Chap 38 (H)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Kỳ Duyên ngồi dậy, tính đẩy Minh Triệu xuống giường làm một trận đầy máu lửa thì hơi nhăn mặt bởi cơn đau dưới chân mình vọng lên.



"Sao thế? Đừng nói là em không... được nhé?" Minh Triệu hơi thất vọng, chạm nhẹ tay vào vai Kỳ Duyên .



"...Sao không!!!!" Kỳ Duyên đẩy mạnh Minh Triệu xuống giường với ít sức gắng cố. Xắn cái tay áo lên, rồi nghiến răng. "Sao??? Muốn dịch vụ nào???"




"...A haha, coi kìa!" Minh Triệu thích thú, chỉ chỉ ngực mình. "Ở đây Kỳ Duyên à!"



"Được!" Kỳ Duyên tháo một cái nút áo của mình ra cho dễ thở rồi cúi người, tiến đến gần Minh Triệu .



"À mà...lần này có thể nhẹ nhàng một tí với nó không? Lần trước rất đau và rất khó chịu!" Minh Triệu khẽ nhắc nhở, đưa tay đỡ lấy hai bả hai Kỳ Duyên , đảm bảo giữ khoảng cách.



"...Ừ!! Đương nhiên là tôi phải...nhẹ nhàng với chị!!!" Kỳ Duyên nói thế, nhưng sao lại gằn mạnh từng chữ?...Thật khó nghe.



Minh Triệu thả lỏng tay ra, nhẹ nhàng kéo Kỳ Duyên xuống.



Kỳ Duyên mỉm cười thích thú nhìn hai quả ngực to lớn trước mắt, bữa hôm nọ đúng là không có ánh sáng thì không thể nhìn ra cái gì ngon lành, hoàn hảo như bây giờ.



Ngực nàng ấy như hai cái quả bóng lớn vậy, tròn, căng lại trắng, cái đỉnh hồng kia nhìn là muốn cắn cho đứt ra thôi.



Kỳ Duyên không kìm nổi lòng, há miệng ngậm lấy đỉnh ngực cô ấy mút mạnh. Tay còn lại đưa đến xoa bóp bên còn lại.



Minh Triệu nằm im không phản ứng, nàng cẩn thận cảm nhận từng dòng điện chạy rần rần trong mình. Có hơi ươn ưỡn người một chút, nàng vỗ vỗ vai Kỳ Duyên rồi khẽ giọng. "Kỳ Duyên , nữa."



Kỳ Duyên mút mạnh hơn, mút như một hài tử khát sữa mẹ, tay bên nọ lại bóp mạnh một cái. Lập tức Minh Triệu há miệng rên. "Ư..."



Mút đến chán chê Kỳ Duyên chuyển người lên hôn lên cổ Minh Triệu , rồi mút một dấu thật bất ngờ trên đó.


"Nè Kỳ Duyên !!!! Không được!!! Mút để lại dấu...Vĩnh Khoa sẽ phát hiện!!!"



"Chị có muốn không?"



"M...muốn nhưng mà..."



"...Nằm im và rêи ɾỉ là chuyện của chị!!!"



"A......Kỳ Duyên ah!!?Chưa gì hết sao lại cho tay vào đó???!" Minh Triệu giữ chặt bàn tay đang xâm lấn nơi ấy của mình. "Chưa kịp làm gì hết mà!!!"



"...Buông ra ngay! Tôi đã làm gì đâu?"



"Em...Coi nào!!!" Minh Triệu giở tay Kỳ Duyên ra rồi nàng cau có bĩu môi. "Tôi cảm giác rằng em không muốn nhẹ nhàng với tôi một lần!"



"Aigoo...đúng là có lỗi với chị! Thôi thôi, xin lỗi nhé."



Kỳ Duyên bây giờ phải hành động thật từ tốn, nhẹ nhàng để lấy niềm tin của nữ nhân kia. Nhưng sau khi nàng ấy đã lâm vào đê mê thì Kỳ Duyên nhất định phải phá chết nàng ấy. Khiến nàng ấy bại liệt thân thể ngay tại nhà của Kỳ Duyên .



Dự kiến mọi thứ là như vậy, Kỳ Duyên chỉ hi vọng mọi thứ theo đúng mình đang nghĩ, không gặp trục trặc.


Đáng nghĩ ngợi thay, Kỳ Duyên trước kia cho dù có bị Phạm Tỷ ăn hϊếp ra sao cũng không lên tiếng nửa lời. Nhưng bây giờ vừa bị đánh đã đen tối muốn trả thù nàng rồi a~



Để xem, đầu tiên sẽ cắn chảy máu môi nàng ấy ra, rồi cắn cho sưng ngực nàng, sau đó lại đem nàng ấy đâm thật mạnh cho tởn đến già, còn...



Minh Triệu chớp chớp mắt. "Kỳ Duyên , đang nghĩ gì vậy? Mặt thật nham nhở!"



