem này, oa, võ công của người kia thật là lợi hại”, Tiểu Ny chỉ vào một tiết mục trên TV cao hứng nói. Lúc đó trên TV đang chiếu phim Lộc Đỉnh Ký, cảnh Vi Tiểu Bảo đang đánh nhau với Phùng Nhất Phàm tại Hoàng lăng.

“Bọn họ đánh nhau giả ý mà, võ công của cô mới là thật”, tứ đầu nói.

Mặc dù tứ đầu đã giải thích như vậy nhưng Tiểu Ny vẫn xem phim một cách hăng say. Nàng chưa từng được xem TV nên giờ thấy vô cùng thích thú.

Tứ đầu thấy Tiểu Ny mê mẩn như vạy thì len lén cầm lấy cái chén, rồi xoay người đi chỗ khác, lấy từ trong túi ra một bao dược phấn, lấy ra một ít cho vào chén. Sau khi làm xong, hắn quay lại, đi đến cái bàn bên cạnh cầm lấy bình nước rót một ít nước vào trong chén rồi nhẹ nhàng khuấy lên. Sau đó hắn đi đến bên cạnh Tiểu Ny nói: “Tiểu Ny, cô uống chút nước đi”.

Tiểu Ny lúc đó quả thật đang rất khát. Vừa rồi khi ăn cơm xong nàng chưa có được uống nước. Do đó nàng cầm lấy chén nước mà tứ đầu đưa, vừa xem TV vừa uống sạch chén nước.

Nhìn Tiểu Ny uống nước, tứ đầu thấy vô cùng cao hứng. Càng nhìn Tiểu Ny hắn càng thấy số mình may mắn, bỗng nhiên lại gặp được một cô gái xinh đẹp như vậy. Ngay cả những ngôi sao trên TV chắc cũng không sánh được với nàng. Đã vậy nàng lại có một thân hình tuyệt vời, chỗ nào cần lồi thì lồi, cần lõm có lõm, khiến cho người khác ngắm mà không biết chán.

“Tiểu Ny, cô đi đường chắc gặp nhiều khổ cực”, tứ đầu cố ý nói chuyện với Tiểu Ny để trì hoãn thời gian. Thứ thuốc mà vừa rồi hắn đã cho Tiểu Ny uống chính là mê hồn dược, chỉ sau một lúc là dược tính sẽ phát tác. Loại mê hồn dược này sẽ khiến con người tôi ngủ say mấy giờ liền, và hắn sẽ có thể làm gì tùy thích trong khoảng thời gian đó.

“Có khổ gì đâu”, Tiểu Ny lắc đầu nói. “Chỉ cần tìm được Tiểu sư thúc là được rồi”, nàng không muốn đem chuyện tình của Huyền Môn nói cho tứ đầu biết.

“Ôi, một nữ hài tử như cô vội vàng chạy từ trên núi xuống đây thật chẳng dễ dàng gì. Cũng may cô có võ công cao cường, cứ nhìn cô khiến ba tên lưu manh kia phải thục mạng mà chạy để đoạt lại túi…” tứ đầu cố ý nói liền một tràng.

Tiểu Ny nói: “Tôi thật may vì gặp được người tốt như Hoa ca, bằng không tôi cũng không biết phải làm sao bây giờ nữa”.

Tứ đầu ước tính thời gian, cảm giác được đã sắp đến lúc thuốc phát huy tác dụng bèn nói với Tiểu Ny: “Tiểu Ny, tiểu sư thúc của cô còn chưa đến. Hay cô nằm xuống đó mà ngủ một lúc cho đỡ mệt”, tứ đầu chỉ vào cái giường mà Tiểu Ny đang ngồi trên đó.

“Tôi không muốn ngủ. Tôi còn phải đợi Tiểu sư thúc đến”, Tiểu Ny lắc đầu.

“Cô không cảm thấy mệt mỏi buồn ngủ chút nào sao?” tứ đầu có chút lo lắng, chẳng lẽ thuốc của mình lại bị mất tác dụng nên Tiểu Ny không hề cảm thấy buồn ngủ?

Tiểu Ny cố gắng dùng chút sức lực lắc đầu, mơ hồ mà nói: “Hoa ca, anh nói đúng. Thật là tôi cảm thấy mệt quá. Đáng trách! Sao tôi lại có thể như thế này nhỉ?”. Tiểu Ny khi ngồi trên xe đến đây đã luyện công. Mà sau khi luyện như vậy, nàng có thể không ngủ hai, ba ngày cũng không sao. Vậy sao lúc này nàng lại thấy buồn ngủ vậy? Tiểu Ny chợt như bừng tỉnh, nàng lập tức nghĩ đến việc vừa rồi tứ đầu đã cho gì đó vào chén nước của mình. “Là ngươi?” Tiểu Ny chỉ vào tứ đầu tức giận nói.

