Chương 3: Tuyển trạch

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Thượng:

Vấn đề này ước chừng làm Baal phải suy nghĩ cả đêm, đến ngày hôm sau khi Vương Tiểu Minh thức dậy, hắn đang đứng trước ban công, mặt không đổi sắc nhìn người người qua lại dưới đường.

Chẳng lẽ đại BOSS ngài đang quan tâm tới cuộc sống của nhân loại sao?

Vương Tiểu Minh nhìn khuôn mặt nghiêng sang một bên của hắn, không hiểu sao lại liên tưởng đến hai chữ tịch mịch.

Baal đột nhiên quay đầu lại.

Tia nắng mai chiếu lên người hắn khiến cho mái tóc đen xoăn xoăn ánh lên chút màu vàng nhạt.

Kỳ thật, nếu không xét tới hành vi của hắn, không xét đến khóe miệng hắn lúc nào cũng hiện lên vẻ mỉa mai và ngạo mạn không thèm che đậy thì dung mạo bên ngoài của hắn, quả thật rất giống thiên sứ.

Vương Tiểu Minh thầm nhủ trong lòng. Cậu ở ngoài đời cũng chưa từng gặp qua nhiều người đẹp. Thường Hải Đào lúc còn ở trường cũng coi như là có vẻ ngoài nổi bật chút chút, nhưng mà khi so với Baal thì cậu ta lại trông quá bình thường.

"Nhân loại..." Baal chậm rãi mở miệng, đem suy nghĩ Tiểu Minh một lần nữa kéo về.

"Quả thực rất ngu xuẩn a." Baal khóe miệng nhếch lên. Khi hắn cười lạnh lùng, từ ánh mắt cho tới vẻ mặt đều toát lên tư thế của kẻ cao cao tại thượng, khinh thường mà nhìn xuống chúng sinh.

Vương Tiểu Minh thở hắt ra. Cậu nhìn đâu ra mà lại cảm thấy hắn quan tâm tới cuộc sống của nhân loại chứ hả? Vô luận là game hay hiện thực, Baal luôn là kẻ đối nghịch với nhân loại, là đại BOSS a.

"Ngươi không hỏi ta vì cái gì sao?" Baal đối với sự im lặng của cậu cảm thấy không vừa lòng.

Vương Tiểu Minh buộc phải hỏi: "Vì sao thế?"

"Bởi vì," Baal quay lại nhìn xuống dưới đường, "Cái gã nam nhân đó vừa ăn trộm tiền của mụ kia kìa."

...

Đại BOSS như ngài mà cũng để ý đến mấy việc ba xàm ba láp của nhân loại nữa sao?

Xuất phát từ tò mò, Vương Tiểu Minh cẩn thận bước lại, bất quá khi sắp tới gần Baal, cậu vẫn chú ý tới khoảng cách. Ở dưới là một quán bán đồ ăn sáng nhỏ, người Baal nói là người vợ và cũng là chủ quán đó, quán ăn của nàng ở trong khu này khá nổi tiếng. "Bọn họ là vợ chồng."

"Vợ chồng sẽ không tính là trộm cắp sao?"

"Ách, có lẽ, anh ta cần tiền gấp." Kỳ thật Vương Tiểu Minh cũng biết chút chút về vợ chồng nhà đó. Anh chồng là con bạc, đúng là anh ta thường xuyên ăn trộm tiền của vợ. Vợ anh ta tuy biết nhưng vẫn bỏ một ít tiền vào chỗ nào đó để anh chồng dễ dàng lấy được. Nói cách khác, đây là điển hình của một bên nguyện đánh một bên nguyện chịu. Cậu tuy không hiểu tâm tình của người vợ kia nhưng cậu rất cảm động.

Cậu đột nhiên hiếu kỳ nói: "Địa ngục không có trộm cướp sao?" Tuy rằng trộm cướp không phải là một trong thất tông tội, nhưng mà đọa thiên sứ dù sao đều phạm vào nhiều tội như vậy, sẽ không phải là sinh vật trong sạch nhất đi. Hay là địa ngục tựa như nhà tù trên nhân giới, những tội vặt vãnh như trộm cướp sẽ bị người khác khinh bỉ nhỉ?