"...Có...có sao?" Kỳ Duyên hơi sững người, nhìn Minh Triệu .



"Nè, thật là đáng nghi ngờ! Muốn làm cái gì đây hả?" Minh Triệu nhéo nhẹ mũi Kỳ Duyên .



"Có cái gì đâu~"



Kỳ Duyên yêu chiều, đem Minh Triệu ra trao tặng một nụ hôn thật ngọt ngào. Minh Triệu đặc biệt thích cái này, Kỳ Duyên hôn thật sự rất giỏi...lần nào cũng khiến người ta muốn rụng cả tim vì độ mật ngọt.



Đôi môi mềm mại của cô ấy vừa chạm đến đã muốn mạnh mẽ chiếm lấy làm của riêng, cả mùi hương dịu dàng dễ chịu này nữa...Được rồi, ngưng chối cãi, Minh Triệu thích Kỳ Duyên hôn mình.



Trái tim lại đập thật nhanh và mạnh, cảm xúc trộn lẫn vào nhau đến khó ngờ. Minh Triệu bối rối không biết chuyện này rốt cuộc là gì? Nàng mềm yếu trước mặt Kỳ Duyên là tại sao?



Không thể nói là tình yêu được...vì cả hai người đều là nữ nhân, thậm chí còn mang danh nghĩa là chị em thân thiết.



Nghĩ thế cho có lệ, Minh Triệu vẫn tự đặt câu hỏi cho bản thân mình "Tại sao bản thân nàng rất thích được "qua tay" Kỳ Duyên ? Chỉ riêng mình Kỳ Duyên ?"



Nàng mong lung suy nghĩ, có hay biết gì ở đây Kỳ Duyên đang biếи ŧɦái ngắm nhìn thật kĩ nơi giữa hai chân nàng từ lúc nào...



Mọi suy nghĩ đáng sợ của Minh Triệu chợt chấm dứt khi tay Kỳ Duyên kì cục lấy đầu ngón tay quét quét đám rừng đen huyền quyến rũ của nàng khiến nàng rợn gai óc.



"Nè!!! Em làm cái gì thế??? Đã bảo không được làm gấp!!!"



"Chị bị sao thế? Đã qua tận 3 giai đoạn rồi cơ ấy! Cổ chị tôi làm rồi,ngực chị cũng mút đủ rồi, eo chị tôi cũng hôn rồi...chị còn rên rồi!" Kỳ Duyên chau mày nói. "Bây giờ sang đến đây là đúng rồi!"



"...Ư...ừm! Nhưng mà đừng có nhìn nữa được không? Tôi ngại!"



"Ngại cái gì? Chị thích lắm mà, còn giả bộ!" Kỳ Duyên banh rộng hai chân Minh Triệu ra, rồi đưa mặt lại gần nơi xuân cảnh kia, hít ngửi. "... Rất quyến rũ!"



"...Kỳ..Kỳ Duyên ...!! Nè!!! Không được ngửi!!!"



Kỳ Duyên thích thú, thè lưỡi đánh một đường ngay khe thịt đỏ hỏn kia. Minh Triệu lập tức giật mình tính khép chân lại, Kỳ Duyên rất may là kịp thời giữ chân nàng ấy lại nên mới có thể tiếp tục đục khoét trò chơi kì lạ của mình.



Minh Triệu cắn môi, mọi suy nghĩ giờ lại khó có thể bắt đầu. Cơ thể và mọi thứ thuộc quyền sở hữu trên người Minh Triệu giờ đồng loạt dám phản chủ.



"Chó...chó thật! ...Đừng có nhây ở đó!!"



Minh Triệu đưa tay xuống, nắm tóc Kỳ Duyên giật dậy.



Kỳ Duyên bị giật khỏi nơi vui thú liền đưa mắt đỏ ngầu nhìn Minh Triệu và cất mạnh chất giọng đầy giận dữ. "...Bây giờ ra sao? Hả?? Muốn cái gì?"


"...A...! Sao lại lớn tiếng như vậy?" Minh Triệu ngạc nhiên, rồi hối lỗi nhìn Kỳ Duyên . Đôi mắt đầy vẻ vô tội. Minh Triệu lí nhí. "T...tại em cứ...ở đó..."



"Chị không muốn cái này, lại không muốn cái kia! Lúc thì thích cái này, thích cái nọ!! Bộ chị nghĩ tôi có thể đọc hết suy nghĩ của chị hay sao???" Kỳ Duyên một lần nữa gằn giọng khiến Minh Triệu trở nên thụ động, kéo kéo cái gối kế bên lại che mặt né tránh.



"Được lắm,có cơ hội rồi! Lên luôn thôi!!" Kỳ Duyên ngoài mặt đang nghiêm túc nhưng thực chất trong lòng là đang mở hội ăn mừng vì cuối cùng cũng có cái cớ để mình bạo lực.