“Đúng, là tôi đó, ha ha. Tôi vừa cho cô uống mê hồn dược. Giờ cô cứ yên tâm ngủ một giấc đi, Tiểu Ny. Cô thật xinh đẹp quá. Con bà nó, trước kia tôi từng thượng qua bao nhiêu phụ nữ mà chưa có ai xinh đẹp được như cô”, tứ đầu dâm đãng nói. Lúc này dược tính đã bắt đầu phác tác, do đó hắn không cần phải vất vả giả bộ thêm nữa. Mẹ kiếp, giả bộ được với ngươi cũng khó khăn ra phết!

Tiểu Ny giơ tay muốn tung một chưởng đánh lại tên tứ đầu, nhưng rồi nàng chợt phát hiện ra tứ chi của chính mình đã vô lực. Nàng cũng cảm thấy buồn ngủ vô cùng. Cuối cùng, nàng đành nhắm mắt ngã xuống giường.

“Ha ha, cô định đánh tôi sao? Cô thua tôi một điểm rồi”, tứ đầu cười nói. Tiểu Ny đẹp thật, hắn ngắm nàng mà chỉ muốn ôm lấy nàng rồi thỏa mãn dục vọng của hắn mà thôi. Nhưng hắn lại có một thói quen khó bỏ, đó là trước khi làm những việc thế này thì phải tắm rửa sạch sẽ trước. Do vậy, hắn vào phòng tắm rồi nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ. Hắn biết mê hồn dược sẽ có tác dụng trong vào giờ liền, bỏ chút thời gian làm sạch sẽ cơ thể cũng không ảnh hưởng gì đến mục đích của hắn cả.

Tắm táp xong xuôi, tứ đầu lấy một chiếc khăn trắng quấn ngang hông rồi đi tới đầu giường ngắm Tiểu Ny đang say ngủ. Trông nàng thật tuyệt vời. Hắn di chuyển dần đến phía ngực nàng, dự định sẽ cởi những chiếc khuy áo ở chỗ đó ra trước.

“Ba”, đột nhiên cánh cửa phòng bật mở, mấy người cảnh sát cầm súng tiến vào. “Giơ tay đặt sau gáy, không được nhúc nhích, nếu không tôi nổ súng”, một người nói. Cầm đầu nhóm cảnh sát đó là đội trưởng đội cảnh nhị Chu Lực Quyền. Nguyên lữ điếm này với hắn có mối quan hệ giao hảo. Vừa rồi, hắn nhận được tin tức nói có một người khách mang theo một cô gái đến thuê phòng, do đó hắn dẫn theo người đến kiểm tra hòng kiếm ít tiền. Thường việc này cũng đem lại cho hắn thu nhập kha khá. Nếu gặp đúng trường hợp phi pháp, hắn có thể phạt họ 3000 đồng. Nhiều lúc người bị bắt là ai đó làm chức to to một chút hắn thậm chí kiếm được đến 10,000 đồng. Bọn họ thà ngậm bồ hòn làm ngọt chấp nhận chi tiền chứ không muốn chuyện này bị phanh phui ra.

Như lần trước có hiệu trưởng một trường học cũng mang một cô gái đến thuê phòng. Nhận được tin báo, Chu Lực Quyền vội mang quân đến bắt quả tang. Khi hắn kiểm tra ví ông ta thấy giấy tờ ghi ông ta là hiệu trưởng, hắn đã đe dọa sẽ báo chuyện này cho trường học và Bộ Giáo dục.

Ông hiệu trưởng nọ sợ run cả người, vội vàng kéo cánh tay Chu Lực Quyền muốn thương lượng. Hắn bèn đòi ông ta ba vạn đồng, ông hiệu trưởng cũng không có cách nào hơn là tự nhận mình xui xẻo rồi chi tiền cho hắn. Khi đó, hắn sẽ cho lão chủ lữ điếm 300 đồng. Đó chính là giao ước giữa Chu Lực Quyền với lão chủ lữ điếm, rằng với mỗi lần bắt được một trường hợp như vậy hắn sẽ cho lão ta ba trăm đồng.

Cho nên lần này khi vừa nghe tin tức có người mang theo phụ nữ đến thuê phòng, Chu Lực Quyền vội mang theo thuộc hạ đến xem xét xem có kiếm được thêm chút nào không.