"Đương nhiên là có." Baal trả lời có vẻ đương nhiên.

"Vậy tại sao ngươi lại biểu hiện như vậy... Khụ, giống như là ngạc nhiên lắm?" Có lẽ là thấy Baal hôm nay tâm tình sảng khoái, cho nên Vương Tiểu Minh nhịn không được lại bắt đầu nói nhiều.

"Ta chưa từng nói ngoài ta ra, những đọa thiên sứ khác không ngu nha." Baal ngạo mạn quay mông đi vào phòng.

...

Vương Tiểu Minh rốt cục cũng ý thức được, Baal đem sinh vật chia làm ba loại ——

Nhân loại.

Đọa thiên sứ.

Chính hắn.

Vương Tiểu Minh chậm rãi ăn xong bữa sáng, trong lòng đang suy nghĩ xem có nên gọi điện cho Tony để hỏi một chút về chuyện công việc hay không. Sau cuộc nói chuyện ngày hôm qua, cậu phải vật vã suy nghĩ rất nhiều, không thể không thừa nhận là Tony nói đúng. Ở đây công việc khan hiếm, là thời điểm mà lực lượng lao động tràn lan, có thể tìm được cái hố mà chôn mình vô đó là tốt lắm rồi. Còn về sau này muốn phát triển ra sao cũng có thể từ từ mà suy tính, dù sao thì việc vượt khó hiện tại mà nói, cũng chẳng phải là chuyện mới mẻ lạ lẫm gì.

Suy nghĩ xong xuôi, cậu lại bắt đầu vội vàng thu thập chén bát, đang định với tay lấy di động, tiếng chuông lại vang lên.

Vừa nghe giọng đã biết là Tony. Anh ta bảo chỗ bị khuyết ở tửu điếm đã có người thế vào. Đại khái sợ là tâm tình cậu không vui, Tony cũng bớt lời mà an ủi vài câu.

Gác máy, Vương Tiểu Minh trong lòng lửa đốt hầm hập nãy giờ như bị tạt cho một chậu nước lạnh, lạnh muốn thấu tim.

"Ngươi đang lo cho hắn hả?" Baal lại đột nhiên xen mồm vào.

"A?" Vương Tiểu Minh còn đang chìm vào trạng thấi mất mát, nhất thời chưa kịp hồi phục tinh thần.

"Đừng quên, ngươi chỉ có thời gian là ba ngày." Baal trông rất gian tà dựa vào sofa, đem hai chân bắt chéo nói, "Ta cũng không ngại đem hôm nay tính thành ngày mai đâu."

Vương Tiểu Minh rốt cục hiểu được hắn đang về nói cái gì, giật mình nói: "Anh ấy là anh họ của ta mà."

"Thế thì sao?" Vẻ mặt hắn rất thản nhiên.

"Nhưng, nhưng mà, nhưng ta..." Vương Tiểu Minh bắn liên thanh vài chữ 'nhưng' mới đột nhiên nói tiếp, "Đây là loạn luân a."

Ngón tay Baal để trên sofa nhẹ nhàng gõ, hắn nói: "Ngươi có biết Eve được sinh ra như thế nào không?"

"Từ chiếc xương sườn thứ bảy của A-đam." Tuy rằng chuyện này nghe qua thật nhảm nhí nhưng mà đến Baal còn có thể biến thành đọa thiên sứ, như vậy cũng không phải là không có khả năng. Vương Tiểu Minh gần nhất đã bắt đầu ôn lại chuyện cổ trong kinh thánh, cũng không biết chừng thế giới này đã từng xảy ra trận đại hồng thủy, và cũng có một con thuyền tên gọi là Noah.

Baal nói: "Nếu con người còn từ xương sườn của chính mình sinh được con cái, còn cái gì mà không thể chứ?"