Nhanh chóng phải kết thúc trò chơi mà gây liệt thương lớn cho đối phương, Kỳ Duyên đương nhiên có cách rồi.



Sau 45 phút .



Minh Triệu bây giờ đã bị trói như một đòn bánh bởi dây vải màu đỏ.Trói theo cái kiểu rất quyến rũ gợϊ ɖụ©, nàng phải đỏ mặt bởi mình bấy giờ.


Tình trạng bây giờ của Minh Triệu là nửa say nửa tỉnh, nước bọt chảy ròng ròng, mồ hôi mồ kê cũng toát bóng loáng cả da.Vùng bên dưới ẩm ướt nước nhờn nhợt thấm đẫm cả miếng ga giường.



Tất cả...là do nữ thủ phạm đang ngồi thở kế đó.



"Kỳ.. Kỳ Duyên à,chẳng phải sẽ nhẹ nhàng sao?"



"...Thì bây giờ nhẹ !"



"Khỏi khỏi...t...tôi mệt rồi, không làm nữa!!! Không!!!"



"Thì cái này là xoa bóp trận cuối đó mà!" Kỳ Duyên cười nhếch mép,nằm xuống cạnh Phạm Tỷ yêu dấu của mình, đưa một ngón tay vào trong cái nơi trơn nhớt của nàng ấy, móc đầu ngón lên nhè nhẹ.



"... a...ư...đ...đau lắm!"



"Đau hả?" Kỳ Duyên tặc lưỡi. "Mấy trận trước sung ghê Phạm Tỷ ha!"



"...Nhẹ...! Kỳ Duyên ...đang trả thù tôi đúng không?



"...Đúng rồi! Sau này chỉ cần chỉ gọi bọn nó đánh tôi, tôi sẽ khiến chị bại liệt một lần!" Kỳ Duyên hăm doạ một cách thật biếи ŧɦái.


"...! Chỉ muốn tốt cho em..."



Ngón tay Kỳ Duyên bắt đầu ra vào nhẹ nhẹ, Minh Triệu có chút đê mê mút lấy cái lưỡi của Kỳ Duyên đang thè ra trước miệng nàng.



Luyến tiếc buông ra, Minh Triệu yêu kiều cắn lấy môi dưới, tự mình kìm nén cơn sung mãn của bản thân. "...Ư..."



Ngón tay ấy... điêu luyện quá.



Điểm kí©ɧ ŧɧí©ɧ của Minh Triệu đã nằm trong vòng kiểm soát của nó hết. Nàng cũng xin bó tay chịu thua, không dám chóng cự.



Càng lúc càng nhanh và thoải mái hơn nữa.



Minh Triệu gồng mình, nén khí lại, nếu nàng ra sớm sẽ bị Kỳ Duyên chê là yếu nữa. Những trận ban nảy do ra sớm nên nàng mới bị chọc ghẹo như vậy, cho nên lần này phải kiên quyết kìm nén...



1.



2.



3...



Minh Triệu đỏ mặt quay sang chỗ khác rồi " phọt" một phát, chất dịch nhơn nhớt theo tay Kỳ Duyên mà ra ngoài hết.



Kỳ Duyên phì cười, se se chất dịch ấy trên tay mình. "Chị cố đấy à? Haha, đáng yêu !"


"Đừng cười!" Minh Triệu lắc lắc đầu. "Cởi trói cho tôi...tôi mệt quá!"




Thấy Minh Triệu có biểu hiện nửa sống nửa chết như vậy Kỳ Duyên cũng đủ vui. Cô nhướn người tháo hết dây trói trên người Minh Triệu ra rồi quăng đi hết. Cuối cùng là mình nằm lăn ra giường mà thở nhẹ.



Minh Triệu lết thân lại, dụi dụi vào vai Kỳ Duyên .



Kỳ Duyên hôn nhẹ lên mái tóc vàng hoe như công chúa của Minh Triệu , rồi thỏ thẻ. "Chị cứ thế...làm sao bắt tôi hết tình cảm với chị đây?"



Minh Triệu quàng tay sang vai Kỳ Duyên , yêu chiều nói lại. "Đừng hết yêu tôi. Tôi không thích vậy."



Kỳ Duyên phì cười,rồi xiết chặt lấy Minh Triệu . "Tôi đau quá, thôi, ngủ đi. Tí có sức mà đi về!"



"...Xin lỗi nhé, đáng ra nên kêu bọn nó đánh nhẹ tay một chút với em!" Minh Triệu hối hận, đưa tay chạm vào gương mặt Kỳ Duyên . "Hôm nay tôi ngủ lại đây đến tối luôn có được không? Bữa tối...tôi sẽ lo cho em! Ừm...sáng mai sẽ về!"


Kỳ Duyên nghe, khẽ cười thầm.



"Bữa tối sao? Không biết chị có đi được hay không nữa mà còn đòi làm bữa tối. Phạm Tỷ, em yêu chị."






Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net