“Đừng, đừng có nổ súng”, tứ đầu thấy vài nòng súng đang chĩa vào đầu mình thì sợ đến xanh mắt, vội giơ hai tay lên. Cái khăn đang được quấn hờ ngang hông do đó bị rơi xuống.

“Mẹ kiếp, ngươi có muốn chết hay không hả?” Ta dùng súng chĩa vào ngươi, ngươi cũng dùng thứ “súng” bẩn thỉu của ngươi chĩa vào ta?” Chu Lực Quyền thấy cái ấy của tứ đầu đang dựng lên chĩa vào hắn thì tức giận vô cùng. Hắn chĩa súng vào bộ phận phía dưới của tứ đầu lớn tiếng mà nói: “ngươi có tin ta sẽ bắn tung cái đó của ngươi lên không?”

Tứ đầu sợ hãi mà nói: “Tôi tin, đại ca, ngươi đừng quá kích động. Tôi không phải muốn cố tình. Là cái khăn đó tự dưng rơi xuống, mà tôi thì chưa kịp mặc đồ”. Tứ đầu sau khi tắm xong muốn làm luôn chuyện ấy với Tiểu Ny nên hắn chưa có mặc quần gì bên trong cái khăn quấn đó. Hắn nào có thể tưởng tượng được tự dưng lại bị cảnh sát xông vào phá ngang như vậy, lại còn dùng súng mà uy hiếp mình.

“Thế sao không mau mặc quần vào che cái đồ vật xấu xa đó đi”, Chu Lực Quyền cả giận.

“Đại ca, vừa rồi anh bảo tôi không được nhúc nhích, làm sao tôi dám trái lời mà động đậy hả?” tứ đầu cười khổ.

“Ta ra lệnh cho ngươi nhặt cái khăn đó lên quấn cho chặt vào, rồi lại giơ tay lên đầu ngay”, Chu Lực Quyền nói. Nói xong, hắn quay sang một tên cảnh sát nói: “ngươi kiểm tra xem có điều gì bất chính đang diễn ra không?”

Tên cảnh sát đó vội gật đầu rồi kiểm tra quần áo của tứ đầu. Bọn họ đã quen làm việc này nên rất nhanh. Nói là xem xét nhưng thật ra chỉ muốn xem tứ đầu có bao tiền hay thứ gì quý giá không, cũng như tìm giấy tờ kiểm tra thân phận hắn.

“Đội trưởng, tất cả ở đây”, tên cảnh sát kia cầm lấy cái túi đưa cho Chu Lực Quyền.

“Không có giấy tờ gì sao?” Chu Lực Quyền hỏi.
Lưu Manh Lão Sư
Tác giả: Dạ Dộc Túy
Chương 602: Hựu lạc lang thủ

Người dịch: Ngạo Thiên Môn
Nguồn: Vip.vandan




“Không có”, tên cảnh sát kia lắc đầu nói.

Chu Lực Quyền mở bao tiền ra xem thì thấy trong đó chỉ có vài trăm đồng, không khỏi nhăn mặt khó chịu. Khi hắn đi bắt người, ngán nhất là gặp phải mấy tên tiền không có, vợ con cũng không. Trường hợp đó hắn có ra oai sao thì bọn kia cũng chẳng có tiền mà nộp. Khi đó chỉ còn cách chuyển hướng sang người phụ nữ cùng phòng mà thôi.

Khi đi bắt gái mại dâm, cảnh sát có thể phạt cả hai người. Trường hợp này bọn Chu Lực Quyền đương nhiên là thích nhất. Mỗi lần phạt vậy bọn chúng có thể thu được đến mấy ngàn đồng. Mấy ả kỹ nữ vốn cũng sợ bị bắt, vì nếu bị bắt thì có thể sẽ bị giam, vậy nên họ thà ngoan ngoãn giao tiền cho qua chuyện. Mỗi lần bị bắt quả tang, cảnh sát thường phạt họ 3000 đồng. Phạt ít thì vừa được ăn tiền, lần sau lại có thể bắt gặp mà phạt tiếp. Chứ nhiều quá các ả không nghe thì cả hai bên đều chẳng được lợi gì. Ba nghìn là số tiền vừa tầm. Sau đó vài ngày đi làm là các ả đã có thể thu lại được số tiền đó.