Bị Baal tẩy não một hồi, Vương Tiểu Minh cũng bắt đầu lý giải thế giới này, kỳ thật chuyện gì cũng có thể xảy ra. BOSS của Ám hắc mà còn từ trong game chui ra được nữa là.

"Nếu đã xác định mục tiêu xong xuôi, phải lập tức ra tay liền đi." Baal chỉ tưởng tượng đến tốc độ hồi phục thân thể của mình, hắn hận không thể ép y lập tức yêu hết tất cả mọi người trên thế giới này, không những thế còn phải yêu điên cuồng, yêu đến chết cũng không rời. (Nếu được như vậy anh lại càng hận hơn mới đúng =___=)

"Nhưng mà..."

Ánh mắt Baal hơi nhíu lại.

Vương Tiểu Minh nuốt một ngụm nước miếng nói: "Ta đối với anh ấy không có cảm giác."

"Chẳng lẽ ngươi vẫn còn yêu mến Thường Hải Đào hả?" Baal nhíu mày. Tuy rằng hắn không thích Thường Hải Đào, nhưng nếu Vương Tiểu Minh không thể sống thiếu tên này, hắn cũng sẽ không phản đối. Dù sao với hắn mà nói, điều quan trọng là tập trung chữa trị thân thể thôi.

"Ta, ta, ta không có..." Cậu chần chừ nói không nên lời.

Đối với Thường Hải Đào, Vương Tiểu Minh cũng không hiểu bản thân đang có cái loại cảm xúc gì nữa. Trước khi Baal xuất hiện, Thường Hải Đào quả thật đã chiếm một vị trí cực kỳ quan trọng trong cuộc sống hằng ngày của cậu. Một ngày ba bữa cơm, kể cả trong giấc ngủ, cậu không thể tự chủ được mà nhớ đến cậu ta, cứ nghĩ bây giờ cậu ấy đang làm gì nhỉ?

Nhưng từ khi Baal xuất hiện, cuộc sống của cậu đã bị xáo trộn hoàn toàn. Cuộc sống luôn chìm trong sợ hãi, Cậu ngoài việc ngủ ra còn phải suốt ngày quan sát Baal, xem hắn hôm nay tâm tình có tốt không, có nổi hứng muốn đánh người hay không, những lời hắn nói có ý gì... (Thôi chết! Em nó iu rồi đây XD!)

Không phải không nghĩ tới Thường Hải Đào, nhưng mà dạo này mỗi khi nhớ tới, đều luôn mặc cảm và áy náy. Nếu cậu không có vô tình gặp được Baal, hoặc giả như cậu không yêu mến cậu ta, có lẽ hiện tại Thường Hải Đào hẳn là hoàn hoàn hảo hảo mà ở lại trường, cùng Tiểu Lệ mỗi ngày vui vẻ bên nhau. Cũng có thể bọn họ một lúc nào đó sẽ chia tay, nhưng cũng không phải là do dính vào tính huống trớ trêu này.

Trước kia khi nghĩ đến Thường Hải Đào cùng Tiểu Lệ, trong lòng cậu đau như thể sóng cuộn biển gầm. Lần này nhớ tới, lại cảm thấy thổn thức, cảm thán nhiều hơn.

"Nằm xuống." Baal nói.

Vương Tiểu Minh thực thức thời mà nằm xuống. Dù sao có lảm nhảm đến đâu, có phản kháng nhiều đến đâu, cuối cùng cũng chỉ có một kết cục.

Tay Baal chậm rãi sờ lên phía trái tim của cậu.

Vương Tiểu Minh cắn chặt răng, cố gắng nhịn cười.

Baal nhìn thấy diện tích mà Thường Hải Đào chiếm giữ càng ngày càng rất thưa thớt, chậm rãi lùi tay về, "Nếu ngươi trong vòng ba ngày vẫn không thể yêu ai, ta sẽ giết chết ngươi." Hắn vốn kiên nhẫn có hạn, mà hắn đã từng chờ đợi tìm lại thân thể lâu như thế, cho nên sự kiên nhẫn đó lại càng hao mòn dần.

...

Vương Tiểu Minh rụt chân lại đứng lên, hướng ghế sofa ngồi xuống.

Baal ánh mắt gắt gao nhìn theo cậu, từng câu từng chữ nặng nề nói: "Ta nói thật đấy."

"Ta có thể biết nguyên nhân tại sao chứ?"

Vấn đề này không phải là lần đầu tiên cậu hỏi hắn, mặc dù chưa từng hy vọng hắn trả lời nhưng Baal lại đột nhiên nói: "Bởi thì thân thể của ta đang ở trong tim ngươi."

...

Thân thể của Baal đang ở trong tim cậu?!

Vương Tiểu Minh cố duy trì nguyên tư thế đó, ngồi ở sofa ước chừng được một tiếng đồng hồ.

Những lời này... Cậu nên hiểu theo nghĩa đen hay là dựa vào nghĩa bóng mà lý giải đây?

Nếu hiểu theo nghĩa đen, ý tứ chính là Baal – một đọa thiên sứ cao to phong độ như vầy, thân thể của hắn lại ở trong phạm vi diện tích nhỏ xíu của lưỡng phòng lưỡng thất trong tim cậu?

Nếu hiểu theo nghĩa bóng... Chẳng lẽ... tận sâu thẳm trong tim cậu, người cậu thầm yêu chính là Baal?!

Vương Tiểu Minh hoàn toàn bị chấn động.

Sau khi suy nghĩ tận một tiếng trên sofa, cậu lại ra ngoài hóng gió thêm một tiếng nữa.

Cuối cùng cậu cũng rút ra kết luận: Chắc chắn là lúc thường khi chơi Ám hắc, cậu đã đối với Baal – đại BOSS có quá nhiều cảm tình sâu sắc, khắc cốt ghi tâm hình ảnh oai phong lẫm liệt của hắn cho nên đã kinh động đến bản thể thật của Baal. Vì thế hắn đã nổi giận mà chạy đến đây.

Lý do chắc là, hắn cảm thấy nhân loại ngu xuẩn như mình không xứng đáng để ái mộ hắn.

Cho nên hắn nhất định muốn cậu phải thay lòng đổi dạ... Xét đến kinh nghiệm ở chung với Baal hai ngày hôm nay mà nói, điều này hoàn toàn có thể xảy ra.

Nhưng mà, người cậu yêu trước đây không phải là Thường Hải Đào sao? Vương Tiểu Minh ấn ấn cái ót, trăm ngàn suy nghĩ không thể lý giải được, hay là do, thật sự sâu thẳm trong tim, Thường Hải Đào cũng chỉ là vỏ bọc ngụy trang?

Đầu Vương Tiểu Minh bắt đầu ong ong.

Bởi vì, cậu một đời tuy mới chỉ sống được hai mươi ba năm thôi nhưng cũng chưa từng nghe thấy có người nào lại có thể yêu thương nhân vật trong Game. Mà hơn nữa lại là một gã BOSS cực kì hung ác.

Tưởng tượng đến hình ảnh Baal râu riu xồm xoàm trong game, đầu cậu còn nhức nhối hơn nữa.

"Nếu ngươi thật sự không thích anh họ ngươi đến vậy, ta vẫn cho ngươi một con đường khác." Nhìn đến bộ dạng rối một cục của Vương Tiểu Minh, Baal rốt cục cũng chịu nhường nửa bước.

Vương Tiểu Minh nhìn hắn, cả người nhất thời khẩn trương lên, "Đường gì?"

"Đi đến cái nơi gọi là Ngân quán kia kìa." Baal lông mi phía đuôi mắt khẽ nhếch, "Chỗ đó không phải có rất nhiều nam nhân sao?"

...

Nhưng toàn là công tử đại gia thôi.

Vương Tiểu Minh hoảng sợ. Chỗ đó cho dù cậu có coi trọng người nào cũng tuyệt đối không đủ tiền mà nuôi nổi họ. Hắn rụt rè nói: "Ta không muốn đi đâu."