Vì vậy, Chu Lực Quyền đến bên cô gái đang nằm trên giường chuẩn bị phát lệnh phạt. Nhưng khi đến, hắn phát hiện thấy Tiểu Ny còn đang ngủ say nên lấy làm nghi ngờ. Có vẻ đây không phải là gái mại dâm mà tên tứ đầu gọi đến. Cô ta trông như gái nhà lành bị tên tứ đầu làm cho bất tỉnh rồi chuẩn bị cưỡng bức thì đúng hơn.

“Mẹ kiếp nhà ngươi. Có phải ngươi đang định cưỡng bức cô gái này không?” Chu Lực Quyền nhìn cô gái trên giường mà mắt cũng sáng lên. Tuy Tiểu Ny vẫn còn đang mặc đầy đủ quần áo nhưng sắc đẹp quốc sắc thiên hương của cô thì không gì có thể che át được.

“Đại ca, tôi làm sao dám? Cô ấy là bạn gái của tôi, chỉ là chưa thoải mái lắm với chuyện này thôi”, tên tứ đầu vội vàng trả lời.

Chu Lực Quyền đưa súng chỉ vào tên tứ đầu nói: “Mẹ kiếp ngươi còn định gạt tôi sao? Ngươi không biết trời cao đất dày gì sao? Đã thế tôi mang cả hai về cảnh cục, chờ cô gái này tỉnh dậy tôi sẽ cho các ngươi đối chứng”.

Tứ đầu bắt đầu thấy luống cuống. Con bà thằng cảnh sát này tinh thật. Nếu như Tiểu Ny tỉnh lại thì mình chắc chết. Võ công của nàng thế nào hắn đã chứng kiến rồi. Mình chắc chắn không phải đối thủ của nàng. Hắn bèn lắp bắp: “đừng đại ca. Tôi biết rồi mà. Tôi là người của Hoa hắc bang, chắc anh đã nghe qua?”

“Ngươi là người Hoa Hắc bang?” Chu Lực Quyền nhìn tên tứ đầu nghi ngờ. Hắn cũng biết về Hoa Hắc bang và biết người cầm đầu bang đó lúc này là Diệp Đại Vĩ.

“Đúng vậy, chúng tôi là người của Vạn Kiếm. Nếu anh không tin có thể gọi điện thoại kiểm tra”, tứ đầu vội nói.

Chu Lực Quyền cũng biết Vạn Kiếm. Hắn là con trai cả của vị tiền nhiệm chủ Hoa Hắc bang. Nghe tứ đầu nói vậy hắn cũng thấy tin tin, bèn nói: “Vậy được, ngươi đi đi”. Rồi hắn trả lại cái túi cho tứ đầu sau khi đã lấy hết tiền trong đó.

“Đại ca. Tôi mang cô gái này đi được không?” tứ đầu nhìn Tiểu Ny đang nằm trên giường mà nuốt nước miếng. Bỏ lỡ mất cô gái này thì thật đáng tiếc.

“Ngươi có muốn chết hay không hả? Ngươi còn muốn mang cô gái này đi để cưỡng gian tiếp sao? Thế thì cảnh sát như chúng ta sinh ra để làm gì hả?” Chu Lực Quyền mắng.

“Được được, thế tôi đi là được chứ gì?” tứ đầu vội vàng mặc quần áo vào rồi nhanh nhảu bỏ đi.

“Mấy người các ngươi mang cô ta về”, Chu Lực Quyền phất tay ra hiệu cho người của hắn.

Sau đó, bọn chúng vác Tiểu Ny mang về cảnh đội. Đến nơi, một tên hỏi Chu Lực Quyền: “đội trưởng, chúng ta để cô ta ở đâu bây giờ?”

Chu Lực Quyền suy nghĩ một chút rồi nói: “để cô ta nằm trên cái ghế kia”. Chu Lực Quyền vốn nghĩ chắc chỉ một lúc là cô ta sẽ tỉnh lại, ai ngờ đến tận bây giờ mà vẫn ngủ say như chết. Không biết tên tứ đầu kia đã cho nàng ta uống thuốc gì nữa?”

Bận rộn một hồi Chu Lực Quyền mới có thời gian ngẩng đầu nhìn Tiểu Ny. Chắc do vừa rồi Tiểu Ny bị mấy tên cảnh sát vác về nên một cái khuy áo bị tuột ra, để lộ một phần của cái yếm màu đỏ. Trời ạ, thời đại này mà cô ta còn dùng cái đó, chắc là người nông thôn mới ra thành phố rồi. Vậy rất có thể cô ta còn là xử nữ nữa cơ. Nghĩ đến đây Chu Lực Quyền thấy vô cùng hưng phấn. Hắn có phần ân hận sao vừa rồi ở trong lữ điếm hắn không “thử” luôn cô gái đó nhỉ? Chứ bây giờ ở trong cảnh đội thì không tiện chút nào.