Ánh mắt Baal dần lạnh xuống, nói: "Ngươi là đang cò kè mặc cả với ta sao?"

"Không phải, ta chỉ là..." Vương Tiểu Minh ấp úng cúi gằm mặt xuống, "Ta đang suy nghĩ đến cách khác mà."

"Anh họ hoặc là Ngân quán, cho ngươi tự chọn a."

...

Sao đột nhiên lại lôi anh họ và Ngân quán ra so sánh chứ.

Vương Tiểu Minh thở dài, tim đập loạn cào cào.

Trung:

Cái này gọi là 'sơn trọng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn'1, trong lúc Vương Tiểu Minh cảm thấy như bị dồn vào đường cùng, chuẩn bị tức nước vỡ bờ thì lại có mâm bánh từ trên trời rơi xuống. Lúc trước vô tình gửi sơ yếu lý lịch lên mạng rốt cục cũng có được hồi âm.

Một công ty chuyên đào tạo các nhà quản lý mới thành lập đã gọi điện thông báo cho cậu tới phỏng vấn.

Vương Tiểu Minh nhìn vào địa chỉ mới ghi lại trên giấy, giống như Đường Tăng nhìn thấy đường đến Tây Thiên thỉnh kinh, ánh mắt muốn đáng khinh bao nhiêu có đáng khinh bấy nhiêu.

Baal đứng bên cạnh cười lạnh.

Như thể phật giáng lâm từ chín tầng trời, tiếng cười không thuộc về phạm trù của nhân gian nhất thời đã kéo thần trí xúc động của Vương Tiểu Minh quay lại.

"Nhớ rõ các lựa chọn ta đưa ra không hả?"

Vương Tiểu Minh theo phản xạ đáp lại: "Là anh họ hoặc Ngân quán."

Baal nhướn mày, ánh mắt nhìn xuống tờ giấy trên tay cậu.

Vương Tiểu Minh lập tức giấu tờ giấy ra sau lưng, cười gượng nói: "Nếu sớm tìm được việc thì mới có thể mua máy tính mới a."

"Ngươi là đang... cò kè mặc cả với ta hả?" Ánh mắt Baal kéo thành một đường.

Vương Tiểu Minh cười làm lành nói: "Đương nhiên không phải. Nhưng mà chỗ tửu điếm của anh họ ta đã đủ chỗ rồi, cho nên là... "

"Hóa ra là ngươi chọn anh họ nha. " Baal cắt câu lấy nghĩa.

Vương Tiểu Minh: "..."

Baal nâng cằm suy nghĩ, "Ân. Anh họ ngươi tuy là không dễ nhìn cho lắm, nhưng mà tốt xấu gì cũng là nhân loại a. Ngươi đã quyết định rồi thì yêu luôn cho nhanh."

...

Ô ô, cậu đã quyết định đâu chứ, cậu nhìn vậy chứ không phải là người tùy tiện nha!

Vương Tiểu Minh trong tim đang rơi lệ. Cho dù cậu tự dưng rơi vào tình trạng bất tri bất giác, bất thanh bất sở2 thì cũng chỉ có đại BOSS như Baal mới nảy ra những ý tưởng kì quái như thế... Tuy ngoài mặt là muốn đánh bại hắn trong game nhưng lại âm thầm chôn giấu hình bóng hắn trong tim, đến cả bản thân cậu cũng không hề hay biết điều đó. Hắn cần gì cứ phải trắng trợn mà nói ra, cũng đâu cần phải tính toán đến độ muốn ném cậu đi thật xa chứ?

Baal nhìn đến bộ dạng ngây như phỗng của cậu, trong lòng tự nhiên muốn nổi cơn, lạnh lùng nói: "Phỏng vấn xong rồi thì lập tức đến tửu điếm của anh họ ngươi đi."

Vương Tiểu Minh cả kinh nói: "Để làm gì?"

"Bồi dưỡng tình cảm a."

Từng chữ từng chữ đều được mài qua kẽ răng của Baal cho nên Vương Tiểu Minh thức thời mà câm tịt.

*

Quá trình phỏng vấn thuận lợi hơn nhiều so với trong tưởng tượng của Vương Tiểu Minh.

Quản lí là người vùng khác, cho nên anh ta hỏi cậu những câu đại loại như phong tục tập quán địa phương và hoàn cảnh sống hiện tại của cậu, rồi thì ăn uống thế nào, lúc sau mới anh ta mới bắt đầu giới thiệu về công ty của mình. Cái gì mà công ty phát triển tư duy và văn hóa thì phải.

Mấy cái thứ này đừng nói là Baal mà ngay cả Vương Tiểu Minh nghe cũng muốn ngủ gục luôn.

Thứ nhất, buổi sáng khi đi làm không cần đón xe mà phải chạy bộ. Nguyên nhân là bởi công ty không những cần nhân viên đầu óc linh hoạt, nhanh nhẹn mà còn cần đến những người khí lực kiên cường.

Khi quản lí nói xong câu này, Baal lại rảnh rảnh xen mồm vô tiếp lời: "Đúng vậy đó. Sau này mà mới sáng sớm bước ra khỏi cửa, gặp chủ nợ cũng có thể nhanh chân mà chuồn mất. "

Vương Tiểu Minh: "..."

Quản lí lại bày tỏ sự sùng kính và ngưỡng mộ đối với văn hóa nước nhà cho nên công ty quy định rằng, mỗi nhân viên trước khi tan tầm phải đọc thuộc nội dung của tứ thư ngũ kinh3 mới được ra về, hằng tháng còn sẽ tổ chức cuộc thi tìm hiểu về mấy thứ đó.

Đối với cái này, Baal không thèm lên tiếng nữa. Có lẽ tại hắn cũng chẳng biết tứ thư ngũ kinh là cái gì.

Vương Tiểu Minh liên tục ngồi trong câm lặng.

Nếu cuối cùng quản lý mà không nhắc đến công việc cùng tiền lương của cậu, cậu cứ ngỡ mình đang ngồi học tiểu học, không, chính xác là đang học ở mấy trường tư thục thời xưa a.

"Lương của cậu là lương tạm trích thêm phần trăm." Vừa mở lời, quản lí không giống như mới nãy miệng lưỡi lưu loát, thao thao bất tuyệt mà lại trở nên từ tốn, "Lương tạm thời là tám trăm tệ, trích phần trăm dựa vào độ chuyên cần hằng tháng của cậu. Đương nhiên cái này không mang tính bắt buộc. Hiện tại có nhiều chỗ ép nhân viên làm ngày làm đêm nhưng ở công ty chúng tôi, xin đảm bảo sẽ không bao giờ có chuyện đó." Anh ta nhìn thấy vẻ mặt Vương Tiểu Minh ỉu xìu khi nghe nói lương tạm thời là tám trăm, lập tức thanh minh: "Đừng nghĩ tám trăm tệ là quá ít. Khi nào cậu chính thức được nhận việc, lương tạm và mấy thứ khác đều là giả hết, trích theo phần trăm mới là thật."

"Lương tạm là giả sao?" Ánh mắt của Vương Tiểu Minh nhất thời tròn xoe. Lương tạm có tám trăm tệ đã làm cậu u oán muốn chết, quản lí cư nhiên còn bảo nó là giả nữa?!

Quản lí mặt cứng đơ, chậm rãi nói: "Ý tôi là, chờ cho công việc của cậu một khi đã đi vào quỹ đạo, lương tạm mà cậu nhận được chỉ là một tỷ lệ rất nhỏ mà thôi."

Tám trăm tệ là một tỷ lệ rất nhỏ sao?

Ánh mắt của Vương Tiểu Minh từ từ tỏa sáng.

Thấy vậy, gã quản lý đương nhiên biết cá đã cắn câu, tiếp tục dụ dỗ nói: "Tuy là chỗ này chỉ mới thành lập nhưng công ty chúng ta đã có sẵn danh tiếng. Chỉ cần chăm chỉ làm việc thì một tháng năm, sáu ngàn tệ cũng chỉ là mưa bụi. Công ty chi trả cho mỗi người vạn tệ là chuyện cơm bữa."