Chu Lực Quyền nhìn quanh bốn phía thì thấy cảnh đội lúc này cũng không đông lắm. Hắn bèn nói với mấy tên thủ hạ của hắn: “các ngươi ở ngoài này trông nom, ta mang cô gái này vào trong kia thẩm vấn một chút”, nói xong hắn ôm lấy Tiểu Ny mang vào phòng phụ. Trong đó đã có sắn một chiếc giường nhỏ, là nơi mà mỗi lúc phải làm việc thêm giờ hắn hay vào nghỉ tạm.

“Vâng ạ”, tên thủ hạ của Chu Lực Quyền gật đầu. Hắn thừa biết đội trưởng mà mang cô ta vào phòng nghỉ tạm đó thì làm gì có chuyện hỏi cung. Vừa rồi bọn hắn cũng chứng kiến Tiểu Ny xinh đẹp nhường nào. Không thể tưởng tượng được ở nông thôn lại có một cô gái xinh như vậy.

Sau khi ôm Tiểu Ny mang vào gian phòng đó, Chu Lực Quyền đặt nàng nằm trên giường. Oa cô gái này càng nhìn càng thấy đẹp. Biết thế lúc nãy trong lữ điếm mình ra tay luôn cho rồi.

Chu Lực Quyền vội vàng cởi từng khuy áo của Tiểu Ny, một cái, hai cái.. chỉ trong giây lát các khuy áo đã bị cởi hết lộ ra cái yếm màu đỏ của Tiểu Ny. “Oa, sao da dẻ cô ta lại trắng mịn thế này, khuôn ngực còn cao vút, đầy đặn. Mẹ kiếp nông thôn mà cũng có phụ nữ trắng trẻo ngon lành vậy sao?” Chu Lực Quyền đứng đó mà thở dài, mình từng chơi bao nhiêu phụ nữ mà quả thật không có ai bằng được cô gái này.

Hắn đưa tay định tháo nốt nút thắt của cái yếm nhỏ che ngực Tiểu Ny.

“Đông đông đông”, chợt có ai đó đang gõ cửa phòng.

“Ai đó hả? Ta đang nghỉ ngơi, có chuyện gì thì chờ chút đi”, Chu Lực Quyền đành thu tay về, tức giận mà quát người nào đó đang đứng ngoài cửa.

“Ba ba ba”, lần này hình như không phải tiếng gõ cửa nữa mà là tiếng phá cửa.

“Mẹ kiếp ngươi muốn chết hay sao? Không nghe ta nói ta đang nghỉ ngơi sao?” Chu Lực Quyền tức giận ra mở cửa, dự định cho tên thuộc hạ ngu đần phá đám vài cái tát.

“Là cô sao?” Chu Lực Quyền ngạc nhiên khi thấy người đứng trước cửa là đội trưởng đội hình cảnh Dương Quế Nguyệt. Hắn hấp tấp giữ cửa rồi ép mình đứng che cửa, không muốn cho Dương Quế Nguyệt nhìn thấy Tiểu Ny bên trong.

Nhưng Dương Quế Nguyệt đã nhìn thấy xống áo của Tiểu Ny đang bị mở phanh ra. Dù gì thì nàng cũng thầm thở phào. Mới vừa rồi nàng có việc đi ngang qua đội hai thấy Chu Lực Quyền ôm một cô gái mang vào phòng riêng, nàng biết ngay hắn định làm chuyện xấu. Bình thường Dương Quế Nguyệt cũng đã được nghe không ít những câu chuyện liên quan đến việc Chu Lực Quyền làm bậy, ức hiếp dân chúng, giờ còn được tận mắt chứng kiến hắn muốn cưỡng gian dân nữ ngay trong cảnh đội. Nàng nhìn cánh tay buông thõng của Tiểu Ny thì biết ngay nàng ta đang bị mê man bất tỉnh.

Vốn là người có tinh thần trọng nghĩa lớn, Dương Quế Nguyệt quyết định sẽ can thiệp vào chuyện này. Vì vậy, nàng đi vào đội 2 hỏi tìm Chu Lực Quyền. Mấy tên thủ hạ của Chu Lực Quyền biết rõ hắn đang bận việc bên trong nên đều nói hắn đã đi ra ngoài, không có ở cảnh đội.

Dương Quế Nguyệt cười lạnh mà nói nàng đã

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net