Được trả vạn tệ sao?

Vương Tiểu Minh tim đập điên cuồng.

Nhịp tim cậu rộn ràng đến nỗi ngay cả Baal cũng nghe được nhất thanh nhị sở4. Hắn bỗng nhiên cảm thấy, giá như tiền mà được tính là nhân loại thì tốt rồi. Xem xem, lấy bộ dạng của hiện tại Vương Tiểu Minh mà nói, rõ ràng là đang yêu nó đến chết đi sống lại, không biết chừng là yêu đến không nỡ rời xa a.

Sau khi quản lý tận sức tận lực, dụ dỗ đến độ nước miếng tung bay, Vương Tiểu Minh rốt cục cũng bị hạ gục.

Quản lí thấy cá nhỏ đã dính lưới, cười muốn ngoác cả miệng. Vì muốn thể hiện là coi trọng người tài, còn tự mình đưa tiễn tới tận cửa văn phòng, vỗ vỗ vai cậu nói: "Chọn nơi này làm việc, cậu sẽ không bao giờ hối hận. Nơi đây chính là nơi có thể chắp cánh cho ước mơ của cậu bay cao." (và bay mãi không về *_____*)

...

Vương Tiểu Minh nhìn gương mặt anh ta cười đến chẳng thấy tổ quốc đâu, trong đầu hiện lên một ý nghĩ —— đây không phải là công ty chuyên sản xuất da chứ? Bất quá may mắn là cũng không cần tiền thế chân hay mấy thứ đại loại thế, nên chắc là... không phải đâu ha?

Cậu một bụng đầy nghi vấn bước vào thang máy xuống lầu, phát hiện ra Baal đứng bên cạnh thật trầm mặc.

"Này. Ta có thể không cần đi tìm anh họ được không?" Lúc bước ra khỏi thang máy, cậu nhìn vào Baal đang đăm chiêu mà nói.

Baal ánh mắt quét về phía cậu.

Vương Tiểu Minh trên người cảm thấy một trận gió lạnh, "Ta... ta đi là được chứ gì."

"Nằm xuống coi." Baal đột nhiên mở miệng.

...

Vương Tiểu Minh nhìn trên hành lang đầy người đến người đi, còn có cả bảo vệ đứng quan sát lúc có lúc không như vầy, khóc không ra nước mắt nói: "Ngay tại đây sao?"

"Có vấn đề gì hả?"

Cậu cũng không phải bị ai đẩy ngã, làm sao lại tự nhiên lăn đùng ra được. Nếu bây giờ cậu nằm xuống, nhất định người ta sẽ tưởng cậu là thằng điên mới trốn trại. Vương Tiểu Minh cắn răng nói: "Nhưng nhiều người lắm."

Baal nghĩ nghĩ, phất tay dựng lên một kết giới.

Âm thanh bốn hướng lập tức tiêu thất.

Vương Tiểu Minh nhìn trên hành lang trống không, con đường bên ngoài cửa kính cũng chẳng có ma nào, giật mình nói: "Người đâu hết trơn rồi?"

"Đây là kết giới của ta, là một không gian riêng biệt, bọn họ đương nhiên không thể vào được." Baal hếch cằm chỉ về băng ghế, "Kia, nằm xuống đó đi."

Vương Tiểu Minh chậm rãi bước tới, trước khi nằm xuống vẫn lo lắng truy vấn: "Có thật là không gian riêng biệt không? Hay là ngươi dùng mê hồn thuật thôi miên ta đó?"

...

Nhìn thấy sự không kiên nhẫn trong ánh mắt Baal, Vương Tiểu Minh liền an phận.

Vương Tiểu Minh nằm xuống xong xuôi, Baal theo thường lệ kiểm tra hắc tinh châu.

Vương Tiểu Minh hiển nhiên đã quen với hành động này của hắn, không

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Net

#từ